Trộm Sói

Chương 15



Khắp các ngõ nhỏ trong thành, một gã dân chúng dồn sức gõ Đồng La(1) cao giọng thông báo. "Tin tức lớn đây, Trộm Sói đã quy hàng tuần phủ đại nhân rồi!" Âm thanh vang dội, theo tiếng Đồng La, truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ trong huyện Liễu Bình.

(1): Đồng La: giống như cái chiêng, được làm bằng đồng, có thanh dùi cui để gõ.

Bất kể là quán trà, khách sạn hoặc trong cửa hàng, cả trai lẫn gái đang xem diễn kịch, nghe giảng kinh thư, hoặc là dân chúng ở ven đường đang thưởng thức biểu diễn xiếc, người người dìu già, dắt trẻ, lập tức kết thành đám đông tụ tập trước bảng bố cáo.

Mọi người chen chúc nhau, chen không được thì nhảy lên, không đủ cao thì leo lên cây, người lớn đưa đứa bé giơ trên vai, mỗi người nhướng cổ vì muốn tận mắt xem trên bố cáo viết có thật hay không?

Trộm Sói quy hàng, tin tức truyền đi rất nhanh, trong thời gian ngắn các nơi truyền vì giai thoại, nơi nơi đốt pháo, dân chúng đều nói đại nhân anh minh, ban đầu là tiêu diệt bọn giặc cướp, tiếp đến lại hàng phục Trộm Sói ngang bướng, nguy hiểm, nguyện ý bỏ xuống đồ đao, gia nhập dưới trướng đại nhân, từ nay về sau vì triều đình cống hiến. Rất nhiều cửa hàng buôn bán mở tiệc cơ động, nếu không thì được uống rượu miễn phí, mua bán giảm giá gấp đôi để chúc mừng, bên trong thành bao phủ không khí vui mừng khôn xiết.

Đối với sự vui mừng của dân chúng, tuần phủ đại nhân cũng rất bình tĩnh, không vì Trộm Sói quy hàng mà mê muội.

Hạng Thiếu Hoài trong lòng biết rõ, muốn chân chính hàng phục con sói ngang bướng, nguy hiểm này còn phải sử dụng một phen công phu, mà muốn khống chế con sói này, cam tâm tình nguyện cống hiến cho hắn thì phải nắm giữ nhược điểm của hắn.

"Thuộc hạ tham kiến đại nhân".

Mình mặc bộ quần áo bó sát, Mộ Dung Tử, quỳ một gối xuống cuối đầu làm lễ.

"Đứng lên".

"Tạ đại nhân".

Đứng bên cửa sổ, Hạng Thiếu Hoài hai tay chấp sau lưng, nhìn ngoài cửa, vẫn chưa xoay người lại.

"Trộm Sói đã quy hàng bản quan, ngươi có nghe nói không?"

"Bẩm đại nhân, thuộc hạ có nghe nói".

"Như vậy ngươi cũng biết, hắn quy hàng bản quan là có điều kiện".

Mộ Dung Tử trầm mặc cúi đầu không nói. Thân ảnh thon dài xoay người lại, đôi con ngươi tinh tế nhìn thẳng vào mặt của nàng. "Hắn yêu cầu bản quan muốn ngươi hầu hạ hắn". Khuôn mặt kia vẫn cuối xuống, không một chút kinh ngạc, xúc động, vẻ mặt luôn trầm tĩnh xem như đó là chuyện của người khác.

"Thuộc hạ chờ đại nhân sai phái".

Tuần phủ đại nhân chậm rãi đi tới, vươn tay nhẹ nhàng nâng khuôn mặt xinh đẹp đang cuối thấp kia lên.

Mắt của nàng rốt cục cũng nhìn hắn.

Con ngươi đen tinh tế xem kỹ vẻ mặt của nàng."Ngươi thật sự nguyện ý?"

"Đây là chức trách của thuộc hạ".

Hắn sớm đoán được nàng sẽ nói như vậy, năm ấy, hắn mang nàng về thì nàng mới mười ba tuổi, đã có một đôi mắt trải qua thế sự tang thương, vì báo ân, nàng đối với hắn ngoan ngoãn phục tùng. Chỉ cần hắn mở miệng, nàng sẽ đi làm, mà sự bình tĩnh trí tuệ của nàng cũng không bao giờ khiến hắn thất vọng, nàng hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Nhưng lúc này đây, sự tình không đơn giản như vậy, hắn muốn biết ý nghĩ của nàng.

"Ngươi nghĩ thế nào?"

Khuôn mặt trầm tĩnh kia vẫn không đổi sắc, chỉ có đôi mắt mơ hồ chớp động một tia sáng lướt qua thật nhanh rồi trở lại trong trẻo, lạnh lùng. "Ý tứ của thuộc hạ là hoàn thành nhiệm vụ đại nhân giao phó".

"Không hối hận?"

"Vì dân chúng tạo phúc, không hối hận".

Hạng Thiếu Hoài nhìn thật sâu vào mắt nàng, qua nhiều năm như vậy, Tử nhi luôn như thế, không tranh công, không phản đối, hoàn toàn nghe theo lệnh làm việc, không có gì oán hận cùng bất mãn, hết thảy lấy mệnh lệnh của hắn làm điểm tựa.

Chỉ cần là hắn giao phó nhiệm vụ, bọn họ xung phong nhận việc đi làm, cũng không kêu khổ, cũng không một chút nhíu mày, đem ý chí của mình cùng tình cảm đặt phía sau, thậm chí cố gắng đè nén lại.

Nàng trưởng thành, nhưng đứa nhỏ này, mười ba tuổi đã chịu đủ tang thương cực khổ, bên trong ánh mắt linh động, khôn khéo, phòng vệ, lãnh tuyệt nhưng cô độc. Nhìn này hai mắt nàng, hắn rất ngạc nhiên, đem Tử nhi cùng con Sói kia đặt ở một chỗ, sẽ cọ sát ra tia lửa gì?

Môi mỏng vễnh ra một tia tiếu ý, buông cằm nàng ra, chấp tay sau lưng, trầm giọng ra lệnh.

"Con sói kia giao ngươi trông coi, bất cứ lúc nào cũng có thể báo cáo cho ta".

Nàng cung kính cúi đầu, chắp tay tiếp lệnh.

"Thuộc hạ tuân mệnh".

Trộm Sói vì sao muốn nàng trở thành nữ nhân của hắn, coi như là điều kiện quy hàng? Khi đại nhân nói cho nàng tin tức này, tuy ngoài mặt Mộ Dung Tử trấn định, thật ra trong lòng vô cùng kinh ngạc và mê hoặc. Nàng không cho rằng Trộm Sói thật sự thích nàng, ở sơn trại, nàng hiểu nam nhân này bản tính cuồng dã, không chịu nữ nhân nắm trong tay, cũng tuyệt không mê đắm sắc đẹp.

Hắn muốn nàng? Vì cái gì?

Nếu đại nhân muốn nàng đi hầu hạ Trộm Sói, lấy cớ canh chừng nhất cử nhất động của hắn, vì nhiệm vụ, nàng có thể chuẩn bị tâm lý đem chính mình dâng hiến nhưng sâu trong lòng, đối với chuyện này nàng vô cùng bài xích và sợ hãi không nói nên lời.

Điều này khiến nàng có chút lùi bước, chẳng lẽ. . . . . . Nàng đang sợ Trộm Sói?

Không, buồn cười quá, nàng mới không sợ hắn đâu.

Bỏ qua chuyện này không nên suy nghĩ nữa, nàng cũng không muốn tìm tòi nghiên cứu vì sao lòng của nàng cảm thấy căng thẳng, bất quá là một tên giặc cướp thôi, nếu hắn nói muốn nàng, cái này chứng tỏ cuối cùng hắn vẫn là một nam nhân, chính mình có thể đối phó hắn như đối phó bọn giặc cướp bình thường khác.

Vầng trăng sáng đã lên cao, trước khi đi ngủ, nàng vừa tắm rửa xong, thay một bộ quần áo hàng ngày, một vài sợi tóc đen nhánh rớt xuống bờ vai, áo váy thanh lịch, khoác một chiếc khăn lụa mỏng, nàng đi dưới ánh trăng tựa như hoa sen mới nở, quyến rũ động lòng người. Nàng bước tới trước cửa, hít một hơi thật sâu, mới gõ cửa.

"Vào đi." Phía bên trong cửa truyền ra giọng nói lười biếng.

Nàng đẩy cửa bước vào, đóng cửa lại, xoay người, nâng mắt lên nhìn lại đôi con ngươi Sói đen thẳm, sáng ngời, tham lam, trong lồng ngực không khỏi nhảy lên một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.