Trốn Chạy (Runaway)

Chương 21



Quán bar Star Sky thực chất là một nhà hàng rất rộng, hình tròn chiếm trọn tầng trên cùng của tòa nhà Stark. Toàn bộ tường bao quanh làm bằng kính từ trên xuống dưới, cho phép thực khách tới đây thưởng thức được toàn cảnh thành phố bên dưới, đặc biệt là quang cảnh sôi động và nhộn nhịp tại Quảng trường Thời Đại tại thời khắc giao thời. MC Ryan Seacrest cũng đang thưởng thức chút rượu sâm-panh Dom Perignon, cùng với quản lý và trợ lý riêng. Mình còn đang lia mắt đi tìm anh Gabriel thì đập ngay vào mắt mình là hình ảnh bà Rebecca đang dính chặt lấy Brandon như hình với bóng. Thấy ghê!

Mình nhìn đâu cũng ra người quen, toàn các khuôn mặt cũ tại buổi tiệc lúc tối ở nhà Robert Stark, kể cả mấy ông bà cổ đông lớn mà mình đã gặp.

Những người đã thản nhiên đấu giá “cơ thể hiến tặng” để ghép não của bản thân vào. Tất nhiên, họ không hay biết gì về chuyện mình đã quay lại toàn bộ cuộc đấu giá đó và mang nó ra khỏi phòng an toàn và hiện lúc này đây, có hai thiên tài máy tính đang xử lý thông tin đó nhằm đòi lại công bằng cho những người vô tội thấp cổ bé họng như bọ

n mình.

Không hiểu họ đã là làm được đến đâu rồi?

“Chào em” – anh Gabriel bước tới chỗ mình, trên tay là ly sâm-panh vẫn còn nguyên. Mắt mình sáng rỡ lên khi nhìn thấy anh ấy. Nãy giờ liên tục bị mấy vị cổ đông già kia quây lại làm phiền với hàng lố câu hỏi và lời hỏi thăm.

Tất nhiên mình biết thừa mục đích thực sự của họ là gì. Họ muốn trò chuyện với một sản phẩm nguyên mẫu của Dự án Phượng Hoàng – một cá thể được ghép não còn sống và thở bình thường. Họ không nói thẳng ra điều đó nhưng cứ nhìn ánh mắt tò mò, háo hức của họ là hiểu. Họ muốn biết cảm giác chết đi và sống lại trong thân xác của một người khác trẻ khỏe, xinh đẹp hơn là như thế nào.

Nếu họ cứ hỏi thẳng có lẽ mình sẽ nói cho họ biết cảm giác đấy không khác gì địa ngục! Và thiên đường. Cùng một lúc.

Mình có sẵn sàng trải qua lại điều đó không ư?

Thà chết còn hơn.

“Thật may chúng ta không phải ở dưới đó” – anh Gabriel hất đầu chỉ về phía hàng chục màn hình phẳng đang treo lơ lửng trên trần nhà, đang phát sóng trực tiếp chương trình đếm ngược của phóng viên Anderson Cooper trên Quảng trường Thời đại. Bên ngoài bầu trời đang rất rất lạnh.

“Công nhận” – mình gật đầu đồng tình.

“Em nghe tin gì chưa?” – anh Gabriel hỏi. Mình biết anh ấy muốn ám chỉ về điều gì.

“Em làm gì có điện thoại” – mình xòe hai tay ra.

“À, ờ nhỉ” – anh Gabriel nhăn mặt – “Xin lỗi, anh quên mất. Anh cũng chưa nhận được tin gì” – nói rồi anh liếc mắt nhìn về phía Robert Stark đang trò chuyện rôm rả với phát thanh viên nổi tiếng Rush Limbaugh.

“Nikki!” – vừa nhìn thấy mình, lão Robert Stark lập tức vẫy tay gọi lại, miệng cười tươi cứ làm như thân quen lắm không bằng.

“Ối, không!” – mình nhăn nhó quay sang nhìn anh Gabriel cầu cứu và nhận được cái vỗ vai đầy thông cảm.

“Cô ấy đây rồi, ngôi sao của đêm nay!” – lão Robert Stark dang rộng hai tay chào đón mình – “Nikki Howard, thưa quý ông quý bà! Đêm nay cô ấy thật lộng lẫy… trong chiếc áo đính kim cương đó, đúng không mọi người?”.

Không còn sự lựa chọn nào khác, mình đành gượng cười bước tới chỗ lão ta đang đứng cùng đám người bợ đỡ nhà giàu kia. Mình biết đó là điều mình cần phải làm.

Mình cần phải đóng cho tốt màn kịch này… ít nhất là cho tới khi biết Frida đã về nhà an toàn. Robert Stark đang muốn khoe khoang mình với mọi người. Xét cho cùng, mình chính là sản phẩm hoàn hảo nhất từ trước tới nay của Stark.

Một phiên bản Phượng Hoàng gốc.

“Đây là một cô gái tuyệt vời” – lão ta vòng tay qua vai mình – “Chúng tôi thật may mắn khi có được cô ấy trong đại gia đình Stark này”.

Mình vẫn giữ nguyên nụ cười giả tạo trên môi. Đèn flash máy ảnh nháy lên lia lịa. Các phóng viên và thợ ảnh chuyên nghiệp không ngừng hô to: “Tuyệt vời! Đẹp lắm. Nikki, ngài Stark, đằng này! Rồi, quá đẹp! Ngài Stark, làm ơn hơi đưa cằm lên một chút. Xuống một chút. Nikki, hãy nhìn về phía này. Tuyệt vời. Đẹp lắm. Hai người đúng là ăn ý với nhau thật đấy. Cám ơn nhiều”.

Sự phù phiếm giả tạo đó khiến cho mình càng cảm thấy buồn nôn hơn với đám trọc phú này.

Phải đến khi ánh đèn flash tắt hẳn, mình mới giật mình nhận ra những vị khách vừa bước vào trong phòng. Gương mặt và dáng hình của họ trông quen tới nỗi mình phải đưa tay dụi mắt mấy lần để chắc chắn không phải đang mơ…

Lulu, trong chiếc váy dạ hội dài thướt tha đang tiến tới chỗ quầy bar gọi một ly cốc-tai, đi kế bên cạnh là anh Steven Howard – đúng vậy, anh Steven Howard chứ không phải ai khác.

Sau lưng anh Steven là cô em gái, Nikki, mặt mũi cứ gọi là vênh ngược lên trần nhà.

Và cuối cùng là Christopher – Christopher của mình – đi cùng một cô gái mặt rất trẻ với mái tóc xoăn tít. Cô bé ấy gần như không ngậm miệng lại nổi vì quá phấn khích và bất ngờ trước những gì đang diễn ra…

Frida. Em gái mình, Frida.

Tim mình thắt nghẹn lại. Frida? Họ đưa Frida tới đây là sao? Có điên không vậy? Không lẽ mọi người không hiểu được lời mình khi nói rằng Robert Stark đe dọa sẽ giết chết Frida sao?

“Ừm…” – mình khẽ cựa người khéo léo thoát ra khỏi vòng tay của lão Robert Stark – “Xin phép ngài một chút”.

“Tất nhiên rồi” – mặc dù hơi bất ngờ trước hành động của mình nhưng lão ta vẫn vui vẻ cho mình đi.

Mình phi như bay tới chỗ Frida chộp lấy tay con bé, xoay người nó lại đối diện với mình – Frida đang dí mũi vào cửa kính nhìn xuống Quảng trường Thời đại ngắm mọi người qua lại.

“Frida” – mình hốt hoảng kêu lên – “Em không sao chứ?”

“Vâng, em không sao” – Frida chớp chớp mắt nhìn mình. – “Chị nhìn em thì biết! Các anh chị ấy đã tới đón em đến đây. Emm, có chuyện gì thế? Chẳng ai chịu nói với em điều gì hết. Mọi chuyện vẫn ổn chứ? À mà chuyện gì đã xảy ra với chị Nikki thế? Giờ trông chị siêu quyến rũ ý! Còn nữa, chị có thấy cái cách anh Gabriel nhìn chị ta không? Thật không công bằng, em gặp anh ấy trước mà…”.

Mình ôm chầm lấy Frida.

“Đừng quan tâm tới anh Gabriel làm gì” – mình thì thầm an ủi – “Dù sao anh ấy cũng quá già so với em”.

“Gì chứ?” – Frida phụng phịu ôm lấy mình – “Anh ấy chỉ già hơn em có 8 tuổi thôi mà. Đó không phải là vấn đề”.

“Nghe chị nói này” – mình buông Frida ra, cúi xuống nhìn vào mắt con bé, hai mắt rưng rưng ngấn lệ – “Sẽ còn rất nhiều chàng trai tuyệt vời hơn để cho em lựa chọn. Vì thế… em hãy thôi ngay cái trò mè nheo này đi”.

Christopher tay cầm hai ly soda từ từ tiến lại: “Có vấn đề gì à, hai tiểu thư?”.

“Không có gì” – mình quay ra bối rối nhìn Christopher – “Chuyện kia…”

“À” – cậu ấy đưa một ly cho Frida – “Xong xuôi hết rồi. Cậu nhìn lên đi”.

“Nhìn lên á?” – mình ngẩng đầu lên nhìn, không hiểu Christopher đang nói về cái gì. Tất cả những gì mình nhìn thấy là một dãy TV màn hình phẳng treo lủng lẳng trên đầu.

“Đúng thế” – Christopher nói – “ứ xem đi. À mà này, đã có ai nói chuyện với Brandon chưa?”.

“Brandon á?” – mình nhấp một ngụm soda từ cái ly Christopher vừa đưa cho. Ly của mình chẳng hiểu để chỗ nào rồi không biết – “Tại sao?”.

“Bởi vì anh ta cần phải chuẩn bị tinh thần để…”.

Christopher còn chưa nói hết lời thì đồng loạt tất cả các màn hình vô tuyến trong phòng chuyển sang hình ảnh quả bóng trên Quảng trường Thời đại bắt đầu rơi. Và mọi người lập tức ùa ra phía cửa sổ để nhìn xuống đường.

“Mười” – mọi người bắt đầu hô vang – “Chín…”

Tất cả, trừ Nikki – Nikki thật. Cô ta bước thẳng tới chỗ Robert Stark đang đứng và nở một nụ cười rất tươi.

“Lại gặp ngài rồi” – Nikki mỉm cười chào.

Lão Robert Stark có vẻ hơi giật mình khi bị người khác làm gián đoạn màn đếm ngược đón năm mới đang diễn ra. Nhưng thái độ lão ta không hề tỏ ra khó chịu hay bực mình gì cả, trái lại còn cười tươi như hoa gật đầu chào Nikki: “Chào cô! Cô… ừm… Prince phải không?”.

“Đúng rồi” – Nikki nói – “Ông có trí nhớ tốt thật đấy. Nhưng đó không phải là tên thật của tôi”.

Nói rồi cô ta giơ cái điều khiển vừa lấy được chỗ quầy bar và bật to hết cỡ tiếng của TV lên.

“Năm” – tiếng hô vang của mọi người trong phòng và dưới phố càng lúc càng to – “Bốn…”

“Không phải sao?” – lão Robert Stark chỉ hỏi lại cho đúng phép lịch sự thôi chứ mình biết thừa lão ấy có bao giờ thèm quan tâm để ý đến tới ai – “ Vậy thì là gì?”.

“Nikki Howard” – Nikki nhếch miệng cười – “Robert, đáng ra ông nên trả tiền cho xong” – sau đó cô ta dí sát mặt nhìn thẳng vào mắt lão ta – “À mà không, tôi nghĩ lại rồi… đáng ra ngay từ đầu tôi nên t cáo ông với cảnh sát mới phải”.

“Chúc mừng năm mới!” – mọi người trong phòng ồ lên quay sang chúc tụng nhau.

Phía quầy bar, mình thấy Lulu choàng tay ôm chầm lấy cổ anh Steven và hai người họ hôn nhau đắm đuối. Cách đó không xa, chị Rebecca và Brandon cũng đang trong hoàn cảnh tương tự, nếu không muốn nói là còn cuồng nhiệt hơn. Ngay đến cả Nikki cũng quay lưng bỏ mặc lão Robert đang đứng sững giữa phòng trước thông tin vừa nghe được, đi tới chỗ anh Gabriel Luna – đang quàng vai bá cổ với các thành viên trong ban nhạc hát vang bài ca chúc mừng năm mới – tách anh ấy ra khỏi nhóm và kiễng chân đặt lên môi anh một nụ hôn cháy bỏng… khiến cho mặt Frida đang hớn hở bỗng nhiên ỉu xìu như bánh bao nhúng nước.

Bên cạnh mình, Christopher cũng đang mỉm cười nhìn mình đầy trìu mến. Trước những gì mình vừa được chứng kiến trong 5 phút vừa qua, mình lập tức cảnh giác bước lùi lại một bước.

“Này” – mình giơ hai tay lên chặn cậu ấy lại – “ Không…”

Nhưng đã quá muộn. Christopher đã chộp được lấy eo mình và kéo giật về phía người cậu ấy. Toàn thân mình mềm nhũn ra ngay khi môi cậu ấy chạm vào môi mình. Lần nào cũng vậy, mình hoàn toàn mất khả năng kiểm soát khi Christopher hôn mình. Không lẽ mối quan hệ của bọn mình lúc nào cũng sẽ như thế: Cãi nhau, hôn nhau và làm hòa?

Christopher vòng tay ôm chặt lấy mình, không có vẻ gì là muốn ngừng lại. Đây còn hơn là một nụ hôn đầu năm mới! Tất nhiên là mình không có ý kiến gì rồi.

Không biết bọn mình sẽ còn đứng đó hôn nhau bao lâu nữa (ngay trước mặt Frida tội nghiệp!) nếu màn hình vô tuyến không đồng loạt chuyển sang mục tin tức với dòng chữ màu vàng: BẢN TIN ĐẶC BIỆT: “Chúng tôi xin gián đoạn buổi tường thuật trực tiếp lễ đón năm mới để mang đến cho quý vị và các bạn một bản tin đặc biệt liên quan tới Robert Stark, nhà sáng lập của tập đoàn Stark Enterprises, người được cả thế giới biết đến với thành công trong kinh doanh hàng chuỗi các siêu thị và trung tâm mua sắm giá rẻ”.

Tất cả mọi người đang có mặt trong quán Stark Sky lập tức ồ lên hưởng ứng khi nghe thấy đoạn thông báo trên. Và phải tới khi đó chị Rebecca và Brandon mới chịu rời nhau ra để ngước mắt nhìn lên màCác cổ đông của Stark ngơ ngác quay sang nhìn nhau.

Còn lão Robert Stark thì đứng im như phỗng giữa phòng, nhìn trân trối lên màn hình.

Mình nắm lấy tay Christopher và Frida. Frida thì thào quay sang hỏi mình: “Chị Emm, chuyện gì thế?”.

“Cứ xem đi” – mình thì thào trả lời. Sẽ là nói dối nếu mình nói tim mình vẫn đập bình thường.

“Tối hôm nay” – phát thanh viên nói tiếp – “đài truyền hình CNN đã nhận được một đoạn băng đặc biệt – mà chúng tôi đã kiểm định lại và khẳng định là băng gốc – chứng minh rằng các cổ đông của tập đoàn Stark, bao gồm cả Robert Stark, đã cố tình tham gia vào chương trình phẫu thuật, vẫn còn đang trong quá trình thử nghiệm, gọi là cấy ghép cơ thể người…”.

Có tiếng một phụ nữ trong phòng hét lên và làm rơi cái ly xuống sàn vỡ tan tành.

“… trong một phòng thí nghiệm bí mật tại Manhattan được gọi là Khoa Thần kinh và Ngoại thần kinh của bệnh viện Stark. Có mặt tại đây với chúng tôi ngày hôm nay là tiến sỹ y khoa Sanjay Gupta, một chuyên gia đầu ngành về phẫu thuật cấy ghép nội tạng ở nước ta. Ông sẽ nói rõ hơn về phương pháp hiện vẫn còn đang gây tranh cãi – chưa kể là bất hợp pháp – này”.

“Cám ơn anh Wofl” – một giọng đàn ông khác cất lên – “Trong kỹ thuật cấy ghép cơ thể người, não của bệnh nhân sẽ được lấy ra và đặt vào trong một cơ thể mới, thường là ở những người đã được kết luận là chết não. Tuy nhiên, trong dự án mà tập đoàn Stark đặt tên là Dự án Phượng Hoàng này, những cơ thể hiến tặng này lại được lựa chọn từ…”

“Cái gì thế này?” – lão Robert Stark gầm lên, quắc mắt nhìn bọn mình như muốn ăn tươi nuốt sống – “Cái gì thế này? Tắt ngay đi. Có nghe không? Tắt ngay đi!”.

Không một ai nhúc nhích hay có tí ý định nào đi tắt TV, mặc dù mình dám cá là mấy người phục vụ chỗ quầy bar có đầy điều khiển dự trữ. Thay vào đó, mình thấy Nikki giơ điều khiển lên vặn tiếng to lên hết cỡ.

“…trong đoạn băng đc quyền này, các đại diện của tập đoàn tài chính lớn bị tố cáo là đã tham gia vào một cuộc đấu giá mà tại đó, hàng chục sơ yếu lý lịch của rất nhiều thanh niên được đưa ra cho mọi người lựa chọn và sẽ thuộc về những người trả giá cao nhất. Não của họ sẽ được cấy ghép vào những cơ thể khỏe mạnh này…”

Đoạn băng mình quay được tại buổi đấu giá bắt đầu được phát trên màn hình TV. Phải công nhận điện thoại hiệu Stark quay nét ra phết. Hình ảnh chị Kim Su cùng tiếng người thuyết trình và cách thức các cổ đông của Stark tham gia đấu giá hiện rõ mồn một. Mặc dù không thể nhìn thấy mặt từng người nhưng chỉ cần xem qua là ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

m thanh trong như pha lê, mặc dù sau đó mình đã phải nhét vào áo ngực để giấu rồi đấy nhá.

“Cô” – lão Robert Stark gầm lên, hầm hè nhìn mình ngay khi nghe thấy cái giọng trầm đục của chính mình phát ra từ đoạn băng ghi âm, Họ sẽ sống cuộc sống của chính họ, trong cơ thể mới… thà như thế còn hơn là phải thức dậy hằng sáng với các khớp xương đau nhức và nốc vào bụng hơn 9 loại thuốc trợ tim khác nhau. Tin tôi đi, với những gì họ nhận được, số tiền họ bỏ ra là vô cùng thỏa đáng.

Mình hơi lùi lại ra đằng sau mấy bước. Trông mặt lão ta bây giờ dám sẽ lao tới túm lấy mình và xô mình ra ngoài cửa kính bất cứ lúc nào, giống cái cách họ vẫn thường làm trong phim Die Hard ý. Đảm bảo mình cũng có tránh cũng sẽ tránh không kịp.

Và mình không phải là người duy nhất nhận ra điều đó. Christopher nhanh chóng đứng lên phía trước bảo vệ cho mình, phòng trường hợp lão tỷ phú điên khùng kia định làm gì xằng bậy.

Nếu đó không phải là tình yêu thì mình cũng chẳng biết phải gọi là gì nữa.

“Cô” – lão Robert Stark lại gầm lên – “Chính cô đã làm chuyện này! Ta đã đích thân đập nát cái điện thoại đó rồi cơ mà! Làm sao có chuyện đó được?”

Trên màn hình TV, tiếng của lão ta và mình vẫn tiếp tục vang lên đều đều, CNN thậm chí còn kịp làm cả phụ đề cho đoạn hội thoại đó để khán giả có thể theo dõi được rõ hơn.">

“Sớm muộn gì ông cũng sẽ bị tóm thôi. Đây là tội mưu sát. Ông không thể giữ cái bí mật này cả đời đâu”.

Là giọng mình sao?

Không, tất nhiên là không rồi.

Đây là giọng Nikki.

“Sao không? Giữ được hết. Cô nghĩ tôi kinh doanh mặt hàng này bao nhiêu lâu rồi? Chúng tôi đã làm việc này từ nhiều năm nay rồi. Nhiều năm. Với công nghệ tiên tiến hiện nay, chúng tôi đã có thể cung cấp cho khách hàng nhiều sự lựa chọn phong phú và đa dạng hơn trong khi vẫn tiếp tục thu lợi nhuận mỗi lúc một tăng”.

Lợi nhuận – đó là mối quan tâm duy nhất của Robert Stark.

Và cũng chính là thứ sẽ tiêu diệt ông ta.

“Ông đúng là đã đập nát cái iPhone của tôi thật” – mình bình tĩnh giải thích với Robert Stark, Christopher vẫn đang đứng trước mắt che chắn bảo vệ cho mình – “Nhưng ông không hề lục tìm cái điện thoại khác của tôi mang nhãn hiệu Stark”.

“Chiếc điện thoại mà ông đã cài phần mềm theo dõi bao lâu nay” – Christopher thêm vào – “Toàn bộ đoạn băng và âm thanh vừa rồi đều được tự động tải lên hệ thống máy chủ của ông. Bọn tôi chỉ việc chuyển nó cho đài CNN thôi. Phát thanh viên Wolf Blitzer hiện đang có toàn bộ đoạn băng này trong tay. Và sau ngày hôm nay, cả thế giới cũng sẽ có thể xem được nó”.

Lão Robert Stark nhìn bọn mình như thể bọn mình vừa thông báo cho lão ta biết rằng nữ ca sỹ Mariah Carey thực chất là một người đàn ông.

“Stark!” – một lão cổ đông già gào lên phẫn nộ – “Ông cam đoan với chúng tôi rằng chuyện này sẽ không bao giờ có ai biết được! Ông đã thề thế rồi cơ mà!”.

“… hai hacker trẻ tuổi ở thành phố New York đã phát hiện ra sự thật về chiếc máy tính Stark Quark: Trong đó có chứa phần mềm theo dõi cho phép tập đoàn Stark lấy trộ được toàn bộ thông tin của người sử dụng và lưu lại trong hệ thống máy chủ của mình” – phát thanh viên Wolf Blitzer nói tiếp – “và họ gửi cho chúng tôi đoạn băng giữa Robert Stark và siêu mẫu Nikki Howard tại buổi đấu giá Dự án Phượng Hoàng tối hôm nay…”

Các cổ đông của Stark lục đục tiến ra cửa chính rời khỏi Stark Sky, mặt mũi ai nấy đều tái nhợt và hoảng hốt.

Nhưng đâu có dễ thế…

Ngay khi cánh cửa chính được mở ra, hàng chục cảnh sát New York mặc đồng phục xanh đen, trên ngực đeo phù hiệu sáng bóng đã chờ sẵn bên ngoài.

“Tất cả mọi người ở yên vị trí” – một người nói dõng dạc vào loa – “Không ai được rời khỏi đây”.

“Tôi cần phải uống thuốc huyết áp” – một người gào ầm lên.

“Chúng tôi sẽ cho người chuẩn bị sẵn cho ông” – viên cảnh sát nói – “tại đồn cảnh sát”.

“Chuyện này thực sự đang xảy ra sao?” – Nikki bước tới hỏi mình.

“Mình nghĩ thế” – có lẽ Nikki cũng như mình, vẫn chưa dám tin vào những gì đang xảy ra.

Bên quầy bar, Brandon hiểu rằng đây chính là cơ hội lớn anh ta vẫn mong đợi bao lâu nay, lấp tức chạy lại chỗ đám phóng viên – những người vừa chụp ảnh cho mình và bố anh ta ban nãy.

“Trước những phát hiện vừa được công bố về bố mình” – Brandon dõng dạc tuyên bố, giọng anh ta tỉnh táo và bình thường như thể chưa hề uống một giọt rượu nào cả tối hôm nay – “người mà lâu nay tôi luôn không có mối quan hệ tốt, tôi chỉ muốn thông báo với mọi người rằng trong thời gian này tôi sẽ đứng ra tiếp quản Stark Enterprises để đảm bảo cho công việc kinh doanh vẫn tiếp tục được vận hành bình thường. Tôi sẽ làm tất cả để biến Stark trở thành một tập đoàn trong sạch và thân thiện hơn với môi trường. Tôi sẽ quan tâm nhiều hơn tới chất lượng cuộc sống của nhân viên trong công ty, những người từ lâu đã bị vắt kiệt sức mà không nhận được chăm sóc y tế đầy đủ, cũng như không được tham gia vào bất cứ hoạt động đoàn thể nào. Tôi sẽ làm hết sức mình để thay đổi điều đó, cũng như ấn tượng lâu nay của người dân với tập đoàn Stark khi cho rằng chúng tôi không hề quan tâm tới các hộ kinh doanh nhỏ lẻ…”

Anh ta cứ nói và nói trong khi chẳng có tay phóng viên nào thèm nghe. Họ còn đang mải theo dõi những gì đang diễn ra ở giữa phòng.

“Ông Robert Stark?” – đội trưởng đội cảnh sát bước tới chìa thẻ ra – “Chúng tôi có một số câu hỏi cần hỏi ông tại sở cảnh sát, nếu ông không phiền”.

“Tao sẽ không nói gì hết nếu không có luật sư” – mặt lão Robert Stark đang lại.

“Tất nhiên” – viên cảnh sát kia lịch sự đáp lại…

… trước khi còng tay lão Robert Stark lại và giải đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.