Trọn Đời Bên Em

Chương 30: Tòa án



Hướng Nhu buông Bạch Dĩ Mạt ra, nhìn thấy cái miệng bị hắn hôn đến sưng đỏ thì rất hài lòng trêu đùa: “Bạch Dĩ Mạt, bây giờ anh phát hiện ra anh đã có cách trị em.”

Bạch Dĩ Mạt đẩy Hướng Nhu ra, ngồi qua một bên, tức giận trừng mắt liếc hắn, bởi vì vừa bị hôn nên trên mặt ráng hồng, giờ phút này nhìn trong mắt Hướng Nhu thì gọi là phong tình vạn chủng! Hắn cảm nhận rõ cơ thể mình đang có phản ứng, nhưng Tiểu Thỏ Tử của hắn giờ không được vui, hắn cũng chỉ có thể làm ninja rùa.

Bạch Dĩ Mạt cầm trái táo lên hơu hơu, tức giận hỏi: “Còn ăn nữa không?”

Hướng Nhu gật đầu, giả vờ nịnh nọt: “Còn hơn quả táo này nữa, anh cảm thấy cái miệng nhỏ nhắn của vợ anh rất ngọt, ngọt đến mức lan tận vào tim.”

“Sao nói nhiều thế, ăn táo của anh đi.” Bạch Dĩ Mạt thô lỗ nhét táo vào cái miệng vừa mới mở ra của Hướng Nhu.

Hướng Nhu vừa nhai táo vừa lắc đầu, giọng điệu ngả ngớn: “Ừm, xem ra anh phải giáo dục tốt em hơn nữa, để cho em biết thế nào là hầu hạ tốt tướng công nhà em.”

Bạch Dĩ Mạt hoàn toàn bại trận, cô thừa nhận trên vài phương diện cô thật không nói lại được Hướng Nhu, bởi vì cô không có cái thứ… không biết xấu hổ kia.

Tuy bệnh viện Lăng Vân là bệnh viện tốt nhất trong thành phố, các máy móc thiết bị đều đạt chuẩn cao cấp, nhưng Hướng Nhu vẫn thích sống nơi đông đúc, lại thêm Bạch Dĩ Mạt ngày ngày chạy qua chạy lại giữa hai bên, hắn quả thật đau lòng, cho nên quyết định xuất viện sớm.

Mấy ngày ra viện Hướng Nhu chỉ ở trong nhà, chuyện của công ty cứ để cho Lâm Thắng Nam xử lý số văn kiện ở chỗ hắn, nếu có mấy cuộc họp quan trọng thì cũng tiến hành liên lạc qua màn hình.

++

Vụ đánh thương người lần trước cuối cùng cũng mở phiên tòa, Bạch Dĩ Mạt và Hướng Nhu làm nhân chứng đều cần ra tòa, sau này bọn họ mới biết thi ra thế lực sau lưng của Kim tiểu thư không ngờ lại chính là đại ca xã hội đen tiếng tăm lừng lẫy, là Hồng đại ca anh trai của cô ta.

Ở ngoài nhìn Hồng đại ca thì như thương nhân làm ăn chính đáng, nhưng trên thực tế lại buôn lậu vũ khí đạn dược, hợp tác mua bán ma túy với bên Việt Nam Thái Lan cũng rất khí thế, từ sớm cảnh sát đã theo dõi hắn ta, nhưng người này giảo hoạt âm hiểm, lòng dạ thâm hậu, cho nên luôn không có chứng cứ nào bắt hắn.

Cho đến lúc Bạch Dĩ Mạt ma xui quỷ khiến làm Kim tiểu thư thua án, mà Kim tiểu thư vừa hay thấy cô cùng với luật sư của chồng trước qua lại rất thân, vì thế âm thầm phái người điều tra, quả nhiên tra ra được thì ra những chứng cứ Tần Dật có được là do một người nặc danh gửi cho anh, trải qua một cuộc thăm dò chuyên nghiệp,cuối cùng cũng tra ra được người nặc danh kia chính là luật sư của ả – Bạch Dĩ Mạt.

Rõ ràng bản thân đã có thể yên ổn thắng án, ôm trong tay số tài sản kếch xù, ai ngờ lại nuôi ong tay áo, bất kể thế nào ả cũng không bỏ qua cho Bạch Dĩ Mạt, thế là bảo Hồng đại ca giúp đỡ bắt Bạch Dĩ Mạt lại đây.

Hắn cũng không ngờ Bạch Dĩ Mạt có võ, lại càng không nghĩ đến cô còn có một người lợi hại đến giúp, người nổ súng là một thuộc hạ của Hồng đạ ca, hắn bảo nguyên nhân nổ súng là, đại ca bảo không bắt được thì cứ giáo huấn cho tốt, không cần thương hoa tiếc ngọc gì cả, cứ bắn.

Hắn cũng không biết cô gái này lại đánh nhau hăng như thế, cho nên lúc nhìn thấy anh em đều bị đánh ngã, hắn nhất thời nóng lòng mới có thể không hiểu chuyện rút súng ra hù dọa hai người họ, ai ngờ vừa nghe thấy còi xe cảnh sát thì đã cướp cò nổ súng.

Trông tháy hai người ngã xuống, phản ứng đầu tiên của hắn là mau chạy đi, nhưng vẫn chậm một bước, cảnh sát đến quét một lưới bắt hết đám người kia.

Cùng lúc đó bên kia, đại đội điều tra của Giản Quân Phàm cùng với đại đội chuyên truy bắt tội phạm hợp tác tấn công bọn Hồng đại ca xã hội đen đã đến giai đoạn giăng lưới, bọn họ cùng phái người đi nằm vùng trong ứng ngoài phối, tiêu diệt hết tập đoàn buôn lậu thuốc phiện quy mô lớn này, nhưng cuối cùng vẫn để sổng đầu lĩnh bên Thái Lan chạy mất.

Chuyện này cuối cùng đã đi đến giai đoạn tố cáo, mà từ hôm xảy ra sự cố cho đến ngày hôm nay mở tòa, Bạch Dĩ Mạt mới có cơ hội gặp Giản Quân Phàm, trông an có vẻ mệt mỏi, khiến Bạch Dĩ Mạt bất bình vì anh, rốt cuộc là cục cảnh sát hết người hay sao mà lúc nào người xông pha chiến đấu luôn là anh?

Hướng Nhu ngồi ở đại sảnh tòa án vô cùng khó chịu nhìn Bạch Dĩ Mạt: “Tốt xấu gì anh cũng là người bệnh, anh phải ngồi đây chờ em xong chuyện với bọn đàn ông khác chắc!”

Bạch Dĩ Mạt quay đầu cười trừng mắt với Hướng Nhu: “Đó cũng là anh họ của anh, một chút tình cảm anh em cũng không có, sao lại có thể máu lạnh vậy chứ.”

“Chẳng qua cũng chỉ là anh họ, nói đúng hơn thì là tình địch, Bạch Dĩ Mạt em đừng nói với anh là em không biết anh họ anh lúc nào cũng nhìn em, anh sao có thể tốt bụng đến cỡ đấy chứ! Hào phóng để vợ mình liếc mắt qua lại với tình địch…”

Bạch Dĩ Mạt đập Hướng Nhu một cái, lập tức Hướng Nhu nhe răng trợn mắt: “Em tính mưu sát chồng đúng không, bị thương chỗ nào lại đập vào đó…”

“Kệ anh.” Bạch Dĩ Mạt biết Hướng Nhu giả vờ, mấy vết thương kia đã lành lặn bảy tám phần cả rồi, sao có thể nghiêm trọng như hắn nói chứ, người đàn ông này ngây thơ, thật ra nghĩ lại một người đàn ông đồng ý giả bộ ngây thơ trước mặt một cô gái, không chừng đó là minh chứng cho việc anh ấy thật sự yêu bạn.

Giản Quân Phàm giải quyết xong chuyện đi ra, nhìn thấy Bạch Dĩ Mạt và Hướng Nhu ngồi đằng kia, vẻ mặt có phần dịu đi, sau đó bước về phía bọn họ.

“Giản Quân Phàm, anh xong việc rồi à?” Bạch Dĩ Mạt cười, nhìn đối phương.

Giản Quân Phàm gật đầu nói: “Ừ, sao em lại thế này rồi?”

“Em có thể có gì cơ chứ, vẫn tốt lắm!”

Giản Quân Phàm quay đầu nhìn sang Hướng Nhu: “Em họ, nghe nói em bị thương, đã đỡ chưa?”

Hướng Nhu khoát tay, cười nói: “Em đây bị thương thì có gì lớn đâu, đã sớm lành cả rồi, không nghiêm trọng đâu.”

“Bữa nay anh còn việc, cũng không có thời gian đến thăm em, đừng tức giận!”

“Cái này thì giận làm gì chứ, em còn phải cảm ơn anh không nói lại vơi người nhà, chuyện này còn phải dấu, không thể để trong nhà biết được, nếu không lại gây gổ ghê gớm lắm, còn có Thỏ Con chăm sóc hết mức khủng khiếp, nửa đời sau của em thật đáng thương.” Hướng Nhu cô ý xoa nhẹ huyệt thái dương, làm bộ ai oán, hắn là cố ý, cố ý một câu hai nghĩa, Giản Quân Phàm thông mình như vậy, sao có thể không nghe ra ý tứ chứ.

Bạch Dĩ Mạt âm thầm bấm Hướng Nhu một cái, ý bảo hắn nói ít chút đi, Hướng Nhu lại đau đớn nhìn Bạch Dĩ Mạt, vẻ mặt hồn nhiên khiến Bạch Dĩ Mạt đau đầu, lại tới nữa rồi lại tới nữa rồi, lại mê tít cái trò giả vờ con nít.

Cô xấu hổ hắng giọng, cười nói: “Nhìn anh thế này chắc gần đây đã vất vả lắm rồi! Nhớ giữ gìn cơ thể, sắp ăn tết đến nơi rồi, anh cũng đừng liều mạng lắm.”

Giản Quân Phàm nhìn sâu vào Bạch Dĩ Mạt, bây giờ trong ánh mắt không chỉ trong suốt mà còn toát lên vẻ hạnh phúc, sao anh lại có thể không biết bọn họ đến với nhau chứ? Hôm nay coi như Hướng Nhu không tố cáo chủ quyền, thì anh cũng biết, nguyên nhân Bạch Dĩ Mạt trì trệ không chịu giao trái tim cho người khác, không phải vì trên đời này còn có một người tên là Hướng Nhu sao?

Ngày hôm đó, thật ra anh đã đến bệnh viện thăm Hướng Nhu.

Đến trước cửa phòng nhưng không bước vào bên trong, xuyên qua khe cửa trông thấy hai người bên trong ôm hôn nhau, anh xiết chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay hiện rõ vô cùng, anh nhắm mắt kìm nén bản thân, lẳng lặng đi ra khỏi phòng bệnh.

Đêm hôm đó, lần đầu tiên anh uống say như chết, trong đầu đều là cảnh Bạch Dĩ Mạt và Hướng Nhu ôm hôn nhau, anh đã bên cạnh nhiều năm như thế nhưng người cuối cùng không phải là anh.

Còn bây giờ, là lúc nên buông tay!

Kỳ thật đến một giây Giản Quân Phàm cũng không muốn đợi thêm, hạnh phúc của bọn họ quả thật quá chói mắt, anh vẫn giữ lấy nụ cười sắp không chống đỡ nổi, nói: “Yên tâm đi, bản thân anh luôn rất khỏe mà đúng không? Vụ án gần đây cũng xong rồi, anh nghĩ cũng đã đến lúc anh phải thả lỏng rồi.”

“Anh về thành phố Y sao?” Bạch Dĩ Mạt hỏi.

Giản Quân Phàm ừ một tiếng, nói: “Nên quay về ăn tết một chuyến.”

Hướng Nhu nói với Giản Quân Phàm: “Anh về thì ghé qua nhà em chút, hình như mẹ em có thứ gì đó muốn đưa cho cậu.”

Giản Quân Phàm nhận lời: “Anh đi trước đã, trong cục còn có chút chuyện, liên lạc sau vậy.”

Bạch Dĩ Mạt gật đầu nói hẹn gặp lại, Hướng Nhu không nói gì, chỉ cươi cười, khóe miệng Giản Quân Phàm dùng hết sức kéo lên thành một nụ cười, sau đó đi ra ngoài cửa lớn, vừa bước ra khỏi cửa nụ cười kia đã biến mất.

Hướng Nhu nhìn theo sau bóng lưng Giản Quân Phàm, tiếp đấy kéo lấy tay Bạch Dĩ Mạt cười nói: “Anh phát hiện ra sức nhẫn nại của anh họ tình địch thật tốt, rõ ràng rất khó chịu nhưng vẫn phải mỉm cười chào hỏi.”

Bạch Dĩ Mạt giật mười nói tay bấu chặt của Hướng Nhu, cố ý trêu chọc: “Thế mới nói! Mắt em làm sao ấy nhỉ? Rõ ràng còn có một Giản Quân Phàm tốt như vậy, còn có một Vương Tường Vũ hoàn mỹ như thế, sao em lại nằm trong tay của con yêu quái này nhỉ?”

Hướng Nhu nắm lấy cằm Bạch Dĩ Mạt, bình tĩnh nói, trong đôi mắt đào hoa tràn đầy mị hoặc: “Bạch Dĩ Mạt, anh vì thương tiếc em, cho nên đến ngày hôm nay vẫn chưa làm với em.”

Bạch Dĩ Mạt đẩy bàn tay Hướng Nhu đang nắm mình ra, sắc mặt ửng đỏ, cô thừa nhận cô không chịu nổi cái ánh mắt này của Hướng Nhu: “Đây là tòa án đấy, anh sao có thể chỗ nào cũng làm bậy thế chứ.”

“Bạch Dĩ Mạt.”

Hai người đang đấu đá nhau, bỗng nghe thấy phía sau có người gọi cô, âm thanh này rất quen, cô thả tay Hướng Nhu ra, Hướng Nhu biết Bạch Dĩ Mạt cố ý nhân cơ hội này buông hắn ra, hắn biết cô nhát,chỉ biết cười rầu rĩ, đi theo sau Bạch Dĩ Mạt.

“Tần Dật.” Bạch Dĩ Mạt cười gọi anh.

“Đúng rồi, nghe nói lúc trước cậu bị thương, không sao chứ!”

Bạch Dĩ Mạt lắc đầu, cười nói: “Thật đúng là chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu đã lan ngàn dặm, chuyện này ai cũng biết cả.”

Tần Dật thấy tinh thần Bạch Dĩ Mạt như vậy, xem ra đúng là không có việc gì: “Không chỉ có mình biết đâu, bây giờ cả Tường Vũ ở bên Pháp cũng biết, còn gọi điện hỏi mình.”

Bạch Dĩ Mạt cảm thấy kinh ngạc, thật ra chuyện này luôn được giữ kín, người ngoài cơ bản là không có khả năng biết: “Làm sao anh ấy biết được.”

Tần Dật xoa đầu nói: “Cái này mình cũng không rõ lắm, anh ấy bảo gọi điện cho cậu thì tắt máy, gửi tin nhắn cũng thấy trả lời, tưởng cậu nghiêm trọng gì lắm mới tìm đến mình hỏi chuyện.”

Bạch Dĩ Mạt sửng sốt, nói: “Không có, mình không nhận được điện của anh ấy, cũng không nhận được tin nhắn nào cả.”

Tần Dật cũng không hiểu gì, nhưng chính Vương Tường Vũ đã nói với anh như vậy: “Thôi quên đi, cậu có rảnh thì gọi cho anh ấy nói chuyện, anh ấy thật tình quan tâm đến cậu, nếu không phải bên kia vướng chuyện thì hơn phân nửa đã bay về rồi.”

Bạch Dĩ Mạt gật đầu, cuối cùng Hướng Nhu chậm rãi đi đến: “Tần Dật, trùng hợp thế?”

Làm sao Tần Dật không phát hiện ra Hướng Nhu, khi anh thấy Bạch Dĩ Mạt thì đã nhìn thấy mười ngón tay cô nắm chặt Hướng Nhu, xem ra sau lần đó, bọn họ thật sự qua lại ới nhau.

“Hướng Nhu, xin chào.”

Hai người khách khí bắt tay, Tần Dật nhìn đồng hồ, vội nói: “Mình còn có việc, không nói chuyện với cậu nữa, cậu nhớ gọi điện trả lời đó.”

Bạch Dĩ Mạt gật đầu: “Nhớ rồi, tạm biệt.”

“Bai!”

Bạch Dĩ Mạt với Hướng Nhu đi ra bãi đỗ xe, ngồi trên xe, hình như Bạch Dĩ Mạt nghĩ thông suốt cái gì đó, liền hỏi Hướng Nhu ngồi bên ghế phục: “Em nhớ lúc trước anh lấy điện thoại em ra chơi, có phải anh tắt điện thoại của Vương Tường Vũ, còn xóa tin nhắn của anh ấy hay không?”

Hướng Nhu quay đầu lại, không để ý nhìn Bạch Dĩ Mạt, không phủ nhận: “Đúng thế!”

Bạch Dĩ Mạt tức giận: “Làm sao anh có thể tùy tiện tắt điện thoại của em rồi còn xóa tin nhắn thế chứ, đó đều là của em…”

Hướng Nhu hừ một tiếng, cười nói: “Bạch Dĩ Mạt, Vương Tường Vũ kia vừa nhìn đã biết còn mơ mộng với em, ở bên Pháp xa xôi mà nhất cử nhất động của em đều nắm rõ, còn nữa, lúc đi dựa vào cái gì mà ôm em!” Anh còn chưa ra tay đấy!

“Đó chẳng qua cũng chỉ là tạm biệt một người bạn, có gì mà không được? A, anh nhìn thấy hết rồi sao?” Nhớ lại lúc ấy vừa quay người lại trông thấy khuôn mặt đen sì của Hướng Nhu, thì ra là nguyên nhân này.

Hướng Nhu cười tươi: “Bạn? Cái cách em ở riêng với bạn mình cũng thật đặc biệt đấy!”

“Hướng Nhu, bây giờ chúng ta đang nói về chuyện anh tự tiện xem đồ của em, sao anh có thể lảng sang chuyện khác chứ.”

“Điều anh muốn nói đúng là cái này, cái tên họ Vương kia đối với em hỏi han ân cần, hay là Giản Quân Phàm đối với em tình ý kéo dài, Bạch Dĩ Mạt, em thật sự làm tăng thể diện của anh đấy!”

Bạch Dĩ Mạt trừng mắt nhìn Hướng Nhu, quát: “Hướng Nhu, sao em không phát hiện ra anh là người vô lý thế chứ.”

“Sao thế, bị anh nói trúng tim đen rồi à, bây giờ anh vô lý, em cho là em to tiếng thì có lý sao.” Hướng Nhu giễu cợt, trong ánh mắt cũng vô cùng giận dữ.

“Em không muốn cãi nhau với em, anh xuống xe cho em.”

Hướng Nhu bật cười, sắc mặt lại càng không dễ nhìn: “Em nhìn cho kĩ đi, đây là xe của anh.”

Bạch Dĩ Mạt dùng sức liếc xéo hắn một cái, cầm lấy túi xách của mình xuống xe, dùng sức đóng cửa xe thật mạnh, rồi nện từng bước đi trong bãi đỗ xe…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.