Trọn Đời Bình An

Chương 16



Moon_xinh

Phong Ca

Cuộc sống thường hiếm khi bình lặng mà luôn có những trò đùa dai, vào lúc mà bạn nghĩ rằng tất cả đã được an bài cả rồi, là thời điểm thích hợp cho một kết thúc hoàn mỹ, nhưng cuối cùng nó lại cho bạn một sự bất ngờ hoàn hảo mà bạn khó lòng tưởng tượng được.

Trong khi Du Khâm cố gắng hưởng thụ sự ngọt ngào để bù lại một năm trống vắng thì Mục An lại luôn bị cảm giác không an toàn ép tới không thể thở nổi. Khoảng thiếu hụt trong trí nhớ gần đây thường rục rịch muốn trỗi dậy khiến cô cảm thấy sợ hãi, thậm chí có tâm lý kháng cự lại, luôn có một giọng nói âm vang ở sâu trong nội tâm cô, phần thiếu hụt này sẽ phá vỡ toàn bộ cuộc sống mà cô đang có.

Lục Kiều xảy ra tai nạn xe, rất may lúc đó cô ấy gặp nguy mà không cuống, đánh mạnh tay lái về phía lan can phòng hộ, nếu không, hậu quả sẽ không chỉ là bị thương nhẹ ở đầu. Mục An ở phòng bệnh chăm sóc cho cô, Lục Kiều mặc dù bị quấn rất nhiều băng xô nhưng lại không chịu an phận, nghe cô ấy nói liên miên rằng cô ấy đã dũng cảm thế nào, cái khó ló cái khôn ra sao, Mục An ngồi cạnh bóc cam mà chỉ cười trừ.

Lục Kiều nói nửa ngày không thấy cô có phản ứng gì thì mất hứng, giọng nói trầm xuống: “Sao vậy, không yên lòng à?”

Mục An ngẩng đầu nhìn, đem quả cam bóc xong đưa cho cô ấy, vừa phủi tay vừa nói: “Không có gì, không phải đang nghe chuyện về người anh hùng đây sao?”

Lục Kiều cắn một miếng cam, liếc mắt nhìn cô một cái: “Thôi đi, khi cậu im lặng lâu như vậy đều là tâm tình không tốt, nếu đến cả cái đó cũng không biết thì uổng công tớ tự xưng là bạn nối khố của cậu.”

Mục An nhìn Lục Kiều một lúc, khẽ thở dài: “Tớ chỉ đang suy nghĩ chút chuyện, cảm thấy cuộc sống bị quá khứ làm cho hỏng bét.”

Lục Kiều nhìn cô chớp chớp mắt, cũng không tự chủ được mà nhíu mày: “Tớ lại nghĩ là gần đây cậu quá nhàn rỗi, nếu làm cái chức cao cấp đó ở công ty không được vui vẻ thì quay lại trường học đi, hồi trước cậu đi dạy ở trường thì rất ổn mà.”

Mục An sửng sốt một chút, “Ổn? Tớ bây giờ… rất không ổn sao?”

Lục Kiều cẩn thận nhìn cô một cái, gật gật đầu.

Mục An cười gượng, cuối cùng cũng trầm mặc, một lúc sau cô hơi lo lắng nhìn Lục Kiều: “Gần đây tớ thường nhớ tới một cảnh tượng.” Mi tâm cô càng nhíu sâu hơn, “Có một người đàn ông nằm trong vũng máu, hình ảnh rất rõ ràng, không phải là ảnh trong mộng, ngay cả mùi máu trong phòng cũng rất thật.”

Lục Kiều há miệng, hơn nửa ngày mới nhớ ra để khép miệng lại: “Án mạng?”

Mục An biết điều này làm cho người ta rất khó hiểu nhưng vẫn gật đầu: “Rất khó tin đúng không?” Cô cúi đầu cười cay đắng, “Chính tớ cũng cảm thấy rất khó tin.” Vì thế cô chưa từng nói với ai. Đối với Du Khâm lại càng không, cô không muốn nhìn thấy ánh mắt lo lắng của anh. Anh đã nói, đối với quá khứ của cô, anh không hứng thú.

Lục Kiều có chút khó xử, nuốt một ngụm nước bọt: “Tớ nói nhưng cậu đừng giận nhé, tớ cảm thấy cậu gần đây rất hay thất thần, cằn nhằn, cái gì mà bạn trai trước đây, cái gì mà tự tử, bây giờ còn đáng sợ hơn, cả án mạng cũng nghĩ đến, cuộc sống nào có ly kỳ đến mức vậy. Tớ cảm thấy cậu suy nghĩ nhiều quá thì có.”

“Ý cậu là… đều tự tớ tưởng tượng ra?” Mục An ngây ngẩn cả người.

Lục Kiều gật mạnh đầu: “Khẳng định là vậy, tớ với cậu trước đây ngày nào cũng đi cùng nhau, chưa từng thấy bạn trai của cậu chứ đừng nói đến việc cùng với một người đàn ông chạy đến Lệ Giang tự tử vì tình. Còn có cái gì mà kinh khủng như án mạng, ai bị giết? Trong cuộc sống của cậu, ngoại trừ bố cậu đột ngột qua đời, cũng không có ai trong số những người quen biết gặp chuyện không may trong hai năm qua. Hơn nữa, cha cậu lúc đó là tai nạn xe mà. Vì thế tớ mới nói, cậu suy nghĩ nhiều quá rồi.”

Mục An gục đầu xuống, thấp giọng nói: “Có lẽ vậy.”

Trời tối rất nhanh, Mục An từ bệnh viện về nhà, thang máy đi tới tầng 4 bỗng nhiên dừng lại, mấy y tá vội vã đẩy một người bị thương vào, trong thang máy chỉ có một mình Mục An, Mục An nhích vào tận cùng bên trong. Trong lúc vô tình liếc mắt về phía người đang nằm, người này hình như bị thương cực kỳ nghiêm trọng, khắp toàn thân đều là máu, trên đầu cũng loang lổ vết máu.

Mục An nhìn chằm chằm, không thể dời mắt được đi. Ngơ ngác nhìn chăm chú vào màu đỏ đang dần khô lại, trong nháy mắt, toàn bộ khoang mũi, toàn bộ thang máy đều tràn ngập mùi máu tươi.

Lại là hình ảnh lần trước, Mục An nắm chặt tay, sắc mặt tái nhợt, hình ảnh trong đầu càng hiện ra rõ rệt, một người đàn ông, là một người đàn ông nằm trong vũng máu, Mục An cảm thấy rất rõ ràng. Cái cảm giác này nhất định là chính mình đã từng trải qua, tuyệt đối không phải là do ảo giác.

Trong đầu cô thoáng hiện ra một mảng lớn màu đỏ, toàn bộ màu đỏ thấm dần vào trong đại não cũng như trong mắt cô, mắt cô bỗng như không nhìn thấy gì, chỉ có thể thấy một màu đỏ khiếp người đến đau cả mắt, Mục An ôm lấy đầu hét lên một tiếng: “A!”

Các cô y tá trong thang máy đều giật mình, một người y tá đứng gần cô lo lắng nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, cô không sao chứ?”

Mục An ngồi xổm xuống góc thang máy, ôm chặt chính mình, vùi đầu giữa hai đầu gối, giọng nói run rẩy: “Máu… nhiều máu quá!”

Các cô y tá bốn mắt nhìn nhau, cho rằng Mục An bị cảnh máu me trước mắt làm cho kinh hãi, một y tá khác giải thích “Bệnh nhân này bị tai nạn xe, đương nhiên sẽ chảy nhiều máu, tiểu thư đừng sợ, nếu cô sợ, cô xoay người đi đừng nhìn anh ta nữa.”

Đến lúc mấy người y tá kia đẩy bệnh nhân ra khỏi thang máy, Mục An vẫn còn ngồi xổm trong góc, cánh cửa thang máy vừa đóng lại, lời nói đùa của mấy cô y tá vẫn bay vào tai cô.

“Cô ta có phải bệnh tâm thần không? Nhìn thì rất đẹp, nhưng dáng vẻ trông quái đến dọa người.”

Cửa thang máy đóng chặt, giọng nói của y tá bị chặn bên ngoài. Qua một lúc lâu Mục An mới mờ mịt ngẩng đầu nhìn xung quanh, vẻ mặt thất thần kinh hãi. Dựa vào tường thang máy để đứng lên, hai chân run rẩy đi ra khỏi thang máy, không phải ảo giác, tuyệt đối không phải ảo giác.

Mục An chạy đến cửa bệnh viện gọi xe, bây giờ cô nhất định phải nhìn thấy Du Khâm ngay lập tức.

Du Khâm mở cửa liền thấy ngay sắc mặt trắng bệch của Mục An, Mục An đứng ở cửa, thân thể vẫn còn run rẩy, luúng túng nói: “Du Khâm… nhiều máu lắm!”

Du Khâm nhíu mi hỏi: “Mục An, làm sao vậy?”

Mục An cắn cắn môi dưới: “Du Khâm, em thấy một người đàn ông bị giết! Là thật, đúng hay không?”

Du Khâm chỉ nhìn cô, nhanh chóng đưa tay kéo cô vào phòng, Mục An ngồi ở ghế sô-pha nhìn bóng lưng Du Khâm đang hâm nóng sữa mà thấp thỏm, bất an. Động tác của Du Khâm không dừng lại nhưng ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trong nháy mắt, ánh mắt đó trở nên tối tăm hơn.

Đem sữa đã hâm nóng đến cho Mục An, Du Khâm ngồi đối diện Mục An, hai khuỷu tay để ở đầu gối, nhìn cảm xúc trên mặt Mục An, cô hoảng sợ và hoảng loạn anh đều cảm nhận được rõ ràng, Mục An… xin lỗi!

Du Khâm liếm môi, chậm rãi nói: “Thật ra… anh vẫn không nói cho em biết, em… Có chứng hoang tưởng.”

Mục An kinh ngạc nhìn về phía anh, cái cốc trong tay bị siết chặt, Du Khâm nhìn cô, đứng dậy đi vào thư phòng lấy ra một chiếc túi hồ sơ màu xanh, anh đặt chiếc túi hồ sơ trên bàn, chậm rãi đẩy về phía Mục An: “Đây là hồ sơ bệnh án trước đây của em.”

Ngón tay Mục An run rẩy, cô cầm lấy túi hồ sơ rút ra tờ thứ nhất, gương mặt trắng nõn, mái tóc dài màu đen kia không phải mình thì là ai? Nhìn một chuỗi tiếng anh chú giải rất dài kia hô hấp của cô bắt đầu bất ổn, cô khó tin nhìn Du Khâm.

Ánh mắt thâm thúy của Du Khâm chuyên chú nhìn cô, lặng lẽ nói: “Mục An, tin anh nhé, em chỉ là bị bệnh thôi, tự tử hay án mạng gì đó đều do em tưởng tượng ra, tất cả đều không tồn tại.”

Không…tồn tại sao? Mục An chăm chú nhìn Du Khâm. Tất cả quá khứ, thực sự… chỉ là mình ảo tưởng?

Mục An ép khóe miệng nhếch lên: “Du Khâm, đừng đùa nữa, chẳng buồn cười chút nào.”

Vẻ mặt Du Khâm rất nghiêm túc, ngồi xổm trước mặt Mục An, anh nhẹ nhàng cầm tay cô, nét mặt cực kỳ ôn nhu: “Thật ra… Lục Bác Giản anh ta cũng biết, trước đây anh đã nói với anh ta. Có lẽ em không tin anh nhưng chẳng lẽ em cũng không tin anh ta?”

Mục An trừng lớn mắt: “Bác Giản… Các anh đã quen biết từ trước?”

“Ừ.” Du Khâm gật đầu, “Mục An, thả lỏng một chút nào, em chỉ là bị bệnh, đừng lo.”

Mục An vẫn chưa tin, cô liều mạng lắc đầu: “Sao có thể, em cảm thấy mình rất bình thường, em vốn không có vấn đề, anh gạt em.”

“Anh dẫn em đi gặp bác sĩ tâm lí trước kia của em, em có thể nói chuyện với anh ta, được không?” Du Khâm vẫn kiên nhẫn dỗ dành cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.