Trọn Đời Bình An

Chương 18



Moon_xinh

Phong Ca

Thế nhưng thông thường có rất nhiều chuyện, khi bạn không còn chấp nhất nữa thì nó lại ùn ùn kéo tới vào lúc bạn không đề phòng nhất, ép bạn đến mức hít thở không thông. Mục An bắt đầu gặp ác mộng, những cảnh trong mộng lại rất chân thực, trong giấc mộng đó, cô còn gặp cả bố cô là Mục Vĩ Hào, còn có… một người mà cô nhìn không rõ, chạm không được – Du Khâm.

Mục An tận mắt thấy Du Khâm lạnh lùng cầm một con dao gọt hoa quả trong tay, đánh nhau với cha cô, cảnh tượng anh dùng chiếc dao gọt hoa quả kia lắc qua lắc lại trước mặt vô cùng rõ ràng. Cô chỉ đứng cách họ vài bước, nước mắt rơi đầy mặt nhưng cô không sao chạm được vào họ.

Bỗng nhiên Mục An ôm chăn đứng dậy, phát hiện tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Cô cảm thấy một cảm giác lành lạnh trên mặt, đưa tay lên sờ mới biết mặt mình không biết vì sao đã đầy nước mắt.

Có lẽ là do bản thân cô quá sợ hãi cảnh tượng trong giấc mơ đó trở thành hiện thực.

Cô ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, rèm cửa không ngừng lay động khi có gió thổi qua, Mục An đi tới, dùng chân trần bước trên sàn gỗ mà vẫn không cảm thấy lạnh, đêm cuối thu, nhiệt độ trong không khí rất thấp. Mục An mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, chậm rãi trèo lên bệ cửa sổ. Phòng bệnh của cô nằm trên tầng 5, nhìn ra ngoài chỉ thấy một khoảng không tối đen, Mục An ngồi trên bệ thả chân ra bên ngoài, để mặc cho gió thổi qua làn váy mỏng dưới chân cô.

Dưới trời đêm, nhiều vì sao lấp lánh sáng.

Du Khâm phát hiện Mục An ngày càng trở nên trầm mặc hơn, hay chăm chú nhìn anh đến phát ngốc, rõ ràng là đang nhìn anh nhưng ánh mắt lại giống như xuyên qua anh nhìn về một nơi nào khác. Du Khâm ngồi cùng cô trên ghế đá trong hoa viên, nhẹ giọng hỏi cô: “Làm sao vậy? Hai ngày nay hình như tâm tình em bị giảm sút, không quen ở đây sao?”

Mục An nhìn Du Khâm, khẽ lắc đầu: “Không có.”

Du Khâm nhìn một bên mặt cô, nhìn bộ dáng trầm mặc của cô mà yêu chiều nói: “Nếu không thích ở đây, anh đón em về nhà.”

Mục An nhẹ nhàng cười, vẫn tiếp tục lắc đầu, nhìn những chú bướm nhỏ đang vờn đuổi nhau giữa những bông hoa phía xa xa: “Du Khâm anh nghĩ xem, khi con người sống chung với nhau có phải không thể vừa khiếm khuyết lại vừa nói dối để duy trì sự tốt đẹp được, đúng không?”

Lòng Du Khâm trùng xuống, đột ngột xoay người nhìn cô, chỉ thấy cô nhếch nhẹ khóe môi, khuôn mặt nở một nụ cười, Du Khâm cúi người hung hăng hôn lên môi cô: “Mục An, anh mặc kệ em muốn nói gì, muốn làm gì, anh sẽ không bao giờ để em rời bỏ anh đâu.”

Mục An hai tay vòng qua hông anh, Du Khâm à… Mặc kệ chúng ta có cố gắng bao nhiêu, chân tướng sự việc… là không thể thay đổi không được.

Hai giờ đêm, y tá trực ban đi kiểm tra phòng bệnh của Mục An, nhìn thấy bên trong vẫn còn ánh đèn, cô ta nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh thì thấy trên giường không có người, cửa sổ phòng mở rộng, cô ta xoa xoa đôi bàn tay đã lạnh giá, đi đến bên cửa sổ muốn đóng lại, vô tình nhìn thấy Mục An đang ngồi ở một góc cửa sổ, quần áo trắng, tóc thả dài, hình ảnh quỷ dị như vậy làm cô ta hết hồn.

“Mục tiểu thư?” Cô y tá yếu ớt gọi cô.

Mục An quay đầu lại, nhìn cô ta cười cười: “Đừng lo lắng, tôi chỉ… muốn nhìn bầu trời một chút.” Nhìn xem linh hồn cha tôi đang ở nơi nào?”

Ngày hôm sau, tin đồn đã lan truyền ra toàn bộ trại an dưỡng, họ đồn rằng bệnh tình của Mục tiểu thư không nhẹ, nửa đêm thường leo lên ngồi trên bệ cửa sổ. Sau khi Du Khâm nghe Mike kể lại chuyện này liền kiên quyết đòi đưa Mục An về nhà, ban ngày sẽ đưa cô quay lại điều trị.

Mục An thu dọn hành lý xong, ngẩn ngơ ngồi trên giường. Du Khâm đi làm xong thủ tục, quay lại phòng bệnh đã nhìn thấy bóng lưng lẻ loi của cô, Du Khâm chậm rãi bước lại, bước chân nặng nề, nhìn thấy ánh mắt thất thần của cô thì khẽ thở dài: “Mục An?”

“Xong rồi?” Mục An lập tức lại giở chiêu bài mỉm cười, không hề lưu lại một chút gì của trạng thái thất thần khác thường lúc trước.

Du Khâm nhíu mày nhưng cũng không nói gì, đưa tay phải ra cầm túi hành lý của cô, nói: “Đi thôi.”

“Du Khâm…” Mục An đứng ở phía sau anh mà không lập tức đi theo.

Du Khâm dừng bước, Mục An trầm mặc một lúc cuối cùng cũng hỏi một câu: “Em thực sự… có bệnh?”

Bàn tay đang đeo bao tay của Du Khâm nắm lại thật chặt: “Ừ.”

Mục An mím môi nhìn bóng lưng của anh, khe khẽ thở dài, đi tới khoác cánh tay anh: “Đi thôi.”

Buổi tối, Du Khâm đắp chăn kín mít cho Mục An xong thì chuẩn bị rời đi, Mục An lại gắt gao túm lấy một góc áo sơ mi của anh không chịu buông tay, hành động này cực kỳ giống với đêm trước khi Mục An rời đi một năm trước đây.

Du Khâm ngồi xổm bên cạnh giường, nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Làm sao vậy?”

Bàn tay Mục An càng nắm chặt hơn, nhỏ giọng nói: “Ở lại bên em.”

Du Khâm kéo chăn lên, ôm lấy cô, yên tĩnh nằm bên cạnh.

Mục An nhắm mắt yên lặng nằm trong ngực anh, giống như đang ngủ, một lúc lâu sau bỗng nhiên cô ngẩng đầu lên, hai mắt mở to sáng lung linh: “Du Khâm, anh nói xem. Nếu chúng ta không xảy ra chuyện như một năm vừa rồi, nếu anh lớn tuổi hơn một chút, nếu chúng ta có một đứa con, có phải tốt biết bao.” Nếu thật sự như vậy, dù cô có rời đi anh cũng sẽ không phải cô đơn.

Du Khâm cười nhẹ: “Chờ sau khi chúng ta kết hôn, năm đầu tiên sẽ sinh một đứa con.”

Mục An cọ cọ vào ngực anh, không còn thời gian nữa…

Du Khâm thấy cô không nói gì, đưa tay nâng lấy cằm cô, khẽ vuốt ve: “Làm sao vậy, mấy tháng nữa cũng không chờ được sao?”

Mục An chủ động hôn lên môi anh, giọng nói quyến rũ: “Không chờ được.”

Bàn tay Du Khâm đang để bên hông cô bóp nhẹ: “Tiểu yêu tinh.”

Xoay người đem cô đặt ở dưới thân, Du Khâm cắn nhẹ từ vai của cô xuống dưới, lưu luyến ở xương quai xanh của cô, để lại dấu hôn: “Mục An, anh yêu em.”

Tay Mục An đặt trên lồng ngực anh, cảm nhận được nhịp tim đập trầm ổn của anh, bên tai còn có tiếng thở dốc của anh, cảm giác rất chân thực nhưng vì sao vẫn cảm thấy không đủ, khóe mắt Mục An ẩm ướt, cô nghiêng người ngậm vành tai anh: “Du Khâm, em yêu anh.” Rất yêu, rất yêu, yêu đến mức trái tim vô cùng đau đớn.

Du Khâm hôn trượt xuống một đường, liếm nhẹ vào khoảng bụng bằng phẳng của cô, chậm rãi tiến về nơi mềm mại của cô, làm cho cô càng thêm ẩm ướt. Mục An run rẩy từng đợt, siết chặt lấy tấm ga trải giường phía dưới, mắt Du Khâm tràn ngập ý cười, tràn đầy dục vọng, hôn nhẹ lên cánh môi như hoa của cô: “Mục An, muốn anh không?”

Mục An nhìn đôi mắt đen nhánh của anh, vươn tay vuốt ve đường nét anh tuấn trên khuôn mặt anh, chống người dậy thì thầm lời yêu thương bên tai anh, đôi mắt Du Khâm tối đi mấy phần, anh nheo nheo mắt nhìn cô, cắn răng nói nhỏ vào tai cô: “Anh chỉ sợ em ngày mai không thể xuống giường được.”

Mục An vòng tay qua cổ anh, liếm qua yết hầu của anh, nụ cười vô cùng quyến rũ.

Khóe môi Du Khâm nhấc lên, thô bạo tiến vào.

Mục An cảm thụ được trong người dâng lên từng đợt khoái cảm nhưng cảm giác trống vắng trong lòng vẫn còn rất rõ ràng, chưa đủ! Du Khâm, còn chưa đủ! Rốt cục em muốn cái gì? Anh cho em … vô luận là cái gì, em muốn thế nào vẫn đều cảm thấy không đủ.

Mục An quấn quít lấy Du Khâm, trong lòng Du Khâm lại không an, cảm thấy việc này cực kỳ giống với đêm trước đó một năm, chẳng lẽ cô lại muốn biến mất không dấu vết? Du Khâm nắm chặt lấy vòng eo nhỏ, nhìn mái tóc dài của cô uốn lượn, cả người phủ trên người cô, trên lưng anh lấm tấm mồ hôi: “Mục An, hứa với anh, không bao giờ rời khỏi anh.”

Mục An nằm sấp xuống. Cúi người hôn lên ngực anh, kéo cánh tay anh, đưa những ngón tay thon dài của anh ngậm vào trong miệng, nhẹ nhàng mút lấy. Yết hầu Du Khâm căng ra, dùng sức thúc cô một chút: “Xem ra, ngày mai em thực sự không muốn xuống giường rồi.”

Khoảng nửa đêm, Du Khâm phát hiện người bên cạnh không thấy đâu, anh ngồi dậy sờ sang bên cạnh, chăn đệm đã lạnh lẽo, anh đứng dậy ra ngoài ban công thì thấy Mục An. Cô đang ngồi núp trong một góc ban công, gác mặt trên hai đầu gối, Du Khâm đến gần cô nhẹ nhàng gọi: “Mục An?”

Đúng lúc Mục An ngẩng đầu lên, tim Du Khâm như bị ai bóp chặt, trên khuôn mặt tái nhợt của Mục An đã vương đầy nước mắt, bàn tay kẹp giữa hai đầu gối của cô lóe lên một con dao sáng bóng, nước mắt Mục An thấm ướt mấy sợi tóc mai, giọng nói của cô hơi khan nhưng lại không chút lung túng: “Hóa ra…người giết chết cha lại chính là em.”

Viền mắt Du Khâm cay cay, nhìn cô run rẩy bất lực trước mắt mình trong long anh càng cảm thấy sợ hãi, anh vẫn luôn lo sợ sẽ mất cô vĩnh viễn. Du Khâm dịu dàng dỗ dành cô: “Ngoan, trước tiên đưa dao cho anh đã.”

Mục An cúi đầu nhìn con dao lạnh lẽo trong tay, nhỏ giọng ngập ngừng: “Con dao sắc bén như vậy, lúc lướt qua huyết quản sẽ rất đau đớn, phải không?”

Sắc mặt Du Khâm trở nên tái nhợt: “Mục An!”

Nước mắt Mục An lại một lần nữa tràn mi, bàn tay cô run rẩy cầm con dao gọt hoa quả để ở cổ tay mình, chăm chú nhìn vào sắc mạch màu xanh. Trong giờ khắc đó, ánh mắt Du Khâm trở nên tối sầm, liều lĩnh đoạt lấy con dao trong tay cô ném vào thùng rác, ôm chặt lấy cô: “Mục An, không được, không được rời bỏ anh.”

Mục An cảm thấy bả vai mình ươn ướt, cô đưa tay đẩu Du Khâm ra, ngón trỏ lướt qua khóe mắt anh, cô đưa ngón tay dính nước mắt anh lên môi mình liếm nhẹ, mặn chát, cô ngẩng đầu nhìn Du Khâm, nụ cười vẫn đẹp đẽ: “Tình yêu em dành cho anh cũng có vị như thế phải không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.