Trọn Đời Bình An

Chương 28




Moon_xinh

Triệu Chấn Minh giúp đỡ bằng cách ngụy tạo một vụ tai nạn xe cộ, tất cả đều là chứng cứ giả. Sau khi xử lý xong hậu sự của Mục Vĩ Hào, Mục An vẫn sống cùng Chung Việt, Du Khâm không có cơ hội gặp cô. Du Khâm vẫn nghĩ rằng, không còn khả năng Mục An muốn gặp lại anh nữa.

Rất nhanh đã qua hai tháng, Du Khâm bỗng nhìn thấy Mục An đang ôm gối ngồi xổm trước cửa nhà mình. Cảm giác thấy có một cái bóng lớn bao trùm trước mặt, Mục An mờ mịt ngẩng đầu lên. Du Khâm nhìn cô, vẻ mặt cô dại ra, trong mắt không có một chút thần sắc nào.

Du Khâm khom lưng xuống định kéo cô lên, Mục An vô tình nghiêng người, tránh cánh tay anh đang vươn tới. Tay Du Khâm ngừng ở giữa không trung.

Du Khâm khẽ thở dài, mở cửa nhà, đi thẳng vào trong.

Mục An nhìn vào cánh cửa đã mở, ánh mắt thay đổi ngay lập tức, nhưng rất lâu sau mới chậm rãi đi vào. Vào trong phòng, Mục An cũng không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn sàn nhà đến phát ngốc. Từ sau khi Mục Vĩ Hào xảy ra chuyện, phòng Du Khâm đã thay tất cả các vật dụng, Du Khâm thấy Mục An không nói lời nào thì không biết cô đang suy nghĩ gì. Nhiều lần muốn nói gì đó nhưng lại bi ai phát hiện, anh không biết nên nói cái gì. Bất luận nói gì bây giờ đều sẽ chạm đến vấn đề kia.

Hai người cứ nặng nề ngồi như vậy rất lâu, thấy đã muộn, Du Khâm mới thấp giọng hỏi Mục An: “Buổi tối… muốn ở lại không?”

Mục An vẫn không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào sàn nhà, Du Khâm nhíu mày, cảm thấy Mục An có chút kỳ quái, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào vai cô: “Mục An?”

Mục An hình như bị làm cho khiếp sợ, giật mình nhảy vọt lên một góc ghế sôpha, ánh mắt phòng bị nhìn Du Khâm. Du Khâm bị hành động khác thường của cô làm cho ngây ngẩn cả người, thấp giọng gọi cô: “Mục An, em… không sao chứ?”

Ánh mắt Mục An hoảng loạn rời đi, lắc lắc đầu, tự đi thẳng vào phòng ngủ.

Du Khâm thay cô đắp chăn, ngồi bên giường nhìn Mục An từ từ nhắm mắt lại, đến lúc chuẩn bị đứng dậy rời đi, bỗng nhiên Mục An nắm lấy tay anh, khẽ nói: “Ngủ cùng em.” Bởi vì lâu rồi không nói chuyện, giọng cô trở nên khàn khàn, thậm chí Du Khâm nghĩ mình đã nghe lầm.

Nhìn thấy mắt cô dần hồi phục lại thần trí, Du Khâm kích động ôm lấy cô, cảm giác lúc này chỉ còn thiếu chút nữa có thể đạt đến độ mừng phát khóc: “Anh không đi, dù có chuyện gì cũng không đi.”

Buổi tối, Du Khâm ôm Mục An nằm yên tĩnh, bỗng nhiên Mục An xoay người, ngồi ở bên hông Du Khâm. Du Khâm nhìn Mục An từ từ cởi bỏ từng lớp y phục trên người mình mới hiểu rõ cô định làm gì. Một tay nắm chặt tay cô: “Mục An!”

Da cô trắng nõn run rẩy dưới gió điều hòa, sợi tóc đen nhánh nhẹ rủ xuống bên má: “Em sợ lắm… Du Khâm.”

Du Khâm dần buông bàn tay đang giữ tay cô, Mục An cầm tay anh chậm rãi vuốt ve chính mình, nhiệt độ cơ thể anh ấm áp khiến cho khoảng trống trong lòng cô như được lấp đầy.

Tay anh lướt qua mỗi nơi đều mang theo một cảm giác gần như tuyệt vọng, ưu thương, Du khâm đặt cô ở dưới người, ôn nhu hôn lên mặt cô, rõ ràng nhiệt độ cơ thể mình rất cao, nhưng người Mục An vẫn lạnh giá. Du Khâm ôm chặt cô, muốn dùng sự ấm áp để vỗ về cơ thể không ngừng run rẩy của cô: “Xin lỗi.” Nếu như không phải do anh, cuộc sống của Mục An đến giờ vẫn là một cuộc sống trong sáng, nụ cười của cô đều là do anh cướp đi. Ngoại trừ hai chữ này, anh cũng không thể nói được gì.

Mục An nhắm mắt lại, cười, cũng nói hai chữ: “Không sao.”

Động tác Du Khâm rất ôn nhu, không làm cho Mục An đau. Mục An gắt gao bám chặt lấy anh, thật quyến luyến hơi thở và nhiệt độ cơ thể anh. Lúc này, cô chỉ muốn quên đi tất cả mọi chuyện, trầm luân trong vực sâu, ở nói đó, chỉ có anh và cô.

Du Khâm dừng lại, vẫn ở trong cơ thể cô, dịu dàng hôn vành tai cô, ở ngón giữa của cô đeo vào một chiếc nhẫn anh đã mua từ lâu: “Ba năm sau chúng ta kết hôn nhé!”

Mục An úp mặt vào cổ anh, mỉm cười, giọt nước mắt mặn chát chảy vào khóe môi: “…Được.”

Ngày hôm sau, Du Khâm vươn tay muốn ôm cô vào lòng mới phát hiện bên gối đã trống không, độ lạnh trong chăn nói cho anh biết, Mục An đã đi từ sớm. Trong đầu bỗng nhiên hiện lên một dự cảm không lành, lấy điện thoại ra, đến lúc ngón tay chạm vào bàn phím mới nhớ ra điện thoại của Mục An đã bị cô ném đi, số điện thoại hiện tại cô đang dùng anh lại không biết.

Di động bị anh ném trên mặt đất, đập mạnh vào góc tường. Mệt mỏi ngã lên giường, một tay Du Khâm đặt lên trán, hai mắt khép hờ.

Mục An giống như là mất tích, không tìm thấy cô ở bất cứ đâu. Tìm tới trường học, đồng nghiệp nói cô đã xin nghỉ. Ở cổng khu nhà chờ, cũng không thấy người. Du Khâm không nghĩ ra được Mục An còn có thể đi đâu.

Lần thứ hai nhìn thấy cô lại là thấy cô cùng Du Ức Sinh, lúc đó Du Khâm về nước là vì Du Ức Sinh. Nhận được điện thoại của quản gia nói Du Ức Sinh lấy vợ, anh lập tức về nước, trở về Du gia.

Từ sau khi mẹ anh mất, Du Ức Sinh hình như không có ý định tái hôn, vậy mà bây giờ lại nói muốn tái giá, mặc dù bất ngờ nhưng Du Khâm cũng không ngăn cản. Du Ức Sinh tính cách phong lưu, ở bên ngoài còn nuôi ba tình nhân, ngày đó mẹ anh mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ có Du Khâm biết, mẹ mình vốn cũng không yêu Du Ức Sinh. Nói thẳng ra, hôn nhân của hai người chính là kết quả của hôn nhân chính trị. Chỉ nghe nói người sắp gả cho Du Ức Sinh còn rất trẻ, mới 23 tuổi, Du Khâm cảm thấy coi thường Du Ức Sinh, cái cô gái kia, làm con gái ông cũng còn được nữa là.

Tận mắt nhìn thấy Mục An mặc bộ quần áo trắng nắm tay cha mình xuất hiện ở Du gia, Du Khâm chỉ cảm thấy tại giờ phút ấy anh thật muốn giết người, thậm chí muốn xông tới bóp cổ cô gái kia, lay thật mạnh để cô tỉnh lại.

Du Ức Sinh không biết quan hệ của Du Khâm và Mục An, ngay trước toàn bộ người của Du gia tuyên bố, ông và Mục An đã đăng ký kết hôn. Cái gì gọi là trời đất trong nháy mắt hoá băng? Một khắc đó Du Khâm cảm giác mình đúng như thế, nhìn Mục An mật thiết khoác tay Du Ức Sinh, từng khớp xương trong ngón tay Du Khâm gần như đều bị anh bóp nát. Đăng ký? Mục An, tim của cô gái này rốt cuộc làm từ cái gì.

“An An, đây là con trai anh, Du Khâm.”

Mục An mỉm cười, đưa tay về phía Du Khâm: “Mục An.”

Ánh mắt Du Khâm tối tăm trừng lớn nhìn Mục An, lập tức trong hàm răng khẽ rít lên hai chữ: “Du Khâm.”

Sau bữa cơm chiều, Du Ức Sinh đến thư phòng xử lý công việc, Du Khâm kéo Mục An tới vườn hoa phía sau, giận dữ cắn môi cô: “Nói, vì sao?”

Mục An cười cười, vuốt ve gò má anh, người đàn ông này, ngay cả lúc tức giận cũng đẹp trai đến thế, cô nhẹ giọng nói: “Anh đã quên sao, tôi đã nói rồi, nếu như anh gạt tôi, tôi sẽ làm cho anh hối hận cả đời.”

Du Khâm nhìn Mục An, sau một lát, tự giễu mà cười to: “Mục An, vậy em thực sự nên vui mừng đấy, việc trả thù này em làm rất thành công.”

“Cám ơn, tôi rất vui.” Mục An nghiêng đầu nhìn anh, nụ cười tươi đẹp trên mặt như đâm vào mắt Du Khâm đau buốt.

Anh nắm lấy hàm dưới của cô, cắn răng nói: “Mục An, em… làm loạn đủ rồi.”

“So với anh, hành động của tôi đã là cái gì?” Mục An nói từng chữ một, ánh mắt cô có vẻ thực sự rất hận Du Khâm.

Tim Du Khâm lại đau nhói từng cơn, bàn tay nắm cằm cô dùng thêm sức, thấy Mục An nhăn mày, anh buông lỏng một chút.

Mục An nheo mắt, vòng tay ôm cổ anh: “Làm sao vậy, còn yêu tôi?”

Du Khâm mím chặt môi, một cánh tay khác bên cạnh âm thầm nắm thành quyền. Mục An ngẩng đầu, kiễng chân, lưỡi lướt nhẹ trên môi anh: “Yêu tôi, tại sao anh lại làm tổn thương tôi? Bây giờ mới yêu, có phải đã muộn?”

Nắm tay của Du Khâm cuối cùng không nhịn được nữa, phát cuồng đánh vào cái cây bên cạnh cô, anh tức giận đến mức gân xanh nổi đầy trán: “Mục An, em muốn anh hận em? Anh cho em biết, anh sẽ không, đừng dùng loại hành động ấu trĩ này kích động anh.”

Nhìn bóng lưng giận dữ của anh rời đi, trong lòng Mục An cay đắng thở dài.

Tuyệt vọng, Du Khâm chuẩn bị trở về Mỹ. Lúc này, Lục Bác Giản đột nhiên đến tìm anh, nói rằng Mục An mất tích.

Điều mà Mục An giỏi nhất chính là đem vết thương đã khô của anh xé rách một lần nữa. Tìm cô không được, cô lại một lần nữa mai danh ẩn tích. Đi ngang qua cửa kính trưng bày của một công ty du lịch, bên trong là chuyến du lịch Vân Nam, Du Khâm nhớ tới Mục An đã từng nói, muốn cùng anh tới núi tuyết Ngọc Long ở Lệ Giang. Coi như tìm may cũng được, Du Khâm liền lấy vé máy bay, bay suốt đêm tới Vân Nam, giữa đường không hề nghỉ ngơi, một mạch đi từ Côn Minh tới Lệ Giang.

Khi đó, cùng Mục An xem một bộ phim truyền hình có đề cập tới một nơi gọi là Vực tình nhân trên núi tuyết Ngọc Long. Truyền thuyết kể rằng, những đôi yêu nhau nhảy xuống từ nơi này thì kiếp sau vẫn có thể làm một đôi tình nhân. Mục An cũng nói đùa rằng, nếu như tương lai bọn họ bị đứt đường uyên ương, nhất định phải cùng nhau đi đến “Vực tình nhân”. Du Khâm cũng pha trò nói với Mục An, đã là thời đại nào rồi mà còn có chỗ tự tử quê mùa này nữa.

Ở núi tuyết Ngọc Long có thể gặp được Mục An, Du Khâm không biết nên nói là mình may mắn hay vẫn là số phận đã quyết định tất cả.

Từ xa, Du Khâm đã nhìn thấy Mục An mặc một bộ váy đen, tóc dài bay trong gió đang đứng bên vách núi, ánh mắt ngây dại: “Du Ức Sinh… chính là cha ruột tôi.”

Du Khâm ngẩn ngơ tại chỗ không biết nên phản ứng thế nào, lúc này, Mục An làm cho anh cảm thấy run sợ. Mục An quay đầu cười với anh: “Em vốn nghĩ rằng, chờ anh đi rồi… Em có thể an tâm rời đi, an tâm đi theo cha em. Tình yêu của anh kiếp này em đành phải phụ, chỉ có thể gả cho cha nuôi của anh mới có thể buộc anh chấm dứt mọi ý tưởng, yêu kẻ thù giết chết cha mình, cảm giác này không dễ chịu chút nào.”

Mục An bắt đầu nghẹn ngào, khóe miệng lộ ra một nụ cười mỉm rụt rè: “Du Khâm, anh nói xem… con người có phải thật sự sẽ có kiếp sau không?”

Tim Du Khâm gần như đã nhảy đến cổ họng, anh dè dặt nhìn thái độ của Mục An, lặng lẽ xê dịch bước chân về phía trước: “Mục An, trước tiên hãy qua đây rồi nói.”

Mục An nhìn Du Khâm, trên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đột ngột mở to hết cỡ, cô hít sâu một hơi: “Cuộc đời này, em nợ anh. Em chờ anh ở kiếp sau. Du Khâm, vì em, hãy sống thật tốt.” Cởi bỏ chiếc nhẫn ở ngón tay giữa ném trả Du Khâm, chiếc nhẫn bạch kim có đính kim cương dưới ánh nắng của đỉnh tuyết Ngọc Long loé lên tia sáng yếu ớt.

“Mục An!” Du Khâm nhìn Mục An biến mất dưới “Vực tình nhân” thì toàn thân toát mồ hôi lạnh, anh không nghĩ ngợi gì mà bổ nhào về phía Mục An, một mình em nhảy xuống, làm thế nào mà đợi anh kiếp sau được.



Du Khâm ngồi ở trên sôpha, giơ tay nhìn chiếc nhẫn, chiếc nhẫn mà trước khi Mục An đi đã lưu lại cho anh, một giọt nóng hổi rơi trên mặt anh, anh run rẩy hôn lên chiếc nhẫn kia: “Mục An, anh không có lòng tham, cho tới bây giờ cũng không có lòng tham, anh chỉ muốn, kiếp này được ở bên em. Em lại tàn nhẫn hẹn anh kiếp sau…”