Trốn Quả Đào Lớn

Chương 2



Thẩm Thạc giống như đánh giặc, nhanh chóng mặc quần áo tử tế, quay lưng nói với Đào Y: “Tôi qua phòng của cô lấy quần áo cho cô.”

Vừa nói đã mở cửa, đi ra ngoài.

Đến khi truyền đến tiếng đóng cửa, Đào Y mới phục hồi tinh thần, mới chú ý mình vừa ngồi ở đây nhìn chằm chằm người ta thay quần áo xong. Loại hành vi này thật sự hơi tổn hại phong phạm tiểu thư khuê các của cô. Nhưng mà, đến bây giờ cô không có thừa nhận mình là tiểu thư khuê các, cái gì phong phạm đều là mây trôi a mây trôi.

Nhưng mà, nói thật, thái độ của Thẩm Thạc thật là lạnh nhạt mà, vóc người đúng là cấp độ một.

Từng khối bắp thịt kết kết thật thật trên người, không khoa trương giống như vận động viên tập thể hình vậy, lại vô cùng có sức hấp dẫn của phái nam, khiến cô không kìm nén được nước miếng.

“Sắc nữ.” Đào Y mắng mình, ngươi lại yêu thích loại đàn ông đậu hủ không phẩm chất lời nói ác độc. Cẩn thận bị anh phát hiện, còn nói ngươi nhìn trộm anh.

Đào Y hừ hừ, tùy tiện bắt đầu quan sát phòng của Thẩm Thạc.

Một tủ quần áo không lớn không nhỏ, một cái bàn, trên bàn đặt một ly nước, còn có một quyển sách. Một cái ghế, còn có một giá áo... Ách, đơn giản, thật đúng là đơn giản.

Nghe Lục Tiếu nói, chú Ba mới của cô là tham gia quân ngũ. Nhìn trang trí của phòng, quả nhiên có khuôn cách tham gia quân ngũ mà.

Đào Y cảm thấy rất không thú vị, duỗi thắt lưng, bổng nhiên cảm thấy dây áo ngủ của mình rơi xuống. Cúi đầu muốn kéo thắt lưng áo ngủ, mới giật mình kinh ngạc phát hiện cô... Vậy mà bộ ngực của cô cứ như vậy ngồi nửa tiếng.

Không trách được lúc Thẩm Thạc nói chuyện vẫn không nhìn cô, cô còn tưởng rằng người này vô cùng ngạo mạn không có lễ phép. Thì ra người ta là chánh nhân quân tử, không ăn đậu hủ của phụ nữ.

Chậc — cũng có thể anh vốn nhìn cô chướng mắt, khinh thường ăn đậu hủ của cô.

Đào Y theo bản năng nhìn bộ ngực trắng non mềm của mình, lấy tay cầm, mềm mềm mại mại. Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hoàn hảo, 34B, một tay của tôi còn cầm không đủ.”

Cửa đúng lúc mở ra, Đào Y ngẩng đầu, hoa mắt giống như thấy khóe miệng của Thẩm Thạc giật giật liền quay đầu một bên. Cô vội vàng thả tay đang nắm ngực xuống, kéo cao chăn, động tác lúng túng 囧囧 che giấu ở bản thân bị người phát hiện, dáng vẻ làm bộ như không có chuyện gì xảy ra ho nhẹ một tiếng, “Anh cầm quần áo qua đây, rồi đi ra ngoài đi.”

Thẩm Thạc không quan tâm giọng Đào Y ra lệnh giống như nữ vương, cầm quần áo đặt trên giường, nhìn cũng không nhìn Đào Y, thì xoay người đi ra ngoài.

Đào Y nhanh chóng mặc chỉnh tề, để Thẩm Thạc vào phòng, sau đó, Thẩm Thạc vừa mới đưa ra nhật trình của thống nhất mặt trận kháng hôn.

So với Đào Y xiêu xiêu vẹo vẹo nằm úp trên bàn, Thẩm Thạc đoan đoan chánh chánh thẳng lưng ngồi trên ghế. Anh nhìn dáng ngồi lộn xộn của Đào Y, chân mày nhíu chặt, trong lòng lại có tiểu Thẩm Thạc lắc đầu, thở dài: Rõ ràng là cô nàng có dáng dấp xinh đẹp, lúc không nói chuyện rất là tiểu thư khuê các, nhưng làm sao ngồi xuống như vậy, hoàn toàn làm hỏng hình tượng?

Anh lấy bút máy trong ống đựng bút, bá bá trên giấy viết thư, không mấy phút đã lập ra hiệp nghị. Chính anh ký tên lên trên trước tiên, mới đưa giấy bút cho Đào Y.

Đào Y nhìn lên trên giấy viết thư, chữ viết tuấn dật, nét chữ cứng cáp. Nhưng mà, thấy nội dung, khóe miệng của cô không nhịn được rút rút.

Hiệp nghị đồng minh thống nhất mặt trận kháng hôn:

(Một) Thẩm Thạc và Đào Y kết thành mặt trận thống nhất đồng minh, hợp tác hữu nghị, nhất trí đối ngoại;

(Hai) Không can thiệp chuyện tự do thân thể của nhau, tôn trọng toàn vẹn lãnh thổ lẫn nhau;

(Ba) Lợi dụng mâu thuẫn, tranh thủ phần nhiều, phản đối thiểu số, tiêu diệt từng bộ phận;

(Bốn) Để cho tất cả kẻ địch bức hôn vứt bỏ vũ khí, không bức hôn nữa.

“Thứ gì lộn xộn.” Đào Y không nhịn được lầm bầm.

Thẩm Thạc không ngại phiền toái nói lại với cô một lần: “Hiệp nghị đồng minh thống nhất mặt trận kháng hôn.”

Trán của Đào Y hạ xuống mấy đường hắc tuyến, cô không phải mù chữ không biết chữ, còn cần anh nói nhảm lặp lại lần nữa. Cắt.

“Không ký.” Đào Y quyết đoán cự tuyệt.

Thẩm Thạc không hiểu: “Hả?” Đây cũng không phải là hiệp ước bất bình đẳng, vì sao không ký?

Đào Y trả giấy bút lại cho Thẩm Thạc, “Vì sao anh kêu tôi ký tôi liền ký, tôi không phải là lính của anh, không cần phục tùng mệnh lệnh.” Kêu tôi ký tôi liền ký, vậy tôi qua không có cá tính.

Thẩm Thạc cau mày, thầm nghĩ, tính tình của tiểu nha đầu này vẫn rất ngang ngược.

Anh hỏi ngược lại: “Vậy cô có biện pháp tốt gì?”

“Chưa nghĩ ra.” Đào Y vuốt hai tay, con ngươi đen nhánh thanh thanh triệt triệt nhìn anh, cứ thế xem như không thấy tính nóng nảy của Thẩm Thạc vừa mới nổi lên.

Chưa nghĩ ra? Không nghĩ mà dám phủ quyết kế hoạch tác chiến của anh? Tiểu nha đầu này cũng quá lớn gan rồi. Anh nên nuông chiều sinh hư, hay là cho nha đầu này một bài học, để cô biết cái gì gọi là trời cao đất rộng đây?

Con ngươi của Thẩm Thạc cụp xuống, che dấu vẻ mặt tính toán trong mắt của anh.

Một lúc sau, anh mới ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên, “Chẳng lẽ, cô muốn gả cho tôi?” Lấy lùi làm tiến, xem cô có ký hiệp nghị hay không.

Ánh mắt Đào Y nháy nháy hai lần, vẻ mặt bất khả tư nghị nhìn tờ giấy đơn giản vì nụ cười nhàn nhạt toả sáng sức quyến rũ bắn ra bốn phía, trái tim nhỏ bùm bùm đập lung tung hai nhịp, thầm nghĩ: Yêu nghiệt, đây nhất định là yêu nghiệt, nếu không làm sao biết Nhiếp Hồn Thuật đây?

Thẩm Thạc nhìn Đào Y sửng sờ nhìn mặt của anh không trả lời vấn đề của anh, die??nda??nle??quydon mắt xem xét khoảng cách giao báo cáo cho Lão hồ ly gần một phút đồng hồ, dứt khoát không để ý tới cô chẳng biết tại sao đờ đẫn, cầm bút lên máu bút thành văn trên giấy.

Đào Y chóng tay lên trán, ngồi ngay ngắn nhìn người nghiêm túc viết ở trên ghế, nhớ lại anh vừa tươi cười, khóe miệng không nhịn được nhếch lên vòng cung.

Thật ra thì, gả cho một anh trai làm lính ca ca cũng không tệ.

***

Hơn nửa tiếng sau, thư phòng của Thẩm lão gia.

Thẩm Thạc hai tay đệ trình báo cáo tư tưởng cho Thẩm lão gia, sau đó xoải bước đứng thẳng tại chỗ, chờ ông cụ chỉ thị.

Thẩm lão gia tùy tiện lật vài tờ, phía trên đều là hối lỗi đã gây ra chuyện lên giường với tiểu cô nương nhà người ta, không hề nói đến phương thức xử lý.

Ông cụ đập mấy tờ giấy trên bàn, phẫn nộ, “Kết quả đây? Cậu làm sao không đề cập đến phát sinh với nha đầu kia... A? Loại quan hệ đó... kết quả đây? Làm sao không nói muốn nói chuyện hôn sự với cha mẹ của người ta?”

Hôn sự? Người tốt. Ngày hôm qua mới quen, bày quạ đen, lên giường, chuyện gì cũng không làm, đã nói hôn sự?

Ra mắt nhanh chóng cưới, chưa từng thấy loại phương pháp nhanh chóng cưới này.

Đây là cuộc sống, không phải là tiểu thuyết phim truyền hình, cho là một cha chồng một mẹ gặp mặt một lần là có thể xoa xát ra tia lửa? Huống chi, anh là một người lính, quanh năm suốt tháng không có mấy ngày nghỉ kỳ, khiến tiểu cô nương nhà người ta làm sao chịu được? Bậc cha mẹ không thể nào để con gái bảo bối của mình gả cho loại binh lính không ai quản lí như anh.

“Báo cáo thủ trưởng,“ Thẩm Thạc đứng nghiêm chào, mặt nghiêm túc, “Đồng chí Đào Y không coi trọng tôi, chuyện kết hôn không thể một bên nhiệt tình nhóm lửa.”

“Không coi trọng cậu?” Râu bạc của Thầm lão gia lại vểnh vểnh lên, “Không coi trọng cậu, cậu không thể khiến người ta coi trọng cậu.”

dáng dấp của con trai thứ ba của ông là dạng chó hình người, tiểu cô nương kia làm sao không nhìn trúng nó đây?

Nói ra, dáng dấp của tiểu cô nương kia cũng không kém, bộ dáng trong veo như nước, nhìn qua cũng rất cơ trí.

Mặt của Thẩm Thạc không chút thay đổi, trong lòng đang lầu bầu, không coi trọng mới tốt, đánh chết tôi cũng không để cô ấy coi trọng tôi, ngoài miệng lại nói: “Báo cáo thủ trưởng, cưới nữ đồng chí niềm vui tác chiến độ khó rất cao, xin thủ trưởng chỉ rõ.”

Xem Lão hồ ly người làm sao bây giờ? Cả đời chỉ xác định một người phụ nữ là mẹ của tôi, lại là mẹ tôi đuổi theo người, người có thể có kinh nghiệm tác chiến? Mới là lạ.

Thẩm lão gia trợn tròn mắt, ông... Ông thật sự là không có kinh nghiệm ở phương diện này.

Ông không được tự nhiên sờ sờ râu bạc, khụ khụ, đầu óc xoay xoay, bỗng nhiên ánh mắt sáng trưng, cầm điện thoại nội bộ lên, ấn nút kế tiếp, “Alo? Tiểu Dục, chuyến bay du lịch tuần trăng mật của con và Tiếu Tiếu là buổi trưa đi? Ha ha, còn chút thời gian, con đến thư phòng của ông nội.”

Thẩm Thạc vừa nghe cũng biết Thẩm lão gia đánh chủ ý gì.

Người tốt, vợ chồng son vừa mới kết hôn ngày hôm qua, hai tiếng nữa sẽ xuất phát đi sân bay, anh chế giễu, trước chặn chú rễ qua đây, để cậu ta truyền dạy cho anh kinh nghiệm theo đuổi con gái.

Nhưng mà, không tồi là Tiểu Dục. Tôi không tin, Tiểu Dục vui lòng để bạn thân của vợ mình gả cho tôi làm vợ chú.

Đừng nói, Thẩm Thạc đoán đúng không sai. Thẩm Dục vốn không muốn Quả Đào và Thẩm Thạc kết thành đôi.

Quả Đào là bạn cùng phòng kiêm bạn thân của Lục Tiếu, còn là sư muội của mình, Thẩm Thạc là chú Ba của anh, nếu Đào Y và Thẩm Thạc ở cùng một chỗ, vậy sau này anh và Lục Tiếu không phải gọi Đào Y là thím ba? Càng không được tự nhiên.

Trên đường đến thư phòng Thẩm Dục quyết định chủ yếu muốn áp dụng chiến thuật vu hồi, ngoài mặt ứng phó ông cụ, trên thực tế vốn không cho Thẩm Thạc chủ ý. Muốn ra, cũng là chủ ý ôi thiu, làm thế nào cũng không thể để hai người tiếp xúc với nhau.

***

Cùng lúc đó, Đào Y ở tạm trong khách phòng, bạn cùng phòng đại học kiêm bạn bè Diệp Lạc, Lâm Lâm cùng với cô dâu Lục Tiếu của nhà họ Thẩm nhất tề ngồi trước mặt cô, bày ra tư thế Tam đường hội thẩm. Lâm Lâm cầm đầu, tính toán thật tốt mà thẩm tra chuyện Đào Y và Thẩm Thạc cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.

Đào Y uống hớp sữa tươi, híp mắt cười: “Mọi người không cần nghiêm túc như vậy, thoải mái, thoải mái. Chuyện không nghiêm trọng như các người tưởng tượng như vậy. Tôi tự mình cảm nhận tình huống mà nói, Thẩm Thạc không có được như ý, tôi còn nguyên quả đào, không thiếu một tấm màng, hang động càng không dễ dàng ra vào.”

Tay Diệp Lạc đang lột chuối tiêu bị đình trệ, nghĩ thêm lời mà Đào Y nói, nhất thời không muốn ăn chuối tiêu, lặng lẽ đặt chuối tiêu lột một nửa vào trong mâm, cầm khăn giấy xoa tay, đàng hoàng ngồi ở đó.

Mặt Lục Tiếu trắng rồi xanh, không khỏi nhớ đến mình bị đối xử đêm qua.

Ngược lại Lâm Lâm rất bình tĩnh, vẫn nuốt xuống hớp cà phê đang ngậm trong miệng, lấy khăn tay ưu nhã lau khóe môi, sau đó nhìn Đào Y, nhàn nhạt hỏi: “Vậy cậu nghĩ thế nào?”

“Cái gì nghĩ thế nào?” Đào Y không rõ nội tình.

Lâm Lâm để ly cà phê xuống, nhìn thẳng Đào Y, hơi nghiêm túc nói: “Cậu cảm thấy Thẩm Thạc thế nào? Muốn có điều phát triển với anh ấy sao?” Bây giờ hỏi Quả Đào có thích Thẩm Thạc hay không còn quá sớm.

Đào Y rất muốn nói cô không thích, nhưng lại nghĩ đến nụ cười của anh làm cô vuốt xuống nhịp tim đập không dứt, nhất thời hơi mê hoặc, suy nghĩ chốc lát mới nói: “Hẳn là không thích đi?”

A, cũng chính là có thể phát triển thử. Lâm Lâm hạ phán đoán.

Đào Y lại nói tiếp: “Nhưng anh ấy rõ ràng nói anh ấy không thích tôi.” Cô hơi phồng má, dáng vẻ tức sùng máu.

Diệp Lạc và Lục Tiếu sửng sốt, còn có người không thích Quả Đào?

Lâm Lâm nhíu lại chân mày, hừ hừ, “Nếu anh ấy nói như vậy, vậy cậu nhất định phải để anh ấy thích cậu. Ừ, đến lúc đó, cậu tiếp tục hẹn hò với anh ấy, rồi một cước đạp anh ấy, đều là chuyện không quan trọng.”

Vẻ mặt Diệp Lạc ngẩn ngơ, sùng bái nhìn về Lâm Lâm.

Lục Tiếu lại nghĩ, này không tốt lắm đâu? Dù sao Thẩm Thạc xem như là chú Ba của cô. Nhưng mà thôi, chị em lớn nhất, ai bảo anh ấy người nào không chọc, lại cứ chọc đến Quả Đào đây?

Đào Y cảm thấy lời của Lâm Lâm rất có đạo lý.

Một lát sau, Thẩm lão gia tìm Đào Y nói chuyện, hỏi cô có cảm giác gì với Thẩm Thạc.

Bạn trẻ Đào Y chúng ta bày ra gương mặt ngượng ngùng dáng vẻ khéo léo, nhỏ giọng nói: “Thẩm Thạc tốt vô cùng.”

Tốt vô cùng, nhưng không có nghĩa là cô thích anh.

Lời nói này lại lập lờ nước đôi, Thẩm lão gia không phải nghe không hiểu, cũng chưa nói lộ chân tướng, chỉ khi tiểu nha đầu này có ý nghĩ của mình.

Nhưng là, có câu nói thế nào? A, có điều kiện liền tiến lên, không có điều kiện thì sáng lập điều kiện cũng cần phải tiến lên.

Thẩm lão gia cười híp mắt nói: “Con cảm thấy thành phố B có được hay không? Có hứng thú ở đây chơi mấy ngày rồi trở về hay không?”

Quả Đào biết Thẩm lão gia tính toán điều gì, không phải là muốn cho cô và Thẩm Thạc kết thành đôi, để anh kết thúc cuộc sống độc thân vạn năm sao?

“Tốt.”

Dù sao tháng chín cô mới đi làm, bây giờ là ngày 9 tháng 8, còn có hơn hai mươi ngày.

Như vậy, bắt lại Thẩm Thạc trong khoảng thời gian này, để anh trở thành bề tôi dưới váy của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.