Trốn Quả Đào Lớn

Chương 3



Bạn cùng phòng của Đào Y là cô dâu Lục Tiếu và ông xã Thẩm Dục đi hưởng tuần trăng mật, bạn cùng phòng Lâm Lâm và Diệp Lạc có chuyện đã về nhà trước, Đào Y không có chuyện có thể làm, Thầm lão gia giữ Đào Y ở lại thành phố B trước mặt mọi người, nói gì nếu đã đến đây, nhà họ Thẩm của họ phải tận tình chủ nhà thật tốt, để cô nàng Đào Y cảm nhận sự nhiệt tình của nhà họ Thẩm.

Thẩm lão gia có dụng ý khác, lòng dạ Tư Mã Chiêu người ngoài đường đều biết, lại không ai đưa ra dị nghị, tính toán đứng một bên xem kịch vui.

Đào Y là người thành phố H, ngược lại khi còn bé đã đến thành phố B, nhưng đã là chuyện rất lâu rất xa. Tuy nói thành phố B là Hoàng Thành hiện nay, trị an không tệ, nhưng một cô nàng thanh xuân tịnh lệ một mình đông nhảy tây chạy dễ dàng trêu chọc mắt người.

Ừ, đây là đoạn văn ngắn tinh túy mà Thẩm lão gia nói trước khi kín đáo đưa Đào Y cho Thẩm Thạc.

Lúc ấy Thẩm Thạc ngay cả chân mày cũng không nhíu, tiếp nhận nhiệm vụ thoải mái này.

Anh vốn không xem chuyện hướng dẫn du lịch cho Đào Y là quan trọng, hoàn toàn là vì làm một quân nhân, ngày nghỉ của anh có hạn, cho dù là Trung tá, lúc này cũng chỉ xin mười ngày.

Trước sau hao phí ba ngày trong hôn lễ của Thẩm Dục cháu anh, còn dư lại một tuần, anh không tin tiểu cô nương Đào Y này có thể ép buộc ra con thiêu thân nhỏ gì.

Thẩm Thạc trong ba mươi năm không dài không ngắn rất ít phán đoán sai chuyện gì, nên tương đối tự tin với năng lực phán đoán của mình, chỉ là lúc này anh tự tin được, vốn không ngờ tiểu cô nương Đào Y này không chỉ chỉnh ra thiêu thân nhỏ trong bảy ngày, còn thiếu chút bắt anh chỉnh hỏng mất.

Một nhóm người cất bước đi sân bay, chỉ còn lại Thẩm Thạc và Đào Y.

Thẩm Thạc cho rằng, đúng giữa trưa, ngày nóng như vậy, anh lấy trình độ nhất định chắc chắn tiểu cô nương coi trọng bảo dưỡng làn da của mình nên sẽ không ra cửa, trăm phần trăm đòi về nhà thổi máy điều hòa không khí ăn dưa hấu.

Cho nên, anh cực kỳ bình tĩnh hỏi ý ý kiến tượng trưng của Đào Y: “Đi đâu?”

Đào Y ngoan ngoãn khéo léo nói: “Chúng ta đi Trường Thành đi?”

Thẩm Thạc: “...”

Anh không tự chủ được nhìn xuyên qua đại sảnh thủy tinh của sân bay ra bên ngoài, ừ, thời tiết tháng tám còn là giữa trưa mà đi Trường Thành, thật là có sáng ý.

Thẩm Thạc huấn luyện quanh năm, đều có tình huống diễn tập dưới mặt trời gây gắt hơn bốn mươi độ, cũng không phải quan tâm mặt trời nhỏ trên ba mươi lăm độ, nhưng anh thật sự hoài nghi tiểu cô nương da mịn thịt mềm trước mặt có thể trải qua khảo nghiệm sôi nổi dưới ánh mặt trời hay không, “Thật sao?”

Lời của anh luôn không nhiều, vào lúc này lại không nhịn được chứng thực.

Đào Y nghiêm túc gật đầu, “Thật hơn cả râu bắp châm chọc.”

Thẩm Thạc không tự chủ được nhìn nhìn gương mặt trắng nõn của cô, trắng nõn cánh tay, chân trắng dài lớn giống như củ sen... d?/?/dle?/?qdon Vẫn hoài nghi như cũ, nhưng không hề do dự khởi động xe chạy đến Trường Thành.

Xe hơi mới vừa khởi động, Đào Y bắt đầu lải nhải để trực tiếp hiểu biết tình hình quân địch.

Đào Y: “Anh đang làm lính ở đâu?”

Thẩm Thạc: “Quân đoàn A quân khu X thành phố N.”

Đào Y: “Anh có chức vị quân hàm gì?”

Thẩm Thạc: “Trung tá, Tham mưu trưởng.”

Đào Y: “A….”

Trung tá Tham mưu trưởng? Đây là quan lớn gì? Cô ngu ngốc chuyện quân sự, vốn không biết. Có hỏi chuyện này hay không đều được, không bằng hỏi điều thực tế.

Đào Y: “Tiền lương của các anh cao không? Một tháng bao nhiêu tiền? Có phúc lợi gì?”

Thật ra thì, cô không quan tâm cái này, dù sao cha của cô có tiền, tương lai cô là phóng viên giải trí, phát triển tiền đồ trong tương lai cũng không tệ, cô có thể nuôi anh.

Thẩm Thạc: “Giữ bí mật.”

Đào theo: “...”

Được rồi, cô hiểu, quân nhân sao, không phải muốn tuân thủ nguyên tắc giữ bí mật gì đó.

Đào Y: “Vậy các anh có phải có rất nhiều máy bay xe tăng hay không?”

Thẩm Thạc: “Giữ bí mật.”

Đào theo: “Hiểu. Tôi chỉ tùy tiện hỏi. Hắc hắc.”

Qua lúc lâu...

Đào Y: “Anh thích màu gì, thích ăn gì? Cay không cay, mặn hay là nhạt? Thích ăn đồ ngọt sao? Sẽ nấu cơm sao? Bình thường có yêu thích gì? Thích động vật nhỏ gì?”

Thẩm Thạc: “Giữ bí mật.”

Đào theo cau mày: “Cái này cũng xem như trong cơ mật quân sự?”

Thẩm Thạc: “...” Anh nói thuận miệng.

Sau đó, Tham mưu trưởng Thẩm bình tĩnh sửa miệng nói: “Không có màu sắc đặc biệt thích, không kén ăn, cay không cay đều được, mặn nhạt cũng được, không thích đồ ngọt, nhưng nếu không có biện pháp ăn theo không bỏ lỡ, biết nấu cơm, ngoài diễn tập huấn luyện đọc sách thì không có yêu thích đặc biệt, thích chó lớn.”

Ngoài thời điểm bày mưu tính kế khi diễn tập tác chiến, anh rất ít nói một hơi nhiều lời như thế, hơn nữa, lại vì trả lời những vấn đề nhàm chán đến không chút ý nghĩa nào.

Trí nhớ thật là tốt, Đào Y cảm thán.

Cô hỏi dài chuỗi như vậy, anh có thể nhớ kỹ.

Vì vậy, bạn trẻ Đào Y nhàm chán làm khảo nghiệm: “89302932463EKL89396437685436ML8654GOPS, ai, tôi quên những con số và chữ cái vừa rồi là cái gì. Anh còn nhớ hay không? Thứ ấy rất quan trọng.”

Thẩm Thạc: “89302932463EKL89396437685436ML8654GOPS.”

Đào Y trợn mắt hốc mồm, xoay đầu xem xét Thẩm Thạc.

Cô không nhớ rõ mình vừa nói lung tung cái gì, nhưng... Nhưng mơ hồ cảm giác dường như là thứ chuỗi dài mà Thẩm Thạc nói kia.

Chẳng lẽ, cô gặp được thần đồng? Ách, không, không phải là thần đồng, là chú thần?

Đào Y lập tức tăng hứng thú với Thẩm Thạc hơn, tình cảm sùng bái với anh như châu chấu gặp hoa mầu sẽ phịch cánh ong ong xông đến, lại như cỏ dại mùa xuân lớn lên khỏe mạnh.

Thẩm Thạc bị Đào Y nhìn không được tự nhiên, tay vốn là vững vàng lái xe lại bỗng nhiên trượt, xe chếch sang bên phải, Đào Y đang chuyên chú nghiêng người xem xét Thẩm Thạc, trên người mất thăng bằng, vì quán tính thẳng tắp nghiêng về Thẩm Thạc ——

“Phịch ——” âm thanh nhẹ nhàng hôn gương mặt xem như vang lên bên trong xe an tĩnh, Thẩm Thạc đình trệ, Đào Y cũng u mê, cứ thế duy trì tư thế hôn mặt của anh không nhúc nhích, mắt to vụt sáng vụt sáng nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại gần trong gan thước, trong đầu hỗn loạn.

Thẩm Thạc phục hồi tinh thần đầu tiên, cảm nhận lông mi của cô thật dài quét trên mặt hơi gãi ngứa, đáy lòng không biết sao run lên, tay nắm tay lái theo bản năng buộc chặc, thân thể cứng ngắc, mặt không biểu tình, phát ra giọng nói bình tĩnh trước sau như một, “Cô hôn đủ chưa?”

Ánh mắt Đào Y nháy nháy, lập tức ngồi thẳng người, bận rộn nghiêng đầu nhìn thẳng phía trước, khụ khụ, rất không được tự nhiên dặn dò: “Lái xe cẩn thận chút mà.”

Thẩm Thạc không lên tiếng, tay cầm tay lái hơi buông lỏng.

Đào Y náo loạn Ô Long, trên quảng đường còn lại cũng ngưng om sòm, đàng hoàng ngồi trên ghế, trong đầu ngổn ngang nhớ lại chuyện lộn xộn.

Từ sân bay đến Trường Thành khoảng chừng một tiếng đường xe, không nói, bên trong xe yên tĩnh thần kỳ, Đào Y tự hỏi rồi tự hỏi chỉ thấy Chu công.

Xe nhanh chóng lái đến Trường Thành, Thẩm Thạc hơi buồn bực vì sao Đào Y có thể an tĩnh cả đường đi, lặng lẽ liếc cô xuyên qua kính chiếu hậu, phát hiện nha đầu này đã nghiêng ngã dựa trên ghế ngủ thiếp đi.

Hô hấp nhỏ nhẹ đều đặn, có vẻ như cực kỳ say nồng.

Khóe miệng Thẩm Thạc không nhịn được rút rút—— xem anh là tài xế sai bảo, mình lại ngủ hôn thiên địa ám, thật là tự tại.

Hai người bọn họ lại không quen, cẩn thận xem như, cô còn là âm mưu mà ông cụ cứng rắn kín đáo đưa cho anh, cô và anh là giai cấp quân địch không hơn không kém. Anh không có xua đuổi cô, trước hết cô lợi dụng anh đến đây. Anh phải nghĩ biện pháp làm khổ cô.

Ý xấu tư đột nhiên xông ra, Thẩm Thạc hành động ngay lập tức.

Anh điều khiển tay lái trượt nhiều vòng trên cùng phương hướng, xe đột nhiên trượt sang trái, nghe tiếng va chạm “Ầm” không ngờ vang lên bên trong xe, đầu rắn chắc của Đào Y tiếp xúc thân mật với cửa xe.

Thẩm Thạc len lén chăm chú nhìn Đào Y ôm đầu từ từ tỉnh lại, khóe miệng bên phải không nhịn được hơi cong cong, tâm tình bỗng nhiên thật tốt.

Đào Y che đầu bị đau, bị cứng rắn kéo trở về từ trong mộng nên thần trí còn mơ mơ hồ hồ, không biết người đang ở đâu, dĩ nhiên càng không biết cô bị nhìn giống như chính trực của người nào đó cho trò đùa dai nho nhỏ.

Ánh mắt chậm chạp dao động xung quanh, biết mình dường như ở trong một chiếc xe. Tiếp tục dao động, đã phát hiện tài xế tiên sinh mặt không biểu tình.

Ánh mắt Đào Y ngốc trệ trên mặt tài xế tiên sinh, trong miệng lầu bầu: “Tài xế này dáng dấp thật là đẹp trai.”

Sau khi lầu bầu xong, thần trí mới từ từ thanh tĩnh để giải mã ra một tin tức: Ách, tài xế tiên sinh dường như là Thẩm Thạc cô mới quen biết.

Tiếp tục giải mã: Cô ngộ nhận anh là tài xế, anh sẽ không mất hứng đi?

Đào Y lại nghẹo đầu quan sát biểu cảm trên gương mặt của tài xế tiên sinh, quan sát xong cũng không phát hiện bất kỳ vẻ mặt ngoài không chút biểu tình.

Đào Y thở phào nhẹ nhỏm, nghĩ thầm đoán chừng anh vốn không nghe thấy đi?

Không nghe thấy? Nói giỡn.

Loại ý nghĩ này đúng là vũ nhục một Trung tá tiên sinh có thính lực siêu tốt.

Thẩm Thạc đang nghe Đào Y lầu bầu, vốn là có khí phách muốn lay cho cô tỉnh, để cho cô xem người trước mặt cô thật ra không phải là tài xế xe taxi. Nhưng lại nhớ vừa rồi anh làm hại cô đầu đụng vào cửa xe, hai sự việc đối chọi nhau, xem như không thiếu nợ lẫn nhau, nên lười phải so đo với cô, tiếp tục mặt than lái xe của anh.

Thần trí của Đào Y từ trong mơ màng mới tỉnh ngủ đã hoàn toàn tỉnh lại, cổ xoay vặn trái phải hơi đau nhức, đột nhiên phát hiện trán bên phải của mình hơi đau, cô chạm tay sờ sờ, “Hí ——” làm sao đau như vậy.

Móc gương nhỏ từ trong túi xách tùy thân, đặt kính soi cái ót, soi thấy trên ót có chấm đỏ lớn hơn tiền xu Nhất Nguyên, sửng sốt, buồn bực nói thầm: “Tôi bị đụng đầu khi nào? Kỳ quái.”

Tài xế Trung tá tiên sinh ngồi một bên chuyên tâm lái xe trong lòng cười trộm, nhưng ngoài mặt vẫn khá nghiêm trang chuyên chú lái xe.

Chạy đến dưới chân Trường Thành khoảng một giờ bốn mươi chiều, là lúc mặt trời cay độc nhất.

Đào Y vừa xuống xe liền mua nón che nắng đỉnh đầu, vành nón thật to nhất thời triệt để che cả khuôn mặt xunh xắn của cô.

Cô còn có lòng tốt hỏi Thẩm Thạc: “Anh cần không?”

Thẩm Thạc liếc cô, lắc đầu.

Đào Y không thèm để ý lạnh nhạt của anh, lại mua một cây gậy, rồi mới trả tiền.

Vì là quyết định tạm thời đi đến Trường Thành, bọn họ vốn không có chuẩn bị thứ gì, thật may là trong xe của Thẩm Thạc trang bị túi lên núi dài hạn thật to, có thể cất chứa không ít đồ.

Hai người bỏ chạy đến siêu thị nhỏ, tự mình lựa chọn vật phẩm trang bị tạm thời.

Thẩm Thạc chỉ chọn một chai nước suối hơi lớn, Đào Y lại ôm một đống loại mùi vị đồ uống muốn đi tính tiền.

Thẩm Thạc nhìn thấy những đồ uống trông được lại không dùng được, cũng không lên tiếng, thầm nghĩ: Xem cô lên trên Trường Thành uống những chất lỏng hương liệu có màu mà không giải khát thì làm sao bây giờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.