Trốn Quả Đào Lớn

Chương 4



Để một đống đồ uống trong túi xách thật to rồi lên núi, rất nặng, dĩ nhiên là Thẩm Thạc phụ trách vác, Đào Y chỉ phụ trách tùy thời nhận lấy đồ miễn phí cất trữ trong túi xách mà thôi.

Lúc mua vé vào cửa, Đào Y hưng phấn, “Còn có người giống như tôi đến Trường Thành vào giữa trưa, thật là hảo hán có xuất hiện hảo hán.”

Thẩm Thạc nhìn người xếp hạng mua vé trước mặt bọn họ, bày tỏ im lặng sâu sắc.

Hảo hán? Dựa vào cô cánh tay bắp chân nhỏ cũng được là hảo hán? Đợi lát nữa vừa mệt vừa nóng vừa khát ngược lại tôi muốn xem cô làm sao từ hảo hán biến thành gấu bọc trứng.

Thẩm Thạc vác nặng mà đi, Đào Y chỉ khiêng một cây gậy không thực dụng nhiều, nhưng người trước tốc độ tiêu sái nhanh không ít hơn người sau.

Đào Y rớt lại sau Thẩm Thạc hai bước, lấy gậy trên bả vai xuống, bước nhỏ nhanh chóng đi lên trước, cười hì hì cầm gậy không nhẹ không nặng thọt bả vai của Thẩm Thạc, “Này, anh đi nhanh như vậy làm gì? Chúng ta đến chơi, không phải là hành quân tác chiến, đi chậm rãi, vừa có thể rèn luyện cơ thể, còn không làm trể nãi thưởng thức phong cảnh quan sát di tích cổ.”

Anh sinh ra và trưởng thành ở thành phố B, di tích cổ của Trường Thành thật sự đã quan sát không ít, xuân hạ thu đông mùa nào đều gặp.

Nhưng mà, cân nhắc đến Đào Y dù sao cũng là cô gái, anh cứ dựa theo ý của cô giảm tốc độ lại, cùng Đào Y đi từ từ.

Đào Y thấy Thẩm Thạc dùng một bên vai để vác túi leo núi, đi nửa tiếng, cô hơi mệt mỏi, hơi thở của anh vẫn vững vàng, ngoài chảy ít mồ hôi, hãy tự nhiên tự đắc giống như ngồi trên ghế sa lon xem ti ở nhà, không khỏi hoài nghi thật ra túi kia không nặng như vậy, hoặc giả cô cũng có thể vác.

Đào Y là một cô nàng rất hoạt bát, mặc dù điều kiện gia đình đãi ngộ giàu có, cũng là bảo bối trong tay cha mẹ, từ nhỏ chưa từng chịu khổ gì, nhưng trong xương của cô vốn ngược lại với dáng vẻ nhu nhược của cô, hoàn toàn không yếu ớt. Mà cô chưa từng có suy nghĩ nam nữ đi ra ngoài không muốn cho đàn ông vác nặng, cô gái nhàn rõi suy nghĩ, dĩ nhiên, ngoại trừ người đàn ông kia là bạn trai của mình, vậy thì lại là chuyện khác.

Vì vậy, Thẩm Thạc xem như là nửa người đàn ông xa lạ, Đào Y vỗ bờ vai của anh, gọi anh dừng lại, chỉ vào túi leo núi trên người của anh nói: “Anh vác nửa tiếng, đến lượt tôi vác một lúc đi.”

Thẩm Thạc kinh ngạc, quan sát cơ thể nhỏ gầy yếu của cô từ đầu đến đuôi, trên mặt lại không hề biểu cảm, “Tôi vác vật nặng 90 kg chạy bộ cũng không có vấn đề gì, túi này không đến 20kg, không tạo thành bất cứ uy hiếp gì với tôi.”

Đào Y không hoài nghi sức nặng như vậy sẽ làm một quân nhân nằm xuống, nhưng là, mới quen đã chiếm tiện nghi của người ta, trong lòng cô không thăng bằng, “Vậy anh hoài nghi nó sẽ tạo thành uy hiếp với tôi?”

Thẩm Thạc hơi nhíu mi, rõ ràng là hoài nghi năng lực vác nặng của cô.

Đào Y nổi giận, mềm không được sẽ cứng rắn, hai tay bắt đầu kéo túi từ trên bả vai của anh xuống, “Tôi phải vác nửa tiếng để anh nhìn không được.”

Thét to, còn dũng cảm.

Thẩm Thạc nhìn tiểu nha đầu bướng bỉnh bắt đầu kéo túi leo núi của anh xuống, hai tay chợt trầm xuống, cơ thể cứng đờ, con ngươi nhiễm ý cười.

NND, túi này thật nặng.

Trong lòng Đào Y oán thầm, trên mặt vẫn giả bộ rất nhẹ nhàng như cũ, “Không nặng đi, easy, easy.”

Thẩm Thạc buồn cười nhìn cô cậy mạnh mà ra sức vác túi leo núi to lớn lên trên người, dù bận vẫn ung dung chờ xem cô làm sao kêu cha gọi mẹ ném túi cho anh.

Đào Y đeo túi bước tiếp đã không còn nhẹ nhõm như lúc bắt đầu nữa mà bước chậm đi lên trên, mắt liếc Thẩm Thạc hai tay trống trơn rãnh rỗi lửng thững, nhất thời cắn răng nghiến lợi lên tinh thần, bước vèo vèo như gió.

Nhưng, không quá năm sáu phút, bước chân của cô đã chậm lại, còn dựa trên tường thành thở hồng hộc, túi hơi cọ xát lên trên, để thành tường giúp cô chia sẻ sức nặng.

Thẩm Thạc từ phía sau không nhanh không chậm vượt qua, mặt không đỏ hơi thở không gấp, nhìn mặt của cô rõ ràng không lộ vẻ gì, nhưng Đào Y cứ thế cảm thấy anh đang cười nhạo cô.

Xem thường nữ nhân dân bình thường, phải không?

Mặc dù chưa tiến hành huấn luyện đặc biệt gì, thể năng không bằng chiến sĩ giải phóng quân, nhưng cũng may tôi có chí khí.

Đào Y hừ nhẹ, nghiêng đầu đi, dứt khoát kiên quyết rời khỏi thành tường, chịu đựng túi nặng nề, bắt đầu đi lên.

Thật ra thì, sức nặng của túi đã giảm bớt không ít. Không tới một tiếng, cô đã xử lý ba chai đồ uống. Nhưng vẫn rất nặng, nhất là đeo túi xách đi một đoạn đường thật dài, sức nặng của túi sẽ càng ngày càng nặng, càng ngày càng nặng, giống như có người phía sau lôi túi.

Không phải là quỷ đè người đi?

Đào Y đột nhiên sợ run cả người, quỷ đè người ban ngày, quỷ kia phải cường hãn bao nhiêu.

Nhưng mà kỳ quái, túi này đúng là nặng không ít hơn ba phút trước. Sẽ không thật sự có đồ gì không sạch sẻ rơi vào túi đi? Trường Thành này trải qua nhiều năm như vậy, năm đó xây Trường Thành làm dân chúng mệt chết không ít, sẽ không có oan hồn bất tán, nhìn thấy những du khách bọn họ thì buồn bả bò lên đi?

Đào Y càng nghĩ càng sợ, trong lòng run rẩy.

Cô nói thầm: A di đà Phật thiện tai thiện tai, Quan Âm Như Lai các lộ thần tiên, tôi là một thanh niên tốt thiện lương tuân thủ kỷ luật Pháp Chính nhìn thẳng về phía trước, ngài có thể phù hộ tôi đừng trêu chọc đồ đặc ngổn ngang có thể chất đặc biệt...

Cô một mực yên lặng nhớ những lời này khiến mình thêm can đảm, suy nghĩ nếu ma quỷ ra ngoài dọa người, thay vì ban ngày bị nó hù dọa như vậy, vậy không bằng cô hù dọa quỷ một lần.

Nghĩ đến đây, cô đột nhiên quay đầu lại, trong nháy mắt đối mặt với điều cô vừa mới cho là ma quỷ.

Đào Y thấy Thẩm Thạc mặt không đổi sắc rút tay đang bắt dưới túi ra, vừa thấy anh đang phía sau mông mình thì kinh ngạc lập tức biến thành tức giận, trong nháy mắt biến thành mèo xù lông: “Tôi CA, anh lại vô sỉ nắm túi xách, ý đồ tăng sức nặng của túi để tôi nhanh đầu hàng? Vô sỉ, quá vô sỉ. Làm một chiến sĩ giải phóng quân, sao anh có thể nhỏ nhen như vậy?”

Thẩm Thạc vẫn mặt không thay đổi nhìn cô, không cho bất kỳ giải thích nào.

Đào Y hung hăng trợn mắt nhìn anh, lập tức nghiêng đầu đi, tiếp tục đi về phía trước. Nhưng mới vừa đi hai bước, đột nhiên quay đầu lại, nhìn Thẩm Thạc không biết xấu hổ có phải lại đang làm chuyện xấu hay không. Thấy anh còn đứng tại chỗ, lại hừ hừ, nghiêng đầu đi về trước. Lặp lại ba lần như thế, Đào Y mới hoàn toàn yên tâm.

Thẩm Thạc tính toán giữ khoảng cách nhất định với anh. Không có biện pháp, lòng tốt không được báo đáp, rõ ràng thấy cô mệt chết đi, lại vịt chết còn cứng mỏ, len lén giúp cô kéo lên mấy phút, nhưng nha đầu này dám nói anh tăng sức nặng túi.

Không cảm kích xem như xong, lại vu oan người, anh đại nhân có đại lượng, lười phải so đo với tiểu nha đầu này.

Đào Y lại đi hai phút, mặt trời nóng hừng hực treo trên đỉnh đầu, cánh tay của cô đã bị phơi phải hơi đau , hai túi khăn giấy trong túi quần áo đều bị cô dùng hết, da mặt của cô dường như cũng bị cô chà phá, mỗi lần có mồ hôi lưu lại thì hơi ngứa đau đớn.

Hơn nữa, túi dường như càng nặng nề hơn. Nếu không phải cô vừa quay đầu lại phát hiện Thẩm Thạc cách cô hai ba bước, cô sẽ cho là anh đang len lén đè túi xách xuống.

Ai, thật là tự làm bậy không thể sống.

Rõ ràng muốn đi Trường Thành giữa trưa, vì giả bộ ngã bất tỉnh, làm ra hoạn nạn gặp chân tình, để Thẩm Thạc thích mình. Kết quả khéo quá thành vụng, cô theo bản năng chị lớn, thật sự quên dự tính ban đầu, ở đây nổi lên tranh luận vấn đề bình đẳng nam nữ, làm hại mình không giả làm chim nhỏ yếu đuối nép vào người, để anh phát hiện cô là người phụ nữ vô cùng cường hãn.

Càng thua thiệt là, làn da rám đen, mặt phơi nắng phồng da, lúc này không biết phải dùng bao nhiêu mỹ phẩm mới có thể dưỡng lại đây.

Còn đang hối hận, chợt nghe Thẩm Thạc sau lưng nói: “Nửa tiếng đến.”

“Hắc?” Cái gì nửa tiếng? Đào Y quay đầu lại nhìn Thẩm Thạc.

Thẩm Thạc liếc túi trên lưng của cô, nói: “Cô nói vác nửa tiếng.”

“Nga.” Thì ra là có chuyện như vậy. Ha ha, nói cách khác cô kiên trì tiếp, thông qua thử thách của mình.

Đào Y ngoan ngoãn lột túi trên lưng xuống, đột nhiên cảm thấy được nhẹ nhõm. Hơi thở của cô đến cũng nhanh đi cũng nhanh, đã quên chuyện Thẩm Thạc vừa quấy rối, lúc đưa túi cho Thẩm Thạc, trên mặt thần thái phấn khởi, “Này, thế nào? Tôi đúng là phụ nữ không thua đấng mày râu.”

Thẩm Thạc nhận lấy túi, trong mắt có nụ cười thản nhiên, trên miệng lại nói: “Da vai nhanh chóng bị cọ sát, còn khoe khoang.”

Đào Y mới phát hiện cô mặc váy dây gần dây an toàn hồng hồng, nghiễm nhiên là bị túi leo núi siết ra.

Mặc dù Đào Y cảm thấy hơi đau, trong lòng càng hối hận đến xanh ruột, phồng miệng, cãi lại: “Da nhanh cọ sát, anh cũng phải thừa nhận tôi không kém hơn anh bao nhiêu.”

Thẩm Thạc nhếch khóe miệng, khẽ mỉm cười nói: “Được rồi, tôi thừa nhận.” Sinh mệnh lực của nha đầu này ương ngạnh như vậy, thật sự có thể trở thành nữ trung hào kiệt.

Đào Y lại bị nụ cười của anh làm choáng váng con ngươi hoa mắt, sững sờ nhìn mặc dù nụ cười không lớn lại vì vậy mà trở nên rất hoa mỹ, không tự chủ phun ra một câu: “Anh cười lên thật là đẹp mắt.”

Thẩm Thạc sửng sốt, phản ứng kịp, lập tức thu hồi khuôn mặt tươi cười, giọng nói cũng nghiêm túc: “Không có việc gì thì đi bộ tiếp, đừng hết nhìn đông tới nhìn tây.”

Trong lòng hơi tê rần, trong đầu nổi lên khuôn mặt nhỏ nhắn hé ra nụ cười hì hì, nói: “Này, anh cười lên thật là đẹp mắt, anh nên cười nhiều hơn.”

Thẩm Thạc bước đi không dừng lại, nhắm mắt, phất nhẹ đột nhiên dâng lên chua xót và bi thương.

“Cắt, hẹp hòi.” Đào Y bĩu môi, rất là khinh thường.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô lại nghĩ đến một loại khả năng, chạy lên lấy tay nhẹ nhàng đâm cánh tay bền chắc của anh, cười nói: “Này, này, anh không phải xấu hổ đi? A? Ha ha, tham gia quân ngũ sẽ xấu hổ? Ai nha nha, thật là đáng yêu.”

Trung tá Tham mưu trưởng tiên sinh bị ngộ nhận là xấu hổ, còn bị khích lệ vì đáng yêu, Đào Y thật sự đã lôi ký ức thống khổ của anh ra ngoài.

Từ bi thương chuyển sang tức giận: Đây là hình dung từ rắm chó không kêu gì? dáng dấp của anh cao như vậy lớn rắn chắc như vậy, da mặt có thể dày hơn thành tường, làm sao sẽ xấu hổ sẽ đáng yêu?

Thẩm Thạc rất ít có biểu cảm nghiêng đầu hung hăng trợn mắt nhìn Đào Y, “Học Ngữ văn học thật kém. Cô nên báo danh lớp phụ đạo tiểu học, bồi túc giờ học thật tốt.”

Vậy mà lại khinh bỉ cô? !

“Này, tôi là phóng viên chuẩn. Anh lại khinh bỉ một phóng viên có tài văn chương tiêu chuẩn? Mặc dù tôi không xuất thân chính quy, nhưng không kém được rồi? Nếu không cũng không thể nào biết vào GK.” Đồng chí phóng viên Đào Y lại xù lông.

“Phóng viên giải trí?” Thẩm Thạc suy đoán.

“Đúng.” Đào Y rất kiêu ngạo.

Thẩm Thạc gật đầu, ánh mắt giống như xem đội Cẩu Tử.

Đào Y nóng nảy, “Anh có ánh mắt gì, xem thường phóng viên giải trí? Nếu không có phóng viên giải trí chúng ta, những diễn viên ca sĩ gì gì gì, có thể thành công như vậy sao? Quần chúng nhân dân đông dảo trà dư tửu hậu có thể có nhiều bát quái như vậy sao? Nói cho anh, phóng viên giải trí chúng ta rất không dễ dàng, muốn chống ông chủ, người ái mộ, minh tinh từ các phương diện áp lực mới có thể đào được tài liệu hay.”

Thẩm Thạc mặc kệ cô giải thích, tiếp tục bước nhanh lên đi.

Đào Y bị Thẩm Thạc xem nhẹ, rất tức giận, vô cùng tức giận, đuổi theo sau lưng anh bô lô ba la nói lịch sử máu và nước mắt chua xót của phóng viên giải trí.

Thẩm Thạc bị làm ầm ĩ hơi phiền vì khiến Đào Y câm miệng, vội vàng thành thật nghiêm túc tỏ vẻ anh rất tôn trọng phóng viên giải trí, phóng viên giải trí thật vĩ đại.

Đào Y nói nhiều lời như vậy, khát nước, liền túm túi xách của anh, ý bảo chính cô muốn uống nước.

Lấy lon cola trong túi xách ra, mở ra, ùng ục ùng ục đổ nửa lon, cô mới phát hiện cổ họng khô khốc tốt hơn nhiều. dien~~dan~~lequyd

Lại đi tiếp, Đào Y thấy có người cuồng chụp hình ở chỗ nào đấy, để sát vào mới phát hiện, trên đó viết mấy chữ to “Sườn núi hảo hán “.

Đào Y bỗng nhiên hưng phấn, lấy điện thoại di động ra đổi lại góc độ chụp hình, còn toét miệng rộng, nụ cười rực rỡ tự chụp. Tự chụp lại không đã ghiền, cô chạy đến đứng trước người Thẩm Thạc nhàm chán chờ cô cách đó không xa, đưa điện thoại di động cho anh nói: “Này, chụp giúp tôi tấm đi?”

Thẩm Thạc ngoan ngoãn nhận lấy điện thoại di động, đi cùng Đào Y đến trước chỗ phong cảnh. Đào Y tìm vị trí đứng lại, anh lui về sau mấy bước chọn góc độ, đang muốn bấm nút chụp, điện thoại di động không có pin.

Anh giơ điện thoại di động lên với Đào Y, “Không có pin.”

“A? Không thể nào?” Đào Y thất vọng chạy đến, “Mới vừa chụp quá nhiều hình, dùng hết pin.”

Còn có, cô tạm thời nỗi hứng đi leo Trường Thành, hôm qua tham gia hôn lễ của bạn tốt Lục Tiếu, uống nhiều rượu, buổi tối vốn không có sạc pin, hôm nay chụp hình, pin vốn không còn nhiều. Sớm biết, trước đó chụp ít hình lại.

Thấy vẻ mặt của Đào Y thất vọng, Thẩm Thạc móc điện thoại di động của mình ra, nói: “Dùng của tôi đi.”

Đào Y giống như thấy cứu tinh, hưng phấn đột nhiên ôm Thẩm Thạc, “Ai nha, anh thật tốt quá, yêu anh chết mất. Trở về mời anh ăn cơm.” Sau đó bỏ chạy đến vị trí vừa rồi, bày tư thế xong, chờ Thẩm Thạc chụp hình cho cô.

Thẩm Thạc vừa mới phục hồi tinh thần từ trong vừa cái ôm của Đào Y, nghe Đào Y vui vẻ kêu to cô đã chuẩn bị xong, thì giơ tay lên máy, khuôn mặt tươi tắn trong khuông xanh biếc, nhấn nút “Rắc rắc ——“.

Đào Y lại bày mấy tư thế, vả lại một kiểu hoạt bát một kiểu. Cô thậm chí còn vui vẻ nhảy dựng lên, để Thẩm Thạc giúp cô chụp hình.

Thẩm Thạc đều nhất nhất làm theo, nhìn khuôn mặt tươi cười phấn chấn của cô, trên mặt của anh không nhịn được hiện ra ý cười nhạt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.