Trọng Khải Mạt Thế

Quyển 4 - Chương 113: Mỉm cười



Cổng siêu thị nhỏ này chính là cửa vào di tích.

Bên phía Triệu Băng Băng an bài chín người, ngoại trừ nhóm năm người Lâm Siêu ra còn có Đại Thiết Ngưu cùng với hai nam một nữ khác, dường như bọn họ hành động dựa theo sự chỉ thị của cô gái đứng ở chính giữa.

Cô gái này có gương mặt lạnh lùng, nhìn có phần hao hao giống Triệu Băng Băng, đều là bộ dáng không để ý đến quan hệ tình cảm, nhưng khi nhìn kỹ lại sẽ phát hiện nàng có chút khí tức con người, không như Triệu Băng Băng lạnh lẽo thấu xương y như máy móc không có cảm xúc.

" Mấy người các ngươi chính là người mới gia nhập?" Cô gái này đi đến trước mặt nhóm người Lâm Siêu, vẻ mặt lạnh lùng nói: " Tôi là đội trưởng được thủ lĩnh ủy nhiệm phụ trách lần hành động này, tên hiệu của tôi gọi là Khổng Tước , năng lực là phi hành, hai người này gọi là Thần Quyền và Người Vạn Năng, năng lực là kim loại và phục chế."

" Tiếp theo các ngươi có thể giới thiệu sở trường đặc biệt không, đợi lát nữa đi vào di tích mọi người cần phải giúp đỡ lẫn nhau, hiểu rõ chứ?" Khổng Tước nói bằng giọng điệu vô cảm.

Lâm Siêu không có để trong lòng cách nói chuyện của nàng, trước kia hắn cũng đã từng gặp qua người có giọng điệu lạnh lùng như vậy, nói: "Năng lực của ta là ánh sáng. "

Sau khi tiến vào di tích, năng lực này sớm hay muộn cũng sẽ sử dụng nên nói ra không sao, còn về năng lực tốc độ tăng cường Lâm Siêu tính toán giữ lại không nói, dù sao việc một người có được hai loại năng lực thực sự quá khiến người khác chú ý.

" Ánh sáng? "Khổng Tước liếc nhìn hắn, sau đó ghi nhớ trong đầu.

Thanh niên dũng mãnh được gọi là Thần Quyền cười nói: " Không ngờ lại là năng lực ánh sáng, ta còn nhớ năng lực Bạch Ẩn chính là ánh sáng. Rất không tệ, có thể dùng để tiềm hành."

Vẻ mặt tên thanh niên Người Vạn Năng Trác Hào Khiếu hờ hững, bộ dáng có hơi chẳng thèm ngó tới đối với năng lực Lâm Siêu, nếu như mấy người này không phải là do thủ lĩnh tự mình chọn lựa thì hắn đã sớm lên tiếng phản đối rồi. Dẫn theo mấy tên tay mơ như vậy tiến vào di tích quả thật chính là tự tìm đường chết.

"Ngươi thì sao? "Khổng Tước nhìn về phía Vưu Tiềm: "Sở trường là gì, năng lực là gì?"

"A..., năng lực của ta là thích ứng. "Vưu Tiềm có hơi do dự không tự tin nói: "Về phần sở trường... Sở trường ta là ở bên dưới, không biết việc này có tính không? "

Bầu không khí trở nên yên tĩnh.

Sở trường ở bên dưới?

Khổng Tước theo bản năng liếc qua đũng quần hắn, lạnh giọng nói: "Chuyện hiện tại rất nghiêm túc, ta không có tâm trạng đùa giỡn với ngươi."

Vưu Tiềm có chút nôn nóng: "Sở trường của ta thật sự là ở bên dưới, có cơ hội ngươi ăn sẽ biết, mùi vị rất ngon đấy."

"Ngươi!" Hai hàng lông mày Khổng Tước dựng đứng, lạnh lẽo nói: "Ngươi còn tiếp tục nói nhảm lung tung, ta nhất định sẽ giết ngươi! "

Vưu Tiềm thấy nàng hiểu sai ý, vội vàng nói: "Không phải như ngươi nghĩ, ta nói phía dưới là kỹ năng nấu mì sợi."( ý tên này sở trưởng của hắn là nấu mì, hình như là tên này nói tắt chữ hạ diện 下面 nghĩa là bên dưới và hạ diện điều 下面条 : kỹ năng sở trường nấu mì sợi )

Khổng Tước có hơi ngơ ngác một chút, vẻ mặt hòa hoãn vài phần, hừ lạnh một tiếng rồi không tiếp tục để ý đến cũng đã rõ năng lực hắn. Nàng lười suy nghĩ sâu, hướng về phía Phạm Hương Ngữ nói: "Năng lực ngươi là gì?"

Phạm Hương Ngữ nhíu mày suy tư một lát, nói: "Ta có thể làm nhiễu tín hiệu đại não người, tạo thành tạm dừng ý thức, nhưng mà hiệu quả cũng không mạnh."

Khổng Tước khẽ gật đầu, sau đó lại hỏi thăm năng lực Lâm Thi Vũ và Hắc Nguyệt, hơn nữa còn ghi nhớ năng lực tất cả mọi người. Đợi đến khi nàng bảo đảm chắc chắn mình đã hoàn toàn nhớ kỹ thì mới mở mắt ra nhìn về phía mấy người Lâm Siêu nói: "Mấy người các ngươi là người mới nên ta không xác định được năng lực cụ thể các ngươi là như thế nào, đợi sau khi tiến vào trong phải nghe theo mệnh lệnh của ta nếu không ta tuyệt đối sẽ vứt bỏ các ngươi! Người ở nơi này có tỷ lệ tử vong đại khái khoảng 8 7. 3 % trở lên, nếu như không còn thắc mắc vậy thì liền chuẩn bị lên đường đi! "

Lúc này, cửa vào di tích chậm rãi mở ra.

Chỉ thấy không khí trước cửa ra vào siêu thị dần dần vặn vẹo hóa thành một vòng xoáy gợn nước trong suốt.

"Hai người của ta đi vào trước dò xét đường." Người trung niên có khuôn mặt chữ điền mỉm cười mở miệng nói, hắn không đợi Triệu Băng Băng trả lời liền hướng Hắc Xà nói: "Hắc Xà, Liệp Ưng, hai người các ngươi tiến vào. "

"Vâng!" Hắc Xà cười cười âm lãnh với đám người Lâm Siêu rồi cùng thanh niên mũi ưng đi đến hướng vòng xoáy trong suốt, truyền tống vào trong di tích.

Sau khi thấy hai người kia tiến vào di tích, trên mặt đám người ủng hộ người trung niên mặt chữ điền lộ ra nụ cười, bọn hắn biết Hắc Xà và Liệp Ưng đi vào đầu tiên không phải vì dò đường mà là trấn giữ cửa vào, không cho mấy người thủ hạ của Triệu Băng Băng sau khi tiến vào có cơ hội chạy trốn.

"Chúng ta đi vào. "Khổng Tước ý thức được điểm này, không chần chừ nữa liền mang theo mấy người Lâm Siêu đi đến cửa vào di tích.

Trông thấy đám người mới Lâm Siêu thật sự muốn đi vào , trong nội tâm một đám thủ hạ lão tướng đắc lực của Triệu Băng Băng không phục nhưng không dám phản bác trước nhiều người như vậy, làm như vậy chẳng khác gì làm mất thể diện Triệu Băng Băng.

Đám người ủng hộ người trung niên không bận tâm những chuyện này, cười rộ lên không chút kiêng kỵ.

"Các ngươi nhìn đi, năm người kia là ai, chưa từng thấy qua, dường như là người mới tuyển?"

"Oa, các ngươi nhìn, trong bọn họ còn có một cô bé nhưng đầu tóc lại nhuộm, rất hiếm thấy."

"Hô hô, phái năm tên tay mơ tiến vào di tích, chẳng lẽ là bỏ qua thăm dò? "

"Đỡ ta đứng lên, ta còn có thể cười một lúc nữa..."

Giữa những tiếng cười vang, sắc mặt một đám tiến hóa giả thủ hạ Triệu Băng Băng trở nên khó coi, nắm chặt nắm đấm muốn phản bác nhưng tìm không ra lý do.

Sau khi đám người Lâm Siêu tiến vào, người trung niên chọn lựa ra vài người theo sát phía sau, bọn hắn lo lắng Hắc Xà và Liệp Ưng quấn không được chín người Lâm Siêu, đến lúc đó giết người không thành mà còn bị giết ngược trở lại, vậy thì tổn thất còn lớn hơn.

Nhưng khiến người ta kinh ngạc là trong năm người còn lại này, bốn người tiến vào còn một người bỗng chốc di chuyển bước chân về phía sau trở về trong đám người.

" Tình huống này là sao?" Một đám tiến hóa giả thủ hạ Triệu Băng Băng có chút ngơ ngẩn, đây chẳng lẽ là... lâm trận bỏ chạy?

Vẻ mặt Triệu Băng Băng lạnh lùng nói: "Như thế nào, thủ hạ ngươi bỏ qua không vào?"

Người trung niên cười ha ha nói: "Tất nhiên không phải, thủ lĩnh, lần này ta muốn đích thân tiến vào di tích, dù sao thời gian gần đây dấu vết quái vật hoạt động ngoài trụ sở càng ngày càng nhiều, chúng ta nhất thiết phải mau chóng lớn mạnh mới được, nếu không nói không chừng ngày nào đó sẽ trở thành bữa ăn ngon trong bụng chúng. "

Sắc mặt Triệu Băng Băng khẽ biến, ngưng mắt nhìn hắn nói: "Ngươi muốn đích thân tiến vào? "

Người trung niên khẽ cười: "Đúng vậy, căn cứ liền giao cho ngươi chiếu cố." Nói xong không đợi Triệu Băng Băng nói gì liền nhanh chóng bước đi tới cửa vào di tích, khoảng cách với hắn quá gần, vài bước đã bước vào trong.

Sau khi nhìn thấy bóng lưng của hắn tiến vào di tích, trong đám tiến hóa giả ủng hộ hắn có một số nhỏ người biết chuyện lộ ra nụ cười trên mặt.

Người bên phía Triệu Băng Băng thì đều là sắc mặt khó coi, đồng thời thầm thấy may mắn, khá tốt là mình không có tiến vào di tích nếu không có lẽ suýt nữa đã là người chết.

Triệu Băng Băng nhìn vòng xoáy trong suốt không ngừng khép kín thu nhỏ lại, khóe miệng lộ ra một tia mỉm cười nhỏ bé khó có thể thấy.

...

Trong di tích.

Sau khi ánh sáng trắng xoá biến mất, đám người Lâm Siêu nhìn thấy bản thân xuất hiện ở trên mặt đất màu nâu, hai bên là bức tường cao màu ố vàng ẩm ướt dài thẳng tắp thông suốt về phía trước hơn mười thước, tại đó có một chữ "Đinh" hướng về phía hai lối đi.

Giờ phút này, Hắc Xà và Liệp Ưng đang đứng ở cửa lối đi, vẻ mặt không chút hảo ý nhìn đám người Lâm Siêu.

Khổng Tước nghiêm mặt lạnh lùng nói: ""Nhanh lên, cùng ta lao ra, nếu không đợi người phía sau đến thì toàn bộ đều phải chết! "

"Đã muộn!" Lời nói vừa nói ra khỏi miệng nàng thì một tiếng cười khẽ vang lên, chỉ thấy ở bên trong vòng xoáy trong suốt đằng sau mấy người Lâm Siêu chậm rãi đi ra một thanh niên.

Tiếp sau thanh niên này lại đi ra người thứ hai, thứ ba.

Sắc mặt Khổng Tước khẽ biến, hai mắt nàng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bọn hắn, rồi nói với đám người Lâm Siêu: "Đừng hoảng hốt, chỉ cần cẩn thận một chút thì bọn hắn không làm gì được chúng ta. "

Lâm Siêu liếc nhìn nàng, nghĩ không ra người phụ nữ có vẻ bên ngoài lạnh lùng lại còn có tâm tư an ủi bọn hắn vào lúc này. Nếu như đổi lại là một người có tố chất không cao thì đoán chừng giờ phút này đã sớm tuyệt vọng, chửi ầm lên với bọn họ rồi.

Khi bóng người cuối cùng tiến vào di tích, cửa vào trong suốt chậm rãi thu nhỏ lại, đóng cửa, bảy ngày sau mới có thể mở ra lần nữa.

Trông thấy người vào cuối cùng này, Khổng Tước và Thần Quyền cùng với Người Vạn Năng sắc mặt đại biến, thất thanh nói: "Làm sao có thể, làm sao ngươi lại tiến vào!"

Người trung niên khẽ cười nói: "Không có gì là không thể, ta tới là tiễn đưa các ngươi lên đường. Khổng Tước, nếu như ngươi thần phục ta thì... ta sẽ suy xét bỏ qua cho ngươi, nói thật là ta rất yêu thích ngươi đấy, bất kể là thân thể hay là khuôn mặt, năng lực hay trí tuệ của ngươi ta đều yêu thích. Thế nào, làm người phụ nữ của ta, chờ ta trở thành thủ lĩnh tuyệt đối sẽ cho ngươi địa vị dưới một người, trên vạn người!"

Khổng Tước hừ lạnh nói: " Đừng nói nhảm, chưa chắc các ngươi có thể làm gì được chúng ta. "

"Ta biết năng lực ngươi là phi hành, nếu như ở bên ngoài thì trời cao biển rộng mặc ngươi bay lượn nhưng ở chỗ này ngươi chẳng qua là một con chim sẻ trong lồng, căn bản là trốn không thoát lòng bàn tay của ta! " Người trung niên cười tủm tỉm nói.

Sắc mặt Khổng Tước âm trầm, nàng biết người trung niên nói rất đúng sự thật, năng lực nàng ở chỗ này chịu sự quản chế rất lớn, nếu như không vì tầng thứ hai có một cái cửa khẩu có một món bảo vật đòi hỏi năng lực phi hành mới có thể lấy được thì căn bản thủ lĩnh sẽ không để cho nàng đi vào.

"Nếu như đã nói xong. . ." Đúng lúc này, một thanh âm đạm mạc vang lên: "Làm phiền các ngươi có thể nhường đường một chút không, chúng ta đang rất vội."

Tiếng nói đột nhiên xuất hiện khiến nơi đây yên tĩnh lại.

Tất cả mọi người sửng sốt một chút nhìn về phía người vừa lên tiếng, nhận ra đó là một trong những người mới thì sắc mặt không khỏi cổ quái, người này thật non nớt, quả thực là cực kì ngu xuẩn, sắp chết đến nơi mà vẫn không rõ tình huống hiện tại là gì.

Hắc Xà cười ha ha nói: "Lão đại, ta đã nói tên này là cái tay mơ, quả nhiên là như vậy. "

Người trung niên quan sát Lâm Siêu, hắn mỉm cười nói: "Chàng trai, ngươi biết ta là ai không?"

" Không có hứng thú. "Lâm Siêu bước ra một bước, bình tĩnh nói: " Có thể nhường đường không?"

Người trung niên có phần tức giận quá mà nở nụ cười, hắn vỗ nhè nhẹ bụi bặm vô hình bên trên tay áo, khẽ thở dài nói với Khổng Tước: "Kỳ thật ta cũng không định các ngươi giết chết lúc này, ta có một cách có thể cho các ngươi miễn phải chết, tin rằng các ngươi sẽ có hứng thú nghe một chút."

Thần Quyền và Người Vạn Năng nghe nói như thế, ánh mắt có chút sáng lên.

Khổng Tước khẽ nhíu mày, nàng biết rõ trong hồ lô người trung niên không xuất ra được vật tốt lành gì nhưng hiện tại không còn cách gì, chỉ có thể nghe tiếp.

" Mỗi một tầng Kim Tự Tháp đều có tám lối đi có thể đi thông đến tầng thứ hai, đồng dạng tầng thứ hai có tám lối đi. Mấy lần trước chúng ta đi vào chỉ thăm dò sáu lối đi tầng thứ nhất, còn thừa lại hai cái không ai thăm dò, hơn nữa dựa vào tin tức lần trước lấy được thì trong lối đi tầng thứ hai đến tầng thứ ba có một loại đồ vật gọi là Cương Thiết Thi Khôi, mỗi người các ngươi lấy được một bộ là có thể đổi lấy một mạng."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.