Trọng Sinh Chi Á Lai

Chương 91



Bi ết rõ cơ hộiliên kết với Ngư tộc đã xa tầm với, xong làm một đại biểu của Ưng tộc nên Hải Đăng vẫn cố giãy dụa, biết được buổi tối có hoạt động như vậy gã đương nhiên sẽ mang theo bạn lữ mình đến tham dự.

Nơi đây là chốn công cộng, Garlock không thể cấm người khác đi xem rùa về biển khơi, cho nên đối với vị Hải Đăng không mời mà đến kia hắn cũng không thể nói được gì.

Hải Đăng vẫn là người giữ vững phong độ, quà chúc mừng vốn đã gởi qua, nay gặp trực tiếp đương nhiên sẽ không thể thiếu lời chúc phúc.

Nhưng mà Phái Đế không cách nào che dấu cảm xúc mình một cách hoàn mĩ không chút sứt mẻ, ngoài miệng cũng nói chúc mừng, nhưng ánh mắt nhìn Á lai lại có ý khác.

Á Lai dễ dàng nhận ra y muốn biểu đạt cái gì, chúc mừng là giả, càng nhiều hơn là ghen tị, nhưng mà chuyện mang thai cũng không phải do con người làm chủ, có người cầu không được, có người cứ thế thuận theo tự nhiên vậy mà có được.

Lúc này Phái Đế cũng hiểu được mình có bao nhiêu hận Á Lai, bởi Á Lai có được tất cả những điều y muốn, bạn lữ thật lòng, hạnh phúc viên mãn, sự nghiệp thành công, còn có hài tử nữa.

Garlock đã sớm có phòng bị với hai người kia, mỗi một vẻ mặt nhỏ của đối phương cũng bị hắn nhìn thấu, lạnh giọng nhắc nhở: ―Hải Đăng tiên sinh, có vẻ bạn lữ ngài có hơi lạnh thì phải.‖

Hải Đăng ra vẻ không biết kéo Phái Đế ngồi ở xa hơn tránh gió sau tảng đá, thấp giọng quát: ―Đừng quên em là ai.‖

Phái Đế trong lòng lạnh giá, y đã sớm không thể phản kháng Hải Đăng, bởi vì vận mệnh của Hải Đăng cũng chính là vận mệnh của gia tộc y, hóa ra lúc trước mình không để ý người nhà phản đối mà kiên quyết bảo vệ cuộc hôn nhân này là đáng cười như vậy.

Chỉ chốc lát sau, chung quanh tụ tập rất nhiều người nghe danh mà đến, có người nghe đến rùa con, có người vì có cơ hội đến gần quý tộc mà đến.

―Có lạnh không?‖ Tâm tư của Garlock giờ đang đặt hết lên người Á Lai.

Á Lai nắm bàn tay to lớn của Garlock đặt lên bụng mình, hạnh phúc nói: ―Như vậy sẽ không lạnh.‖

Garlock nghiêng người sang hôn.

Hai người lớn vừa cử động, Lục thế đại ngồi trên đùi Garlock có chút không ổn định suýt té nhào xuống đất, hai mắt khinh khỉnh cầm nĩa ăn nhỏ đâm Garlock

Á Lai nghĩ, nếu con mình sau này cũng nghị ch ngợm không phân rõ phải trái như vậy thật ra cũng thú vị lắm đó chứ, ycàng suy nghĩ sâu xa hơn, bỗng có một ý tưởng lớn, thật muốn nâng bụng bự này về địa cầu tuyên bố với toàn thế giới: Chuyện phụ nữ có thể làm được ycũng có thể làm! Mà không được, lỡ như bị người bắt lại cho vào viện nghiên cứu khoa học giải phẫu thì làm sao đây? Mà nếu cố gắng thì cũng có thể được lưu trữ chung phòng với người ngoài hành tinh đó. . . .

Bỗng nhiên chung quanh có người kêu một tiếng, là vì thấy được cảnh khiến con người hưng phấn.

Thì ra có một rùa con nhỏ ló đầu chui ra khỏi cát.

Á Lai có thể tưởng tượng ra bộ dáng dãy dụa thân mình trong vỏ trứng của đám rùa con, cố gắng tranh đấu để đến với thế giới bên ngoài, cố gắng nhào vào vòng tay của biển lớn.

Nhưng mà cùng lúc đó bỗng hàng trăm chim biển đột nhiên xuấ t hiện trên không trung, xong cũng không ai đi đến đuổi chim biển, cho dù biết mục đích của chúng là gì.

Á Lai đè xuống nĩa ăn nhỏ trong tay đứa nhỏ, nghiêm túc nói: ―Đây không phải thấy chết không cứu, chúng ta không thể dùng tri thức ít ỏi chủ quan can thiệp vào quy tắc của tự nhiên, nên tôn trọng quy luật của sự sống.‖

L ục thế đại nhân nghe không hiểu lắm, nhưng mà Á Lai không muốn nhóc nhúng tay vào thì nhóc sẽ không nhúng tay, bởi vì nhóc cảm thấy Á Lai nói gì cũng đúng.

Á Lai cũng sợ nhóc nghe không hiểu, cho nên lại tiếp tục giải thích: ―Đám chim biển đó cũng có gia đình cần được chăm sóc, cho nên giết những con rùa con chỉ là vì muốn sinh tồn thôi.‖

Ngườ i chung quanh nghe thấy những lời Á Lai không khỏi càng thêm kính trọng vị bạn lữ của công tước đế quốc này, xem đi, người này là người có tư tưởng đến cỡ nào, dạy trẻ con rất toàn diện đó.

Là một thú nhân có thính lực tốt Hải Đăng đương nhiên nghe thấy, nếu là Á Lai của ngày trước tuyệt sẽ không nhìn kẻ yếu chịu khổ, gã không thể không chấp nhận chuyện đã mất Á Lai, trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác mất mát không thể bỏ qua, nhưng bản thân chính là kẻ đã khiến ‗Á Lai‘ biến mất, hóa ra mình cũng không phải giống như là một kẻ bất cần như mình tự nhận.

S ố lượng rùa con rất lớn, chúng nhanh chóng bị nhóm chim biển làm giảm xuống một lượng lớn, xong vẫn có khá nhiều sinh mệnh mới về được với vòng tay của biển cả.

Julian lại vẫn không thể cao hứng lên được, bởi vì đó là một khởi đầu sinh mạng, là ước mơ của những sinh vật nhỏ bé. . . . .

―À, lúc trước Á Lai có kể một câu chuyện, một vị phi thú nhân nọ, có hai đứa con thú nhân, đứa con lớn bán dù, đứa con nhỏ bán quạt, ngày trời nắng, lão lo lắng đứa con lớn bán không được dù, trời đầy mây thì lão lại lo lắng đứa con nhỏ không bán được quạt. Kỳ thật lão nên nghĩ như thế này, hôm nay trời nắng, đứa con lớn làm ăn tốt, ngày mai trời đầy mây đứa con nhỏ cũng làm ăn khấm khá.‖ Barret thấy bộ dạng âm u của Julian thì trong lòng gã khó chịu lắm, vì thế nghĩ nát óc mới ra một câu chuyện có đạo lí để kể, nếu lúc Á Lai kể chuyện cho Lôi Mạn mình nghiêm túc lắng nghe một tí thì tốt rồi.

M ặc dù câu nói không đầu không đuôi, nhưng Julian vẫn hiểu được là Barret đang an ủi anh, vì thế thay gã kết luận: ―Làm người phải lạc quan, nghĩ đến mặt tốt, như vậy bốn mùa sẽ đều đẹp như mùa xuân.‖

Barret gãi đầu, không trốn tránh nói: ―Chú chính là mùa xuân của tôi!‖ Dườ ng như được đám rùa con phấn đấu quên mình dũng cảm vươn tới ước mơ cỗ vũ, gã tiếp tục giữ chặt tay Julian hô to: ―Tôi thích chú, người vẫn luôn mong nhớ chính là chú, muốn cùng chú sinh con.‖ Ánh mắt sáng quắc, không cho phép người khác nghi ngờ.

Đám người đang ch uẩn bị rời đi bị âm thanh tỏ tình kéo lại, cả đám người có vẻ cực hối hận vì có thứ hay để xem mà không mang ghế dựa và hạt dưa theo, tiếc thật.

Bên tai Julian nổ vang, đột nhiên rút bàn tay đang bị người cầm lấy hóa thành nhân ngư trốn xuống biển.

Barret đã sớm có chuẩn bị, vội vã ôm lấy người nhưng lại bị lực đẩy về té ngồi xuống đất, nói: ―Còn nói mình là chú, da mặt còn mỏng hơn cả tôi.‖ Vươn tay sờ sờ gương mặt bóng loáng của Julian.

Xung quanh ồn ào hẳn lên, ai cũng thích xem náo nhiệt, huống chi đây là hai vị nổi tiếng.

Julian bởi vì ngượng mà giận dữ, xuất rauy nghiêm trưởng bối nói: ―Barret, đừng đùa giỡn nữa, còn không buông tay.‖

Nhưng Barret thấy người trong lòng giãy dụa thì ôm càng chặt, không nghe lời nói: ―Tôi buông lỏng tay thì chú chạy về biển không quay lại nữa thì tính sao, đến lúc đó tìm ai khóc đây.‖

B ốn phía càng thêm ồn ào, Julian càng bối rối, cũng chỉ có thể nhỏ giọng thương lượng với đứa nhỏ: ―Chúng ta từ từ nói chuyện được không, cho nên cậu buông tay ra trước được không.‖

Đốt nhiên Barret nhìn sang hướng khác, mặt đỏ đến quỷ dị: ―Chuyện đó, chỉ sợ hiện giờ, không được rồi.‖

Julian còn đang bố i rối vì sao Barret còn ngồi dưới đất không chịu đứng lên, đột nhiên đen mặt biến về hình người lấy áo khoát che lều trại mới dựng kia, ―Hiện tại là được rồi chứ.‖

Vật nhỏ trong lớp vải mỏng chỉ khẽ cong, nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của ai kia thì lều nhỏ của Barret lại thành lầu cao.

V ậy mà dám phát tình trước thiên hạ, Julian thật muốn trốn vô hang cua, nhưng mà sức của anh có lúc nào địch lại được Barret chứ, mắt thấy miệng của đối phương đang nhào lại, anh bất đắc dĩ phải vươn tay cho một cái tát.

Một cái bạt tay này đủ vang dội, đủ để người thú chim bốn phía giải tán.

Barret b ị đánh đến mơ hồ, nhưng lại nhếch môi môi cười, nói: ―Nghe Á Lai nói, có một câu nói ‗Đánh là thương, mắng là yêu‘.‖ Tóc nâu bù xù cọ cọ vào vai ai kia.

Á Lai nói với Garlock: ―Barret cũng quá đột ngột rồi nhỉ?‖

Garlock đáp: ―Không có gì không tốt, Barret nên dứt khoát như vậy.‖

L ục thế đại nhân nhìn không hiểu hai người đang ôm nhau trên bờ cát làm gì, nhưng hình như người Ngư tộc của mình không tình nguyện, dám ức hiếp người Ngư tộc trước mắt Lục thế đại nhân ta đây sao?

Giơ nĩa ăn nhỏ lên, sóng biển lạnh thấu xương đổ ập lên người Barret, Julian cũng bị liên lụy ướt hết cả người.

Barret b ị nước lạnh như vậy tạt lên dập bớt lửa dục vọng, ngược lại lo lắng Julian ở trong lòng bị cảm lạnh, nhận khăn của người hầu trùm lên người Julian ôm người về.

Julian rất muốn chết, lui người trong khăn không biết phải đối mặt với người khác như thế nào.

M ột hồi trò khôi hài chấm dứt, nhưng cũng đừng mong Julian vì nhưng chuyện như vậy mà ảnh hưởng đến công tác, cho nên ngay ngày hôm sau anh đã thể hiện thái độ không thèm quan tâm khiến Barret càng thêm buồn bực, phảng phất như mình lấy hết can đảm thổ lộ chỉ như trẻ con đùa dai không đáng để người lớn quan tâm.

Julian v ốn là người hàm súc, tính toàn chi li mãi một chuyện là chuyện không thể, Barret với anh mà nói cũng chỉ là một đứa nhỏ nghịch ngợm, với lại đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, mọi chuyện nên tan thành mây khói thôi.

Nhưng mọi chuyện đến tình trạng này Barret sao có thể bỏ cuộc.

Julian nói với Barret đang cố dây dưa: ―Mong đừnglàm ảnh hưởng đến công việc của tôi, thưa hội trưởng đại nhân.‖

Mình bị xa cách, Barret phẫn nộ buông bàn tay người ta ra, vẻ mặt ủy khuất dùng trên thân thể to cao của gã nhìn buồn cười vô cùng.

Julian thở dài, nói: ―Barret, đừng quậy nữa.‖

Barret còn chưa hé miệng phản bác, đã thấy Lục thế đại nhân băng băng chạy ra, phía sau là mộtđám người hầu Ngư tộc đuổi theo.

Julian nhìn thoáng qua vẻ mặt của đứa nhỏ liền hiểu được, hiện tại Garlock đối với Á Lai cẩn thận vô cùng, cho nên cấm Lục thế đại nhân tùy tiện quấy rầy Á Lai, vì thế Lục thế đại nhân không vui.

Barret bị Julian nhẹ nhàng khuyên bảo nhưng lòng mất mát vô cùng thất tha thất thiểu không biết đi về đâu đành ra ban công hứng gió biển.

Vì thế cùng là người bị mất mác một lớn một nhỏ nhìn nhau không nói gì sinh ra một loại tình cảm chung hoạn nạn khó hiểu.

Barret cũng không thấ y xa lạ gì, sợ đứa nhỏ bị lạnh nên biến thành gấu ôm đứa nhỏ vào lòng, cười khổ nói: ―Vẫn là còn nhỏ tốt hơn, không bị tình cảm làm cho phiền não.‖

C ựa quậy trong cái ôm ấm áp, trong đôi mắt khinh khỉnh của Lục thế đại nhân cũng hiện lên vẻ thương tâm, nghĩ, vẫn là người lớn tốt hơn, chán có thể sinh em bé để chơi.

B ạn vong niên chính là thế, một đêm đã tạo tình bạn bền hơn vàng, cho nên từ nay về sau có một đoạn thời gian rất dài người ta luôn thấy có một đứa nhỏ hai mắt khinh khỉnh cầm nĩa ăn nhỏ ngồi trên vai một gã đàn ông cao lớn, loại cường nhược phối hợp này gây chú ý vô cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.