Trọng Sinh Chi Bùi Vũ

Chương 25



Viên Gia Thăng cũng không lên tiếng, chỉ là nhẹ nhàng ở khóe môi hắn ấn một nụ hôn, thực nhu, thực ấm, thực thuần. Bùi Vũ nhắm lại hai tròng mắt, trên mặt lộ ra một tia tiếu ý, chỉ là, chỉ là dường như thiếu chút gì đó, rốt cuộc thiếu cái gì, Bùi Vũ cũng không hiểu được.

Vào đêm, Viên Gia Thăng vốn định mang Bùi Vũ ra ngoài ăn cơm, đáng tiếc chân vừa chạm đất, Bùi Vũ rất không chịu thua kém ngã ập xuống, hoàn hảo được Viên Gia Thăng nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo mới không phải cùng mặt đất hôn nhau.

“Thực xin lỗi, đều là ta không tốt.”

Bị hắn ôm về trên giường, Bùi Vũ lắc lắc đầu: “Ta không sao.”

Rõ ràng đau đến mồ hôi đều chảy xuống, ngược lại vẫn cứng đầu, là sợ ta áy náy sao? Viên Gia Thăng sủng nịnh nhéo một chút cái mũi nhỏ: “Đứa ngốc! Muốn ăn cái gì ta đi ra ngoài mua.”

Bùi Vũ cũng hiểu được chính mình thật sự không có khí lực ra khỏi cửa, ngoan ngoãn lui vào chăn: “Cái gì cũng tốt.”

“Ta qua đối diện nhìn xem.”

“Ân ~~”

Viên Gia Thăng phủ thêm áo khoác ra tới cửa lại quay đầu nhìn thoáng qua, thời điểm bốn mắt nhìn nhau tựa như bị vây lấy, xoay người đi trở về, gập thắt lưng hôn hắn một chút, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Bùi Vũ nhất thời nóng lên. Viên Gia Thăng nở nụ cười lại cúi đầu hôn lần nữa, sau đó là nụ hôn thứ ba, thứ tư…… Như vậy rất giống một lữ khách đi lạc trên hoang mạc, đột nhiên gặp một hồ nước trong suốt, như thế nào cũng uống không đủ, hận không thể cởi sạch quần áo nhảy vào ngâm trong đó mới đủ thích thú!

N lâu sau (Editor: n là một số tự nhiên dương), Viên Gia Thăng mới lưu luyến thu hồi môi mình, không được, nếu còn không đi bản thân sẽ lại biến thành một con Nguyệt Dạ lang.

“Rất nhanh sẽ trở lại, chờ ta!”

“Ân ~~”

Viên Gia Thăng rốt cục ra cửa, Bùi Vũ một mình nằm ở trên giường, nghĩ nghĩ liền ngây ngốc nở nụ cười. Thân thể tuy rằng rất đau, nhưng tâm lại ngọt giống như mật đường. Hắn thô lỗ, hắn ôn nhu, hắn bá đạo, hắn săn sóc, hết thảy hết thảy đều thật sâu hấp dẫn Bùi Vũ, khiến y cam tâm tình nguyện vì hắn trầm luân, không oán không hối hận.

Cảm tình chính là kỳ quái như vậy, sủng giống nhau, tốt giống nhau, ôn nhu giống nhau, cũng không nhất định sẽ mang đến cùng một cảm giác. Cùng Hạng Hải tiếp xúc một thời gian dài, Bùi Vũ chưa từng đối hắn sinh ra tình cảm cùng loại, ở trong tâm hắn, Hạng Hải càng như một thân nhân duy nhất còn tồn tại. Nhưng cùng Viên Gia Thăng ở một chỗ, cảm giác lại hoàn toàn bất đồng, thích hơi thở trên người hắn, thích được hắn ôm vào trong ngực, thích hắn nhẹ nhàng gọi tên mình, thậm chí thích hắn thô – lỗ……

Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào thì trầm mê vào trong thế giới chỉ có hắn, có lẽ là từ thời điểm hắn dạy mình mình lấy oán báo oán, có lẽ là ở một câu hắn dặn mình ăn nhiều một chút, có lẽ là ở thời điểm hắn chân thành đối mình nói “sinh nhật khoái hoạt”, hoặc cũng có lẽ là sớm hơn trước đó nữa, một nụ hôn bá đạo giữa đêm khuya kia!

Để ý hắn, thích hắn, muốn nhìn thấy hắn vui vẻ, cho nên cho dù tối hôm qua bị hắn làm cho thực đau đớn, Bùi Vũ cũng không cảm thấy hối hận, ít nhất thấy biểu tình hắn khi thỏa mãn, vậy là đủ rồi.

Bất quá dấu vết trên người vẫn còn rất rõ ràng, Viên Gia Thăng nhìn vào đều cảm thấy không thể tin được, bản thân tối hôm qua không biết nặng nhẹ như vậy sao?

Tối hôm qua lúc tắm rửa dường như còn chưa có hiện ra nhiều như vậy, như thế nào hiện tại thoạt nhìn tựa như muôn nghìn đóa hoa đỏ tím đua nhau nở rộ, đây là nói cho dễ nghe, còn nói khó nghe một chút thì tựa như bị một con cương thi đói khát đã lâu cắn xé, toàn thân cao thấp không còn chỗ nào là hảo.

“Tiểu Vũ, ta thoa dược cho ngươi.”

Ăn cơm xong, Viên Gia Thăng không biết thế nào xuất ra một hộp thuốc dán, hướng trên tay xé một ít. Bùi Vũ không rõ cho nên quét mắt nhìn làn da của mình, chút vết thương ấy cần phải dùng dược sao: “Không cần, qua vài ngày thì tốt rồi.”

“Không phải bên ngoài, là bên trong.”

Lời vừa ra khỏi miệng, Bùi Vũ lập tức đỏ bừng mặt, như vậy phỏng chừng cả cà chua chín cũng mặc cảm không sánh bằng, một bên phe phẩy đầu, một bên hướng trong giường rụt lui: “Không, không cần, không quan hệ.”

Hai người đều đến loại tình trạng này, thế nhưng còn khách khí như thế, Viên Gia Thăng nửa quỳ ở trên giường, mang theo cười xấu xa một chút chồm qua: “Ngoan ngoãn nghe lời, lại đây!” Hơn nữa biểu tình kia, rất giống sắc – lang đang muốn nhào tới.

“Nếu vậy, ta tự mình làm.”

“Địa phương đó tự mình với không tới, vẫn là ta đến đi, ngoan —-!” Viên Gia Thăng lộ ra một tươi cười mê hoặc như thiên sứ ác ma, thân thủ chụp tới liền đem Bùi Vũ kéo đến bên người mình, mạnh mẽ đưa hắn đặt ở dưới thân, rất nhanh liền truyền ra từng đợt thanh âm khiến người mặt đỏ tim đập.

Địa phương đó ngày hôm qua dùng quá độ, bất quá Bùi Vũ lại không cảm thấy rất đau, cái này đều phải quy công trạng cho thuốc mỡ thần kỳ kia, một hộp có thể sánh bằng hai tháng tiền lương. Ngón tay một bên vuốt dược, một bên kiểm tra tình huống bình phục, cuối cùng Viên Gia Thăng vừa lòng gật gật đầu, quả nhiên thần kỳ, lần sau mua nhiều thêm mấy hộp.

Mà dưới thân, Bùi Vũ đã sớm cắn chặt tấm nệm, nghẹn chết cũng không chịu phát ra một tiếng, thân thể giang rộng giống như đông cứng, thời gian thoa thuốc này cũng không tránh khỏi quá dài một chút, hơn nữa động tác như thế nào, như thế nào giống tối hôm qua như vậy.

Viên Gia Thăng thở càng lúc càng nặng, bên trong thực ấm áp, đúng là không nghĩ muốn đem ngón tay lấy ra, hơn nữa giờ này khắc này, Bùi Vũ hiện ra biểu tình kia, thật sự muốn dẫn phạm người tội sao. Có điều vừa nghĩ đến bản thân tối hôm qua hung ác làm hại hắn không bước xuống giường được, tâm lý lại dâng lên một trận tự trách, thấy miệng vết thương nơi đó còn chưa khỏi hẳn, cuối cùng vẫn là quyết tâm đem ngón tay rút ra.

“Tốt lắm.”

Bùi Vũ thật sâu thở dài nhẹ nhõm một hơi, lui vào trong chăn không chịu đi ra. Viên Gia Thăng bị động tác của hắn làm cho tức cười, cách lớp chăn vỗ một chút đầu hắn: “Không còn sớm, ngủ đi.”

Lại ngủ? không phải vừa mới tỉnh sao? “Ta không buồn ngủ.”

“Nghỉ ngơi nhiều, thân thể mới mau khỏe lại.” Muốn không đốt lửa, chỉ có ngủ mới dời đi lực chú ý, cho nên ngươi không ngủ cũng phải ngủ. Viên Gia Thăng chịu đựng hạ phúc trướng đau vào phòng tắm, vụng trộm tự giải quyết một chút hẳn không thành vấn đề đi.

Khi trở lại, Bùi Vũ vẫn là không ngoan ngoãn ngủ, Viên Gia Thăng nhéo một chút cái mũi nhỏ của hắn chui vào chăn: “Không buồn ngủ sao?”

Bùi Vũ gật gật đầu, lấy tay sờ sờ túi quần hắn, bên trong hình như có cái gì đó, thực cứng, cấn vào bên hông mình: “Đây là cái gì ?”

Viên Gia Thăng đưa tay vói vào túi sờ một cái, lúc này mới nhớ tới, nhanh chóng đem ra: “Thiếu chút nữa đã quên, tặng cho ngươi.”

Đó là một cây dao găm Tây Tạng màu bạc, rất nhỏ, kích thước bằng nắm tay, vung một cái sẽ phát ra thanh âm thực thanh thúy, bắn ra đao quang thoạt nhìn thực sắc bén, mang theo hàn khí đặc hữu của kim loại, bất quá cũng rất xinh đẹp. Bùi Vũ yêu thích không buông tay, nhìn trái nhìn phải xem hơn nữa ngày: “Vì cái gì muốn tặng ta này?”

“Không có gì, chỉ là cảm thấy nhìn rất đẹp, thích không?”

Bùi Vũ liên tục gật đầu, cười đến trên mặt đều nở hoa, so với thời điểm nhận được con Gấu Teddy kia còn vui vẻ hơn: “Ân, thích, chỉ cần là ngươi đưa, ta đều thích.”

Viên Gia Thăng giật mình, nhẹ nhàng hôn trán hắn: “Thích thì tốt.” Chỉ là Bùi Vũ đang trong hưng phấn, không nhìn thấy trong ánh mắt hắn có một tia dao động chợt lóe mà qua.

Sau một lúc lâu, lại cúi đầu nói nhỏ một câu: “Có lẽ có một ngày ngươi sẽ dùng đến nó!” (Editor: *cười khẩy*)

“Cái gì?” Bùi Vũ khó hiểu, nháy ánh mắt ngây thơ truy vấn.

Viên Gia Thăng xoa xoa tóc của hắn: “Không có gì.”

Thật cẩn thận khép cây dao găm kia, Bùi Vũ giãy dụa đứng dậy, lại bị Viên Gia Thăng níu trở về: “Muốn lấy cái gì ta đi lấy?”

“Ta nghĩ đem cái này đi cất.”

Viên Gia Thăng bất đắc dĩ nở nụ cười, lấy qua cây dao đặt ở tủ đầu giường bên cạnh: “Cất ở đây là được rồi.”

Bùi Vũ chốc chốc lại nhìn chằm chằm bả đao kia, sợ nó sẽ đột nhiên biến mất, bộ dáng quả thực giống tiểu hài nhi theo dõi đồ ăn vặt. Viên Gia Thăng lung tung xoa nhẹ một phen tóc hắn: “Yên tâm, không mất được.”

“Nga ~~”

Ngoài miệng đáp lời, nhưng ánh mắt lại một khắc cũng không rời đi, khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo thần sắc ngọt ngào. Hiện tại Viên Gia Thăng thậm chí có chút ăn dấm chua với cây dao đó, đưa tay tắt đèn, bá đạo đem Bùi Vũ khóa vào trong lòng: “Mau ngủ đi, ngoan.”

“Ân ~~”

Bóng đen che kín tầm mắt, Bùi Vũ mới phát hiện nửa thân trên vẫn đang trần như nhộng, nhưng người bên cạnh lại mặc chỉnh tề, quần áo cũng chưa thoát.

Kỳ thật Viên Gia Thăng cũng không có thói quen mặc quần áo đi ngủ, hắn càng thích cảm giác tiếp xúc da thịt, nhưng hiện tại dưới loại tình huống này, nếu không xa cách một lớp này nọ, sợ là chính mình lại muốn phát hỏa. Bất quá thật sự là không thoải mái, dù sao đều là quần áo giá rẻ, cũng không phải áo ngủ, mặc vào chính là khó chịu. Chỉ chốc lát sau có điểm không chịu nổi, hơn nữa nhiệt độ trong chăn càng ngày càng cao, cuối cùng Viên Gia Thăng mạnh mẽ ngồi dậy, nửa xé nửa cởi đem bản thân thoát sạch.

Lúc này giống như được giải phóng nhẹ nhàng thở ra, thật mạnh ngã về trên gối đầu, đem Bùi Vũ kéo vào lòng, cảm giác sảng khoái lập tức truyền khắp toàn thân, vẫn là da thịt thân cận vẫn tốt hơn.

Bất quá vấn đề mới lại tới, nơi nào đó vẫn không chịu nằm xuống thế nhưng lại trướng lớn một vòng, thậm chí còn đột đột nhảy dựng lên. Viên Gia Thăng vô thức cử động eo vài cái, khiến người trong lòng một trận khẩn trương, tối hôm qua cảm giác đau đớn dường như phảng phất khôi phục, Bùi Vũ sợ hãi nhanh chóng xê dịch ra bên ngoài.

Viên Gia Thăng tự nhiên không cho hắn cơ hội đào tẩu, hai tay ôm ở trên lưng càng siết chặt, hai thân thể nhất thời bị keo dán dính chặt, tách cũng không tách ra được.

Không khí chung quanh dần dần biến thành nặng nề, cảm nhận được tiếng tim đập tựa hồ càng lúc càng nhanh, nhưng sau một lúc lâu, Viên Gia Thăng cũng không có hành động quá phận gì, ngược lại làm Bùi Vũ càng có một loại bất an, sợ bị người xả thành nhiều miếng, rồi ăn vào trong bụng. Tối hôm qua chính mình có thể cử động đã là kỳ tích, nếu đến một lần nữa, phỏng chừng cuối tuần này đều không xuống giường được.

“Đừng sợ, thân thể ngươi còn chưa hảo, ta như thế nào khi dễ ngươi.”

Hứa hẹn mềm nhẹ vào lúc này truyền tới, Bùi Vũ như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra, thân thể cứng ngắc cũng chậm rãi nhuyễn xuống.

Không nghĩ tới, Viên Gia Thăng thế nhưng bắt lấy tay mình mạnh mẽ kéo đến hạ – thân hắn, Bùi Vũ tựa như chạm phải bàn ủi đang nóng đỏ, vội vàng rút tay về, lại bị người bắt trở lại buộc nắm lên.

Giãy vài lần không có kết quả, sau Bùi Vũ buông tha phản kháng, thành thật cầm bộ vị kích thước kinh người kia. Viên Gia Thăng thấy hắn thuận theo ý mình, cảm thấy mỹ mãn thở một hơi, vỗ vỗ lưng hắn.

“Ngủ ngon ~~”

Bùi Vũ bị “phỏng” đến tay, nhưng lại mạc danh kỳ diệu an tâm, tựa như nắm giữ một phần thân thể hắn, hắn sẽ không rời đi chính mình. Hơn nữa Viên Gia Thăng vẫn chưa yêu cầu hắn làm cái gì, chỉ là cầm, sau một lúc lâu hai người thế nhưng dưới tư thế kỳ quái này đi vào mộng đẹp.

Thứ gì đó ở trong bàn tay nhỏ kia, suốt một đêm hết nhuyễn lại cứng, cứng xong lại nhuyễn, nhuyễn rồi lại cứng, khiến Viên Gia Thăng nằm cả đêm mộng xuân, thật sự đã nghiền! Mà Bùi Vũ lại mơ thấy trở thành tài xế lái một chuyến tàu đêm, rốt cục cuối cùng mệt đến buồn ngủ, một cước nhả chân ga thiếu chút nữa xảy ra tai nạn xe cộ, bừng tỉnh mở mắt, mới phát hiện tay mình thế nhưng còn đang gắt gao nắm “tay lái”!

——————–

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.