Trọng Sinh Chi Bùi Vũ

Chương 43



Cho dù bị thân phụ dị mẫu tra tấn đến chết, cảm giác Bùi Vũ đối với bọn họ cũng chỉ có hận mà thôi, bởi vì hắn đối hai người kia vốn không có bất cứ tình cảm gì. Mà theo thời gian trôi qua, cổ hận ý đó sẽ càng lúc càng mờ nhạt, bằng không Bùi Vũ như thế nào dễ dàng như vậy quên đi trả thù với bọn họ.

Nhưng lúc này đối mặt Viên Gia Thăng, nam nhân mình từng yêu nhất, đem tâm của mình đào đi, cuối cùng lại vô tình bán đứng chính mình, Bùi Vũ trong hận lại càng đau lòng, cho đến hôm nay, Viên Gia Thăng đối hắn vẫn ôn nhu như trước, ánh mắt nhìn hắn vẫn mê luyến như trước, phảng phất giống như vài năm kia chỉ là một hồi ác mộng, đây cũng là chuyện mà Bùi Vũ tối không thể tha thứ.

Ngươi có thể không thương ta, ngươi có thể vứt bỏ ta, ngươi có thể di tình biệt luyến, nhưng ngươi vì cái gì muốn yêu ta đồng thời đến thương tổn ta.

Ngươi có thể oán ta, ngươi có thể hận ta, ngươi thậm chí có thể giết ta, nhưng ngươi vì cái gì muốn dùng loại phương thức ti tiện này giẫm lên tôn nghiêm của ta.

Bùi Vũ xoay người không muốn đối mặt ánh mắt hắn, Viên Gia Thăng thở dài, không dám tiến lên trước ôm lấy thân thể gầy yếu kia.

“Ta ở công quán bị cầm tù tám mươi hai ngày, ta sẽ chiếu theo đó trả đủ, qua tám mươi hai ngày, ta sẽ để ngươi đi.”

“…… Như ngươi mong muốn !”

Bùi Vũ nâng tay vỗ một chút, hai bảo tiêu dẫn theo một cái hòm đồ rất lớn vào nhà tù, Bùi Vũ nhắm mắt lại gật đầu.

Hai người kia hiểu rõ, bốn tay đem Viên Gia Thăng đặt trên mặt đất, dùng chút công phu liền xé hết quần áo hắn, dùng còng tay đặc chế đem hắn treo lên trần nhà. Bùi Vũ quay đầu nhìn phó thân thể trước mặt, vai rộng eo hẹp, hai chân thon dài, làn da màu bánh mật, vẫn như trước khiến người không thể dời tầm mắt.

Bùi Vũ từ trong rương lấy ra một lọ thuốc ném qua, hai bảo tiêu dưới mệnh lệnh của hắn, nhét vào miệng người đang bị treo một viên nuốt xuống.

Viên Gia Thăng chưa bao giờ nếm qua loại dược vật này, hắn không biết dược kia quá lợi hại như vậy, chỉ ngắn ngủn năm phút đồng hồ, thân thể liền nổi lên phản ứng. Bùi Vũ ngồi ở trên ghế một bên, ánh mắt mê mang hút thuốc, một màn trước mắt chỉ làm hắn nhớ tới ngày ngày đêm đêm ở công quán.

Bùi Vũ lại từ trong rương rút ra một nhuyễn quản (hình dạng một ống hình trụ mỏng) tinh tế, tùy tay ném cho bảo tiêu: “Biết dùng như thế nào không?”

Bảo tiêu này là hắn cố ý mời đến, từng tiếp xúc qua những điều giáo cùng loại, đối với dụng cụ đó, tự nhiên biết cách dùng, chỉ là không khỏi cảm thấy có chút tàn nhẫn, khô khốc nuốt một chút gật gật đầu: “Biết!”

Nhìn Viên Gia Thăng mắt đang phiếm mê ly: “Mấy thứ này ngươi nhất định chưa thử qua đi?” Bùi Vũ cười thảm một tiếng: “Thực kích thích, nó sẽ làm tinh thần ngươi hoàn toàn suy nhược, cho ngươi cảm nhận được thống khổ chưa bao giờ từng có.”

Viên Gia Thăng dần dần trừng lớn hai mắt, không thể tin nhìn một màn trước mắt, hắn vô luận như thế nào cũng không nghĩ đến, những loại SM này sẽ dùng trên người mình, hai bảo tiêu chính là đã bắt lấy hạ – thể hắn, đem nhuyễn quản nhét vào lỗ – nhỏ trên đỉnh hạ thân.

“A ! ! ! !” Từ khi nhuyễn quản kia xâm nhập, Viên Gia Thăng cũng nhẫn nại không được, tiếng la thống khổ theo miệng phát ra, cái loại đau đơn này quả thực sẽ làm người sụp đổ, thử tưởng tượng loại địa phương đó bị người cắm vào mấy thứ này nọ, thống khổ ra sao có thể nghĩ. Toàn thân nháy mắt bị mồ hôi lạnh xâm thấu, Viên Gia Thăng giống như phát điên lắc lắc đầu.

“Tiểu Vũ, không cần, cầu ngươi, không cần, không cần ~~~”

“Không cần? Lúc ấy ta cũng cầu xin những người đó như vậy, nhưng không ai chịu dừng tay, bọn họ ấn nó cơ thể ta, đem thứ đó hung hăng ngoáy sâu vào, ta khóc cầu xin tha thứ, để đổi lấy chỉ có càng thêm tra tấn tàn nhẫn, ba người luân phiên thượng ta, buộc ta đem cái ống hình trụ kia bắn – đầy……”

Viên Gia Thăng quả thực không thể tin mỗi một câu mình nghe được, Bùi Vũ chậm rãi tiêu sái đến trước mặt hắn, giữ chặt nhuyễn quản đang cắm vào trên hạ – thân, chỉ hơi chút đụng chạm cũng khiến cho Viên Gia Thăng đau cả người phát run: “Sau đó, bọn họ tựa như vầy, hung hăng rút ra…..” Tiếng nói vừa dứt, Bùi Vũ rất nhanh đem cái ống kia kéo thẳng ra.

“A ! ! ! ! ! !” Cơn đau cực lớn nháy mắt tập kích thần kinh, Viên Gia Thăng kêu lên thảm thiết, gân xanh trên cổ toàn bộ nổi lên.

“Thực kích thích, phải không?”

“Phải ~ thực xin lỗi, thực xin lỗi ~~~” Hết thảy mọi chuyện so với mình dự đoán còn tàn nhẫn mấy vạn lần, Viên Gia Thăng giờ này khắc này mới chính thức hiểu được, Bùi Vũ rốt cuộc đã chịu đựng tra tấn như thế nào, nước mắt ngừng cũng không ngừng được lăn xuống mặt.

Bùi Vũ lại đem nhuyễn quản ném cho bảo tiêu: “Tiếp tục!”

“…… Dạ, tiên sinh !” Ai cũng không rõ tại loại thời điểm này, nam nhân đang chịu tra tấn đó vì cái gì còn muốn nói thực xin lỗi, mặc dù thấy hắn đáng thương cũng không dám cãi lệnh, lại đem nhuyễn quản cắm vào…….

Lúc này đây, Viên Gia Thăng gắt gao cắn chặt răng cũng không chịu phát ra nửa điểm thanh âm, thân thể đau đớn, tâm càng đau lòng hơn, ánh mắt tràn ngập xin lỗi gắt gao nhìn chằm chằm Bùi Vũ phía xa xa, hắn luôn luôn cúi đầu hung hăng hút thuốc, trên tay run rẩy không ngừng, giờ khắc này Viên Gia Thăng biết, tâm Bùi Vũ so với hắn còn thống khổ hơn.

“Có thử qua hay không việc bị người luân phiên – cưỡng gian là tư vị gì?” Thấy mặt Viên Gia Thăng lộ vẻ sợ hãi, Bùi Vũ cười lạnh một tiếng: “Nga, ta đã quên, ngươi khả năng cho tới bây giờ cũng chưa từng bị người thượng qua.”

“Tiểu Vũ, cầu ngươi, không cần làm như vậy.” Viên Gia Thăng quả thực bị dọa, bị người đối đãi như thế đã là cực hạn hắn có thể chịu đựng, nếu Bùi Vũ thật sự làm đến một bước kia, hắn sợ chính mình sẽ hỏng mất.

Bùi Vũ nhẹ nhàng rít điếu thuốc: “Ta nói rồi, ta sẽ trả đủ, bất quá đáng tiếc, ta chỉ tìm được hai người.”

“Tiên sinh!” Hai bảo tiêu đều phi thường kinh ngạc, nói như thế nào người trước mắt cũng là Viên đại thiếu gia, bọn họ sợ thật sự thượng hắn rồi sau này sẽ bị giết người diệt khẩu.

“Như thế nào, các ngươi không muốn sao?”

“Không, không dám !”

Bùi Vũ xuất ra một quyển chi phiếu, mặt trên đã viết vài con số: “Một lần một vạn, nếu không làm……” Bùi Vũ lấy tay vỗ lên trên bàn. Hai bảo tiêu bùm một tiếng liền quỳ gối xuống đất: “Tiên sinh, ngươi tha chúng ta đi, chúng ta, chúng ta không phải là đồng – tính luyến.”

“Đừng nhiều lời vô nghĩa, rốt cuộc làm hay không làm?” Bùi Vũ mất đi kiên nhẫn, khẩu súng nhắm đến trên đầu bảo tiêu.

Một người khác khó khăn nuốt một chút, thanh âm run rẩy cầu xin: “Tiên sinh, ngươi, ngươi cũng biết việc này không thể bức, không phải không làm, là thật sự không có cảm giác.” Chuyện tốt vừa có thể chiếm tiện nghi lại kiếm được tiền, nếu đổi thành người khác, bọn họ khẳng định không nói hai lời liền thượng, bất quá đây là Viên Gia Thăng, bọn họ thật sự không dám xuống tay, người sáng suốt đều nhìn ra nhị thiếu gia cùng đại thiếu gia có quan hệ phức tạp, ngày sau nếu bị tính sổ khẳng định không thể sống nổi. Hai bảo tiêu cho dù bánh bao rỗng, chút tâm nhãn ấy vẫn phải có.

Bùi Vũ đột nhiên mỉm cười, thẳng đến khi hạ nhân chảy đầy mồ hôi lạnh mới chậm rãi hạ sung xuống, khinh bỉ nhìn về phía Viên Gia Thăng: “Thật sự đáng tiếc, mị lực của ngươi không đủ, cho dù bỏ tiền người ta cũng không nguyện ý.”

Viên Gia Thăng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, bất quá Bùi Vũ vẫn chưa tính toán cứ như vậy buông tha hắn: “Bọn họ không chịu, vậy đành phải dùng đồ giả.” Bảo tiêu hiểu rõ, giống như được đại xá nhanh chóng từ trong rương cầm ra một dương – cụ giả, không làm bất cứ bôi trơn này liền đâm vào trong thân thể Viên Gia Thăng.

“A ! ! ! !” Địa phương chưa bao giờ bị xâm nhập qua, nay bị thứ cực lớn đó đâm vào, Viên Gia Thăng quả thực đau đến điên mất, tóc sớm bị mồ hôi lạnh ướt đẫm, đau xót còn chưa chấm dứt, Bùi Vũ liền đem nút vặn lên cường độ lớn nhất.

“Tư vị thế nào?”

Mở mắt ra thấy gương mặt Bùi Vũ, Viên Gia Thăng thế nhưng lại một trận kích động, rên nhẹ một tiếng liền trực tiếp tiết ra ngoài. Chất lỏng màu trắng ngà theo nhuyễn quản chậm rãi nhỏ xuống mặt đất, Bùi Vũ lộ ra biểu tình nhạo báng. Xoay người ra khỏi nhà tù.

Ngày đó Viên Gia Thăng bị tra tấn như vậy suốt hơn năm giờ, thẳng đến khi bị buộc bắn – khô dịch thể trong cơ thể, Bùi Vũ mới hạ lệnh thả hắn. Nhưng loại tra tấn xa lạ này không có chấm dứt. Mỗi đêm Bùi Vũ đều sẽ đi vào nhà tù, cùng mang theo một thùng lớn dụng cụ S-M, mỗi ngày giống nhau, càng ngày càng tàn nhẫn, Viên Gia Thăng bị tra tấn khổ không nói nổi, mà càng như thế, trong lòng lại càng cảm thấy đau.

Vài thứ kia vượt qua tưởng tượng của hắn, hắn đã hoàn toàn có thể trải nghiệm tâm tình của Bùi Vũ, có thể triệt để hiểu được Bùi Vũ vì sao sẽ hận hắn như thế. Mỗi khi một mình nằm ở trên giường, Viên Gia Thăng sẽ yên lặng rơi lệ, từng đợt sóng đau lòng tập kích thần kinh hắn.

Chỉ là hắn không biết, ở một chỗ cách trăm mét bên ngoài, có một người cũng đang đồng dạng thống khổ, hắn luôn một mình yên lặng ngồi ở ban công nhìn chằm chằm nhà tù trong màn đêm, không nói không rằng, suốt nửa tháng nói là tra tấn Viên Gia Thăng, chẳng bằng nói đang tra tấn bản thân hắn, vài thứ kia sẽ làm hắn nhớ tới những thống khổ cùng ghê tởm đã trải qua, mà hết thảy chuyện đó, đều là nam nhân kia ban cho, không đủ, còn chưa đủ, cho dù chính mình thống khổ cũng nhất định phải tiếp tục, thà rằng lưỡng bại câu thương, cũng sẽ không tha thứ !

“Tiểu Vũ.” Viên Gia Hải đã đứng ở phía sau gần ba phút, Bùi Vũ thế nhưng không có phát hiện.

“Ngươi tới làm gì?” Ngữ khí lạnh lùng khiến Gia Hải tâm lạnh, người này rốt cuộc làm sao vậy, vì cái gì lúc nóng lúc lạnh, ban ngày đối người khác thực ôn nhu, buổi tối lại đối người rất lạnh mạc, thực khiến người càng ngày càng khó hiểu.

“Ngươi buổi tối chưa ăn gì cả.” Gia Hải đem thức ăn đặt ở trên bàn trà, lại đi tới trước mặt Bùi Vũ: “Ăn chút gì đi.”

Bùi Vũ lắc lắc đầu, như trước nhìn chằm chằm phương hướng kia, Gia Hải đi qua đem hai tay đặt ở trên vai hắn: “Tiểu Vũ, có tâm sự gì không thể nói với ta sao?” Làm gì phải tự mình chịu đựng, chuyện của hắn cùng Viên Gia Thăng trong lúc đó, từ miệng của Lâm Kiệt cũng nghe nói một chút, tuy rằng cũng hận những việc Viên Gia Thăng đã gây nên, nhưng đổi thành là hắn, tuyệt đối không làm được chuyện trả thù như vậy. Mỗi ngày đều từ trong phòng giam truyền ra tiếng kêu thảm thiết, khiến người nghe tay chân bủn rủn, hắn không biết Bùi Vũ rốt cuộc làm cái gì nam nhân đó, mới có thể khiến hắn phát ra tiếng kêu khủng bố như vậy.

Bùi Vũ liếc mắt nhìn chằm chằm bàn tay đặt trên vai một lát, đột nhiên thần sắc đại biến: “Đừng đụng vào ta!”

Gia Hải bị giật mình nhanh chóng rút tay về, không thể tin nhìn bóng dáng Bùi Vũ: “Tiểu Vũ, ngươi làm sao vậy?”

Trên thực tế sau khi từ công quán chạy ra, Bùi Vũ rất kiêng kị người cùng giới đụng chạm, điểm ấy Lâm Kiệt rõ ràng nhất, có một lần không kiềm chế được chạm nhẹ vào mặt Bùi Vũ, thế nhưng không duyên cớ bị trúng một cái tát. Lâm Kiệt tâm lý rõ ràng, sự kiện kia đã khiến cho tâm lý Bùi Vũ có bóng ma.

“Đi ra ngoài!” Bùi Vũ cực lực áp chế tức giận, bằng không sợ là lúc này Gia Hải đã sớm quỳ rạp trên mặt đất.

“Nếu, nếu vậy ngươi sớm nghỉ ngơi một chút đi.”

Gia Hải có điểm sợ hắn, nhắn xong vài chữ liền nhanh chóng rời khỏi phòng.

“Nói ngươi đừng đi chọc hắn, ngươi không chịu nghe!”

“Ngươi như thế nào còn chưa đi?”

“Đêm nay trụ ở đây.” Lâm Kiệt nghênh ngang xoay người vào khách phòng, thấy bộ dáng của hắn, Gia Hải khóe miệng trừu động vài cái, cũng không biết căn nhà này rốt cuộc ai là chủ, Lâm Kiệt đoạn thời gian gần đây quả thực biến nơi này thành nhà trọ, ba ngày hai lượt liền chạy đến trụ, tiêu diêu tự tại giống như nhà mình.

Gia Hải thở dài, cũng đi theo hắn vào khách phòng: “Lâm Kiệt, ngươi có hay không cảm thấy Bùi Vũ rất quái lạ?”

“Quái chỗ nào?”

“Ta không nói được, tóm lại chính là có điểm kỳ quái, ngươi không biết tính cách hắn biến đổi rất triệt để sao?”

“Chịu kích thích mà thôi, thực bình thường.” Lâm Kiệt nói chẳng hề để ý, tâm lý lại nghĩ thầm, nói thật lúc trước hắn đã cảm thấy Bùi Vũ có điểm kỳ quái, chỉ là vẫn cho rằng hắn chịu kích thích, cũng chưa từng suy nghĩ sâu xa hơn, mà nay sau khi giam lỏng Viên Gia Thăng, tính cách Bùi Vũ biến thành càng ngày càng khó giải thích.

“Lâm Kiệt, ngươi nói, bệnh điên có thể di truyền hay không?”

Gia Hải nói thật cẩn thận, Lâm Kiệt lại nghe cả kinh, sau một lúc lâu lắc đầu cười: “Hẳn là, không thể nào.” Nghĩ nghĩ rồi tiếp tục nói: “Nếu không ta đi tìm bác sĩ tâm lý khám cho hắn thử xem ?”

“Ngươi cảm thấy hắn sẽ đồng ý sao?”

“Cũng đúng.”

“Ta ở đây quan sát, ngươi đi tìm bác sĩ cố vấn một chút.”

“Được rồi.”

Tâm lý đã có điểm hoài nghi, Gia Hải liền đặc biệt chú ý phản ứng hằng ngày của Bùi Vũ, ban ngày thoạt nhìn tựa hồ đều thực bình thường, vấn đề mấu chốt chỉ xuất hiện ở buổi tối. Ngày đó đêm khuya, bên ngoài nổi lên trận mưa to, Gia Hải biết Bùi Vũ có thói quen mở cửa sổ ngủ, vừa nghe thấy tiếng mưa rơi vội vàng đứng dậy đi vào phòng Bùi Vũ, đem cửa sổ toàn bộ đóng chặt, sau Gia Hải đi đến bên giường vốn định thay Bùi Vũ đắp lại chăn, không nghĩ tới tay vừa đụng vào chăn, Bùi Vũ liền cựa quậy một chút nhảy dựng lên, tốc độ nhanh đến khiến người hoàn toàn không kịp chống đỡ, đợi cho phản ứng lại, một con dao nhỏ trên tay Bùi Vũ đã vắt ngang ở trên yết hầu hắn, thậm chí đã bị cứa chảy máu.

“Ngươi làm gì?”

Gia Hải hé miệng, nuốt một chút cũng không dám: “Tiểu Vũ, ta, ta chỉ là muốn thay ngươi đắp chăn.”

Bùi Vũ hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, đứng lên, Gia Hải sờ soạng cổ, mặt trên tất cả đều là máu, vừa rồi nếu cứa sâu thêm một chút, chỉ sợ là lúc này chính mình đã tắt thở.

“Đi ra ngoài, về sau không được ta cho phép, không được tiến vào phòng của ta.”

“Nga ~” Gia Hải bị dọa thiếu chút nữa đánh mất ba hồn bảy vía, nhanh chóng mở cửa chạy, trở lại phòng liền cấp Lâm Kiệt một cuộc điện thoại. Có người nào thời điểm ngủ bên dưới gối đầu còn giấu bả đao, hơn nữa vừa rồi ánh mắt hắn thật sự rất khủng bố, thậm chí có thể khiến người rất rõ ràng cảm giác được, quanh thân hắn tràn ngập sát khí.

Nghe hắn kể lại, Lâm Kiệt cũng hiểu có điểm bất khả tư nghị, ngày hôm sau Lâm Kiệt đến Viên gia, cầm trong tay một tờ trắc nghiệm tâm lý đặc thù.

“Uy, đây là cái gì?”

“Đây là đề trắc nghiệm tâm lý do các chuyên gia khoa tâm thần tối uy tín tổng kết ra, ngươi nghĩ biện pháp bảo Bùi Vũ trả lời một chút, rất nhanh có thể biết kết quả.”

“Vẫn là ngươi đi đi.” Gia Hải sờ sờ cổ mình, chuyện tối hôm qua làm hắn vẫn còn sợ hãi.

“Hắn hiện tại người không tín nhiệm nhất chính là ta, ngươi đi đi.”

Gia Hải bất đắc dĩ chỉ có thể kiên trì vào phòng Bùi Vũ, Bùi Vũ đang xử lý văn kiện công ty đưa tới, thấy Gia Hải tiến vào liền nở nụ cười chào hỏi, dường như cùng tối hôm qua căn bản là một người khác.

“Tiểu Vũ, mấy thứ trên này thực sự quá khó a, ngươi xem giúp ta đi.” Thật là rất khó, Gia Hải nhìn một lần một cũng trả lời không được. Bùi Vũ tiếp nhận tờ giấy kia nhìn một lần, có hình vẽ cũng có chữ, rất là hỗn độn, hơn nữa vấn đề rất thâm sâu, lập tức nở nụ cười: “Cái này có gì khó.”

Bút vung lên hơn mười phút liền đem đáp án toàn bộ viết ra, thiên tài cùng người điên quả nhiên chỉ cách nhau có một phân: “Cũng rất thú vị, là cái gì vậy?”

“Nga, đề trắc nghiệm?”

“Trắc nghiệm cái gì?”

Xong rồi, nói lỡ miệng, ngây ngô cười hắc hắc một chút, khẽ phất tay “Không có gì, trắc nghiệm chỉ số thông minh.” Nói xong mở cửa bỏ chạy ra ngoài.

———————-

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.