Trọng Sinh Chi Bùi Vũ

Chương 8



Suốt bảy năm Tiểu Phàm đều chưa từng bước ra khỏi “nhà” kia nửa bước, thế giới bên ngoài khiến hắn cảm thấy đặc biệt xa lạ. Hai mắt hiếu kỳ mở to không ngừng nhìn quét cảnh sắc chung quanh, luôn bị những thứ mới lạ gì đó hấp dẫn tầm mắt, mà quên đi cước bộ.

Hạng Hải vẫn tiếp tục đi tới, ngẫu nhiên quay đầu lại phát hiện người không thấy, hướng xa xa nhìn mới phát hiện Bùi Vũ đang đứng ở trước một cửa hàng đồ chơi ngẩn người.

“Bùi Vũ, ngươi xem cái gì đâu?”

Bùi Vũ chỉ chỉ con Gấu Teddy nhồi bông phía sau lớp kính thủy tinh: “Hảo khả ái.”

Hạng Hải phì một tiếng nở nụ cười, thân thủ ở trên tóc hắn xoa nhẹ một phen: “Ngươi đều đã lớn như vậy, còn thích mấy thứ này. Đi nhanh đi.”

“Nga.”

Bùi Vũ ngoan ngoãn đi theo Hạng Hải, chỉ là ánh mắt còn nhìn chằm chằm về phía món đồ chơi kia, lông mượt màu nâu, mắt to đen bóng, chỉ là nó dường như thực không vui, vài móng vuốt nhỏ còn đặt ở trên mặt lau nước mắt, bộ dáng vừa ủy khuất vừa đáng yêu lại khiến người đau lòng.

Hạng Hải quay đầu lại nhìn thấy hắn bộ dáng lưu luyến, âm thầm cười cười: “Nếu thích ta mua cho ngươi?”

Bùi Vũ vội vàng lắc lắc đầu: “Không không, ta không cần.”

“Thật sự không cần?”

Bùi Vũ gật gật đầu, cắn môi ừ một tiếng.

Hạng Hải cũng không nói thêm cái gì, nắm tay hắn cước bộ nhanh hơn.

Nếm qua cơm trưa, sau Hạng Hải vốn định dẫn hắn đi khu trò chơi vui vẻ một chút, lúc trước Bùi Vũ thực đam mê mấy thứ này, chỉ là hắn rất ít khi đến, mỗi tháng nhận tiền lương cơ bản đều thay mẫu thân trả tiền viện phí, tiền còn dư lại hắn tự nhiên sẽ không xài phung phí.

Nhưng là Bùi Vũ lại ở ngay trước khi tiến vào khu trò chơi cải biến chủ ý, được Hạng Hải đồng ý liền xoay người đi đến nhà sách bên cạnh.

Suy nghĩ trong đầu nói cho hắn, nếu muốn bổ sung kiến thức nhất định phải xem nhiều sách mới được (Editor: đọc danmei có xem là bổ sung kiến thức không nhỉ?), Bùi Vũ tùy tay cầm lấy một quyển tiểu thuyết, nhìn nhìn một chút thế nhưng lâm vào say mê. Không phải tiểu thuyết kia có bao nhiêu kinh điển, chỉ là cố sự bên trong đã hấp dẫn hắn.

Trọng sinh xuyên qua, ở trong mắt người khác xem ra chỉ là điển hình cho loại tiểu thuyết giải trí vô nghĩa, bất quá lọt vào trong mắt Bùi Vũ tất nhiên hoàn toàn khác biệt, bởi vì loại sự tình này hắn thế nhưng tự mình trải qua.

“Hạng Hải?”

Hạng Hải quay đầu nhìn hắn một cái: “Làm sao vậy?”

Bùi Vũ nắm cuốn sách đưa tới trong tay hắn, chớp mắt hỏi hắn: “Sách này viết là thật sao?”

Hạng Hải tiếp nhận nhìn một chút giới thiệu vắn tắt, sau đó thân thủ ở trên đầu hắn gõ một cái: “Đứa ngốc, như thế nào có thể là sự thật, nếu thực sự có linh hồn chuyển hoán, thế giới còn không lộn xộn sao.”

Bùi Vũ há mồm muốn biện giải, nhưng không biết vì sao vẫn là ngậm miệng, ánh mắt nhìn sách trong tay, tâm lý đã có điểm hỗn loạn.

“Thật không biết ngươi khi nào thì mê xem tiểu thuyết, lúc trước ngươi cả báo chí còn lười đọc.” Hạng Hải bước đi một lát, khi quay đầu thấy hắn vẫn còn ôm quyển sách kia, xoay người lại đi trở về, tiếp nhận sách nhìn nhìn giá ở mặt sau, cảm thấy còn có thể mua.

“Mua quyển sách xem cũng tốt, dù sao ngươi ở nhà ngồi không rất nhàm chán.”

“Không, không cần, ta, ta chỉ là tùy tiện nhìn xem mà thôi.” Bùi Vũ sợ hắn phải tiêu tiền vì mình, nhanh chóng đem sách trả lại chỗ cũ, Hạng Hải vỗ vỗ đầu hắn, ở trên giá chọn lấy một quyển còn mới, lôi kéo tay hắn tới quầy thu ngân.

Thời điểm hai người ra khỏi nhà sách, Bùi Vũ khuôn mặt nhỏ nhắn còn chưa khôi phục bình thường, vẫn đỏ như trái cà chua, Hạng Hải đột nhiên cảm thấy Bùi Vũ hiện tại hảo khả ái, ánh sáng mặt trời chiếu ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn thoạt nhìn đặc biệt gợi lên cảnh sắc. Sau một lúc lâu Hạng Hải mới lấy lại tinh thần, âm thầm mắng chính mình một câu: Bệnh thần kinh, thế nhưng xem một nam nhân đến thất thần.

Quyển sách kia rất dầy, phỏng chừng không đến mười ngày nửa tháng cũng sẽ không xem xong, Bùi Vũ đã bị cố sự trong tiểu thuyết hấp dẫn, một đường đi tới đều không ngừng đọc sách.

Từ trong sách này Bùi Vũ đại khái hiểu được hiện trạng chính mình, cùng nhân vật chính bên trong truyện có chút đồng dạng, chết đi rồi mạc danh kỳ diệu biến thành người khác, chiếm thân thể người khác, thân phận người khác, hơn nữa xem ra còn đi tới tương lai. Chỉ là không biết rốt cuộc đã bao nhiêu năm về sau. Những người trước kia còn sống hay không, còn có mẫu thân chính mình, còn có thể hay không nhìn thấy nàng?

“Bùi Vũ, về nhà hãy đọc tiếp, đi ăn này nọ trước.”

“Nga.”

Bùi Vũ lúc này mới lấy lại tinh thần, trước mặt không biết khi nào đã thả xuống một đống hamburger cùng khoai tây chiên, mấy thứ này Bùi Vũ chưa từng nếm qua, xem như vậy liền biết nhất định ăn rất ngon, nhưng Bùi Vũ vẫn như trước không thay đổi được tâm lý khiếp đảm, thật cẩn thận nhìn Hạng Hải cũng không dám vươn tay ra lấy.

“Mau ăn đi, lạnh sẽ không ngon.” Hạng Hải cầm lấy một cái hamburger đưa tới trong tay hắn, Bùi Vũ cắn một miếng nhỏ tinh tế thưởng thức, trong mắt dần dần lộ ra một tia thần sắc vô cùng thỏa mãn.

“Ăn được không?”

“Ân !”

Bùi Vũ dùng sức gật đầu một cái, giống một hài tử ngây thơ, trong ánh mắt xuất hiện một chút tiếu ý đã hồi lâu không thấy. Hạng Hải cảm thấy mục đích hôm nay đạt được, sang sảng cười, ôn nhu vỗ vỗ đầu hắn.

Đương lúc này ngoài cửa tiến vào một đôi phụ tử, hài tử kia thoạt nhìn chỉ có ba bốn tuổi, trông thực khả ái. Phụ thân nắm tay hắn đi đến chỗ gọi thức ắn, vẻ mặt sủng ái hỏi nhi tử muốn ăn cái gì. Tiểu gia hỏa nhón chân muốn nhìn xem menu đồ ăn, đáng tiếc vóc dáng còn nhỏ với không đến. Phụ thân kia liền đưa tay đem nhi tử ôm lên, ôm vào trong ngực để hắn gọi đồ ăn.

Hình ảnh như vậy tựa hồ phi thường dễ gặp, người bình thường nhìn có lẽ cũng không có bất cứ phản ứng nào, nhưng vào trong mắt Bùi Vũ lại chậm rãi ngây ngẩn cả người, ánh mắt nhìn chằm chằm phương hướng kia, cả thứ cầm trong tay đều quên ăn.

“Như thế nào không ăn?” Hạng Hải có chút nghi hoặc, quay đầu về phía sau nhìn thoáng qua lại không phát hiện cái gì. Thân thủ ở trước mắt Bùi Vũ quơ quơ: “Nhìn cái gì đâu?”

Bùi Vũ lấy lại tinh thần cúi đầu, tâm lý đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, rất khó chịu, vô số hình ảnh kiếp trước chậm rãi xuất hiện ở trong đầu. Có lẽ chính hắn cũng không phát hiện, hai tròng mắt đã sớm tràn ngập chất lỏng thương tâm.

Thấy hắn bộ dáng kia, Hạng Hải chậm rãi nhăn lại mi, buông thức ăn trong tay lo lắng hỏi: “Tiểu Vũ, ngươi làm sao vậy? Có phải hay không có nơi nào không thoải mái ?”

Bùi Vũ ngẩng đầu, một giọt nước mắt thật mạnh nhỏ xuống dưới: “Hạng Hải, ngươi có ba ba mụ mụ không?”

Không biết vì sao thần sắc Hạng Hải đột nhiên ảm đạm xuống, sau một lúc lâu mới đáp: “…… Đương nhiên là có.”

“Bọn họ, đối với ngươi tốt không?”

Hạng Hải đột nhiên không còn chút khẩu vị, bưng lên cái cốc uống một ngụm Coca, có cái gì đó như nghẹn ở ngực, khiến người hít thở không thông. Hạng Hải không yên lòng gật gật đầu, ánh mắt lại nhìn về nơi khác, tựa hồ đang trốn tránh cái gì.

Thấy Hạng Hải tựa hồ thực mất hứng, Bùi Vũ biết điều không hỏi tiếp, chỉ là không rõ, vì cái gì cha mẹ đối tốt với hắn, hắn lại lộ ra loại vẻ mặt này, tựa hồ thực không muốn nhắc tới bọn họ. Bùi Vũ chậm rãi cúi đầu, cũng không dám ăn tiếp, tựa như tiểu hài tử làm chuyện sai, im lặng ngồi ở kia một câu cũng không nói.

Hai người trong lúc đó thoáng chốc lâm vào một loại tĩnh mịch trầm mặc, không biết qua bao lâu, Hạng Hải tựa hồ khôi phục tâm tình, gõ bàn một cái: “Như thế nào không ăn?”

“Ta, thực xin lỗi.”

“Tại sao nói thực xin lỗi, hôm nay là cùng ngươi đi ra giải sầu, như thế nào ngươi ngược lại càng ngày càng không vui?” Hạng Hải nói xong, Bùi Vũ thật cẩn thận nhìn hắn một cái, sợ hắn sẽ vì mình mà sinh khí, sẽ chán ghét chính mình, thấy hắn vẫn như trước lộ ra vẻ tươi cười thường lệ, tâm lý mới hơi chút thả lỏng. Chỉ là chung quanh vẫn không khôi phục được loại không khí hài hòa vừa rồi.

Hạng Hải tâm lý có chút áy náy, vừa rồi còn hoàn hảo, lại vì chính mình mà trở thành trầm mặc. Đều do bản thân không cẩn thận, biết rõ hắn hiện tại quá mức mẫn cảm, còn muốn đem mấy biểu tình không vui hiện lên trên mặt.

“Tiểu Vũ, ta đi ra ngoài có công việc một lát, rất nhanh sẽ trở lại, ngươi ngoan ngoãn ở chỗ này chờ ta được không?”

“Ân !”

Hạng Hải thoạt nhìn có điểm sốt ruột, mặc áo khoác liền bỏ chạy ra cửa. Bùi Vũ xuyên thấu qua cửa sổ nhìn về phía bên ngoài, trời đã tối rồi, chung quanh đều sáng lên ánh đèn nê ông, dòng người như nước chảy khiến thân ảnh Hạng Hải rất nhanh liền biến mất ở bên trong.

Ai ngờ Hạng Hải vừa đi một cái, thế nhưng hai canh giờ cũng chưa trở về!

Cửa hàng bắt đầu đóng cửa, Bùi Vũ bất đắc dĩ chỉ có thể đứng dậy rời đi, người càng đến càng ít, xe cũng càng ngày càng ít, ngã tư đường ồn ào cả ngày đang dần dần khôi phục yên tĩnh.

Gió đêm nổi lên bốn phía, Bùi Vũ lui bả vai một mình đứng ở góc, tâm tựa như gió đêm giống nhau, càng ngày càng lạnh: Hắn có phải hay không sinh khí? Có phải hay không chán ghét ta? Có phải hay không không cần ta? Có phải hay không liền như vậy đem ta bỏ lại?

Bùi Vũ vuốt cuốn sách trong tay, đột nhiên cảm thấy bản thân cùng nhân vật chính trong sách thật sự giống nhau, nếu chính mình có thể hay không giống hắn, ở thời điểm đang bất lực lại vừa vặn gặp một bọn cướp bóc?

Thật sự điều tốt không linh, điều xấu linh, vốn đang sợ hãi, nhìn đến xa xa lại cố tình có một nam nhân hút thuốc, đang từng bước một hướng hắn đi tới, trong ánh mắt tựa hồ mang theo ác niệm. Bùi Vũ nhất thời hoảng hốt không thôi, liền chạy đi về hướng ngược lại……

———————

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.