Trọng Sinh Chi Đăng Phao Sửu Tiểu Áp

Chương 27: Vịt con xấu xí bị đánh gãy gian tình



Ngày ngày Ngô Nông chăm chỉ luyện tập cùng Sở Giang Đông mượn cớ quấy rầy trôi qua nhanh, rất nhanh đã đến trước ngày hắn lên đài biểu diễn.

Ngô Nông đã nhổ sạch hết lông, mặc vào áo vest nhỏ cùng quần da ngắn màu đen tứ chi có vẻ trắng noãn giống như ngó sen. Ba tên cùng phòng ký túc xá của hắn không có lòng tốt, liều mạng ồn ào bắt Ngô Nông “biểu diễn một đoạn” cho bọn hắn, Ngô Nông cũng là tính cách hào phóng, cố tình khoe ra xong cũng ỡm ờ đồng ý.

Kết quả chờ thời điểm Ngô Nông chuẩn bị tâm lý tốt tràn đầy tự tin sắp sửa biểu diễn, lại phát hiện ba người đã chuẩn bị bốn bát mỳ ăn liền, dựa bên tường ngồi một dãy, một bên xụp xoạp ăn lấy mỳ sợi một bên thúc giục Ngô Nông nhanh nhảy, trên mặt bọn họ mang theo tươi cười mờ ám nhìn như thế nào cũng như muốn bị đánh.

Ngô Nông tức giận ngay cả khí lực mắng bọn hắn cũng mất, phối hợp mở nhạc, bán cúi mắt nhìn chòng chọc đàng trước, theo âm nhạc lắc lư phần hông.

Kết quả đợi 5 phút nhạc vừa kết thúc, Ngô Nông trơ mắt nhìn ba tên cùng phòng mỗi người ôm cái mũi chảy đầy chất lỏng màu đỏ tươi ra bên ngoài, ngay cả bát mỳ ăn liền trong tay bọn hắn cũng bị nhiễm một tầng hồng.

Ngô Nông nhìn ba người kia ngươi tranh ta giành giật lấy khăn tay chạy về phía toilet, trong lòng thỏa mãn không gì sánh được: hắn Ngô đại thiếu gia quả nhiên thiên phú phi thường, nửa tháng công phu quả nhiên không phí công. Xem dạng ngốc của ba tên này, Ngô đại thiếu gia hắn quả nhiên là mị lực khôn cùng, cũng đủ hắn thiên thu muôn đời nhất thống giang hồ.

Ngày hôm sau chính là đêm trước lễ Giáng Sinh, buổi tối hội học sinh chủ trì lễ Giáng Sinh vũ hội mặt nạ, đúng hạn ở đại lễ đường trường học mời dự họp, tuy rằng không phải mỗi người đều đến đây, nhưng còn có thể tính là tấp nập, đem đại lễ đường chen chúc đầy ắp.

Ngô Nông núp ở phía sau, trên mặt trang điểm yêu diễm, mặc trên người quần áo nhỏ cái gì cũng không che hết, núp ở góc phòng hóa trang tách tách cùng Sở Giang Đông gửi tin nhắn. Hắn cũng là thức sự quá nhàm chán, ba tên cùng phòng đều lời thề son sắt tỏ vẻ muốn tới xem hắn múa, tuy nhiên nó không hẹn mà cùng đóng di động, Ngô Nông dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết bọn họ khẳng định đều ưỡn mặt đi tán gái. Mà trong ban hắn không quen biết đồng học khác, hơn nữa gần nhất quan hệ cùng Sở Giang Đông cũng không hề căng nữa, ngẫu nhiên cũng sẽ gửi tin nhắn qua lại.

Sở Giang Đông vì xem hiện trường biểu diễn của Ngô Nông hiển nhiên sẽ trình diện, hiện nay cũng vuốt ve di động tựa vào trên ghế cùng Ngô Nông nói chuyện phiếm. Cho dù là gửi tin nhắn, Sở Giang Đông cũng luôn nghĩ đến bộ dạng vịt con đầu bên kia điện thoại bị chính mình làm tức giận cạc cạc kêu, càng nghĩ như thế, nụ cười trên mặt cũng càng phát ra ôn nhu.

“Anh, gửi tin nhắn cho ai vậy?” Vừa cùng Trương Tuyết Kỳ nhảy xong một bản nhạc, Sở Giang Thiên đưa đầu qua, thò đầu ra nhìn muốn Sở Giang Đông thăm dò “tình báo”.

“Em cứ nói đi.” Sở Giang Đông bộp một tiếng đưa di động khép lại, cười đến tao nhã.

“. . . . . . Ra là con vịt kia.” Sở Giang Thiên bĩu môi, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Sở Giang Đông. Hắn tự tay cầm qua đồ uống một bên ùng ục rót xuống một nửa, một bên uống một bên nhìn chòng chọc Trương Tuyết Kỳ ở trong sàn nhảy xoay rất vui vẻ. Hắn nghỉ ngơi trong chốc lát sau, bỗng nhiên đưa tay “Đánh bất ngờ” Sở Giang Đông, một phen đem quần tây y kéo lên.

Sở Giang Đông tuy rằng kinh ngạc, nhưng không ngăn cản động tác của hắn, chỉ phi thường tò mò nhìn hắn: “Đây là làm gì ?”

Sở Giang Thiên nhìn một chút cẳng chân của ông anh nhà mình, rồi mới nhanh buông tay làm cho quần tụt xuống: “Không cái gì, chính là tò mò mà thôi.”

“Tò mò cái gì?”

“Chính là tò mò anh còn lông hay không mà thôi. . . . . .” Sở Giang Thiên nhức đầu, trên mặt mang theo ngượng ngùng của bé trai mới lớn, nhưng hắn không nhiều lời, ngược lại rất nhanh đứng lên, nhanh chóng ly khai tầm mắt của Sở Giang Đông. Sở Giang Đông 囧囧 nhìn thân ảnh hắn dung nhập đám người, càng phát ra cảm giác mình cần cùng em trai tâm sự nhiều hơn.

Bên kia mái hiên Ngô Nông đã muốn để điện thoại di động xuống theo nhóm học tỷ yêu cầu, bắt đầu làm nóng người, phòng ngừa sau khi lên sân khấu xuất hiện cái gì ngoài ý muốn. Hiện tại trên mặt hắn trang điểm dày đặc, tất cả đều là trưởng câu lạc bộ văn thể mỹ ban tặng, cũng không biết cô dùng cái gì làm lông mi dài dài, liền nhẹ nhàng chà một cái ~ Ngô Nông nháy mắt cảm giác chiều dài lông mi mình dài thẳng ép với tóc mình, Còn có “hun khói trang” đen thùi giống như là bị người đánh một quyền cùng với má hồng đỏ bừng, thứ từng ở trên mặt Tử Vi đời trước nhìn thấy qua hiện tại cư nhiên đến trên mặt của hắn, tất cả đều làm cho hắn không được tự nhiên vô cùng.

Bạn đang

Hắn không hiểu, dù sao lên sân khấu như thế này tất cả mọi người đều đeo mặt nạ, làm sao còn phải lao tâm lao lực trang điểm như quỷ họa phù này.

Thời điểm tới gần đêm khuya, cao trào vũ hội cuối cùng tiến đến. Ngô Nông đeo mặt nạ diễm tử sắc, theo nhóm học tỷ hậu thuẫn nhanh vọt tới giữa vũ đài, rồi mới ở lúc âm nhạc vang lên, ôm lấy hai tay, chuyển hai chân, ở trước mắt mọi người vô cùng sống động lắc hông.

Lại nói tiếp, vị trí Sở Giang Đông không tính là quá tốt, bởi vì chỗ y vừa vặn ngay chỗ nhóm dancer đưa lưng, hơn nữa y đang ngồi trên ghế, cho nên cũng không thể nhìn toàn cảnh vũ đạo. Nhưng về phương diện khác mà nói, tầm mắt của y lại là tuyệt hảo ── theo vị trí này của y nhìn qua, duy nhất có thể nhìn qua chính là người nào đó trái phải đong đưa cái mông nhỏ. Khe mông mượt mà kia bị vây ở quần da ngắn bó sát người có nhiều sao co dãn, xúc cảm lại tốt bao nhiêu, việc này chỉ có một mình y biết.

Cái mông nhỏ linh hoạt trái xoay phải xoay, xoay đến Sở Giang Đông trong lòng ngứa, hận không thể đem hắn bắt đến bên chân của mình, hảo hảo xoa nắm cái mông nhỏ tròn vo kia, Ngô Nông như là cảm thấy tầm mắt của y, ở thời điểm làm động tác xoay người, hung hăng hướng y trừng mắt liếc, đáng tiếc hắn bị thật lông mi dài phụ trợ, cái nhìn này thật sự thiếu điểm uy lực.

Khi vũ đạo chấm dứt, nhóm dancer bày ra tạo hình chấm dứt, nguyên bản ánh sáng đánh vào trên người bọn họ từng chút biến mất, trong vũ đài trở nên hôn ám vô cùng. Ngô Nông đi theo phía sau học tỷ, dựa theo đường đi trước đó nhanh chóng lui ra, nhưng ngay khi một giây hắn sắp bước vào hậu trường, bên cạnh bỗng nhiên vươn một cái tay to, giữ chặt cổ tay của hắn một phen đem hắn kéo vào trong góc tối bên cạnh.

“Tên hỗn . . . . . . !” Ngô Nông trong lòng cả kinh, còn tưởng rằng có người cùng hắn đùa nghịch, hắn theo bản năng liền giơ tay lên hướng lấy người giữ chặt hắn cho một quyền, nhưng đối phương quay đầu đi, tay hắn liền rơi vào khoảng không, thậm chí còn đáp đến trên bả vai của đối phương như là yêu thương nhung nhớ.

Tiếp theo một cái tay lớn khác của đối phương bỗng nhiên tập kích lên cái mông của hắn, rồi mới trước khi hắn kịp phản ứng, hung hăng xoa nhẹ hai cái.

“Sở Giang Đông!” Ngô Nông một chút liền hiểu được người giấu ở trong bóng tối này là ai, thanh âm của hắn bỗng cất cao, nhấc chân liền đá: “Con mẹ nó ngươi tình dục cuồng thượng thân a, xoa xoa xoa mẹ ngươi a, mông bổn thiếu gia không phải cho ngươi xoa!”

Nếu bị đoán được thân phận, Sở Giang Đông tự nhiên không hề che dấu: “Em đã nói anh là tình dục cuồng, anh nào có thể cô phụ học đệ em chờ mong?” Dứt lời y cư nhiên lại duỗi tay muốn chiếm tiện nghi Ngô Nông.

Ngô Nông tự nhận là một đàn ông tinh khiết, làm một cái nam nhân thật sự, bị một cái nam nhân khác đùa giỡn sao có thể ngoan ngoãn ngồi chờ chết? Lúc trước hai lần để Sở Giang Đông đắc thủ đều là bởi vì hắn quá mức khiếp sợ không có năng lực phản kháng, lần này bị sờ soạng mông tự nhiên không chịu từ bỏ ý đồ.

“Liền để ngươi sờ?” Ngô Nông trừng mắt, vươn cánh tay giữ tay Sở Giang Đông, rồi mới trước khi Sở Giang Đông kịp phản ứng, hai tay nhất tráo, liền chụp đến trên mông Sở Giang Đông, thậm chí còn có chút hàm thấp cười dâm đãng hai tiếng, quả nhiên là vô cùng đáng khinh.

Sở Giang Đông làm sao nghĩ đến vịt con luôn bị mình đuổi gà bay chó sủa cư nhiên sẽ phản thủ tấn công, chiếm tiện nghi mình, y nhìn nhìn lại dưới ánh đèn lờ mờ, Ngô Nông giấu mặt ở nửa cái mặt nạ giống như “báo được thù lớn” nở nụ cười đắc ý, rơi vào đường cùng chỉ có thể thu hồi tay của mình, cứng ngắc đứng ở trước mặt Ngô Nông tùy hắn giở trò, mà trong mắt của y sủng nịch ngăn không được tràn đầy.

Còn không chờ Ngô Nông sờ đủ, một cái tay to liền từ phía sau trong bóng đêm đáp đến trên vai Ngô Nông. Tiếp theo thanh âm âm hiểm nào đó vang lên ở phía sau Ngô Nông ──

──”Anh nói Ngô học đệ à, cậu đang ở đây làm gì anh trai tôi nha?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.