Trọng Sinh Chi Đăng Phao Sửu Tiểu Áp

Chương 31: Vịt con xấu xí bại lộ



Ngô vịt con là đúng lý không buông tha người, ngón giữa hướng Sở Giang Thiên sau đó đau xót điên cuồng chửi, từ đại gia hắn ân cần thăm hỏi đến anh hắn, hạ quyết tâm phải phát hết ác khí của ngón chân vì bị hại mà bị thương. Mà người nào đó bị ân cần thăm hỏi đến chỉ có thể ở bên cạnh bất đắc dĩ cười, nhìn em trai cùng Ngô Nông từ trước đến nay không hợp nói không ra lời, rõ ràng ai cũng không giúp.

Quốc ngữ năm nước của Ngô Nông luân phiên ra trận, Sở Giang Thiên bị hắn mắng khuôn mặt tuấn tú xanh đỏ, đỏ xanh, vài lần tưởng phát giận, nhưng là vừa nhìn thấy chân phải bị bao lại một tầng rồi một tầng của Ngô Nông, chỉ có thể căm giận nuốt xuống khẩu khí này.

Sau đến vẫn là Sở Giang Đông nhìn không được, bất đắc dĩ tới ôm Ngô Nông vừa xin lỗi vừa hứa hẹn, cuối cùng hơi chút hạ một điểm cơn tức của vịt con. Sở Giang Thiên không tình nguyện lại đây xin lỗi, Ngô Nông lại nhân cơ hội này công phu sư tử ngoạm, yêu cầu hắn bồi thường “thân thể cùng tinh thần song trọng tổn thất” của mình. ── nói trắng ra là, hắn liền chuẩn bị làm cho Sở Giang Thiên xuất một chút máu, thuận tiện mua thêm một ít thứ tốt cho mình.

Sở Giang Thiên cảm thấy Ngô Nông xuất thân nhà quê, cho dù thật muốn làm thịt hắn, tám phần cũng chính là ăn bữa ngon, mua mấy bộ quần áo, cho nên hơi không cho là đúng đáp ứng. Hắn gọi điện thoại làm cho lái xe trong nhà đem xe chạy đến cửa bệnh viện, mà Sở Giang Đông chạy đi thuê cái xe lăn, mua đôi dép lê bông vải, tiếp theo liền đem một cái đi vào trên chân Ngô Nông còn một cái mình cầm.

Sở gia gia thế không tầm thường, Sở Giang Thiên gọi một cuộc điện thoại, liền có tài xế lái BMW lại đây. BMW kia lau đến đen bóng đen bóng, ở dưới mặt trời phản xạ ánh sáng xuống hận không thể chói mù ánh mắt người khác, sau khi dừng lại tài xế trước tiên mở cửa xuống xe, đối Sở gia anh em cúi người chào, trong miệng cung kính kêu: “Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia.”

Sở Giang Đông gật gật đầu lên tiếng, hắn vốn là khí chất nho nhã lại cao quý, quả thật như là công tử ca nhà giàu, Ngô Nông ở đời trước lúc mới quen y, liền cảm thấy y hẳn là xuất thân bất phàm. Bất quá bởi vì y làm người điệu thấp, cho nên tuy rằng sau tới biết nhà y nghiệp lớn, cũng chưa bao giờ thấy y có hành vi. . .phô bày giàu sang.

Mà Sở Giang Thiên thì sao, bởi vì từ nhỏ đã có một người anh trai so với hắn lợi hại rất nhiều ở phía trên che phủ hắn, cho nên tuy rằng nhìn qua thành thục, nhưng là luôn lơ đãng lộ ra chút hành vi của trẻ con, thời điểm vừa rồi gọi điện thoại hắn dặn riêng tài xế lái qua cỗ xe BMW hơn 100 vạn, hợp với bộ dạng chuyên chúc tài xế kêu”Thiếu gia”, thành tâm muốn cho Ngô Nông một hạ mã uy. Mà khi hắn đắc ý phi thường nhìn hướng Ngô Nông, muốn từ trên mặt hắn nhìn đến chút biểu tình sợ hãi hoặc là a dua .., lại phát hiện hắn đối mặt với BMW vụt vụt tỏa sáng một chút biểu tình hâm mộ đều không có lộ ra, một loại cảm giác buồn bực thất bại ở trong lòng Sở Giang Thiên du nhiên nhi sinh.

Sở Giang Thiên hận đến khẽ cắn môi, thở phì phì cùng tài xế lên tiếng chào hỏi, rồi mới nghiêm mặt ngồi xuống chỗ lái phụ, trong miệng không kiên nhẫn thúc giục: “Học đệ, nhanh lên xe đi!”

Hắn một lòng nghĩ đến Ngô Nông là một dân quê chính hiệu, lại không biết Ngô Nông đời trước sau khi phất nhanh chuyện thứ nhất chính là mua cỗ xe Porsche thể thao 260 vạn, hiện tại xe BMW hơn 100 vạn tự nhiên không vào được mắt Ngô đại thiếu hắn, Ngô Nông không có hành vi một bên khịt mũi một bên nhìn trời tỏ vẻ hắn xem thường đã xem như thực nể tình.

“Em trai anh xảy ra chuyện gì, sao lại bắt đầu tính tình bừa bãi rồi?” Ngô Nông vẻ mặt kỳ quái nhìn Sở Giang Đông, vừa nói còn một bên tự nhiên giơ hai tay lên, ý bảo Sở Giang Đông ôm hắn tiến vào trong xe, một chút không ý thức được động tác của mình có bao nhiêu “nữ tính” .

Sở Giang Đông cũng thuận thế ôm lấy Ngô Nông, nhìn bóng dáng em trai tức giận vẻ mặt lạnh nhạt: “Hẳn là thời kỳ trưởng thành đi, có chút hơi trễ.” Dứt lời liền đem Ngô Nông trong lòng tiến vào toa xe, rồi mới bước chân ngồi xuống bên cạnh hắn.

Ngô Nông chỉ huy lái xe hướng siêu thị Carrefour phía bắc trường học, Sở Giang Thiên vừa nghe, trong lòng nhận định Ngô Nông nhà quê này cái gọi là “mua đồ” cũng chính là đi siêu thị mua ít đồ thôi, trong lòng còn may mắn Ngô Nông sắp xếp tốt.

Không nghĩ tới vào cửa Carrefour, Ngô Nông ngồi ở xe lăn mà bắt đầu chỉ huy Sở Giang Đông đẩy xe lăn hướng tầng 1 chỗ bán hàng độc quyền của Carrefour đi đến, Sở Giang Đông án theo yêu cầu của hắn ở các chỗ độc quyền bán hàng quẹo trái quẹo phải, đi đến mấy phút sau, Ngô Nông chỉ lấy một cửa hàng hưng phấn kêu to lên: “Đẩy tôi đi tới chỗ đó! Đẩy tôi đi tới chỗ đó!” Sở Giang Thiên tập trung nhìn vào, đập vào mắt lại là cửa hàng độc quyền bán sản phẩm của Apple.

Ngô Nông vào cửa hàng bán hàng độc quyền sau như cá gặp nước, macair, ipodnano chọn đến bất diệc nhạc hồ, người giới thiệu sản phẩm rất ít nhìn thấy loại dê béo giá tiền nào cũng không nhìn đến liền cầm lấy, phi thường ân cần vây lại, kéo hắn giới thiệu sản phẩm mới.

Sở Giang Thiên một bên mặt đều tái rồi, hắn làm sao nghĩ đến Ngô Nông cư nhiên thật sự là con vịt rộng miệng, một cái “tinh thần tổn thất phí” liền gần 2 vạn đồng, nhanh kéo hắn ngăn cản: “Uy, vịt con tôi nói này, cậu cũng hơi quá đáng đi. Cậu mua một hai ngàn gì đó tôi có thể chịu được, nhưng đã một vạn hai rồi, cũng quá nhẫn tâm đi! Cậu thực cảm thấy tôi đào ra nhiều tiền như thế, không sợ tôi đem cậu đè ở đây trả nợ a!”

Ở trong từ điển của Ngô đại thiếu, căn bản cũng không có từ “quá đáng” này, nghĩ hắn (sau nì) có hơn trăm triệu( tuy rằng đã muốn tốn không ít ), mua một hai vạn gì đó cùng một hai chục không có gì khác nhau. Nhưng bây giờ sống lại quay về cuộc sống chân tay co cóng, toàn thân cao thấp đồ điện tử duy nhất là điện thoại di động hàng nhái 300 đồng, tự nhiên đối chút đồ điện tử của mấy tên cùng phòng mắt thèm. Hơn nữa hắn đối gia cảnh hai anh em Sở gia hiểu rõ, hiểu được Sở Giang Thiên chỉ là nói vậy mà thôi, một hai vạn vẫn là đào được ra.

Hắn lười cùng Sở Giang Thiên dây dưa, thuận miệng tung một câu liền tiếp tục chọn lựa hàng: “Sở gia các anh có tiền như thế, một hai vạn tính cái gì, bạn gái của anh một cái túi trên người liền so với này đắt hơn nhiều chứ.”

Sở Giang Thiên cố ý cùng hắn làm trái lại: “Đó là giả, 50 đồng, ở trên cửa hàng gần trường mua.”

Ngô Nông căn bản không nghe hắn vô ích: “50 đồng có thể mua một túi Winter in North America số lượng có hạn, vậy còn thật không sai, ở cửa hàng nào mua, tôi quay về cũng phải mua cho Tử Vi một cái.”

“. . . . . .” Sở Giang Thiên một cái nghèo luôn.

“Hơn nữa, thẻ tín dụng trên người anh của anh tùy tiện cũng có 50 vạn, anh không có tiền còn anh của anh nữa a!”

Ngô Nông nhớ rõ rành mạch, ở đời trước gặp đại nhị, có một lần hắn đi cùng Sở Giang Đông đi chọn mua áo văn hóa học viện yêu cầu, nhưng là ai ngờ đến thời điểm trả tiền mới phát hiện học viện tài vụ lúc tính khoản xảy ra vấn đề, tiền ngày hôm sau mới có thể đến sổ sách, nhưng là xưởng yêu cầu lúc ký hợp đồng phải trả tiền ngay. Lúc ấy chính là Sở Giang Đông mở ra bóp da tùy tiện rút ra thẻ tín dụng cấp xưởng trả tiền. Toàn bộ học viện hơn 1500 người, một cái áo văn hóa 15 đồng, tính tất cả cũng phải hơn 2 vạn, Ngô Nông đời trước chân chính nhà quê đối Sở Giang Đông vừa ra tay chính là 2 vạn đồng khiếp sợ không thôi, mà khi hắn biết được thẻ tín dụng trong tay Sở Giang Đông 25 lần 2 vạn đồng, lại nghẹn họng nhìn trân trối nói không ra lời.

Sở Giang Thiên nghe xong lời này của hắn, ánh mắt mở thật lớn, hắn chuyển hướng Sở Giang Đông phía sau Ngô Nông, ánh mắt phẫn nộ kia rành mạch chất vấn: “Cha cư nhiên cho anh thẻ tín dụng hơn 50 vạn?” Sở Giang Đông cười khổ một tiếng xem như thừa nhận, em trai này của y từ trước đến nay được nuông chiều, cha mẹ càng nghiêm khắc hạn chế hắn tiêu dùng, hắn vẫn là hiểu rõ nhất từ nơi mẹ xuống tay, cầu hơn nửa ngày mới đổi được thẻ tín dụng 5 vạn. Sở Giang Đông tiêu dùng không nhiều lắm, làm người cũng tiết kiệm, cho nên Sở Giang Thiên chưa bao giờ nghĩ tới ông anh nhà mình cư nhiên buồn không lên tiếng cầm thẻ nhiều tiền như thế, tức giận đến hừ một tiếng không hề nhìn Sở Giang Đông.

Sở Giang Đông đau đầu với thái độ của em trai, nhưng càng kỳ quái đối với lời nói vừa rồi của Ngô Nông ── cái gì kêu “Sở gia các anh có tiền như thế”, y rõ ràng chưa từng có lộ ra tình huống của nhà mình, mà Ngô Nông sao lại biết thẻ tín dụng trên người mình giá trị xa xỉ đây? Nhất là, tính cách khoe khoang của Ngô Nông cái gì cũng không để vào mắt, hắn hiểu biết đối với đồ đắt tiền, còn có trình độ ngoại ngữ lưu loát, nếu gia cảnh hắn cùng trong hồ sơ viết cái dạng kia mà nói, là tuyệt đối nuôi không ra đứa trẻ như hắn.

. . . . . . Nhưng nếu như là “Ngô Nông” trong mộng kia mà nói, đây hết thảy chính là hoàn toàn khả năng .

Sở Giang Đông nhìn bóng lưng Ngô Nông hưng trí bừng bừng mua đồ, ánh mắt lộ ra thần sắc suy tư.

Trừ bỏ mua cho mình này nọ, Ngô Nông lại kéo lấy hai người chạy tới chỗ hàng độc quyền bán đồ phụ nữ, mua đầy đủ bộ CPB phục hồi, tựa như sữa ( Yu Ming: ta nghĩ là kem thì đúng hơn) bảo vệ da, đây là nhãn hiệu đời trước Tử Vi thích dùng nhất, đương nhiên một nguyên nhân khác cô thích thương hiệu này là nó cũng đủ đắt. . . . . .

Bạn đang

Lần này Sở Giang Thiên là chân chân chính chính xuất huyết nhiều rồi, cầm lấy thẻ tín dụng gào khóc kêu to, một lòng muốn hòa nhau một thành xem Ngô Nông chê cười, thế là phi thường ác độc kéo Ngô Nông chạy tới nhà hàng Tây, muốn xem bộ dạng hắn ngốc dùng dao nĩa xấu mặt, nhưng là Ngô đại thiếu đời trước vì trang B có khổ luyện quá lễ nghi cơm Tây, mà khi gọi cơm hắn còn nói lưu loát tiếng Pháp càng làm cho Sở Giang Thiên khiếp sợ không thôi, một bữa cơm ăn rầu rĩ không vui, thậm chí còn không chờ món điểm tâm ngọt dọn lên, hắn liền dứt khoát rời tiệc tự mình kêu xe về nhà.

Sở Giang Đông còn lại là luôn luôn quan sát Ngô vịt con lộ ra mông trụi còn không tự biết, trong lòng đối với hắn ngờ vực vô căn cứ cũng dần dần nổi lên mặt nước. Nhưng là y dựa vào dù sao chỉ là “mơ” mà thôi, nếu kết luận “Ngô Nông kia” chính là “Ngô Nông này mà nói, ngay cả chính y cũng sẽ không tin tưởng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.