Trọng Sinh Chi Đăng Phao Sửu Tiểu Áp

Chương 32: Vịt con xấu xí hoài nghi



Ngô Nông xem như nhỡ xe lửa, cũng may vé xe lửa không mắc hắn cũng không đau lòng, chỉ tiếc nếu hiện tại đi mua vé xe buổi chiều hoặc là ngày mai, là nhất định mua không được vé ngồi , Ngô vịt con nhìn cái chân vịt của mình, có chút bất đắc dĩ thở dài. Ăn cơm trưa xong, Ngô Nông đang chuẩn bị gọi điện thoại về nhà thông báo một tiếng để cha mẹ không cần lo lắng, ai có thể lường trước Sở Giang Đông cư nhiên đè tay hắn.

“Bác gái hẳn là đang vui mừng chờ em trở về nhà, nếu em hôm nay không về được, bác ấy chuẩn bị không phải toàn bộ đều phí công sao.” Sở Giang Đông sờ sờ đầu của hắn nói cho hắn biết không cần lo lắng: “Anh để bác Lý lái xe trực tiếp đưa em trở về.”

Đừng nhìn Sở Giang Đông cười đến tao nhã một bộ vì hắn suy nghĩ, nhưng Ngô Nông biết y tuyệt đối không có hảo tâm: “Anh sao lại có thể hảo tâm đưa tôi về như vậy? Xe lửa phải ngồi hơn bốn giờ, bây giờ là sáu giờ rồi, anh có kiên nhẫn này?”

Sở Giang Đông cũng không giấu diếm, ánh mắt cong giống như trăng khuyết: “Thân là học trưởng, học đệ bị thương tự nhiên phải hảo hảo quan tâm một chút ── tuy rằng học trưởng anh thật sự thầm muốn đưa em về nhà, nhưng nếu bác gái tha thiết tiếp đón anh lưu lại qua đêm, khách khí liền rất đả thương người .”

Ngô Nông tức giận nghiến răng: “Anh liền ỷ vào mẹ tôi hiếu khách hành hạ tôi !” Nhưng nếu không nhờ Sở Giang Đông lái xe đưa về, để chân mình bị thương đứng hơn bốn giờ cũng là quá không thực tế. Không thể không xuống nước, hắn chỉ có thể bĩu môi đồng ý đề nghị của Sở Giang Đông: “Đừng gọi ‘bác gái’ ‘bác trai’ vào cửa nhà tôi ngoan ngoãn kêu dì — bác đều được, tóm lại đừng kêu bác gái, dài dòng.

Sở Giang Đông cười cười đáp ứng.

Bác Lý tài xế vừa vặn là người chỗ Ngô Nông bọn họ, lúc còn trẻ đến thành phố A làm việc, sau này mới làm tài xế cho Sở gia, người trong nhà cũng đón đến thành phố A, tuy rằng mấy năm qua rất ít trở về, nhưng con đường đi về thật sâu khắc ở trong đầu, vẫn không quên ghi nhớ.

Bác Lý ít nói, người cũng trầm ổn, nhưng một tay kỹ thuật lái xe cùng ổn trọng hoàn toàn không hợp, vừa lên đường cao tốc sau tốc độ trực tiếp vọt lên 120 km/h, Ngô Nông trên thực tế rất dễ dàng say xe, cho nên trước kia tốc độ lái xe cũng không quá 100km/1h, từ trước đến nay đều chỉ đi 80km/1h, duy nhất một lần tốc độ vượt qua 100km/1h chính là thời điểm bị tai nạn xe .

Ngô Nông khẩn trương ngồi ở sau ghế, nhìn cảnh sắc sưu sưu vượt qua ngoài cửa sổ, theo bản năng bắt lấy cánh tay Sở Giang Đông bên cạnh, dù sao trong lòng đối với tốc độ xe có tâm lý bóng ma, sợ lại xảy ra sự cố gì.

Bác Lý không chỉ có tốc độ xe nhanh, hơn nữa mỗi khi hắn phát hiện phía trước có xe, tốc độ xe sẽ lại tăng nhanh vượt qua xe phía trước, dọc theo đường đi chỉ có hắn vượt qua người khác không có người khác vượt qua hắn. Nhìn biểu tình âm u đến dữ tợn khi vượt qua của bác Lý, Ngô Nông sợ đến mức nhắm thẳng phía sau Sở Giang Đông trốn: “Bác Lý nhà anh sao lại thích vượt xe như thế chứ.”

Sở Giang Đông thấy hắn như vậy trong lòng buồn cười, cố ý dọa hắn: “Bởi vì bác Lý là tay đua nghiệp dư a, thường xuyên vào sân đua xe a . . . .”

Quả nhiên, toàn thân Ngô Nông run lên, đầu dùng sức hướng phía sau Sở Giang Đông cùng khe hở ghế ngồi sau lưng trốn. Sở Giang Đông đưa tay đem hắn mò ra, ôm bả vai hắn đem đầu hắn hướng ngực mình ấn vào, bả vai dày rộng cùng lồng ngực vững vàng kia của Sở Giang Đông làm cho trái tim của Ngô Nông cảm thấy có chút an tâm, trong lúc nhất thời cư nhiên không có tránh ra. Hắn cứ như vậy tựa vào trong lòng Sở Giang Đông suy nghĩ lung tung trong chốc lát, nửa ngày sau mới thật cẩn thận đi hỏi bác Lý vẫn không nói chuyện: “Bác Lý, bác thật là tay đua nghiệp dư?”

Bác Lý sắc mặt nghiêm túc gật gật đầu, tầm mắt một chút độ lệch đều không có: “Ừ, xem như thế đi.”

Tuy rằng sợ hãi, nhưng là Ngô Nông dù sao cũng là nam nhân, người nam nhân nào không thích xe vũ khí này nọ? Cho dù xảy ra tai nạn xe cộ, đối với xe yêu thích vẫn là không có biến hóa. Hơn nữa hắn nghe bên tai có tiếng tim đập thùng thùng thùng trầm ổn của người nào đó cảm thấy dị thường an tâm, cũng hơi chút có điểm lo lắng: “Bác Lý đua loại xe nào? F1? Địa hình việt dã?”

Bác Lý nghe được câu hỏi của hắn, khẽ ngẩng đầu lên, nghiêm túc từ sau tròng kính liếc nhìn Ngô Nông vẻ mặt ngạc nhiên một cái, rồi mới một lần nữa thu hồi ánh mắt nhìn chằm chằm mặt đường trước mặt. Hắn lặng yên nửa ngày sau đáp: “Không, là Kart Rider * .”

* Một trò game đua xe dẫn đầu ở Trung Quốc và Hàn Quốc , Việt Nam cũng được VTC phát hành dưới cái tên Boom Speed

“. . . . . .” Ngô Nông tiếp đó lặng yên. Sở Giang Đông nhìn hắn vẻ mặt kinh ngạc, nhịn nửa ngày vẫn là nhịn không được, cười ha ha. Ngô Nông cho Sở Giang Đông một ngón giữa, căm giận từ trong lòng ngực của y dịch ra, hoàn hảo chân hắn bị thương, nếu không tuyệt đối phải hung hăng đá mỗ thiên nga đen vài cái.

Hai người lại đùa trong chốc lát, nhưng là đi đường dài lại không có nhiều chuyện để nói, Ngô Nông lấy ra macair vừa mới mua, nhàm chán khởi động máy chơi tiếp. Phía trước Sở Giang Đông giao xong tiền sau, Ngô Nông liền yêu cầu tiểu thư bán hàng cho mac mới của hắn cài win 7, làm cho Laptop Apple thành hai hệ thống.

Sở Giang Đông đối thứ này dị thường kỳ quái: “Sao còn phải cài thêm hệ thống windows , em đều đã mua mac trực tiếp dùng hệ thống mac không phải xong sao.”

Ngô Nông liếc y một cái: “Mua apple để chi, anh không thấy bên trong Starbucks, trừ bỏ IBM chính là Apple, tôi lấy cái hàng này cũng không khởi động máy tốt. Windows mới là lựa chọn đứng đắn, phần mềm máy tính gì đó đều dùng được, trò chơi gì cũng đều vận hành.

Sở Giang Đông cười phun.

Ngô Nông chơi hệ thống mac sẽ không có hứng thú, hắn đời trước cũng không phải chưa bao giờ dùng qua Laptop Apple, có cái gì hắn chưa quen thuộc a. Hắn hứng thú là giao diện của win 7, tùy ý mở ra chơi bài trong chốc lát, lại không hứng thú, ngón tay ở trên Laptop vẽ loạn, cư nhiên làm cho hắn mở ra “khống chế mặt bản” .

“Đúng rồi Sở hỗn đản, anh có biết tạo người sử dụng không, làm cho tôi một cái, rồi thiết lập mật mã.”

Sở Giang Đông cầm laptop trên đùi Ngô Nông để trước mặt mình, tay chân nhanh chóng mở ra trung tâm người sử dụng, làm xong một cái người sử dụng: “Người sử dụng tên là gì?”

“Liền kêu Ngô Nông chứ sao.”

“Thật ngốc.” Sở Giang Đông đưa tay vỗ vỗ đầu của hắn, không để ý tới hắn oán giận, mười ngón tay thật dài chuyển động trên bàn phím: “Có ai lại dùng tên của mình làm tên người sử dụng a. Dùng tên tiếng anh đi, Narciso rất tốt.” Động tác hắn nhanh nhẹn lại bắt đầu thiết lập mật mã cho hắn: “Mật mã dùng cái gì, sinh nhật? Hay là trực tiếp dùng hán ngữ vịt con hợp lại. . . . . .”

Lời của hắn còn chưa nói hết, hai tay đang chuyển động chợt bị một cái tay nhỏ hơn y một vòng đặt ở trên bàn phím, y có chút khó hiểu quay đầu nhìn về phía Ngô Nông, không biết ý hắn là gì: “Xảy ra chuyện gì vịt con. . . . . ”

——”Anh sao lại biết tên tiếng Anh của tôi? Tôi nhớ tôi chưa từng nói với anh đi!” Ngô Nông nhăn mày nhỉn y, y và Sở Giang Đông tuy rằng nói chuyện qua rất nhiều, nhưng từ đầu đều không có đề cập qua tên tiếng anh của hắn. Hắn đời trước, phía sau dùng vẫn là tên “Tom” thầy giáo trung học cho hắn, “Narciso” tên này vẫn là hắn trong nhà có tiền sau mới đặt. Đương nhiên, đời này môn tiếng Anh tự giới thiệu , hắn dùng vẫn là tên mới mà không phải tên Tom.

Sở Giang Đông sửng sốt, rất nhanh liền kịp phản ứng chính mình nói ra thứ vốn không nên biết đến ── y sao có thể cùng Ngô Nông nói, Ngô Nông trong mơ tự giới thiệu, tự kêu mình là “NarcisoWu” Mà xưng hô bạn gái ( Lý Tử Vi ) là “EllieLee” ? Lúc sau Sở Giang Đông không có thời gian cảm thán Ngô Nông trong mơ cùng Ngô Nông hiện thực có chỗ tương đồng, mà là khiến cho chính mình nhanh chuyển động đầu óc nghĩ hết phương pháp giải quyết Ngô Nông nghi ngờ.

“. . . . . . Đó là bởi vì, ” cho dù trong lòng đã muốn phi thường khẩn trương, nhưng trên mặt vẻ mặt của y vẫn đang im lặng lạnh nhạt, y mỉm cười, đáp: “Anh xem qua sách tiếng anh của em a.”

“Này! Lúc nào anh xem qua sách tiếng anh của tôi a!”

Sở Giang Đông chớp chớp mắt, cố ý lừa bịp nói: “Sơn nhân tự có diệu kế, tự nhiên không thể nói cho em.” Y lại nhanh nói sang chuyện khác, đem lực chú ý của Ngô Nông một lần nữa kéo về trên máy vi tính: “Em rốt cuộc có đặt mật mã hay không, hay trực tiếp dùng vịt con ghép vần a, hay là em thích duck hơn?”

“Ngươi mới thích duck, cả nhà ngươi đều thích duck!”

“Đúng vậy anh chính là thích duck a. ^_^”

“Này. . . . . Động thủ động cước là phạm quy a!”

. . . . . . Bác Lý đang trầm ổn lái xe, nhìn sau kính chú ý hai người ở cùng một chỗ nháo, trên mặt mặc dù không hề bận tâm nhưng trong lòng cảm thán một tiếng: đại thiếu gia cùng vịt thiếu gia quan hệ thật đúng là tốt, thanh xuân gì đó, đẹp nhất nha.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.