Trọng Sinh Chi Nịch Ái

Chương 31: Bày bố



“Vậy tớ gọi điện thoại cho cậu, sao cậu không nhận ? Cậu có biết tớ lo lắng bao nhiêu không?” Tôi lần này coi như là hoàn toàn bị Thi Thi chọc điên, nói chuyện cũng phá lệ dữ tợn.Tên bám theo ngồi ở bên cạnh Thi Thi, Tề Tử Hi bất mãn đứng lên, đem Thi Thi hộ sau lưng, “Này, cậu nói chuyện với con gái gì kì vậy.”

“Tôi. . . . . .” Giọng điệu trì hoãn, liếc xéo Thi Thi còn đang núp sau lưng Tề Tử Hi .Cô đang cẩn thận nhìn tôi, cứ như tôi là mãnh thú ăn thịt người không chớp mắt .Được rồi. . . . . . Có lẽ thái độ tôi hơi ác liệt .Phải ! Nhẫn ! Nại !

“Được rồi. . . . . . Vậy hai người ai nói cho tôi biết. Tột cùng là xảy ra chuyện gì ?” Tôi ngồi lên ghế sa lon, cố gắng đè ép cơn tức bốc cao .Thi Thi mặt lấy lòng đưa lên một ly coca ướp lạnh, sau đó đẩy Tề Tử Hi ,chớp chớp mắt nhờ giúp đỡ .Tề Tử Hi rất là bất đắc dĩ lắc đầu một cái, bình thường ánh mắt chỉ dùng trừng người, giờ phút này lại ôn nhu như nước, thấy thế tôi da gà bụp cái đầy người, cuối cùng một chút cơn tức cũng bị hai người bọn họ làm nguội đi.

Hai người này, thật là mới không nhìn chút, liền bắt đầu liếc mắt đưa tình.

“Thật ra thì. Thi Thi cũng là ý tốt.”Tề Tử Hi vừa nói, vừa cho Thi Thi ánh mắt ‘ anh hiểu em, thân ái ’ .. Tôi phiền não gãi gãi đầu, nhiệt độ trong quán bar nóng,tôi mới vừa rồi nóng máu, không còn kịp chờ thang máy , trực tiếp bò trên thang lầu hai, hiện tại đã là đầu đầy mồ hôi .Đem áo lông vứt qua một bên trên ghế sa lon, tôi bất đắc dĩ thở dài, “Hai vị, xin trả lời vấn đề tôi hỏi trước đã. Sau đó mấy người ân ân ái ái tiếp có được không.”

Sau khi nói xong, tôi lại không nhịn được ói thêm một câu,”Hai người đã cũng như nước sơn tựa như keo,làm gì còn tìm tớ đảm đương chức vụ bóng đèn?Chẳng lẽ hai người nhất định phải vui vẻ trên sự đau khổ của người khác hả?”

“Không phải vậy. . . . . . Hồng Xương.Tớ không có ý đó.” Thi Thi hé miệng, có chút chột dạ phản bác, “Thật ra thì chuyện là, là vầy.Cậu cũng biết đó, chuyện sáng nay . . . . Chính là cậu cùng anh cậu . . . . Chuyện đó, kích thích tới Hạ Phi.”

“Cái này. . . . . . cái này tớ biết. Nhưng chuyện này cùng chuyện cậu kêu tớ tới có quan hệ gì sao?” Tôi dừng một chút, hết sức không hiểu hỏi.

“Có quan hệ chứ.”Thi Thi bĩu môi, chỉ vào trong một gian phòng, “Khụ khụ,phòng nơi này thật đúng là khá tốt, còn làm một gian phòng ngủ nhỏ.Khụ. . . . . . Ý tớ là, Hạ Phi đang ngủ bên trong .”

Thi Thi nói lung tung, tôi phải nửa ngày mới có thể miễn cưỡng hiểu ra,”Hạ Phi ngủ ở chỗ này ? Tại sao?”

“Hắn á, tâm tình không tốt . Tớ kéo hắn rời nhà cậu xong, liền cùng hắn cùng tới quán bar,gọi mấy ly nước trái cây. . . . Nhưng quán bar này, ngay cả trong nước trái cây đều có thêm rượu.Khụ, Hạ Phi tên này uống mấy ly,cuối cùng say ngã.”

“Đùa gì thế.” Tôi bỗng nhiên dừng lại. Không sai, theo kinh nghiệm kiếp trước của tôi .Hạ Phi tửu lượng quả thật rất kém .Dính vào một chút rượu cồn là có thể say, ngay cả Thi Thi con gái không thế nào đụng rượu cũng không sánh bằng. Cho nên hắn rất ít đụng vào rượu, ngay cả chút bia cũng không dám đụng một cái. Uống rượu cốc tai. . . . . . Hắn quả thật sẽ say.

“Cho nên, cậu liền gọi tớ tới?”Tôi đại khái hiểu rõ tình huống cụ thể. Thật sự có vài chi tiết chưa ráp lại xong,”Chờ xíu, tớ nhớ là, cậu ban đầu gọi điện cho tớ, bảo Hạ Phi cùng người khác cãi vã. . . . . . Còn dùng giọng nức nở nói với tớ !”

“Cái này ,thật ra thì tớ muốn cho cậu nhanh tới một chút. . . . . Cậu thấy đó,cả nghỉ đông cậu đều không ra cửa. Tớ không nói khoa trương một chút, cậu khẳng định cũng sẽ không được anh cậu cho đi. Cho nên không thể làm gì khác hơn là ra chủ ý này. . . . .” Thi Thi giảo hoạt chớp chớp mắt,”Cậu xem,tớ cũng biết,lời này vừa ra, cậu lập tức sẽ chạy tới.”

“Chết, chết tiệt !Vậy tớ lúc trước gọi điện thoại cậu tại sao không bắt máy ? !”

“Cái đó. . . . . . Người ta mới vừa hát ,thanh âm để rất lớn . . . . . Điện thoại để chế độ rung.Vừa vặn hát xong một bài mới nhận được điện thoại.”

“A. . . . .” Tôi toàn thân vô lực dựa vào trên sô pha, bất đắc dĩ đến mức tận cùng nói, “Cậu quả thực là hại người .Tớ thiếu chút nữa bởi vì chuyện này bị cậu lăn qua lăn lại.”

“Thi Thi cũng là có ý tốt thôi.”Tề Tử Hi đưa ra chiêu bài ‘khéo hiểu lòng người’,đem tôi cả đêm lo lắng bị dọa sợ xem như không có.

“Lần sau không được viện lý do này nữa.Sau này có chuyện như vậy, cậu nói thẳng với tớ,đừng đùa cái trò quỷ này nữa.” Tôi bất đắc dĩ lắc đầu một cái, từ ghế sa lon đứng lên, “Hạ Phi hắn còn ngất ?”

“Ừ. Cậu mau đi xem một chút đi.” Thi Thi trong mắt chợt thoáng qua một đạo ánh sáng cực kỳ sắc bén , “Hồng Xương. Thật ra thì cậu cũng nên tìm thời gian, nói chuyện cùng Hạ Phi một chút. . . . . . Hắn kể từ lúc thấy chuyện đó, tâm tình cũng rất không ổn định. Tớ lo . . . . .”

“Biết.” Tôi cực kỳ gật đầu tán thành, sau đó tâm tình lại thấp xuống, “Nói sao với hắn đây, thật ra thì tự tớ cũng không biết tớ cùng anh ta đến tột cùng là xảy ra chuyện gì.”

“Chậc chậc. Không hổ là ngốc manh .” Thi Thi chớp chớp mắt,nói mấy từ ngữ tôi hoàn toàn không hiểu , thậm chí bắt đầu lâm vào thế giới chính cô. Tôi khóe miệng rút lại chuyển qua trên người Tề Tử Hi ,”. . . . . . Thi Thi cậu ấy,gần đây vẫn luôn như vầy phải không? Cậu ấy rốt cuộc đang nói cái gì vậy?”

“Cụ thể tôi cũng không rõ lắm, nhưng cậu không cảm thấy lúc nàng lầm bầm lầu bầu rất khả ái sao?” Lại là một tấm gương điển hình cho tình nhân trong mắt hoá Tây Thi .Tôi khóe miệng rút rút ,rất miễn cưỡng gật gật đầu. Cái gì chứ. Năm đó Thi Thi làm tôi đắm chìm, là thanh thuần khả ái, làm việc lanh lợi,rất có cá tính .Mặc dù hiện tại cũng rất có cá tính, nhưng cá tính ra mặt đi? Thôi, cô ấy hạnh phúc là tốt rồi. Kiếp này, cô ấy so với trong trí nhớ có sức sống hơn nhiều. Đây tạm thời coi như là một chuyện tốt đi.

“Tốt lắm, tiếp theo bài gì đây?”

“Hai chúng ta cùng song ca đi, Hôm nay em sẽ gả cho anh “

“A. . . . . Anh anh này. . . . .”

Trong không gian tình lữ đó anh anh em em,tôi bây giờ không cam lòng hy sinh bản thân làm bóng đèn chiếu sáng khắp nơi, vội vàng chui vào phòng ngủ nhỏ .Vẫn như cũ là cách âm hiệu quả,âm nhạc phía ngoài KTV hóa thành nhỏ xíu không đau không nhột .Thỉnh thoảng trong không khí bụi bặm sẽ tùy theo bay lên, hạ xuống.

Hạ Phi nằm nghiêng ở đó đối với hắn mà nói giường có chút nhỏ .Tôi tâm tình phức tạp đi về phía trước mấy bước.Nếu là hiện tại hắn tỉnh, tôi còn thật không biết làm như thế nào đối mặt hắn. Thật ra thì Thi Thi nói rất đúng. Nếu như không phải do sự tình khoa trương một chút. . . . .. Tôi tám chín phần mười chắc là sẽ không hơn nửa đêm từ trong nhà đi ra ngoài.

Thật ra thì coi như đối mặt Thi Thi, tôi cũng cảm thấy rất không tự nhiên.Dù sao cô ấy nhìn thấy,tôi bị người khác hôn, còn là cường hôn .Hơn nữa mình còn xấu hổ bởi vì bị hôn quen cho nên quên mất giãy giụa. . . . . .

A a a. Đơn giản là hỏng bét hết rồi !Càng nghĩ thì càng nhức đầu. Nhất là, anh Tô Văn bên kia, tôi luôn miệng muốn đem tính hướng anh Tô Văn bẻ thẳng,nhưng đến bây giờ cũng không nghĩ ra cái biện pháp gì hữu hiệu .Tiếp tục như vậy nữa, nói không chừng cả tôi đều phải. . . . . .

Cái ý nghĩ này trong nháy mắt gõ chuông báo động trong tôi.Làm sao vậy, tôi tại sao có thể ý chí không kiên định như vậy ,bị anh Tô Văn hôn là thành đồng tính luyến ái? Không thể nào không thể nào. . . . . . Phải là không thể nào đi?

Xoắn xuýt đến cuối cùng, ngay cả tôi cũng không xác định .

Tôi cúi đầu, nhìn Hạ Phi nằm ở trên giường, lúc này đang đưa lưng về phía tôi ,trong lòng dần dần mềm đi. Cái tên này bình thường luôn là bày ra một bộ khốc khốc , việc không liên quan đến mình , nhìn đến tôi bị ‘ khi dễ ’ sau, phản ứng thế nhưng kịch liệt như vậy!

“Nè, Phi tử, cậu sẽ không còn ngất đi?” Tôi tự nhủ ,vươn tay chọc, nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc trên trán Hạ Phi, “Cậu luôn nói tôi không dùng được, hừ. Thật ra thì chính cậu cũng vậy . . . . . Vừa đụng rượu cồn là vầy.”

Tôi buồn cười lắc đầu một cái, trong giây lát nhớ tới trong nhà mình còn có một anh Tô Văn ‘gào khóc đòi ăn’.Nguy rồi, lúc trước anh Tô Văn điện thoại tôi cũng không bắt.Nếu cho là tôi xảy ra chuyện gì, nói không chừng sẽ trực tiếp gọi điện thoại báo cảnh sát. Không không không, anh Tô Văn cũng không phải là người xúc động.Nhiều nhất chỉ biết. . . . . . Cả đêm không ngủ chờ tôi trở về thôi.

Cho nên, gọi điện thoại báo bình an xong, tôi liền sớm về nhà đi.

Tôi đang muốn rút ngón tay trên trán Hạ Phi về thì lại bị tên rõ ràng đang say ngủ níu cổ tay. Hết hồn, cái tên này vừa rồi đang yên tĩnh,hết lần này tới lần khác đột nhiên cử động. . . . . Quả thực giống như xác chết vùng dậy !Trái tim của tôi một trận thình thịch nhảy loạn, nửa giờ sau mới hồi thần.

“Này,tỉnh cũng đừng giả bộ ngủ chứ. Cái trò bịp bợm của con nít, cậu cho rằng có thể hù dọa tớ sao?” Tôi giấu đầu lòi đuôi tố cáo nói. Trên thực tế, tôi thật sự bị giật mình.

“. . . . . . Hồng Xương?” Hạ Phi không xác định hỏi. Hắn miễn cưỡng mở ra một con mắt, đang nhìn đến tôi sau, thở nhẹ một tiếng, “Đây không phải là đang nằm mơ chứ.”

“Cậu thật đúng là ngủ mê, ngay cả thực tế và mơ cũng phân không rõ.” Tôi vô lực lắc đầu một cái, “Không thể giả được, tớ là Hồng Xương. Còn nữa, cậu không phải là đang nằm mơ. Hiện tại đã hai giờ sáng , chúng ta đang trong quán bar.”

“A, là Tống Thi Thi gọi cậu tới ?” Không hổ là Hạ Phi.Không cần tôi giải thích đầu đề ‘tôi tại sao lại xuất hiện ở quán bar’,liền đoán ra một cách đại khái. Tôi rất là tán thưởng gật gật đầu, “Ừ, cậu say, cho nên Thi Thi gọi tớ ra. Thấy các cậu không sao tôi an tâm, tớ đang định về nhà đây.”

“Trễ như thế một mình cậu về nhà?” Hạ Phi lập tức tiến vào tình trạng báo động cao,”Gặp phải người xấu thì làm sao ?”

“Ha hả, gặp phải người xấu, hắn là cướp tiền hay là cướp sắc đây? Tiền,tớ một phân không có. Sắc,trừ phi tớ gặp chính là nữ lưu manh, còn không tớ an toàn .”Tôi cười hì hì nói. Thật tốt. Tựa hồ Hạ Phi cảm xúc đã hoàn toàn ổn định lại , chúng tôi vẫn như phương thức bình thường cay độc nhau.

“Cậu thật là. . . . . .” Hạ Phi hiếm thấy không thêm vào một câu ‘ nữ lưu manh cũng sẽ không coi trọng cậu ’ .Hắn dị thường trầm mặc nửa tựa vào tủ đầu giường , nhìn chằm chằm vách tường đối diện ngẩn người.

Loại không khí đè nén này làm tôi cảm thấy hít thở không thông. Khi tôi ở cùng Hạ Phi,chưa từng xuất hiện qua thời điểm nhạt nhẽo thế này.Tôi bất an chớp chớp mắt,bước về phía giường , “Hạ Phi,buổi sáng gây gổ với cậu . Tớ thái độ có chút không quá tốt.Cậu bỏ qua cho.”

“Nào có. Là tớ đánh anh Tô Văn của cậu trước.”Tôi không cách nào từ trong thanh âm thật thấp của Hạ Phi nghe ra bất kỳ ý châm chọc nào.Vì vậy tôi an tâm ,tiếp tục nói, “Thật ra thì , cậu đánh anh Tô Văn mặc dù có chút quá khích, nhưng tớ ở trên tinh thần ủng hộ cậu. Nhưng chúng ta đang sống ở một thời đại hòa bình, không thể động một chút là lấy bạo chế bạo. . . . . . Huống chi anh Tô Văn cũng không dùng bạo lực với cậu.Lần sau chú ý một chút là được rồi.”

“Vậy hắn đối với cậu. . . . . .” Hạ Phi muốn nói lại thôi. Biết hắn muốn biểu đạt việc gì, lập tức nhớ tới cái hôn ngủ ngon đã lâu của anh Tô Văn, trên mặt nhất thời đỏ lên, “Cái đó, là cách anh ấy biểu đạt tình anh em.Quá tiến bộ có phải hay không, ha ha, tớ cũng cảm thấy như vậy, cho nên đang suy nghĩ biện pháp bắt anh ta cho bỏ đi.Ha ha ha.” Tôi một trận lúng túng cười khan, chế lời nói dối kém chất lượng.

“Gạt người.” Hạ Phi vô cùng không nể mặt chỉ ra. Trên mặt tôi không còn ánh sáng, chỉ có thể tiếp tục cười khan, ý đồ che tai mắt người.

“Hừ, không phải là đồng tính luyến ái sao. Cậu phải dùng tới hắn che chở sao?Loại chuyện đó, tớ. . . . . . Đã sớm biết.”

“A? !” Tôi có chút kinh sợ lui về sau hai bước. Phải nói Thi Thi tư tưởng mở ,thích đem hai người đàn ông cùng đi YY, tôi đây còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận. Bởi vì cô nàng là nữ sinh, cho nên không hiểu hai người nam ở cùng nhau vừa kéo vừa ôm ,ở trong mắt nam sinh chúng tôi ,là cỡ nào ghê tởm. ( giống như là chúng hủ nữ sẽ tiếp nhận BL nhưng không chấp nhận GL ) nhưng Hạ Phi cư nhiên cũng thản nhiên đem bốn chữ ‘ đồng tính luyến ái ‘nói ra khỏi miệng. . . . . . Điều này thật sự cho tôi đả kích không nhỏ .

“Cái đó. Không nhìn ra, thì ra tư tưởng cậu đi trước như vậy .”Tôi nhăn nhó nửa ngày, cuối cùng từ kẽ răng nặn ra những lời này. Là tôi quá lạc hậu sao?Chẳng lẽ đồng tính luyến ái lúc tôi không chú ý ,đã lan tràn đến trình độ toàn dân vận động sao?

“Anh ta có với cậu, có. . . . . . cảm giác?”

“Ờ, coi như là có đi.” Tôi hàm hồ trả lời .Thật ra thì tôi cũng không biết anh Tô Văn đang suy nghĩ gì. Chẳng lẽ cũng bởi vì đời này thái độ của tôi với anh ấy tốt ,liền quyết định thích tôi? Không, anh Tô Văn chưa bao giờ nói với tôi là anh ấy thích tôi. Anh chỉ nói với tôi: “Tựa như anh không buông em. Bắt được,cũng không muốn buông ra.”

Anh Tô Văn đối với tôi, chẳng qua là một loại chiếm hữu.Là một loại rất bá đạo,ý đồ quấy phá tước đoạt chiếm hữu hết thảy của tôi. Đó không phải là thích. . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.