Trọng Sinh Chi Nịch Ái

Chương 47: Hạnh phúc



Được cha Thi Thi chở tôi ra sân bay.Nhà Thi Thi điều kiện rất tốt, có hai chiếc xe riêng, mà cha cô đối với tôi ấn tượng rất tốt, vừa nghe tôi cần xe chở đến sân bay. . . . Không nói hai lời liền chở.Trên đường tới sân bay,không khí không đè nén giống lần anh Tô Văn đi. Thi Thi rất giỏi tạo bầu không khí sôi nổi ,cũng cùng trưởng bối nói chuyện, cùng mẹ tôi ăn nhịp với nhau. . . . . . Đàn bà VS con gái,một ngàn con vịt ở bên tai chúng tôi lảm nhảm.

Hạ Phi yên tĩnh một dạng mạn bất kinh tâm, đôi mắt đen cực kỳ nghiêm trọng, thần sắc trắng bệch, giống như năm đó tôi tiễn anh Tô Văn đi.Lòng tôi tiếp theo trận cảm động, không nghĩ tới ở trong lòng hắn địa vị của tôi vẫn quan trọng như trước kia .Bình thường giả vờ ác,nhưng thời khắc mấu chốt. . . . . . vẫn lòi đuôi đi? . . . . . . Thật ra thì tôi cũng sẽ nhớ cậu, rất nhớ rất nhớ à.

Tôi gợi lên nụ cười bất đắc dĩ ,nhẹ nhàng đẩy Hạ Phi một cái , “Nè. . . . . . Phi Tử, cậu có khỏe không. Đừng buồn nữa,cậu xem , cậu mặt mũi này rất khó coi.”

“Ngu ngốc. . . . . . Tôi đây là say xe.”

“Thật?”

“Thật.”

“. . . . . . Hừ, hại tôi cảm động nửa ngày.”

Thật thật giả giả, giả giả thật thật. . . . . . Cậu cái gì cũng giấu ở trong lòng. . . . . . Tôi như thế nào phân rõ,cái gì là thật, cái gì là giả đây.

Sân bay cùng trong trí nhớ một dạng. . . . . . nóc hình cung khổng lồ ,xa xa từ trên xa lộ cao tốc là có thể thấy. Một cái máy bay vừa vặn cất cánh, trên không trung vững vàng lướt đi, cuối cùng ẩn vào đám mây. . . . . .

Mẹ và Tô thúc thúc có kinh nghiệm lần trước đưa anh Tô Văn đi,lần này tự giúp tôi ghi danh tất cả thủ tục. Bọn họ bận rộn muốn khí thế ngất trời, tôi ngược lại nhàn rỗi, cùng bọn Thi Thi nói chuyện phiếm.

“Hô, thời tiết rất tốt để bay.”Thi Thi thở sâu một hơi,duỗi cái lưng mỏi, “Hồng Xương. . . . . . Phải nhớ phải giữ liên lạc đó.Cậu nếu dám quên bọn tớ. . . . . .” Cô giơ giơ quả đấm nhỏ, lộ ra nụ cười rất đơn thuần . . . . . . đáng yêu có thừa,nhưng một chút lực uy hiếp cũng không có.

Tôi nhợt nhạt cười, “Làm sao được. Tớ vĩnh viễn đều nhớ hai người, cả đời là bạn tốt.”

“Ừ. . . . . . Hạ Phi ,cậu không phải là có lời muốn nói với Hồng Xương à?”

“Đúng vậy, trước đó không phải bảo lưu lại lời buồn nôn đến sân bay nói à?”

“Ừ.” Hạ Phi ngẩng đầu lên, thận trọng hắng giọng. Tôi và Thi Thi bởi vì động tác hắn quá mức khoa trương mà cười trộm lên. Cái gì buồn nôn chứ, tôi thấy rõ ràng là đang làm trò cười. . . . . . Tôi và Thi Thi ngẩng đầu mong đợi, ai ngờ Hạ Phi giây kế tiếp nghiêm trang nói, “Tôi hôm nay tâm trạng không tốt lắm, cho nên dứt khoát sáng tác chúng, ừm,lên máy bay xem.”

“Xí !” Thi Thi rất thất vọng giậm chân, “Mệt tớ mong đợi như vậy .”

“. . . . . .” Tôi đây chánh chủ còn chưa có tỏ thái độ , cô thế nào so với tôi còn thất vọng hơn. . . . .

“Lên máy bay mới xem !Lén coi chính là cún!” Hạ Phi lúng túng đưa cho tôi tờ giấy.Tôi bị lời nói ngây thơ của hắn như sét đánh.Kính nhờ. . . . . . Cũng thế kỷ hai mươi mốt rồi,ai còn sẽ thật tin chuyện nuốt lời biến thành cún . . . . . Nhưng cho dù như vậy, tôi vẫn nói đáp ứng, “Biết. Tin tưởng nhân phẩm tớ đi.”

Hạ Phi chợt chống lại đôi mắt của tôi, khóe miệng hơi hướng về phía trước giơ giơ lên, trong mắt tảng lớn tảng lớn tia máu, giống như mấy chục ngày chưa ngủ .Nụ cười kia không khỏi mang theo khổ sở. Hạ Phi mỉm cười có thể ngắn ngủi,có thể là ánh mặt trời , có thể là biếng nhác. . . . . . Nhưng nụ cười như vậy ,thật không thích hợp với hắn. Tôi há miệng, lại nói không ra lời an ủi dễ nghe , cuối cùng không thể làm gì khác hơn là vỗ vỗ bờ vai của hắn.

Mẹ và Tô thúc thúc gửi hành lý xong,cũng cùng chúng tôi hội họp, mọi người nói đi nói lại một câu như nhau,‘ bảo trọng ’, ‘ lên đường bình an ’v…v… Tôi đây câu chúc phúc cả đời cộng lại,cũng không nhiều bằng hôm nay. Cuối cùng thông báo cho tôi biết đến lúc lên máy bay trên không trung vang lên, “Mời hành khách của chuyến bay NCA 157 đến cửa số 2. . . . .”

“Mẹ. . . . . .” Tôi cắn cắn môi, sau đó quay đầu hướng bác Tô, có chút trúc trắc mở miệng nói, “Cha. . . . . . con đi. Mọi người hảo hảo bảo trọng.”

“A. . . . . .” Bác Tô cùng mẹ hóa đá ba giây lâu sau mới có dấu hiệu hồi phục .Tôi đối với Thi Thi cùng Hạ Phi bọn họ phất phất tay, đưa mắt nhìn hai người bọn họ mấy giây, đưa dáng vẻ bọn họ ghi nhớ vào trong tim mình.Như vậy. . . . . . cho dù nhắm mắt lại, cũng có thể nhớ tới nụ cười của mọi người,những ngày tháng cùng mọi người chung một chỗ. . . . . .

Thương cảm rất nhanh liền bị kích động có thể cùng anh Tô Văn đoàn tụ thay thế. Không phải không thừa nhận, trước tình yêu. . . . . Tôi cũng là người ích kỷ.Có thể đem thân nhân của mình, cùng bạn mình trong nước mà rời bỏ,dứt khoát đi đến con đường chưa biết đến.

Giải quyết BOARDING PASS sau, tôi vội vã chạy tới cửa 2 trước máy bay.Chuyến bay lần này cũng không phải là bay thẳng tới Melbourne, phải chuyển chuyến một lần ở Sydney.Tìm được chỗ ngồi gần cửa sổ xong, tôi có chút buồn bã đem tầm mắt xin ra cửa số.Cánh máy bay còn chưa mở ra, nữ tiếp viên hàng không đẹp đẽ đẩy xe từ trong buồng ưu nhã đi qua. Không ít người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh đang dùng Anh ngữ thuần thục nhỏ giọng trao đổi, bọn họ nói là Anh ngữ của nước Anh, còn Trung Quốc dạy là của Mỹ.

Tôi vểnh tai lắng nghe. . . . . . Cũng không phải là muốn rình lý lịch bọn họ ,chẳng qua là tò mò thính lực mình đến tột cùng là trình độ gì mà thôi. . . . . . Anh ngữ của Anh nghe vào quả nhiên là lạ . Tôi nhíu mày một cái, mất thật lớn tinh thần mới phỏng đoán ra ý bọn họ.

“THE PLANE IS ABOUT TO TAKE OFF. . . . . .” Máy bay chậm rãi chạy nhanh tới đường băng,trong nháy mắt đang bay lên trời,có loại cảm giác mất trọng lượng không thoải mái , tôi lắc đầu, cảm giác trong lỗ tai giống như là bị nhét bông. Thành phố ở dưới chân của tôi, trở nên càng ngày càng nhỏ bé, như bản vẽ tinh xảo trên mặt giấy,chằng chịt thích thú.Đây chính là quê hương tôi sinh sống nhiều năm . . . . vườn hoa khi còn bé té quá vô số lần ,công viên Tinh Hải chủ nhật sau bảy giờ miễn thu vé vào cửa . . . . . . Cho đến giờ khắc này, tôi mới bắt đầu hồi tưởng lại nó .

Tôi buồn bã thở dài, khi cảnh tượng thành phố được ngắm mà bị đại dương vô tận thay thế thì đột nhiên nhớ ra cái gì đó, đưa tay móc vào túi xách,cẩn thận mở ra phong thư lúc trước Hạ Phi kín đáo đưa cho tôi . Có chút hối hận . . . . . Trước khi đi cũng không có cùng bọn họ chụp hình.Tôi có thể tin bộ nhớ thông thường của mình.Nhưng rất nhiều gương mặt, giống như hình trắng đen,theo thời gian trôi đi mà phủ bụi, khi tôi không chú ý thì góc hình ố vàng đi như lá úa.Cho đến có một ngày, vô luận tôi cố gắng nhớ lại bao nhiêu,cũng không nhớ nổi giọng nói và hình dáng người nọ . . . . .

Ngay cả tôi trong một năm này,thỉnh thoảng nghĩ về anh Tô Văn . . . . . Khuôn mặt của anh cũng mơ hồ .Tôi thường ở trong lòng phỏng đoán, anh có cao lên không? Anh có càng ngày càng thành thục nội liễm không? Anh có. . . . . .

Lại đang ngẩn người. Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, không coi ai ra gì mỉm cười, rũ mắt nhìn thư trong tay.Hạ Phi chữ viết ngoài ý muốn tinh tế, đơn giản có thể cùng chữ máy tính sánh ngang. Tên này. . . . . . Bình thường đều là lười biếng viết chữ, cũng thật khó cho hắn viết chỉnh tề như vậy.

Trong lòng tôi vừa một trận cảm động, nhấp miệng sau mới tiếp tục nhìn xuống dưới.

——-

Hồng Xương. . . . . . Cậu cũng không còn nhớ chúng ta lúc nào thì lần đầu tiên gặp mặt đi, thật ra từ rất lâu, trước cả hồi sơ trung ,tớ cũng biết trên thế giới tồn tại một người họ Hồng tên Xương ngu ngốc. Tên ngu ngốc này rõ ràng lá gan rất nhỏ, cũng không nhìn trường hợp mà ủng hộ chính nghĩa, tâm đồng tình nhảm nhí, có lúc đem mặt mũi so với tánh mạng còn trọng yếu hơn. . . . Tên ngu ngốc này còn luôn đem ý nghĩ của người khác đặt lên trước nhất, làm chuyện do do dự dự, lề mề. . . . . .

Nhưng tên ngu ngốc này, cũng là người cả đời này tớ cũng sẽ không quên.

Thế nào,bị kinh hãi, cảm động nói không nên lời đi ? Hừ, máu văn nghệ của tớ cũng không tồi đâu . . . . . . bình thường lười thôi.

Nhớ hồi cậu học lớp mười từng nói với tớ. . . . . . Tớ sẽ tới Thượng Hải học, Thi Thi sẽ yêu anh cậu, cậu học ở trường địa phương.Khi đó tớ bán tín bán nghi. . . . . . chuyện chuyển kiếp như vậy quá mơ hồ,coi như tớ đối với hóa học, vật lý v…v xì mũi coi thường,nhưng thường thức bình thường của địa cầu vẫn phải có. Được rồi, trọng điểm không phải là những thứ này, chuyện tớ không hiểu nhất là . . . . tại sao tớ lại tới Thượng Hải học?

Nói cậu chứ tác phong tớ thật ra trước sau như một. Này, không cho cười, tớ là nghiêm túc. Rõ ràng nói hay lắm, muốn cùng cậu học cùng trường đại học . . . . . . Tại sao tương lai tớ lại thay đổi? Khi đó tớ rất tự tin với mình cười cười: yên tâm, tương lai ở trong tay của chúng ta, tớ cuối cùng vẫn có thể đem nó thay đổi. Sau đó tớ thấy được ‘ số mạng ’ Thi Thi bị thay đổi, tớ thấy được cậu cùng người trong nhà quan hệ từ từ tốt lên,tính tình cũng so trước kia chững chạc hơn nhiều. . . . . . Ở trước mặt cậu, chúng tớ giống như là con nít,tất cả quấy rối cùng cậy mạnh cũng bị cậu cười trừ.

Hồng Xương, cậu làm đề số học liếc mắt là có thể tìm ra bẫy rập giấu giếm giữa những hàng chữ con số . . . . . vì cái gì,vĩnh viễn cũng không thấy rõ người ở người bên cạnh cậu .

Thật, tớ bị cậu chọc giận đến nghiến răng, khi viết thư này, đều có ý muốn bóp vỡ cây bút trong tay.

Đúng rồi, cậu đánh cuộc thua , còn thiếu tớ một điều kiện, đừng cho là tớ quên chuyện này. Tớ vốn là muốn sư tử mở miệng, nói lên cái điều kiện để làm khó cậu . . . . . Sau đó lại suy nghĩ một chút chọn quên đi.

Người toàn thế giới có thể yên tâm thoải mái làm khó dễ cậu. . . . . Mẹ nó, tớ vẫn không hạ thủ.

Tớ không biết tương lai cậu tính toán cùng anh cậu như thế nào, lúc trước nói với cậu cậu nghe vào bao nhiêu. Thế nhưng cuộc sống của cậu , lựa chọn của cậu. . . . . . tớ và Tống Thi Thi, đều sẽ chúc phúc cậu. Mẹ nói: người tốt vẫn sẽ có hảo báo . Hồng Xương, cậu là người tốt. . . . . . tớ hi vọng cậu sẽ nhận được hạnh phúc.

Được rồi, nếu văn vẻ tớ khó có được,vậy thì dứt khoát đem văn tiến hành triệt để.Hơn nửa đêm linh cảm đột nhiên tới, làm chút thơ,cậu xem đi.

Mùa hè nắm tay nhau chạy qua đường, dọc đường đi thất lạc bài ca ,

Ngoắc ngón út đã đọc lời thề, tâm tình trong mắt không truyền đến.

Tôi luôn nhàn còn cậu quá trì độn, tôi luôn kêu cậu làm chuyện ngu ngốc, tôi luôn nói quá ít do dự quá nhiều.

Quá khứ, quá khứ luôn là một bài ca ưu thương. Bạn đang

Sau cùng,tên ngốc, cậu tốt nhất ở nước ngoài sống cho thật tốt . . . . . Nếu không cậu sẽ có lỗi với tớ đầu tiên.Có rảnh rỗi nhớ gọi cho chúng tớ. . . . . còn nữa, nghe nói mấy em Thượng Hải cũng rất đẹp, lần sau cậu trở về nước tôi nhất định đem một người cho cậu xem.

Tử đảng-Hạ Phi.

“Có thể đừng cảm động vậy không , khốn kiếp.” Tôi lầm bầm nói, hai tay cẩn thận vuốt ve giấy viết màu xanh nhạt.Vẫn nhịn được không chảy nước mắt.Một chút nước mắt ít ỏi bị chùi sạch, chúng trên đầu ngón tay tôi lưu luyến vài giây, cuối cùng như lời hứa chưa hoàn thành kia biến mất vô tung.

. . . . . . Chúng ta đều đã lớn. Rốt cục hậu tri hậu giác tỉnh ngộ, Ngoắc ngón út thề giữ lời hứa trong quá khứ ,đều không thể thực hiện. Thân ái, đừng ngốc,chẳng lẽ cậu còn tin tưởng có vĩnh viễn sao?

. . . . . Không, nhưng cậu nhất định phải hạnh phúc. Cộng thêm tôi một phần, gấp đôi hạnh phúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.