Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 1 - Chương 30: vào ở phủ Trịnh Vương




Tại nội cung Hàm Phúc, Hiền phi nhìn Triệu vương, trong mắt rất tức giận “Ta lúc đầu nói với ngươi thế nào, phải cẩn thận tra rõ ràng đến cùng. Ngươi tra như vậy, thế nhưng lại bị một hài tử đùa giỡn, xoay quanh, trở thành trò cười cho cả kinh thành. ” Nếu ngày đó kịp thời nói với nàng chuyện này, thì bây giờ chuyện đã không đến nông nổi này. không nghĩ tới, chờ mình nhận được tin tức, đã chậm một bước.

“Mẫu phi, con thật không biết. Con đã dùng rất nhiều phương pháp để thử dò xét, đều không có vấn đề gì. Là con chủ quan, thế nhưng không biết quỷ nha đầu này lại cơ trí như vậy.” Triệu vương mặt như đưa đám.

“Chuyện đã như vậy, hơn nữa hoàng thượng đã xác nhận thân phận của nàng. Tạm thời không thể động vào nàng, nếu không người đầu tiên hoàng thượng hoài nghi chính là ngươi. Tạm thời cứ như vậy, sau này làm việc, không được lơ là, khinh xuất như vậy nữa, nếu không, những cố gắng ba mươi năm nay liền trắng tay” hiền phi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Mẫu phi, người yên tâm, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra lần nữa.” Thật ra thì người tức giận nhất là Triệu vương mới đúng.

Bây giờ, trong kinh thành mọi người đều truyền miệng với nhau về cô bé tên Ôn Uyển. Cành vàng lá ngọc chân chính, quý thiên kim nhà giàu có, thế nhưng lại lưu lạc làm nô tỳ, gặp nhiều cảnh ngộ bi thương. Trong kinh thành vốn dĩ mọi người đều đang nghênh đón đại thọ sáu mươi của hoàng đế, thế nhưng lại truyền tới một tin tức như vậy, làm cho những quán trà bên đường náo nhiệt không ngừng.

Ở trong phủ An Nhạc, tất cả mọi người cũng nghị luận rối rít.

“Các ngươi biết không? Thì ra Đào Hoa là nữ nhi của công chúa. Ôi ôi ông trời của ta, cháu ngoại của hoàng thượng a, là một người rất tôn quý, thế nhưng lại ngây người ở đây hơn hai tháng, làm sai sử nha đầu hơn hai tháng.” Một thêu Nương nhận được tin tức, lập tức nhỏ giọng nói.

“Thiệt hay giả? Người nào nói?” Một thêu Nương khác vội hỏi. Rất nhanh tất cả mọi người đều xông tới, nghe cái tin tức bạo phát này.

“Chính là Đào Hoa câm à?.” Mọi người ríu ra ríu rít, có đề tài mới để nói.

“Nàng là nữ nhi của Phúc Huy công chúa. Chính là bị Tam tiểu thư của quý phủ chúng ta đưa đến trang viên ở nông thôn. Không nghĩ tới, hôm đó chúng ta còn ở trước mặt nàng thảo luận chuyện này.” Một thêu Nương cảm thán.

“Không thể nào? hôm đó, chúng ta nói rất nhiều, nhưng nàng cũng không có phản ứng gì.” Một thêu Nương nghe bị hù dọa kêu to một tiếng, có chút không tin hỏi .

“Làm sao không có phản ứng, Đào Hoa ngày đó bị dọa cho sợ đến sắc mặt trắng nhợt.” Một người trong đó nói tiếp.

“Thiên chân vạn xác, chính là Đào Hoa, cái tiểu nha đầu không nói chuyện kia. Mẹ ơi, trời ơi, ta nói đứa bé kia, nhìn thế nào cũng thấy giống như là hài tử nhà phú quý. Thì ra không phải là ta xem nhầm, là trời cao đưa quý nhân đến bên cạnh ta, nhưng ta lại không biết nắm bắt.” Tú Nương kia mặt như đưa đám.

“Ai nha! tổ tông của ta, ngươi thật sự là giả dối. Ta còn mắng Đào Hoa kia, nàng có thể tìm ta báo thù hay không?” Một thêu Nương thất kinh.

“Sẽ không, muốn tìm cũng là tìm Kiều Tú Nương, sẽ không tìm ngươi.” Một người khác vừa nói.

“Nói đến cũng thật là, hài tử kia mặc dù không nói chuyện. Nhưng làm việc rất có bài bản, vô cùng cơ trí, xem một chút, người nào ở bên cạnh Kiều thêu nương mà không bị lột da, chỉ có nàng là còn hoàn hảo. Không hổ là hài tử của hoàng gia, rất thông minh.” Một thêu Nương than thở .

“Chính xác, bằng không cũng sẽ không đụng đến thập tiểu thư. Khi đó, thập tiểu thư còn muốn đạp Đào Hoa một cước, kết quả mình té giống chó ăn phân (nguyên văn nó vậy, ta vô tội a!).” Một thêu Nương thấp giọng cười.

“Đúng rồi, ta cuối cùng cảm thấy hài tử kia có cái gì không đúng. Lúc này coi như đã hiểu, trong mắt đứa bé kia không có một người nào, không có ai là hèn mọn. Trong mắt bình thản, giống như ở nơi này, nàng chỉ là khách qua đường, cho nên vẻ mặt rất ôn hòa.” Hà gia nương tử kêu.

“Sớm biết, ta liền cùng quý tiểu thư quan hệ tốt đẹp” một thêu Nương ảo não.

“Quan hệ tốt đẹp? ta nghĩ, đoán chừng tất cả chúng ta ở nơi này, một người cũng chạy không thoát.” Một nha hoàn âm thầm cười lạnh. Nơi này, có một nửa người đều sai sử Ôn Uyển làm công việc.

“Sẽ không, đứa bé kia thiện tâm như vậy. Chúng ta cũng không có đối xử tệ với nàng, có đôi khi còn chỉ dạy cho nàng những chuyện nàng không hiểu. Muốn tìm, nàng cũng sẽ tìm kẻ cầm đầu.” Hà gia nương tử chẳng những không có kinh hoảng, còn khuyên mọi người.

“Ngươi nói cái gì? Không thể nào, đường đường nữ nhi của công chúa, làm sao lại chạy đến nhà chúng ta để làm hạ nhân. Không thể nào!” Cửu tiểu thư căn bản là không tin. Nhưng sau khi xác định đó là sự thật, cả người đều sợ cháng váng. Đó là nữ nhi của công chúa, dù bộ dạng thế nào, cũng không phải là người mình có thể khi dễ. Hôm đó, mình đi vườn hoa làm cái gì, nếu không đến vườn hoa, không phải sẽ không có chuyện gì sao. Bây giờ có hối hận cũng vô dụng. Nàng vội vàng đi cầu mẹ ruột của mình.

“Ngươi còn mặt mũi để van cầu ta, mới vừa rồi, Hầu gia rất giận dữ. Truyền lệnh nói, ăn mặc cho đoàng hoàng, đi Vương Phủ để bồi tội với tiểu thư.” Mẹ ruột của Cửu tiểu thư gầm lên. Cửu tiểu thư nhìn thấy, biết mình đã gây phiền toái lớn. Trong bụng rất sợ.

Khi Thập tiểu thư biết được tin tức, liền trực tiếp bị dọa ngất xỉu, người chính là do nàng trực tiếp phân phó đánh chết tại trận. Còn Kiều Tú Nương khi nhận được tin tức, tê liệt ngã xuống trên mặt đất, bị làm cho sợ đến không khống chế được.

Mà lúc này Ôn Uyển được quản gia dẫn dắt, mang nàng đi xuống, từ chính sảnh đi một hồi, dẫn Ôn Uyển đi vào cửa bên hông phía tây, đến hậu viện. Mới vừa rồi Tiền viện hơi thở giản dị, hiện tại thì tường trắng ngói xanh, uyển chuyển khéo léo, trong viện là cây cối núi đá được xếp tùy ý. Có thể nói cách mười bước là một phong cảnh khác cũng không ngoa, đường nhỏ uốn cong thăm thẳm, rất khéo léo, rất khác biệt. Các đình đài được xây dựng đối diện với hồ nước. Hòn non bộ, hang động, khe suối được sắp xếp rất độc đáo, từng cọng cây ngọn cỏ đều có một phong thái riêng.

Nàng được dẫn tới một chỗ, liền đi vào, Ôn Uyển biết, đại khái đây chính là chỗ ở của mình. Sân trước rất tinh sảo, trên hành lang có treo một con chim họa mi, nghe tiếng kêu uyển chuyển của nó, tâm tình cũng rất vui vẻ. Nàng đang định tiếp tục đánh giá, đã có bốn tỳ nữ đi tới, hướng Ôn Uyển phúc thân.

“Tiểu thư hảo, lão nô họ Lâm, sau này nếu có việc gì cần, tiểu thư chỉ cần sai các nàng truyền lời cho lão nô là được. Bốn nha hoàn này, là lão nô chọn cho tiểu thư để hầu hạ người. Các nàng lần lượt gọi là Xuân Hoa, Hạ Hà, Thu Nguyệt, Đông Tuyết. Nếu không hợp ý người, muốn trả lại, chỉ cần nói với lão nô một tiếng. Vương gia nói hôm nay tiểu thư rất vất vả, người trước tắm rửa, dùng cơm xong, sau đó hảo hảo nghỉ ngơi.” Cung kính nói xong liền đứng qua một bên.

Ôn Uyển cảm thấy, sau khi quản gia nhìn thấy mình, trong mắt mừng như điên. Đúng, chính là mừng như điên. Ôn Uyển xác định mình không nhìn lầm. Nhìn lại, vẫn là mừng như điên. Ôn Uyển nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ được, tại sao sau khi thân phận của mình được xác nhận, mọi người trong phủ Trịnh vương đều rất hưng phấn. Cậu như thế, cái người phụ tá kia cũng như vậy, thị vệ bên cạnh cũng giống nhau, hiện tại quản gia cũng là biểu tình này, không phải chỉ là tìm được một cháu ngoại gái thôi sao, thật khó hiểu.

Bất quá Ôn Uyển có thể cảm giác được Trịnh vương thật sự thương yêu mình. Đoán chừng có chuyện mình không biết, nhưng điều này chắc không có thương tổn gì đối với mình.

Ôn Uyển phúc thân, ý muốn cảm tạ. Lâm quản gia bị làm cho quản sợ, vội vàng kêu không dám không dám, giảm thọ lão nô. Sau này trăm triệu lần không nên làm như vậy.

Nhìn bộ dạng nam tử trung niên hết sức lo sợ, Ôn Uyển thật ngại ngùng. Quên mất mình bây giờ là cháu ngoại gái của Trịnh vương, không còn là hài tử không có chỗ nương tựa, bị người khác khi dễ. Ôn Uyển có chút áy náy nhìn Lâm quản gia.

“Tiểu thư, người đối với mấy cái lễ nghi này không quen, chờ sáng mai, lão nô mời người tới dạy, sẽ tốt hơn.” Lâm quản gia bất giác tỉnh ngộ, nhớ lại những chuyện lúc trước Ôn Uyển đã từng gặp.

Bất quá có thể làm được đến tình trạng này, đã là rất tốt. Đối với một người, từ nô tài của Hầu phủ biến thành biểu tiểu thư của vương phủ, một biến chuyển lớn như vậy, mặc dù nàng sớm biết thân thế của mình, nhưng lại không có oán hận, đã làm cho Lâm quản gia rất kinh hãi. Bởi vì, hắn thế nhưng không có từ trong mắt Ôn Uyển thấy một tia lo sợ, tự ti hay vẻ mặt bàng hoàng. Trong mắt Ôn Uyển, có chẳng qua cũng chỉ là sự hòa bình. Đã trãi qua nhiều chuyện như thế, còn có thể giữ vững được sự chân thật này, đối với một hài tử sáu tuổi mà nói, biết mình là hậu duệ quý tộc Hoàng Thiên, bị nhiều cực khổ như vậy, nhưng lại không có oán hận, thật là bất khả tư nghị*.

Bất khả tư nghị: không thể tưởng tượng được.

Bốn nha hoàn nhất nhất tự giới thiệu mình. Trong bốn nha hoàn, Xuân Hoa là nha hoàn cầm đầu, cũng giống như đại nha hoàn trong phủ An Nhạc hầu, thoạt nhìn cũng là chững chạc hào phóng, trông coi tất cả những việc lớn nhỏ trong viện. Hạ Hà lớn lên thanh tú, có một cổ linh khí nhẹ nhàng, nhìn cũng chững chạc, giúp Ôn Uyển trong việc thêu thùa, tính toán. Thu Nguyệt có chút nhanh nhẹn, lớn lên xinh đẹp, trông coi việc ăn uống của nàng. Đông Tuyết làn da trắng nõn nà, dung mạo kiều diễm, là nha hoàn xinh đẹp nhất trong bốn người, đặc biệt giúp Ôn Uyển xử lý y phục cùng đồ trang sức.

Trước dẫn Ôn Uyển đi tắm, Xuân Hoa chuẩn bị cởi quần áo cho nàng. Ôn Uyển rất cường ngạnh cự tuyệt, để cho bốn người bọn họ đứng bên ngoài bình phong. Ôn Uyển nhìn những cánh hoa nổi đầy trong thùng tắm, nghe mùi thơm kia, nàng liền chờ không kịp bước vào thùng gỗ. Tắm khoảng một khắc đồng hồ, thay y phục tốt, mới đi ra ngoài.

Mấy nha hoàn dẫn nàng đi đến nhà chính, bố trí so sánh với tiểu viện ở Triệu vương phủ kém chút ít, nhưng cũng không chênh lệch quá lớn, chẳng qua là bố trí so với chỗ kia đơn giản hơn rất nhiều. Mấy thứ trang sức vật phẩm phía trên, nhìn giống như là vừa mới được bày biện. Bất quá trang trí nơi này so sánh với Triệu vương phủ chiếm được cảm tình của Ôn Uyển hơn.

Sau một lúc, đi lên một phần cháo tuệ nhân , một phần trứng cuộn thịt bầm, thịt cuốn nấm, thịt dê xào gừng, món trứng tráng phù dung, mực xào sợi, Ôn Uyển một người an tĩnh ngồi xuống. Nhìn Hạ Hà bưng nước sạch cho nàng rửa tay, sau đó dùng khăn lông lau khô, từ từ ăn.

Bởi vì kiếp trước khi phải trở về Ôn gia, bà nội nhìn bộ dáng thô tục của nàng, cố ý mời người đến dạy lễ nghi cho nàng. Lúc trước sợ bị lộ, Ôn Uyển cố ý làm như không biết lễ nghi, ăn uống như lang thôn hổ yết*. Hiện tại, nếu tiếp tục làm giống như vậy nữa, sẽ làm cậu bị mất mặt.

Lang thôn hổ yết: ăn như hổ đói.

Hiện tại, tự nhiên là không thể để cho cậu mất thể diện. Một người ngồi ở chỗ đó, từ từ ăn, rất là ưu nhã. Xuân Hoa liếc nhìn, trong mắt hiện lên vẻ kinh dị, mấy nha hoàn khác cũng truyền cho nhau một ánh mắt kì lạ, nhưng Ôn Uyển vẫn bất động.

Yên lặng ăn xong bữa cơm, Thu Nguyệt dùng khay trà nhỏ bưng trà lên. Trước kia thân thể Ôn Uyển không tốt, nàng cũng biết một số phương pháp bảo dưỡng thân mình. Sau khi ăn xong, ít nhất sau nửa canh giờ, mới có thể dùng trà, nếu không sẽ làm tổn thương lá lách, Ôn Uyển liền chỉ chỉ trà, lần nữa chỉ chỉ bụng mình, khoát tay áo.

Mấy nha hoàn hai mặt nhìn nhau, từ đầu đến bây giờ, họ vẫn kinh ngạc tại sao Ôn Uyển không nói lời nào. Bây giờ nhìn bộ dáng này của nàng, họ mới biết được thì ra Ôn Uyển không thể nói chuyện. Bất quá rất nhanh thần sắc đã trở lại bình thường.

“Tiểu thư, đây là trà dùng để súc miệng, không phải dùng để uống” nàng nghe thấy những lời này, mới bưng trà lên súc miệng, sau đó dùng khăn lau sạch. Ôn Uyển để Xuân Hoa lưu lại hầu hạ mình, còn những người khác đều lui ra ngoài