Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 7 - Chương 188: Binh vây phủ quận chúa (hạ)



Ôn Uyển đang thoải mái nhàn nhã ăn dưa hấu ướp lạnh, dù sao cũng chỉ cần giả bộ bệnh hôm nay nữa thôi, để cho mọi người biết là nàng giả bộ bệnh cũng không sao nữa.

Linh Đông nhìn bộ dáng dường như không có chuyện gì của Ôn Uyển , cúi đầu cũng ăn dưa hấu ướp lạnh theo. Trong lòng lại nghĩ đến không biết lúc nào có thể giống như cô cô, thái sơn sụp đổ trước mặt mà vẫn không đổi sắc.

Đúng lúc này thì Hạ Thiêm vội vàng chạy tới, đến trong sân viện còn ngã nhào, sau đó lăn một vòng vào bên trong sân. Đến trước mặt Ôn Uyển thở hồng hộc nói: “Quận chúa, không xong. Nhị hoàng tử mang theo người bao vây phủ quận chúa.” Hạ Thiêm từ Vương Phủ điều đến Phủ quận chúa, những năm này đi theo Ôn Uyển cũng là người đã trải qua mưa gió. Nhưng hôm nay cái khí thế này, còn có bộ dáng hung thần ác sát của Nhị hoàng tử rõ ràng là muốn đẩy quận chúa vào chỗ chết. Phủ quận chúa sắp sụp đổ rồi, làm sao có thể không khiến Hạ Thiêm bị hoảng sợ trước mặt được.

Ôn Uyển nghe lời này tay dừng lại một chút, sau đó tiếp tục chậm rãi mà ăn dưa hấu, bộ dáng kia thật giống như lời nói của Hạ Thiêm còn không quan trọng bằng nàng ăn dưa hấu.

Linh Đông ăn không nổi nữa, nhỏ giọng nói : “Cô cô, nhị hoàng thúc mang binh lính vây phủ quận chúa. Cô cô. . . . . .” Có cần phải trấn định như vậy hay không? Ngay cả hắn cũng bị dọa luôn.

Ôn Uyển giống như không nhìn thấy bộ dáng kinh hồn của Hạ Thiêm là sai, nhẹ nhàng phun hạt dưa ra, sau đó lại từ từ nói: “Chỉ là Nhị hoàng tử mang binh đi bao vây phủ quận chúa thôi, cũng không phải trời sập xuống, sao lại sợ như vậy?” Nói xong, tiếp tục ăn dưa hấu. Dường như Hạ Thiêm đang nói khí trời hôm nay không tốt vậy.

Hạ Thiêm cho là Ôn Uyển nghe không hiểu, làm cho mình bình tĩnh xong lại lặp lại một lần, sau đó còn tăng thêm lời của mình: “Quận chúa, Nhị hoàng tử mang binh bao vây Phủ quận chúa. Quận chúa, Nhị hoàng tử nói với Trịnh tướng quân cùng với nhiều tướng sĩ khác là quận chúa muốn tạo phản, còn nói nếu không buông vũ khí trên tay xuống thì sẽ lấy tội mưu phản cùng nhau xử lý.. . . . .”

Ôn Uyển ăn hết dưa ở trong tay xong liền đem vỏ dưa ném trên chiếc mâm đang đựng trái cây: “Lai giả bất thiện, người tới đều không có ý tốt. Những năm này người muốn mạng của ta cũng không kể xiết, hiện tại ta còn không phải rất tốt sao. Đứng lên đi, trời có sập xuống còn có ta chống đỡ . Ngươi sợ cái gì.”

Hạ Thiêm thấy Ôn Uyển không thể để ở trong lòng, trong lòng cũng hơi có chút thở ra, có lẽ quận chúa đã sớm có đối sách rồi, nếu không thì hiện tại đâu có bộ dáng chẳng sợ cũng chẳng vội vàng, mà nên nghĩ tới biện pháp chạy trối chết mới đúng. Mặc dù Hạ Thiêm tự an ủi mình như vậy nhưng nhớ lại một đám quan binh hung thần ác sát đem phủ quận chúa vây kín tới nước chảy không lọt, Nhị hoàng tử còn danh chính ngôn thuận nói muốn bắt quận chúa đi trị tội, lập tức liền lo lắng không dứt: “Quận chúa, Nhị hoàng tử nói, nếu Trịnh Thịnh tướng quân nhất định ngoan cố chống lại. . . . . .” Mưu phản là trọng tội, nhẹ thì muốn tru di tam tộc, nếu những binh lính này bị nhiễu loạn lòng quân đến lúc đó không chiến mà hàng thì bọn họ toàn bộ cũng đều phải chết rồi.

Ôn Uyển khoát khoát tay, khẽ cười nói: “Ngươi không cần lo lắng, những người này không phản được. Đến nói cho Trịnh Thịnh biết, cậu hoàng đế đã tỉnh lại, nếu có người nào dám can đảm bước vào trong phủ quận chúa một bước thì giết bất luận tội.” Ôn Uyển biết. Nếu tin tức này không thả ra ngoài, chắc có lẽ Trịnh Thịnh cũng không có phản chiến. Nhưng binh sĩ phía dưới thì không thể đảm bảo được rồi. Dù sao chỉ cần đối với chính sự hơi chút hiểu rõ cũng sẽ biết, nếu hoàng đế không còn, người cầm quyền hôm nay chính là Lục hoàng tử, Lục hoàng tử rất có thể chính là hoàng đế kế nhiệm, hiện tại hoàng đế còn sống, vậy thì Lục hoàng tử cái gì cũng không phải rồi, đương nhiên là sẽ bán mạng cho nàng.

Hạ Thiêm há hốc miệng, đã bị dọa sợ rồi. Hoàng thượng không phải đã băng hà rồi sao? Làm sao mà hiện tại đã tỉnh lại. Đây là chuyện gì xảy ra, xác chết vùng dậy sao? “Quận. . . . . .”

Ôn Uyển tất nhiên không thể nào nói cho người khác biết đây là bố cục do hoàng đế thiết kế. Việc này ngoài mặt phải nói cẩn thận để giọt nước cũng không lọt “Cậu hoàng đế chẳng qua bị thích khách ám sát hôn mê. Những người đó cố ý tung lời đồn nói cậu hoàng đế băng hà rồi, chính vì muốn ở trong kinh thành hô phong hoán vũ. Buổi sáng hôm nay ta nhận được mật chỉ, cậu hoàng đế bảo ta ổn định dẹp yên kinh thành. Ta đã hạ lệnh để cho Kiêu Kỵ doanh cùng Tiền Phong doanh vào kinh để duy trì trị an rồi. Bọn họ nói tạo phản đại khái chính là chỗ này đó.” Nhị hoàng tử muốn ồn ào thì cứ để cho hắn náo loạn một trận đi, dù sao hai người cũng là tử địch, đem thể diện hoàn toàn xé rách cũng tốt.

Hạ Thiêm nghe Ôn Uyển giải thích, khẩu khí đang treo lên mới quay trở về trái tim. Hoàng thượng không có chuyện gì vậy thì không có gì phải sợ nữa. Về phần Nhị hoàng tử cùng Lục hoàng tử. Hoàng thượng không có chuyện gì thì những thứ kia cũng là mây trôi.

Hạ Thiêm đi ra ngoài hướng về phía Trịnh thịnh nói: “Trịnh tướng quân, Quận chúa có lệnh, bất luận kẻ nào không được bước vào Phủ quận chúa một bước. Dám can đảm trái lệnh, giết bất luận tội.”

Trịnh thịnh là người mà hoàng đế điều cho Ôn Uyển dùng, sự trung thành là không cần phải lo lắng. Chẳng qua lúc này Trịnh Thịnh rất lo lắng binh sĩ phía dưới tin tưởng lời đồn: “Đại quản gia, Nhị hoàng tử nói quận chúa có ý đồ mưu phản, ta lo lắng lòng quân sẽ bị dao động. Giờ nên làm thế nào cho phải?” Trịnh Thịnh lo lắng binh sĩ phía dưới có người nghe được lời nói của Nhị hoàng tử đều có xu hướng phản chiến. Dù sao mưu phản chính là trọng tội tru di cửu tộc. Binh sĩ phía dưới chẳng qua là phụng mệnh của hoàng thượng tới bảo vệ Ôn Uyển quận chúa, cũng không phải là trung thành vì quận chúa mà đi chết.

Hạ Thiêm mới vừa rồi cũng vì nghe lời Nhị hoàng tử chiêu hàng mọi người nên mới lo lắng. Lúc này đã có định tâm hoàn tất nhiên là không sợ: “Tướng quân yên tâm, Quận chúa nói, sáng sớm nàng nhận được mật chỉ của hoàng thượng, hoàng thượng để cho Quận chúa ổn định dẹp yên kinh thành. Quận chúa đã điều động mười vạn đại quân của Kiêu Kỵ doanh cùng Tiền Phong doanh vào kinh. Lúc này đại quân đang trên đường đến.” Hạ Thiêm đều không cần nghĩ, không có mật chỉ của hoàng đế là không thể nào điều động được mười vạn đại quân.

Trịnh thịnh nghe xong sắc mặt buông lỏng. Hoàng thượng không có chuyện gì, Quận chúa lại nhận được hoàng lệnh điều động quân đội, đây chính là phụng chỉ làm việc, cùng với mưu phản hoàn toàn không cùng một khái niệm. Vậy thì hắn hoàn toàn không lo lắng binh sĩ phía dưới có xu hướng làm phản rồi : “Ngươi quay về bẩm với quận chúa, Trịnh thịnh tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ bước vào Phủ quận chúa một bước.” Tính toán đường đi thì trễ nhất trước trời tối Kiêu Kỵ doanh có thể chạy tới, đám người bọn họ chống đỡ đến trời tối là không thành vấn đề. Trịnh Thịnh đối với binh sĩ của mình hoàn toàn có lòng tin.

Hậu viện, lúc này Linh Đông nôn nóng bất an, làm cái gì cũng đều không làm được. Ngồi xuống giống như ở dưới mông có đinh vậy.

Ôn Uyển cười nói: “Làm sao, sợ à?” Thật ra dựa theo Ôn Uyển nói thì cũng không có gì đáng sợ. Nếu hoàng đế không còn thì hiện tại cảnh tượng phía ngoài nhất định là giương cung bạt kiếm, sinh tử chỉ trong một khắc rồi. Hoàng đế không có chuyện gì, Ôn Uyển hoàn toàn từ đầu không có gì lo lắng, quan trọng nhất chính là bảo vệ bản thân mình chu toàn.

Linh Đông lắc đầu, tỏ vẻ không sợ. Thật ra thì không sợ là không thể nào , đối mặt với tình thế như vậy, vạn nhất người của Kiêu Kỵ doanh tới chậm hoặc là thế nào thì Linh Đông cũng không dám nghĩ tới.

Ôn Uyển nhẹ nhàng cười một tiếng: “Nguy hiểm không phải ở phía ngoài, mà là ở nội viện.” Thấy trên mặt Linh Đông lộ vẻ nghi ngờ, Ôn Uyển vuốt đầu của hắn: “Nhất định là có thích khách lẫn vào trong phủ quận chúa rồi. Ta thấy người trong sân cũng không nhiều, một khi những người này hung tàn lên thì đều là liều mạng.”

Đáng tiếc lần này Ôn Uyển phán đoán sai. Không có một ai vào đây. Khiến Ôn Uyển thấy thật quái dị. Hạ Hương cười nói: “Quận chúa, không ai đi vào được nội viện.”Ngoài sáng có mấy trăm tinh binh hộ vệ không nói, trong bóng tối còn có vô số cao thủ. Có thể nói là một con ruồi cũng không thể vào được, nếu không thì Hạ Ảnh cũng không thể yên tâm mà chạy đi.

Ôn Uyển triệu Hạ Thiêm tới đây: “Tình huống bên ngoài như thế nào? Có phải Thạch đại nhân là đã xảy ra chuyện hay không ?” Ôn Uyển cảm giác, cảm thấy Thạch đại nhân dữ nhiều lành ít. Ở thời điểm làm phản thì loại vị trí này chính là mẫn cảm nhất, bởi vì hắn có thể thay đổi toàn cục.

Về mặt đối ngoại trong ngày thường Hạ Thiêm cótin tức cực kỳ linh thông, nhưng lần này cũng không biết: “Quận chúa, để nô tài cho người đi hỏi thăm một chút.” Phủ quận chúa đóng cửa, bảo thủ. Đối với tin tức bên ngoài Hạ Ảnh vừa đi thì lập tức thành người mù điếc.

Trịnh Thịnh trấn an binh sĩ xong thì hướng về phía mấy ngàn binh lính ở phía trước Nhị hoàng tử hô to hoàng thượng không chết, đã tỉnh lại. Quận chúa là phụng mệnh làm việc, cũng không có mưu phản. Mà hành động lần này của bọn họ này chính là đại nghịch bất đạo.

Nhị hoàng tử nghe được mấy lời này trong bụng liền kinh hãi, nếu như phụ hoàng không chết thì tình cảnh của hắn có thể nói là cực kỳ khó xử. Không đúng, cho dù không ổn thì phụ hoàng cũng không thể đeo danh tiếng giết con trên lưng, tính mạng giữ được . Nhưng Ôn Uyển lại không giống thế, nếu như Ôn Uyển bình yên vô sự, lấy tính tình ác độc của Ôn Uyển, đến lúc đó nhất định Ôn Uyển sẽ khiến cho hắn sống không bằng chết.

Nhị hoàng tử biết, hắn cùng với Ôn Uyển không phải là ngươi chết chính là ta sống. Lúc trước Ôn Uyển không dám hạ thủ với hắn, là kiêng kỵ phụ hoàng. Hiện tại phụ hoàng không có ở đây, hắn lại nói rõ là tới giết Ôn Uyển. Lần này nếu Ôn Uyển không chết thì người chết chính là hắn. Nhị hoàng tử lập tức nói là Trịnh Thịnh bịa chuyện để nói dối, vì không muốn để nhiễu loạn lòng quân nên trực tiếp cho người mạnh mẽ tấn công phủ quận chúa.

Trịnh thịnh lập tức cùng với Nhị hoàng tử đối chiến, đánh tới khí thế ngất trời.

1500 tinh binh bắt đầu bị Nhị hoàng tử thuyết phục nên hơn phân nửa cũng đều dao động. Nhưng bây giờ biết hoàng thượng không có chuyện gì. Quận chúa chỉ phụng lệnh của hoàng thượng thì điểm tâm tư này lập tức tan thành mây khói. Chỉ cần bảo toàn được Quận chúa, thăng quan đó là chuyện có thể đoán được. Ngược lại nếu như quận chúa mất một sợi tóc nào, đến lúc đó hoàng thượng trở lại, đầu bọn hắn không giữ được không nói mà còn có thể dính líu tới người nhà. Căn cứ vào điểm này nên Trịnh Thịnh cùng với thủ hạ một chút cũng không có lưu tình, gọn gàng dứt khoát. Binh lính dưới tay hắn đều là từng bước tỉ mỉ chọn lựa mà ra, có thể lấy một địch năm ( lấy một chọi mười là rất khó làm được , cảnh giới quá cao ).

Nhị hoàng tử nhìn loại tình huống này, lập tức trợn tròn mắt. Hắn biết phụ hoàng cho Ôn Uyển 1500 binh lính. Nhưng lại không biết mọi người đều là tinh binh. Người mà hắn mang tới so sánh họ thì toàn bộ đều thành kẻ ngốc rồi. Càng như vậy Nhị hoàng tử lại càng không dám lui binh, vì cho tới bây giờ, Ôn Uyển mà không chết tức là hắn chết. Hắn hiện tại chuẩn bị giết chết Ôn Uyển, không cần chờ phụ hoàng trở lại , chỉ cần nói chuyện này là dẹp loạn là được

Lui xuống thì Ôn Uyển nhất định sẽ giết chết hắn.

Lời nói của Trịnh Thịnh lập tức được truyền về hoàng cung. Kỳ Phong nghe được hoàng đế không có chuyện gì, lập tức trợn tròn mắt: “Phụ hoàng không có chuyện gì?” Tin tức không phải nói phụ hoàng đã không còn, làm sao có thể lại tỉnh lại được, hôm nay lại còn đưa cho Ôn Uyển một mật chỉ, vậy hắn thì phải làm sao bây giờ?

Phụ tá của Kỳ Phong ở bên cạnh lập tức nói: “Vương gia, lập tức hạ lệnh để cho Nhị hoàng tử lui binh.” Hoàng đế không có chuyện gì, mọi chuyện Lục hoàng tử tính toán đều chỉ là hoa trong gương trăng trong nước, đều là hư vô. Mà Ôn Uyển quận chúa lại không thể đụng được, nếu không thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Kỳ Phong cũng hạ lệnh để cho Nhị hoàng tử dừng tay rồi. Nhưng mệnh lệnh của hắn không truyền ra ngoài được, hoàng cung đã bị người ta khống chế. Ngay cả văn võ đại thần cũng không thả người nào ra ngoài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.