Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 7 - Chương 191: Kỳ Cừu



Lần này quá trình đánh vào hoàng cung vô cùng thuận lợi, lúc trước quá mức thuận lợi, hiện tại lại càng áp lực. Hai tướng lãnh sau khi được Hạ Hương chỉ điểm cũng hiểu ý của Ôn Uyển.

Mọi người nghe thấy binh lính ngăn cản trước mặt liền rống lên hai câu, ý chính là hoàng thượng bình yên vô sự, Quận chúa phụng mệnh Hoàng thượng tới bắt phản tặc. Các ngươi cũng là do bị lừa dối không biết sự thật, chỉ cần bỏ vũ khí xuống đầu hàng, có thể sẽ được bỏ qua chuyện cũ.

Hai quân binh chỉ cần gặp được những nơi hiểm yếu có ý chống lại liền giết sạch tất cả; nhưng chỉ cần bỏ vũ khí xuống đầu hàng, sau đó những binh sĩ đàng hoàng ngồi ở góc tường đều bình yên vô sự. Bởi vì hành động đó, hiện ra một tình cảnh người có cùng một điệu bộ tư thế, hoàng cung cũng không gặp cảnh máu chảy thành sông.

Mục tiêu của Ôn Uyển, Điện Văn Đức . Đương nhiên Ôn Uyển không hề đến Điện Văn Đức, phía ngoài Điện Văn Đức nàng cũng không đi. Chỉ đứng xa xa nhìn Điện Văn Đức.

Hành động này khiến Hạ Ảnh rất im lặng, có cần sợ chết như vậy không? Chỗ Ôn Uyển đang đứng còn để cho binh lính kiểm tra đi kiểm tra lại. Xác định hiện trường không có thuốc nổ hay có những đồ nguy hiểm tương tự. Khiến cho hai tướng quân đứng trước mặt cũng rất ngại (từ điểm này có thể thấy được Ôn Uyển rất sợ chết).

Hạ Ảnh thật sự suy nghĩ quá nhiều. Ôn Uyển cẩn thận như vậy, hai tướng quân ngược lại lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ tất nhiên muốn lập công, nhưng điều kiện quan trọng nhất chính là bảo vệ được an toàn của Quận chúa. Nếu như Quận chúa xảy ra chuyện gì, rất có thể kinh thành sẽ xảy ra đại loạn. Đến lúc đó lưng bọn họ gánh không được cái tội lỗi này.

Trịnh Thịnh tới đây bẩm báo nói: “Quận chúa, Lữ tướng quân nói (thủ lĩnh Kiêu kỵ binh) Điện Văn Đức có khoảng bảy tám chục nghịch tặc. Triều thần bị giam có hơn ba mươi, mặt khác bọn họ còn bắt hoàng tử hoàng tôn. Quận chúa, hoàng trưởng tử cũng ở trong đó.”

Ôn Uyển nhíu chân mày, nhiều triều thần như vậy, còn bắt hoàng tử long tôn. Thật là phiền toái. Dĩ nhiên, cho dù là hoàng tử long tôn, Ôn Uyển cũng không thể tự mình đi cứu bọn họ được. Thời điểm lúc hoàng đế bày ra thế cục này nên biết được, nhất định sẽ phải trả giá rất lớn.

Hiện tại đến nước này. Ôn Uyển không muốn xử lí cũng phải xử lí. Khụ, nàng không nên đến hoàng cung. Thật phiền toái. Thật ra thì Ôn Uyển cũng đang phân vân. Trả giá lớn như vậy để trừ được đám nghịch tặc này. Đáng giá hay không, Ôn Uyển cho là không đáng giá.

Được rồi. Ôn Uyển thừa nhận suy nghĩ của mình không giống với suy nghĩ của hoàng đế. Nếu để cho nàng dùng con của mình cùng tôn tử đi đổi lại địch nhân ở chỗ tối, nàng khẳng định không muốn. Bắt không được thì hao tổn, bắt được cũng hao tổn. Nhưng hoàng đế lại không giống nàng, con cháu hoàng đế đông đảo, nhiều như vậy cũng không thiếu mấy người này, chỉ cần mình không để ý đến coi như không có chuyện gì là được rồi. Hoàng đế lại đem Tam hoàng tử người mình coi trọng nhất mang đi.

Nếu như hoàng đế có lòng, cho dù kinh thành sinh biến. Lấy năng lực của Tam hoàng tử cũng đủ để trấn giữ kinh thành rồi. Đáng tiếc hoàng đế lại không đành lòng để nhi tử có tiền đồ nhất ở lại kinh thành, sợ vạn nhất xảy ra bất trắc. Dĩ nhiên, Ôn Uyển hoàn toàn bỏ qua tình huống hoàng đế cũng có lòng phòng bị đối với Tam hoàng tử.

Hạ Ảnh nhìn thấy một nhóm người đang di chuyển. Một đám đàn áp hơn bốn mươi người từ Điện Văn Đức đi ra. Thật ra Ôn Uyển đúng là suy nghĩ nhiều rồi, những người này đúng là muốn giết chết nàng, nhưng cũng không muốn dùng thuốc nổ giết chết nàng. Thuốc nổ ở cổ đại còn quản lí nghiệm ngặt hơn ở hiện đại gấp trăm lần. Cho dù những người này đem Lục hoàng tử giữ tại trong lòng bàn tay . Cũng không có được bao nhiêu hoả dược. Hơn nữa , nếu muốn nổ chết Ôn Uyển, chẳng phải cũng đem những người này cùng nhau tan xương nát thịt hay sao?

Ôn Uyển nhìn người tới, có chút thất thần. Nam tử mặc một thân gấm trường bào tầm trên dưới hai mươi tuổi bước ra từ Điện Văn Đức, diện mạo có năm phần tương tự Triệu vương. Tuy nhiên lại không có khí thế như Triệu vương, sắc mặt mang sắc thái tái nhợt không được tự nhiên, thần sắc vô cùng âm trầm: “Đây đúng thật là con nối dòng của Triệu vương.”

Ôn Uyển bất đắc dĩ cười một tiếng, nói như vậy, ban đầu Triệu vương thu thập tiền tài còn âm thầm xây dựng thế lực. Tất cả hắn đều nắm trong tay rồi. Những năm nay làm ra những chuyện này cũng không lạ.Khụ, Ôn Uyển thật lòng cho rằng năm đó sau khi Triệu vương cùng Hiền phi chết thì chuyện Triệu vương cùng cậu hoàng đế đoạt đích cũng đã sớm trở thành chuyện trong lịch sử. Tất nhiên, nàng không hề nghĩ tới, còn để lại một cái đuôi.

Người đi tuốt trên đầu cũng không lo lắng chút nào sẽ bị cung tiễn bắn chết. Ngược lại trên mặt lại mang nét cười nói với Ôn Uyển: “Biểu tỷ Ôn Uyển. Có thể nhìn thấy tỷ thật là may mắn.”

Dựa theo bối phận mà nói, Ôn Uyển lớn hơn hắn, gọi một tiếng biểu tỷ cũng không quá đáng.

Sắc mặt Ôn Uyển lúc này nhàn nhạt: “Hoàng gia không có người như ngươi, đừng có nhận thân thích loạn.”

Đừng nói đến người đang đứng trước mắt, ngay cả Triệu vương cũng đã bị hoàng đế khai trừ hộ tịch, khu trừ ra khỏi hoàng tộc. Cho nên xét về mặt luật pháp, thật đúng là không có quan hệ cho dù là nửa phân bạc.

Hai người Trịnh Thịnh cùng Lữ tướng quân đối với việc nguy nan trước mặt mà Quận chúa vẫn còn có tâm tư tươi cười nói giỡn thì vô cùng im lặng. Lúc này không phải nên nói là thả con tin sẽ tha cho ngươi một mạng hay sao, hoặc là trực tiếp giết để trừ hậu hoạn hay sao? Làm sao lại có thể bình tĩnh mà nói chuyện như vậy. Hơn nữa còn cười giỡn việc nhà. Trong lòng nói thầm, tuy nhiên Ôn Uyển cũng là người mà bọn họ không thể hoài nghi.

Người này nghe thấy liền cười ha ha: “Trong ngọc điệp tất nhiên không có tên của ta rồi. Biểu tỷ, ta tên Kỳ Cừu, năm nay hai mươi tuổi, so sánh ra thì nhỏ tuổi hơn biểu tỷ.”

Trong lòng Ôn Uyển liền thấy Kỳ quái. Là nhi tử Triệu vương cũng không Kỳ quái, cho dù thế nào Triệu vương cũng có một mặt kiêu hùng, muốn bảo toàn một đứa con trai vẫn có thể bảo toàn được. Kỳ quái chính là cái số tuổi này. So với Ôn Uyển nhỏ hơn những bảy tuổi. Cũng chính là sau khi sinh thần đại thọ sáu mươi tuổi của hoàng đế thì trở về sinh hay sao?Lúc đó thế lực của Triệu Vương ngập trời, mà nhi tử của Triệu Vương cũng không nhiều, làm sao lại không đem nhi tử vào gia phả chứ? Hơn nữa còn kêu Cừu, dùng cái tên này cũng biết có bao nhiêu hận.

Kỳ Cừu cười khẽ, cười đến châm chọc: “Làm sao, biểu tỷ không tin, cho ta là giả?”

Hắn cũng tình nguyện mình không phải là nhi tử Triệu Vương. Nếu không, cũng không cần phải trốn đông chạy tây như vậy. Giống như con chuột không thể lộ mình ra ngoài ánh sáng.

Trong lòng Ôn Uyển liền cảm thấy không đúng, lập tức cùng Hạ Ảnh nói thầm mấy câu, Hạ Ảnh liền từ bên người Ôn Uyển rời đi, về phần đi làm cái gì, cũng chỉ có Ôn Uyển và Hạ Ảnh hai người biết.

Ôn Uyển nhìn Kỳ Cừu, nhìn bốn mươi người đang bị bắt ở chỗ kia, lãnh đạm nói: “Ngươi muốn như thế nào, mới nguyện ý bỏ qua cho những người này.”

Kỳ Cừu cười lộ vẻ chế nhạo: “Nếu như ta nói, ta muốn mạng của ngươi. Chỉ cần mạng của ngươi, dùng mạng ngươi đổi lại bốn mươi người bọn họ. Ngươi nghĩ sao?”

Lúc này Ôn Uyển mới chợt hiểu, xem ra chính mình suy đoán không sai. Kỳ Cừu này căn bản không phải là chủ sử phía sau màn. Nếu như chủ sử phía sau màn là người như thế, Thần Cơ Doanh cùng ám vệ tra xét lâu như vậy cũng không tra xét ra được, thì không phải là kẻ đần độn hay sao?

Ôn Uyển lộ ra nụ cười: “Ngươi cho rằng ta sẽ dùng mạng mình để đổi lại mạng của bọn họ? Người hỏi lại một chút xem bọn họ,ai dám?”

Đừng nói đến Ôn Uyển không nỡ tổn thất đến cái mạng của mình, chính ngay cả những người kia cũng không có cái lá gan này. Cho dù Ôn Uyển lấy mạng của mình đổi lại bình an của bọn họ. Hoàng đế trở lại, vẫn không thể tha cho họ sống.

Quả nhiên trong đám người bị bắt có người hô lên: “Quận chúa, bọn thần nguyện ý chết cũng không để cho bọn nghịch tặc này đắc ý….”

Phía sau cũng không nghe thêm được gì, tất nhiên có thể nhất định đã bị ngăn lại.

Những người này cũng không phải là đứa ngốc, hiện tại nếu chết thì chính bản thân chết. Nếu để Ôn Uyển Quận chúa chết vì bọn họ, đến lúc đó người nhà bọn họ sẽ phải trả giá toàn bộ.

Kỳ Cừu ha ha cười lên: “Những người bên ngoài đều nói biểu tỷ là Bồ Tát hạ phàm, thì ra cũng chỉ như vậy. Cũng chỉ là hạng người lừa đời mua danh chuộc tiếng.”

Ôn Uyển cũng không thèm để ý đến việc nàng bị châm chọc, chỉ cười nói: “Nếu như thế gian nhiều thêm hạng người lừa đời mua danh chuộc tiếng như ta, tin tưởng rằng có lẽ sẽ sạch sẽ hơn nhiều.”

Bất kể mục đích gì, nàng cứu trợ vô số người là sự thật. Điểm này ai cũng không thể phủ nhận. Đấy là không nói đến việc nàng cũng không hề dựa vào điểm này để tranh công, thậm chí ngay cả từ thiện đường cũng đều tăng thêm hai chữ hoàng gia. Đem công lao ghi tạc cho hoàng gia, nhớ công hoàng đế. Hơn nữa nàng làm chuyện tốt cũng không phải cầu để được tốt lên mà chỉ cầu hai chữ an lòng. Lời của Kỳ Cừu, thật sự không thể chọc được tâm tình của Ôn Uyển.

Kỳ Cừu nhẹ nhàng cười một tiếng: “Vẫn nghe nói biểu tỷ có tài ăn nói rất giỏi, thật sự đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Biểu tỷ cũng là người giỏi ăn nói, tuy nhiên để so sánh với thủ đoạn của biểu tỷ thì tài ăn nói này thực sự cũng có chỗ thua kém.”

Ôn Uyển cũng không theo lời Kỳ Cừu mà đổi chủ đề: “Năm đó Triệu Vương thất bại bị giết, nếu ngươi trốn ra được thì nên tìm một chỗ để mai danh ẩn tích, bình bình an an mà sống.”

Thấy Kỳ Cừu muốn nói, Ôn Uyển liền lập tức cắt đứt hắn: “Chớ cùng ta nhắc đến cừu hận gì đó? Ngươi đối với ta cùng hoàng đế có cừu hận gì? Con đường đoạt vị vốn dĩ ngươi chết ta sống. Được làm vua thua làm giặc, nếu thua , thì phải can tâm tình nguyện. Làm những chuyện này thì có ý nghĩa gì.Muốn trách thì trách, tại sao lại sinh ra trong hoàng gia?”

Đây là lời nói thật từ tâm của Ôn Uyển. Nếu như năm đó Trịnh Vương thua, đợi chờ bọn họ chính là con đường chết. Cho dù không chết, Ôn Uyển cũng không có suy nghĩ báo thù. Mà sẽ mai danh ẩn tích làm một người bình thường. Nếu như không thể sống ở Đại tề, cũng sẽ chạy trốn sang nước khác.

Nụ cười trên mặt Kỳ Cừu càng sâu: “Mai danh ẩn tích? Nói thật dễ dàng, mai danh ẩn tích thật sự có thể sống cuộc sống an ổn hay sao? Ngươi cho rằng hoàng đế sẽ bỏ qua cho ta hay sao?”

Ai cũng không muốn mình giống như con chuột, sống cái loại cuộc sống không thể lộ ra ánh sáng. Nhưng chính hắn cũng không có sự lựa chọn.

Ôn Uyển lạnh lùng nói: “Nếu như ngươi không làm ra nhiều chuyện như vậy, hoàng thượng là đế vương có lòng nhân nghĩa, nhất định sẽ bỏ qua cho người.”

Thấy Kỳ Cừu lộ ra vẻ mặt khinh bỉ, nói gấp: “Năm đó Chu vương ức hiếp cậu hoàng đế hơn mười năm, sau khi cậu hoàng đế lên ngôi cũng không giết hắn. Ngươi chỉ cần an phận thủ thường tự nhiên người sẽ bỏ qua cho ngươi. Nhưng những hành động đã qua của ngươi, đừng nói cậu hoàng đế không bỏ qua cho ngươi. Ngay cả chính ta cũng không bỏ qua cho ngươi.”

Kỳ Cừu cười nói: “Nói thật dễ nghe. Đem người đấy ra ngoài.”

Lời nói vừa ra, có một binh lính bắt Linh Nguyên lại đưa ra ngoài.

Sắc mặt Linh Đông có chút trắng.

Ôn Uyển cười lạnh . Nàng cũng muốn xem một chút Kỳ Cừu muốn tính toán cái dạng gì. Những người này trong tay chỉ có Linh Nguyên còn có chút tác dụng ảnh hưởng đến Ôn Uyển, tất nhiên, chủ yếu chính là ảnh hưởng đến Linh Đông.

Linh Nguyên bị bịt miệng sau khi được tháo ra liền kêu kêu lên: “Cô cô….”

Kỳ thực Linh Nguyên muốn nói cô cô cứu ta nhưng những lời Ôn Uyển vừa nói hắn nghe rất rõ ràng. Hắn biết hiện tại kêu cứu cũng không có tác dụng gì. Cho nên, Linh Nguyên cũng chỉ là nhìn Ôn uyển, cũng không có cầu cứu. Càng không có vô dụng đến mức kêu lên ta không muốn chết.

Ôn Uyển đối với phản ứng của Linh Nguyên cũng cảm thấy ngoài ý muốn. Nàng cho rằng Linh Nguyên sẽ làm trò hướng về phía nàng cầu cứu trước mặt tướng sĩ, đến lúc đó ném mất thể diện của hoàng gia. Linh Nguyên sẽ không còn nửa điểm hình tượng. Không nghĩ tới, đứa nhỏ này cũng không tệ. Hiện tại nhìn cách dạy của Hải Như Vũ, phương hướng cũng không hề sai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.