Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 7 - Chương 232: Minh Duệ nhận sai(Thượng)



Sau khi mọi người rời đi, Minh Duệ rơi vào trầm tư.

Minh Cẩn cho là Minh Duệ tức giận, ngày thường Minh Duệ cùng Linh Đông quan hệ rất tốt. Nhưng bây giờ lại cự tuyệt, giúp hắn từ chối, Minh Cẩn nhỏ giọng nói: “Ca, không phải đệ ích kỷ đâu. Ca suy nghĩ một chút đi, cha sắp tới sẽ về nhà, cả nhà chúng ta đoàn tụ. Có Kỳ Triết biểu cữu xen vào thì tính làm sao? Ca, đệ không phản đối để sau này Kỳ Triết đi theo học tập, nhưng hiện tại không được. Đệ không muốn có một người ngoài ở bên cạnh cha mẹ cùng chúng ta.” Đến lúc đó nhà hắn bốn người, có thêm một người ngoài vào, còn ra cái gì nữa. Thử nghĩ cũng cảm thấy không được tự nhiên rồi.

Rõ ràng là Minh Duệ yêu cầu Minh Cẩn giữ bộ dáng vốn có, nếu không mẹ nhìn thấy bộ dáng kia lại khổ sở. Minh Cẩn tận lực làm cho mình như trước giống nhau. Nói thật chứ Minh Cẩn không cần biểu hiện ra, ở trước mặt Ôn Uyển, lúc trước như thế nào, bây giờ y như thế, căn bản không cần ngụy trang. Phủ Quận chúa là nhà của hắn, mẹ là người khiến hắn yên tâm nhất, nơi nào cần ngụy trang.

Minh Duệ suy nghĩ cũng hiểu được: “Đệ nói cũng đúng. Năm sau để hắn tới cũng được!” Thấy Minh Cẩn vẫn còn bộ dáng mất hứng, cười sờ sờ đầu Minh Cẩn: “Sau này tốt hơn hết nên cùng Kỳ Triết biểu cửu cùng Linh Đông biểu ca chung đụng nhiều, không được bày tính tình trẻ con nữa!” Minh Cẩn ngạo khí mười phần, điểm ấy vừa lợi vừa hại.

Minh Cẩn khó chịu hất tay Minh Duệ ra: “ Không cho phép sờ đầu của đệ. Cái gì mà không được bày ra tính tình trẻ con. Ca, huynh cùng đệ lớn như nhau, lại đem mình cả ngày như một tiểu lão đầu, cẩn thận mau già a!” Về đến nhà, Minh Cẩn cảm giác thấp thỏm bất an cũng dần ổn định. Nhìn lại Minh Duệ, vẫn là môt tiểu lão đầu.

Minh Duệ chỉ lắc đầu.

Linh Đông trở về Đông cung, hắn chỉ cần nói với Hải Như Vũ một chút chuyện của Minh Duệ và Minh Cẩn. Đi vào nhà mình, Linh Đông cảm thấy rất lạnh, cùng với hình ảnh trong phủ Quận chúa vui vẻ hòa thuận, Linh Đông cảm thấy Đông cung càng lạnh đến phát run.

Linh Đông trực tiếp đến gặp Hải Như Vũ, cùng Hải Như Vũ nói những chuyện hôm nay. Hải Như Vũ thấy thời điểm Linh Đông nói đến hai huynh đệ Minh Duệ, mặc dù trong lời nói không có nhiều thân cận, nhưng thần sắc so với lúc trước trở nên nhu hòa. Trong đầu cười khổ, Linh Đông với hai huynh đệ Minh Duệ còn muốn thân thiết hơn so với Linh Nguyên. Thân huynh đệ lại không thân thiết như người ngoài, Hải Như Vũ không biết là mùi vị gì. Nhưng đi tới tình trạng này, Hải Như Vũ còn oán trách ai được. Oán Ôn Uyển, thà không oán còn hơn. Hơn nữa, Hải Như Vũ cũng không dám ở trước mặt Linh Đông nói Ôn Uyển không tốt, thứ nhất Ôn Uyển là lão sư của Linh Đông, thứ hai sau này Linh Đông phụ thuộc rất nhiều vào Ôn Uyển, nàng không thể nói không tốt.

Linh Đông thấy thần sắc của Hải Như Vũ coi như tốt: “Mẫu phi, cô nói đợi Hoàng gia gia về, sẽ giao lại chính sự.” Linh Đông tiết lộ tỏ ý muốn ở bên cạnh Ôn Uyển học tập. Bởi thời gian không còn nhiều nữa, khoảng chừng mười ngày nữa.

Hải Như Vũ gật đầu: “Được, mai hãy trở lại đi. Không có chuyện gì cũng không cần trở lại.” Linh Đông cứ ba ngày sẽ trở về một chuyến, ở lại một đêm nghỉ ngơi ở Đông cung. Theo Hải Như Vũ biết, Linh Đông về cũng không ngừng nghỉ, ban đêm rất muộn mới ngủ. Tương đối chăm chỉ.

Linh Đông dạ một tiếng: “ Mẫu phi, sự tình trong Đông cung hay là giao cho mẹ con bọn họ đi! Người thân thể không tốt. Thái y đã nói người không thể hao sức nữa.”

Hải Như Vũ không muốn bận rộn, càng không muốn lo sự vụ trong Đông cung, nhưng bên cạnh nàng không có người thân tín có thể đảm nhiệm. Nhưng đối với sự chăm sóc của nhi tử, vẫn rất hưởng thụ.

Linh Đông phụng bồi Hải Như Vũ nói chuyện một hồi lâu, rồi mới lại viện của mình. Hải Như Vụ cúi đầu ghé sát Dung ma ma nói: “ Nếu Linh Nguyên được như Minh Duệ, thật là tốt.” Nếu Linh Nguyên có thể giống như Minh Duệ, còn nhỏ đã có tính tình trầm ổn như vậy, nàng cũng không lo lắng nhiều.

Dung ma ma cười khổ. Đừng nói là Trưởng tôn điện hạ, ngay cả Linh Đông điện hạ cũng thua kém rất xa người con trai đầu của Quận chúa. Thật sự là vạn dặm mới tìm được một đứa bé như thế. Nếu Trưởng tôn điện hạ như Minh Duệ, vậy sẽ không có xuất hiện cảnh một ngày huynh đệ bất hòa.

Kỳ Triết trở lại tất nhiên phải đi bái kiến Hạo Thân vương. Kể từ khi phát sinh biến loạn, Hạo Thân vương vẫn luôn cáo ốm không ra ngoài. Hôm nay vẫn còn ru rú trong nhà. Hạo Thân vương làm như vậy cũng là vì muốn tránh tỵ hiềm. Ôn Uyển biết trong lòng Hoàng đế nghi ngờ rất nặng, há có thể nào Hạo Thân vương không biết.

Kỳ Triết nói về sự biến đổi của Minh Duệ và Minh Cẩn: “ Minh Duệ nhìn càng thêm nội liễm hơn. Minh Cẩn thì vẫn như vậy, rất nhanh nhẹn. Ừm, so sánh với trước kia càng ngày càng nhanh nhẹn hơn.”

Hạo Thân vương có chút quái dị “ Minh Cẩn nhanh nhẹn hơn, một chút tiến bộ cũng không có?” Không nên nha, tiến bộ có thể không nhiều, nhưng không thể nào một chút tiến bộ cũng không có. Đứa bé kia nhìn rất thông tuệ!

Kỳ Triết lắc đầu, đối với tính tình của Minh Cẩn, hắn cũng có chút bất đắc dĩ. Tuy nhiên, đôi khi Kỳ Triết rất hâm mộ cái tính tình này của Minh Cẩn. Chỉ có hài tử được sủng ái, mới có cái tiểu tính tình ấy được.

Dùng xong bữa tối, Minh Duệ cùng Minh Cẩn luyện võ và luyện chữ. Hai huynh đệ bọn họ sắp sửa đi ngủ mà vẫn không thấy Ôn Uyển. Minh Cẩn lo lắng“Ca, mẹ quá bận rộn rồi, một chút cũng không thương tiếc bản thân mình.” Không có thời gian theo bọn họ còn không tính, thế nhưng bận đến trễ thế này mà còn chưa ngủ, khó trách lại gầy đến như vậy.

Minh Duệ trả lời vẫn câu kia: “Chờ ông cậu Hoàng đế về, cũng không cần bận rộn như thế nữa.” Hiện tại muốn thong thả cũng không được, cho nên tạm thời phải nhẫn nại thôi.

Minh Cẩn làm tổ trong cái chăn ấm áp: “Ca, có phải mấy ngày nữa cha về nhà không? Ca, ca có nghĩ qua nhìn thấy cha, chúng ta có bộ dáng gì không?” Thử nghĩ xem, lớn đến này rồi mà vẫn chưa ra mắt cha, không biết khi gặp cha có bộ dáng như thế nào.

Minh Duệ lắc đầu “Không biết” Đơn giản là mắt đối mắt chứ còn bộ dáng gì nữa? Chẳng lẽ cha hắn cùng mẹ giống nhau, đều nuông chiều bọn hắn sao. Nếu như vậy, hắn thật sự lo lắng cho Minh Cẩn.

Minh Cẩn lầm bầm“Một chút trí tưởng tượng cũng không có.Khó trách mẹ vẫn nói huynh là một tiểu lão đầu, một chút cũng không đáng yêu.” Minh Cẩn dùng những lời Ôn Uyển thường nói với Minh Duệ.

Minh Duệ đối với những lời nói thầm của Minh Cẩn không để trong lòng. Trừ phương diện bài tập cùng luyện võ yêu cầu nghiêm khắc, cá nhân Minh Duệ cũng rất dung túng Minh Cẩn, cũng giống như Ôn Uyển, không muốn Minh Cẩn mất đi tính tình trong sáng. Lần trước Minh Cẩn bị làm cho sợ, Minh Duệ cũng hết sức trấn an.

Tối đó, Minh Cẩn lại gặp ác mộng.

Ôn Uyển lập tức đi qua, thật lâu mới trấn an được Minh Cẩn. Chờ sau khi Minh Cẩn bình ổn trở lại, Ôn Uyển lấy khăn nóng lau mồ hôi trên người cho Minh Cẩn. Ôn Uyển nhẹ nhàn dỗ Minh Cẩn ngủ lại. Nhìn Minh Cẩn trong lúc ngủ mà cũng không yên ổn, Ôn Uyển vô cùng đau lòng.

Ôn Uyển cẩn thận buông tay Minh Cẩn ra, thấy Minh Duệ muốn nằm ngủ nhẹ nhàng nói: “Minh Duệ, mặc quần áo tử tế, đi ra ngoài một chút.” Cho dù lần này là vì muốn tốt, nếu không phân tích cho Minh Duệ biết rõ lợi hại, còn không biết hành hạ Minh Cẩn như thế nào nữa đây.

Minh Duệ đi theo Ôn Uyển vào phòng ngủ, Ôn Uyển ngồi trên giường nhìn Minh Duệ. Mặc dù gương mặt không có lạnh lùng, nhưng thần sắc rất nghiêm túc. Thấy vậy, trong lòng Minh Duệ rất bất an, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Ôn Uyển thấy Minh Duệ đến bây giờ còn không biết mình sai cái gì: “Con đừng gạt mẹ, có phải Minh Cẩn cả ngày đều gặp ác mộngkhông?” Ngày hôm qua mới trở lại, đêm qua gặp ác mộng. Đêm nay lại gặp ác mộng, Ôn Uyển còn cho rằng bản thân mình quá lạc quan.

Minh Duệ lắc đầu: “Cách ba năm ngày mới có, không phải ngày nào cũng gặp ác mộng. Mẹ, con không có lừa mẹ. Thật sự. Lúc ở thôn trang, Minh Cẩn nhớ người cũng gặp ác mộng, mơ thấy mẹ gặp chuyện không may.”

Ôn Uyển bất đắc dĩ, Minh Duệ căn bản không biết ác mộng ở thôn trang và ác mộng hiện tại không giống nhau. “Minh Duệ, Minh Cẩn gặp ác mộng ở thôn trang với gặp ác mộng bây giờ có cái gì khác nhau?” Minh Cẩn lúc ở thôn trang gặp ác mộng là do lo lắng an nguy của nàng. Biết nàng bình yên vô sự, tất nhiên cũng không còn gặp ác mộng nữa. Cho thấy một lần gặp trận máu tanh kia, tình huống hoàn toàn khác biệt. Tiêu trừ không được cái ảnh hưởng này, nó sẽ đi theo cả đời.

Minh Duệ không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn nghiêm túc tìm chỗ bất đồng. Vừa mới nghĩ, liền cảm thấy có sự khác nhau.

Ôn Uyển sau đó lại hỏi tiếp: “Tại sao ngày đó muốn Minh Cẩn nhìn thấy thi thể người chết. Còn muốn Minh Cẩn theo con đến trạm dịch xem những thi thể chết cháy kia? Minh Duệ, phải biết rằng, cho dù là mẹ, lúc mới mười tuổi nhìn thấy cung nữ và thái giám bị đánh chết còn sợ đến nỗi ngất xỉu. Đệ đệ con năm nay mới có tám tuổi, hắn chưa có kinh nghiệm gì. Cái gì cũng đều không hiểu.”

Minh Duệ hiểu Ôn Uyển kêu hắn đi ra ngoài là muốn nói cái gì: “Mẹ, con là vì Minh Cẩn cái gì cũng không biết, hơn nữa tâm tính có chút mềm yếu cho nên muốn Minh Cẩn mau hiểu chuyện một chút”

Ôn Uyển kéo Minh Duệ đến bên cạnh mình: “Mẹ biết, mẹ biết con vì muốn tốt cho Minh Cẩn. Mẹ còn biết con sợ Minh Cẩn tính tình yếu đuối, sau này giống như những con nhà giàu khác. Cho nên vẫn nghiêm nghị yêu cầu Minh Cẩn. Lần này con muốn thông qua chuyện này, để Minh Cẩn thấy được tình cảnh nhà ta không lạc quan, muốn Minh Cẩn xóa bỏ tính tình yếu ớt, mau chóng trưởng thành hơn. Con muốn Minh Cẩn giống như con, hiếu thảo với mẹ, san sẻ công việc giúp mẹ. Mẹ nói có đúng hay không?” Ôn Uyển nói chuyện với Minh Duệ giọng rất nhẹ nhàng, không giống giọng điệu cứng rắn nói với Hạ Ảnh lúc trước. Vẫn là con mình, cộng thêm tình huống của Minh Duệ đặc thù, cho dù Minh Duệ không dùng đúng phương pháp, nàng cũng không thể nói nặng lời được, chỉ có thể tiến từ từ.

Minh Duệ dạ một tiếng, hắn đúng là nghĩ như vậy.

Ôn Uyển ôm Minh Duệ vào trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Đứa nhỏ này, mẹ biết con rất hiếu thuận, cũng muốn tốt cho đệ đệ. Nhưng con có biết không, Minh Cẩn vẫn luôn ở trong kinh thành, kinh nghiệm duy nhất trải qua là chuyện hạ độc, con đột nhiên để hắn thấy một màn máu tanh như vậy, vạn nhất hắn không chịu nổi, bị dọa, thì phải làm thế nào bây giờ?” Hiện tại đã gặp ác mộng rồi.

Minh Duệ ngẩng đầu nhìn, biết Ôn Uyển còn nói nữa: “Mẹ, người có chuyện gì cứ trực tiếp nói với con. Có chỗ nào không đúng, người cứ nói cho con biết.” Bộ dáng này như có lời muốn nói, phía trước nói nhiều như thế chỉ là làm nền thôi.

Ôn Uyển vỗ vai Minh Duệ, chưa nói chỗ Minh Duệ không đúng. Chẳng qua cùng Minh Duệ nói về một câu chuyện, chuyện về một hài tử bị một tràng máu tanh dọa sợ. Dĩ nhiên, Ôn Uyển cường điệu nói sau khi đứa bé này bị kinh sợ, rơi vào ám ảnh, cả đời không thoát khỏi nỗi ám ảnh này. Ám ảnh này, sẽ theo hắn cả đời, không làm hắn vui vẻ được, thậm chí còn chết sớm.

Minh Duệ trợn mắt nhìn mẹ hắn, rốt cuộc hắn cũng biết mẹ muốn nói chuyện gì rồi. Thì ra, mẹ muốn uyển chuyển nói cho hắn biết, chuyện của Minh Cẩn, là hắn đã làm sai. Minh Duệ thấp giọng kêu: “Mẹ….” Minh Duệ sau khi gọi mẹ xong, không biết nên nói cái gì nữa.

Ôn Uyển nhẹ nhàng nói“ Minh Duệ, Minh Cẩn hàng đêm gặp ác mộng, bị ác mộng làm tỉnh dậy, chính là do một trần máu tanh kia dọa sợ. Chuyện này đã làm cho Minh Cẩn rơi vào ám ảnh, chẳng qua Minh Cẩn cậy mạnh, mới không nói cho con biết thật ra trong lòng hắn sợ. Cho nên ở trước mặt con giả bộ thành bộ dáng không có chuyện gì xảy ra.”

Minh Cẩn dù yếu ớt, nhưng ngạo khí vẫn có, mọi chuyện không muốn bị bỏ xa quá nhiều. Hắn nhìn Minh Duệ lợi hại như thế, đối mặt với trành diện kia mà sợ hãi, đây chẳng phải hắn quá vô dụng rồi sao. Thật ra có ca ca ưu việt như vậy cũng rất phiền toái.

Minh Duệ ngây dại. Hắn không nghĩ tới Minh Cẩn gặp ác mộng là do nguyên nhân này. Hắn thật sự không nghĩ tới.“Mẹ, con không biết. Con…“

Ôn Uyển nhẹ nhàng vỗ Minh Duệ“Mẹ biết con là vì muốn tốt cho Minh Cẩn. Chẳng qua con đã dùng sai phương pháp rồi. Minh Duệ, dục tốc bất đạt, phải nhớ muốn sửa được khuyết điểm trên người Minh Cẩn, có rất nhiều biện pháp, hiện tại chúng ta không cần vội” Bản thân Ôn Uyển cũng ý thức được, muốn tìm ra biện pháp, không nghĩ tới Minh Duệ lại ra tay nặng với Minh Cẩn như vậy.

Minh Duệ bị sợ: “Mẹ, vậy phải làm sao bây giờ? Mẹ, đều là lỗi của con. Con không biết, không biết Minh Cẩn là cậy mạnh” Minh Cẩn gặp ác mộng, chỉ nói với Minh Duệ là đang lo lắng cho mẹ. Minh Duệ cho là chuyện này đã qua. Thật không nghĩ tới bởi vì chuyện tối hôm đó mới làm cho gặp ác mộng.

Minh Duệ cũng bị Ôn Uyển lấy ví dụ minh họa dọa cho sợ, nghĩ đến bởi vì mình mà đệ đệ mình gặp phải ám ảnh tâm lý, trong lòng hắn hối hận vạn phần. Thật ra tình huống không có nghiêm trọng như Ôn Uyển nói thế, đây là Ôn Uyển cố tình nghiêm trọng hóa vấn đề, mục đích là muốn Minh Duệ tiếp nhận sự dạy dỗ, sau này không tự cho là đúng mà đi làm lung tung được.

Ôn Uyển trấn an Minh Duệ: “Muốn cởi chuông cần tìm người buộc chuông, có thể giải khai khúc mắc trong lòng Minh Cẩn, cần phải dựa vào con” Chuyện này quả thật cần phải dựa vào Minh Duệ.

Minh Duệ có chút không hiểu được: “Mẹ, vậy con phải làm gì?”Chỉ cần có thể giúp đệ đệ tiêu trừ cái bóng ma này, hắn cái gì cũng làm.

Ôn Uyển cười khẽ: “Cũng không có gì, con chỉ cần tìm kiêng kỵ nói cho Minh Cẩn biết, ngày đó thật ra con cũng rất sợ, trong lòng con sợ muốn chết. Chẳng qua là không muốn biểu lộ ra ngoài cho người khác biết. Đến lúc đó, mẹ có cách tiêu trừ ám ảnh trong lòng Minh Cẩn.”

Minh Duệ không rõ: “ Chỉ đơn giản như vậy?”

Ôn Uyển gật đầu: “ Minh Cẩn bây giờ đem nỗi sợ hãi dằn xuống đáy lòng, chỉ cần nó đem nỗi sợ này nói ra, mẹ mới có thể chỉ dẫn tốt được. Điều này có thể dễ dàng làm tiêu tán, xóa bỏ tai họa ngầm. Nếu nó vẫn không nói ra, mà dằn xuống lòng, đây mới là tai họa ngầm.”Người trong lúc bi thống, cần phải khóc lớn. Bởi vì khóc lớn giống như đang phát tiết bi thương cùng thống khổ trong lòng ra ngoài, cả người đều nhẹ nhàng hơn. Nếu không khóc, cái gì cũng cũng không làm, bi thống chôn giấu trong lòng, đây mới làm người ta lo lắng. Minh Cẩn cũng như vậy, trên mặt như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong đáy lòng đang sợ hãi. Buổi tối gặp ác mộng chính là phản ánh chân thật nhất. Chỉ cần Minh Cẩn đem nỗi sợ trong lòng này nói ra, nàng từ từ hướng dẫn, tất nhiên sẽ vô sự. Mà người có thể khiến Minh Cẩn nói ra nỗi sợ trong lòng, chỉ có thể là Minh Duệ.

Minh Duệ có cái hiểu cái không, nhưng hắn biết mẹ luôn nói có đạo lý: “ Tốt, vậy con sẽ cùng Minh Cẩn nói chuyện.”Chuyện này nhất quyết phải giải quyết sớm.

Ôn Uyển gật đầu: “ Ừ” Sau khi suy nghĩ xong liền hỏi: “ Trừ những chuyện này ra, Minh Duệ, con đàng hoàng nói cho mẹ biết, con còn bắt Minh Cẩn làm những chuyện gì nữa? Không cho phép gạt mẹ.” Ôn Uyển hiện tại lo lắng, có phải Minh Duệ còn để Minh Cẩn làm những chuyện khác hay không?

Minh Duệ lắc đầu, tỏ vẻ không có.

Ôn Uyển mới thở phào một hơi. Minh Duệ liền nhớ đến hắn bảo Minh Cẩn trước mặt mẹ giả bộ vô sự, giả bộ cùng trước kia như nhau, lập tức đem chuyện này nói với Ôn Uyển, cũng không biết chuyện này có thỏa đáng hay không.

Ôn Uyển nghe Minh Duệ nói, bị hù sợ một thân mồ hôi lạnh i. Thử nghĩ xem, một năm bên ngoài muốn đệ đệ sớm ngày hiểu chuyện, vì trong nhà mà chia sẻ, không muốn nàng phải cực khổ như vậy nữa, một mặt để Minh Cẩn gặp một trận máu tanh tàn khốc, một mặt khác lại muốn đệ đệ giữ vững tính tình ngây thơ, cái này mà không cẩn thận lại làm cho Minh Cẩn bị tâm thần phân liệt.

Ôn Uyển toàn thân một mồ hôi lạnh: “ Con đứa nhỏ này, con có biết, con làm như vậy, nếu làm không tốt, sẽ biến đệ đệ con thành…” Tâm thần phân liệt Ôn Uyển không nói ra được. Thật giống như nói ra sẽ làm cho Minh Cẩn bị như thế vậy.

Ôn Uyển nhìn Minh Duệ, thật không biết phải nói Minh Duệ như thế nào. Nói nặng cũng không được, mà nói nhẹ thì vô dụng. Dạy hắn, đúng là rất khó khăn nha! Ôn Uyển lập tức cảm thấy may mắn, như vậy cũng tốt, mình hỏi nhiều như vậy, hiện tại biết cũng không muộn. Nếu không cứ tiếp tục thế, bị Minh Duệ thay đổi như vậy, đến lúc Minh Cẩn bị tâm thần phân liệt thật, có hối hận cũng không kịp nữa.

Minh Duệ kỳ quái hỏi: “Mẹ, tâm thần phân liệt là gì?” Đây là cái gì nha, sao hắn chưa từng nghe qua a!

Ôn Uyển lập tức đem chứng tâm thần phân liệt giải thích cho Minh Duệ nghe. Giải thích rất rõ ràng, ngay cả những hành động bất thường gần đây của Minh Cẩn cũng đều nói. Ôn Uyển đem ba phần nguy hại biến thành mười phần. Minh Duệ nghe được sắc mặt trắng không còn một chút máu:“ Mẹ…” Chẳng qua chỉ không muốn làm mẹ lo lắng, làm sao lại dính dáng đến bệnh tâm thần phân liệt vậy. Tại sao có thể như vậy?

Ôn Uyển vội vàng trấn an Minh Duệ: “ Không có chuyện gì. Hiện tại con đã nói với mẹ rồi, mẹ sẽ chú ý. Tuy nhiên, Minh Duệ, sau này con muốn Minh Cẩn làm chuyện gì, nhất định phải nói với mẹ trước biết không? Cũng không thể như lúc trước”. Minh Duệ hoàn toàn dựa vào suy nghĩ của mình mà dạy Minh Cẩn. Một cái không tốt, càng làm cho Minh Cẩn thêm lệch lạc. Ôn Uyển cũng tự trách, điều này cũng do nàng quá bận rộn. Sau này phải chú ý, nếu không, để Minh Cẩn thêm sai lệch, đến lúc đó hối hận cũng không kịp.

Minh Duệ gật đầu, đáp ứng.

Ôn Uyển cười, nói Minh Duệ về cái nhìn của hắn về chuyện này: “ Minh Duệ, đúng là Minh Cẩn có chút yếu ớt, cũng rất ngây thơ, điểm này mẹ cũng sớm ý thức được. Minh Cẩn yếu ớt không phải là không tốt, tại sao con không thử nhìn theo một góc độ khác? Minh Cẩn yếu ớt, chứng tỏ hắn trải qua rất vui vẻ. Hài tử không ai thương không ai yêu, làm sao có thể yếu ớt được? Con nói có phải không? Cũng chỉ có hài tử lớn lên trong một gia đinh hạnh phúc, không buồn không lo, mới trở nên yếu ớt.”

Minh Duệ gật đầu rồi lại lắc đầu: “ Mẹ, Minh Cẩn hiện tại yếu ớt một chút cũng không sao, nhưng chờ đến khi Minh Cẩn trưởng thành, vẫn còn yếu ớt như vậy thì làm sao bây giờ? Sau này cha mẹ còn phải dựa vào đệ ấy nha!” Hắn muốn đi ra ngoài, sau này cha mẹ già rồi, trong nhà cũng chỉ có thể dựa vào Minh Cẩn. Minh Cẩn như vậy làm sao có thể chiếu cố tốt cha mẹ được.

Ôn Uyển nhịn cười, gật đầu: “ Minh Duệ, cũng là mẹ không nói cho con biết. Mẹ đã nghĩ kỹ rồi, chờ sau này cha con về, cha con sẽ dạy con cùng Minh Cẩn. Lời nói cùng hành động của cha con rất mẫu mực, Minh Cẩn sẽ tốt thôi, con đừng lo lắng.”

Minh Duệ không lo lắng mới kỳ quá đấy: “ Mẹ, vạn nhất cha…” Vạn nhất cha cùng mẹ giống nhau, đều nuông chiều Minh Cẩn, vậy sẽ như thế nào a? Đến lúc đó hắn muốn xoay cũng không xoay tay tới nữa.

Ôn Uyển nở nụ cười: “ Con cái đứa nhỏ này, đối với cha con còn không tin nha! Con yên tâm, cha con sẽ không dung túng cho Minh Cẩn đâu. Nếu cha con mà dung túng cho Minh Cẩn, con cứ nói cho mẹ biết. Mẹ đáp ứng con, đến lúc đó thì để con quản thúc Minh Cẩn, con xem như thế có được không?” Đứa nhỏ này, không những đối với nàng không tin tưởng mà đối với Bạch Thế Niên cũng không có lòng tin. Cha mẹ đời trước của đứa nhỏ này rốt cuộc là cái dạng kỳ hoa gì a, lại làm cho Minh Duệ bị thương tổn đến nhường này! Mặc dù không biết là thương tổn gì, nhưng thông qua biểu hiện của Minh Duệ có thể biết, Minh Duệ đời trước cũng chịu không ít lần cay đắng đâu.

Đáy lòng của Ôn Uyển dần hiện ra sự đau lòng nồng đậm. Không nhịn được ôm Minh Duệ vào lòng, để Minh Duệ ngồi trên đùi mình. Minh Duệ cho mình là người lớn, không như những năm khi còn bé nữa, không muốn Ôn Uyển ôm hắn, nhưng không thắng nổi sự kiên trì của Ôn Uyển.

Ôn Uyển sờ trán Minh Duệ cười: “Đảo mắt một cái, bảo bảo nhà ta đã tám tuổi rồi, mẹ ôm cũng không nổi nữa rồi. Thời gian trôi qua thật mau a!” Ôn Uyển trước kia thích gọi Minh Duệ là bảo bảo. Chẳng qua khi lớn lên lại không còn kêu nữa.

Mặt Minh Duệ hồng hồng: “ Mẹ…” Nhăn nhó không muốn, hắn cũng đã tám tuổi rồi, còn để cho mẹ ôm, thật là mất mặt nha!

Ôn Uyển giống như ngày xưa hướng về cái mặt đen thui của Minh Duệ cắn một ngụm: “ Cho dù con có cưới vợ sinh con, con vẫn là nhi tử của mẹ. Tuy nhiên, đến khi đó mẹ không còn ôm nổi con nữa rồi. Thừa dịp mẹ còn ôm nổi con, ôm nhiều hơn một chút.” Bởi vì Minh Duệ thiếu hụt cảm giác an toàn, cho nên phải trao nhiều yêu thương hơn.

Minh Duệ toàn thân cứng ngắc, một hồi sau mới nhẹ nhàng nói: “ Mẹ, con xin lỗi. Lần này là con lỗ mãng.”

Ôn Uyển mềm giọng nói: “Đứa nhỏ này, có gì mà xin lỗi. Con là nhi tử của mẹ, mẹ vì con cái gì cũng làm. Chuyện của đệ đệ con, cũng không có quan hệ gì. Con sau này chú ý nhiều hơn, nếu cảm thấy không tốt hay có ý kiến gì, có thể cùng mẹ thương lượng. Không nên tự mình quyết định, biết không?”

Minh Duệ gật đầu.

Hai mẹ con nói chuyện một hồi, phía ngoài Hạ Dao nhắc nhở. Lúc này Ôn Uyển mới để Minh Duệ xuống, lúc đứng lên chân có chút tê rần. Cho nên mới nói, nhi tử thật nặng.

Minh Duệ trong lúc Ôn Uyển đang hát ru đã ngủ say. Hai năm qua, bởi vì Minh Duệ trưởng thành sớm, rốt cuộc đối với Minh Duệ có chút thiếu sót. Hai đứa bé không thể có sai sót gì nữa. Lần này có thể bỏ xuống được một chuyện, cùng Bạch Thế Niên chăm sóc hai nhi tử thật tốt.

Ôn Uyển thở dài, còn nói nhi tử gì chứ? Đối với một lão công bị vây trong trạng thái nửa xa lạ, còn không biết làm sao để hoà hợp đây. ÔnUyển cảm giác mình thật bi thương mà! Bên nào cũng không làm mình thật sự yên tâm mà. Thật sự là, đây là cái chuyện gì a!

Ngày thứ hai, Mai Nhi đem theo Di Huyên đến. Hôm qua Ôn Uyển đã nhận được thiếp mời của Mai Nhi tự nhiên cho người đi đáp lời. Còn nói có thể tới đây lúc nào cũng được, chỉ là nàng không có thời gian phụng bồi nàng ta trò chuyện được.

Mai Nhi chủ yếu là đến xem hài tử, ừm, là đến xem con rể tương lai. Ôn Uyển không có thời gian cũng không liên quan gì, chỉ cần nhìn thấy con rể tương lai mạnh khỏe là được rồi.

Ôn Uyển nghe nói Mai Nhi đến hậu viện rồi, nàng cũng muốn đến nói chuyện cùng Mai Nhi, nhưng không dứt thân đi được. Hoàng đế mấy ngày nữa là hồi kinh rồi, còn một đống việc vặt phải làm.

Ôn Uyển xử lý chuyện triều chính hoàn hảo, nhưng những chuyện tình vụn vặt kia làm phiền muốn chết. Thật muốn phủi tay từ bỏ, nhưng chuyện lớn như vậy không thể phủi bỏ được. Miễn cưỡng xem như vẫn đứng vững cương vị. Cũng không biết Hoàng đế làm sao lại thích danh tiếng cùng chính vụ như thế a!

Ôn Uyển để cho Hạ Dao đi theo Mai Nhi trò chuyện.

Mai Nhi biết Ôn Uyển không thể phân thân, cũng không nói gì. Nàng vốn đến đây để nhìn hai đứa bé. Mai Nhi nhìn thấy hai huynh đệ. Hai huynh đệ cùng mặc một bộ cẩm bào như nhau, eo buộc ngọc đái màu xanh đậm, búi tóc được dùng ngọc trâm để cố định, nhìn vô cùng anh khí.

Mai Nhi thấy hai huynh đệ ngoại trừ hơi đen ra, mọi thứ đều tốt, đặc biệt là thần khí, nhìn làm cho người ta yêu thích. Mai Nhi lôi kéo tay Minh Duệ cùng Minh Cẩn: “ Nháy mắt một cái đã cao lớn đến như vậy rồi. Lớn lên thật mau a! Minh Duệ, Minh Cẩn, thời gian này các con ở ngoài đã chịu khổ rồi.”

Minh Duệ cười nói: “Cũng không có gì cực khổ. Đi ra ngoài nhiều, kiến thức càng nhiều.” Trước kia còn không có rời khỏi nhà, đây là lần đầu tiên hắn xa nhà. Nhìn qua, nghe được, bổ ích rất nhiều.

Minh Cẩn đối với Mai Nhi tương đối quen thuộc: “Đúng vậy, dì. Hơn nửa năm này ở ngoài chúng con cũng không có cực khổ gì cả. Cũng là mẹ gầy đi nhiều.” Minh Cẩn mặc dù thích dính lấy Ôn Uyển, cũng không đại biểu hắn thích cùng nữ nhân khác thân cận.

Mai Nhi cười nói: “Ừm, mẹ con đúng là gầy đi rất nhiều. Trong khoảng thời gian này đúng là đã cực khổ rồi.” Mai Nhi không thể không cảm thán, hai nhi tử này của Ôn Uyển mỗi người đều rất hiếu thuận.

Mai Nhi hỏi mấy câu, Minh Cẩn cũng quy củ trả lời.

Hạ Dao hướng về Mai Nhi nói mấy câu, bảo là tiên sinh đang chờ, không thể làm trễ nãi việc học của hai đứa nhỏ được.

Ôn Uyển thật ra cũng không yêu cầu nghiêm khắc như vậy. Vốn là muốn cho hai đứa nghỉ hai ngày, hoãn lại. Nhưng sau lại thấy hai người Minh Cẩn không có chuyện gì làm, ăn ở không còn ghen tỵ. Thay vì để Minh Cẩn lãng phí thời gian làm những thứ kia, không bằng kiếm chút chuyện để Minh Cẩn làm, tránh đứa nhỏ này lại làm ầm ĩ. Minh Cẩn liền bị tiên sinh trói chặt lại ngay, cũng không còn thời gian đi oán than gì nữa.

Mai Nhi tất nhiên cũng không làm trễ nãi công khóa của hai đứa nhỏ rồi, liền để hai đứa trẻ đi lên lớp. Nàng hỏi Hạ Dao chuyện hai đứa bé đã làm trong thời gian qua.

Hạ Dao cũng biết Mai Nhi là quan tâm đến hai đứa bé. Lời ít mà ý nhiều kể về chuyện của hai đứa bé ở bên ngoài: “ Những thứ khác cũng không có gì. Hai hài tử chính là cả ngày đều nhớ Quận chúa, hiểu được sự nguy hiểm bên trong.” Về phương diện ăn mặc, Minh Duệ cùng Minh Cẩn không có bắt bẻ gì, nhưng vẫn luôn nhớ về Quận chúa, nàng cũng chỉ nhìn mà không giúp được gì.

Mai Nhi nghe được hai đứa bé trôi qua không tệ cười nói: “Hai hài tử ở bên ngoài hơn một năm nhìn đã hiểu chuyện hơn rất nhiều.” lúc trước chỉ cảm thấy đứa bé Minh Duệ này trưởng thành quá sớm. Giờ nhìn xem trên người tỏa ra khí chất trưởng thành không thuộc nó. Minh Cẩn cũng dần thu liễm hơn trước kia.

Hạ Dao cười gật đầu: “Đúng vậy, hiểu chuyện không ít.” Lúc ở trước mặt Quận chúa, Minh Cẩn vẫn là một đứa bé thích làm nũng muốn chiều chuộng a! Thật ra, bên trong Minh Cẩn cũng thay đổi rất nhiều.

Mai Nhi trở về, Di Huyên trong lòng thấp thoảng lo âu: “Nương, Minh Duệ biểu ca dường như không nhìn qua con một lần.” Điều này làm Di Huyên cảm thấy bất an. Minh Duệ ở nơi này, từ đầu cũng không nhìn lấy Di Huyên một lần. Mà không chỉ có Minh Duệ, ngay cả Minh Cẩn sau khi hành lễ với Di Huyên cũng không nói chuyện nữa. Minh Duệ cảm thấy không có chuyện gì nói cùng Di Huyên, còn Minh Cẩn thì không biết chuyện này.

Mai Nhi khẽ cười: “Minh Duệ sau này sẽ là người làm đại sự, sẽ không đặt tâm tư trên nữ nhi tình trường. Cái này con cũng chuẩn bị một chút.” Mai Nhi không muốn dạy nữ nhi quá sớm những chuyện này. Nhưng Minh Duệ sớm thành thục như vậy, nữ nhi của mình ngây thơ không biết gì, sau này chúng đụng sẽ gặp vấn đề.

Di Huyên dạ tiếng.

Mai Nhi vừa nhìn Di Huyên đang lo lắng vừa nói: “ Không cần lo lắng, Minh Duệ chẳng qua còn nhỏ, lớn lên sẽ tốt thôi.” thật ra Mai nhi cũng cảm thấy Minh Duệ có chút lãnh tình, người như vậy nhất định tâm tư đặt hết cho sự nghiệp. Như vậy có lợi nhưng cũng có hai. Chỗ tốt chính là sẽ không như La Thủ Huân, lưu tình khắp nơi. Chỗ xấu chính là không biết yêu thương người. Xem ra phải tìm Ôn Uyển uyển chuyển nói hai ba câu mới được.

Sau khi Mai Nhi trở về, cùng nói với La Thủ Huân về sự biến đổi của hai đứa bé: “Hơn một năm không gặp, hai đứa bé dường như giống tiểu đại nhân vậy. Thấy vậy thiếp càng vui mừng lại càng chua xót.” Lòng chua xót hai đứa trẻ còn nhỏ như vậy đã rời gia đình, vui mừng vì hai đứa trẻ lớn lên hiểu chuyện. Trở lại không nghỉ ngơi liền đi học.

La Thủ Huân cười nói: “ Cái này tốt, con rể lớn chạy không thoát rồi.”

Nói đến con rể, Mai nhi lại nhớ đến Minh Cẩn: “Ôn Uyển trên mặt nói sẽ suy nghĩ chuyện của Minh Cẩn cùng Mẫn Gia, nhưng xem ra Ôn Uyển không muốn kết thân với Thuần vương phủ rồi. Thiếp nghĩ đến lúc đó tiếc lộ chút ý cho Giang Thế tử phi. Hài tử tốt như vậy, nếu không thành thì nàng lại hối hận.”

Mai nhi cùng Giang Lâm tình cảm không tệ, hai người cũng thường xuyên qua lại, tính tình hợp nhau, lại chơi thân, thành tình bằng hữu nồng thắm. Lui tới nhiều, đương nhiên hài tử cũng thấy nhiều. Mẫn Gia coi như là do Mai nhi nhìn lớn lên. Lớn lên xinh đẹp không nói. Nuôi dạy cũng không tệ, vừa lúc rất hợp với Minh Cẩn. Nàng thật tình cũng muốn cửa hôn sự này thành.

La Thủ Huân cũng hy vọng Ôn Uyển có thể đồng ý cho Minh Cẩn lấy Mẫn Gia. Không vì cái gì khác, ngày đó hai người ở trước mặt mọi người hứa hẹn. Ôn Uyển ban đầu cũng đáp ứng, đâu có chuyện, tự dưng lại đổi ý đây! Cho nên, nếu có thể, La Thủ Huân cũng hy vọng cửa hôn sự này không bị trắc trở.

Mai nhi nghe ý tứ của La Thủ Huân cười nói: “ Yên tâm, Ôn Uyển cũng không phải là người không nói đạo lý. Chỉ cần hài tử tốt, nàng cũng không từ chối.” Về phần Minh Cẩn có coi trọng Mẫn Gia hay không, cái này Mai nhi không lo lắng. Mẫn Gia kế thừa tất cả ưu điểm của Giang Lâm và Yến Kỳ Hiên. Nếu không phải Yến Kỳ Hiên sớm nói ra ngoài, nếu không nàng thật muốn cưới về, đúng lúc mình còn chưa có con dâu.

Dĩ nhiên, Mai nhi cũng là chỉ nghĩ như vậy. Cho dù không có Minh Cẩn ở giữa, cửa hôn sự này cũng không thành được. Hổ ca nhi định chính là Mộng Tuyền, Mộng Tuyền điều kiện không tệ, bàn về dòng dõi cũng không tệ, nhưng điều kiện gia đình không dễ nhìn. Con thứ của thế gia tuy không tệ nhưng nếu cưới Mẫn Gia, đứa bé này là nàng nhìn lớn lên, rất thông tuệ, xuất thân lại cao, khí thế trên người người bình thường không thể bằng được. Đến lúc đó, phương diện nào cũng áp chế Mộng Tuyền là con dâu trưởng. Sau này vợ con trai cả cùng vợ con trai thứ có tình cảm không hợp. Con dâu mà không hợp, nhất định sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của hai huynh đệ. Đến lúc đó người nhức đầu sẽ là nàng a!

Về phần nói về Di Huyên cùng Mẫn Gia, thân phận mặc dù có chút thua kém, nhưng cũng không bao nhiêu. Hơn nữa trước kia La Thủ Huân cùng nàng tiết lộ, Minh Cẩn sau này nhất định có hầu tước, vừa trưởng thành sẽ phân phủ.

La Thủ Huân đối với trưởng tử trưởng nữ đều có chỗ trông cậy, hiện tại chuyện của con thứ cũng dễ nói hơn: “Tính tình của Báo ca nhi có chút nhanh nhẹn, phải tìm một người vợ chững chạc cho nó.”

Mai Nhi cười đáp: “ Yên tâm, đang suy nghĩ như thế nào đây!” Nàng đã sớm để ý, nhưng còn chưa có vừa lòng ai.

Ôn Uyển tối đó rút lại thời gian, theo hai huynh đệ nguyên một buổi tối. Nàng vẫn phụng bồi Minh Cẩn nằm ngủ. Buổi tối hôm đó, Ôn Uyển lại nghe Minh Cẩn kêu to, cho là Minh Cẩn lại gặp ác mộng. Không nghĩ tới là Minh Cẩn đang an ủi Minh Duệ: “ Ca, đừng sợ, không sợ, không có chuyện gì, chỉ là cơn ác mộng thôi.”

Ý nghĩ đầu tiên của Ôn Uyển là có phải Minh Duệ đang giả bộ không. Dù sao hôm qua mới nói, hôm nay Minh Duệ liền gặp cơn ác mộng, không thể không làm Ôn Uyển nghĩ nhiều. Nhưng nhìn Minh Duệ đầu đầy mồ hôi, nói là giả, nhi tử diễn xuất còn hơn vua màn ảnh nữa. Cho nên, Ôn Uyển tin rằng Minh Duệ không giả bộ, mà là gặp ác mộng thật.

Ôn Uyển trấn an Minh Cẩn lại trấn an Minh Duệ, vẫn đợi hai huynh đệ nằm ngủ, Ôn Uyển mới hỏi nha hoàn gác đêm: “ Rốt cuộc là đang làm sao?” Nhi tử đang tốt, làm sao gặp ác mộngđược.

Nha hoàn gác đêm lắc đầu, nói là không biết có chuyện gì. Minh Duệ gặp ác mộng không lên tiếng, chẳng qua là bị dọa tỉnh lại. Mặt khác không có gì kỳ lạ. Minh Duệ không giống như Minh Cẩn la lớn tiếng như vậy. Nếu không phải Minh Cẩn kêu to, phỏng chừng nha hoàn gác đêm cũng không biết Minh Duệ gặp ác mộng.

Ôn Uyển hồ nghi, rốt cuộc đứa nhỏ này đang gặp cơn ác mộng gì. Chẳng lẽ mơ thấy chuyện kiếp trước. Không nên nha! Tốt nhất là không phải.

Ôn Uyển không biết là, Minh Duệ cố ý nhớ lại những chuyện thống khổ của kiếp trước. Những chuyện cũ kia đối với Minh Duệ chính là cơn ác mộng, căn bản không cần ngụy trang. Những năm này hắn lựa chọn lãng quên, nhưng bởi vì lời nói của Ôn Uyển, hắn muốn Minh Cẩn tin hắn thật sự sợ hãi.

Sáng ngày thứ hai, Minh Cẩn hỏi Minh Duệ đêm qua mơ thấy cái gì và vân vân. Minh Duệ nói mơ thấy chuyện ám sát lúc trước, cảnh tượng kia khiến hắn sợ. Hắn mơ thấy mình bị giết.

Minh Cẩn phảng phất nhìn Minh Duệ như nhìn người ngoài hành tinh: “ Ca, huynh cũng mơ thấy mình bị giết ư?” Hắn nhớ ca ca lúc ấy một chút cũng không sợ. Hơn nữa sau này ca ca một chút khác thường cũng không có, để cho hắn có chút mặc cảm.

Minh Duệ nói không phải là mình không sợ, chẳng qua là làm bộ không sợ. Nếu không phải sợ, sẽ không gặp cơn ác mộng này. Minh Duệ ở trước mặt Minh Cẩn cố ý giả bộ một chút yếu đuối. Sau đó nói là do mình không muốn Minh Cẩn xem thường nên mới giả bộ không sợ. Không cho phép Minh Cẩn chê cười hắn.

Minh Cẩn nghe hắn nói xong, tỏ ra rất nghĩa khí nói hắn thật ra cũng rất sợ, không chỉ lúc ấy sợ, mà hiện tại cũng rất sợ. Nghĩ tới sẽ gặp cơn ác mộng: “Ca, thật, đệ không có lừa huynh đâu, lại càng không phải đang an ủi huynh. Đệ mấy ngày này luôn nằm mơ, thấy những người xấu kia giết mình.”

Minh Duệ nghe lời Minh Cẩn nói, nội tâm khiếp sợ không thôi. Vừa rồi hắn chẳng qua lấy một cái cớ bịa chuyện, không nghĩ tới dĩ nhiên là trúng.

Bắt đầu từ lúc Ôn Uyển nói, Minh Duệ thật ra ôm thái độ bán tính bán nghi. Nhưng bây giờ chính tai nghe được Minh Cẩn thừa nhận mình gặp ác mộng, là bởi vì thấy những tràng máu tanh kia. Làm cho hắn không thể không thừa nhận, hắn sai lầm rồi. Giống như mẹ nói, dục tốc bấtđạt.

Minh Cẩn an ủi Minh Duệ nửa ngày, sắc mặt Minh Duệ mới khá hơn.

Minh Cẩn trải qua chuyện này, thần sắc có chút thoải mái. Minh Duệ nhìn mà trong lòng càng thêm tự trách.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.