Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 7 - Chương 256



Ôn Uyển đang thở phào nhẹ nhõm vì đã hết bận, không ngờ Tống Lạc Dương lại đến thăm, Tống Lạc Dương đến thăm là tìm việc cho nàng.

Tống Lạc Dương sốt ruột, chuyện của Dư Kính bây giờ vẫn chưa có kết quả. Tống Lạc Dương lo lắng có thay đổi. Thỉnh cầu Ôn Uyển giúp đỡ khai thông, thả Dư Kính ra. Tống Lạc Dương sợ nếu Ôn Uyển không quan tâm không hỏi nữa, Dư Kính sẽ bị xử tử.

Ôn Uyển im lặng nhìn Tống Lạc Dương: “Lão sư, con đã sớm nói là chuyện này cậu hoàng đế sẽ xử lý tốt.” Dư Kính không cấu kết với nghịch tặc, cậu hoàng đế sẽ bảo toàn già trẻ nhà hắn, đã là nể mặt Tống Lạc Dương rồi. Hiện tại còn muốn nàng ra mặt đảm bảo Dư Kính bình yên vô sự, không có chuyện đó đâu.

Tống Lạc Dương thấy sắc mặt Ôn Uyển rất không kiên nhẫn, kỳ lạ hỏi thăm: “Ôn Uyển, chuyện của Dư Kính không khó.” Thái độ của Ôn Uyển đối với Dư Kính, khiến Tống Lạc Dương thấy rất kỳ lạ. Trước kia chuyện của Hoa Mai nhi, Ôn Uyển cũng từng ra mặt giúp đỡ. Nhưng đối với Dư Kính, Ôn Uyển rất phiền chán. Hơn nữa còn tỏ ra không muốn nhúng tay vào.

Đối với Ôn Uyển, tuy Tống Lạc Dương không dám nói là hiểu rõ, nhưng dù thế nào cũng là lão sư của Ôn Uyển. Tính tình vẫn biết. Nếu Dư Kính không trêu chọc Ôn Uyển, Ôn Uyển sẽ không có vẻ mặt như vậy. Cho nên, Tống Lạc Dương cảm thấy chắc chắn là có chuyện lão không biết.

Ôn Uyển cũng không có ý định gạt Tống Lạc Dương, lập tức cười nhạo nói: “Lão sư, nếu không phải người ra mặt cầu xin, ông ta thực sự không cấu kết với nghịch tặc. Con đã sớm buông tay rồi. Đối với người muốn tính kế con, nếu con vẫn bảo vệ ông ta, con đây thật đúng là Quan Âm Bồ Tát chuyển thế.” Ôn Uyển nhiều lần tỏ ra khoan dung với Hạ Ảnh, đó bởi vì nàng xem Hạ Ảnh là người nhà. Đối với người nhà, khó tránh khỏi có chút khoan dung. Nhưng Ôn Uyển cũng hiểu rõ, trừ chuyện năm đó. Rất nhiều chuyện sau này không phải chủ ý của Hạ Ảnh. Không thể nói Hạ Ảnh phản bội hay không phản bội. Còn Dư Kính, đối với Ôn Uyển mà nói, Dư Kính chỉ là một người quen biết, hơn nữa còn là người tính kế mình, sao rộng lượng được.

Tống Lạc Dương hoảng sợ: “Dư Kính từng tính kế con, chuyện như thế nào?”

Ôn Uyển đương nhiên không nói, nhưng Hạ Ảnh ở bên cạnh lại không khiêm nhường như vậy. Nói cho Tống Lạc Dương biết chuyện Dư Kính lúc trước bởi bị Ngũ hoàng tử bức bách, cuối cùng tính kế Ôn Uyển .

Tống Lạc Dương có chút không tin nói: “Ôn Uyển, có phải con nhầm rồi hay không?”

Ôn Uyển cười nói: “Lão sư, biết người biết mặt mà không biết lòng. Con nể mặt lão sư, đã là nhượng bộ lớn nhất rồi. Con quyết định sẽ không ra mặt. Sống hay chết, phải xem số mệnh của ông ta.” Nàng không ra tay trả thù đã là tốt lắm rồi, còn muốn nàng ra tay cứu giúp, nằm mơ đi.

Tống Lạc Dương há hốc mồm, nếu là như vậy, Ôn Uyển không ra tay giúp đỡ cũng là bình thường. Lúc trước Ôn Uyển bằng lòng ra mặt, cũng là nể mặt lão. Lúc ấy lão có lý chẳng sợ tìm Ôn Uyển giúp đỡ, cũng cho là Dư Kính vô tội. Hiện tại, cho dù lão là lão sư của Ôn Uyển, cũng không mở miệng được.

Ôn Uyển nhìn bộ dạng của Tống Lạc Dương, vừa cười vừa nói; “Lão sư, với tư cách là bạn thâm giao đồng môn, người đã đủ thành ý rồi. Thật sự. Nếu không phải là người, Dư gia đã bị tịch thu tài sản, chém cả nhà rồi.” Nếu không phải nể mặtTống Lạc Dương, nàng mới không quan tâm chuyện vớ vẩn này.

Môi Tống Lạc Dương động đậy, cuối cùng không nói gì cả. Trong lòng nặng trĩu đi về. Ôn Uyển nhìn bóng hình lạnh lẽo của Tống Lạc Dương, chỉ hơi thở dài, im lặng.

Phương Hi tìm Tống Lạc Dương, nghe xong lời nói của Tống Lạc Dương thì sững sờ. Bà đã cảm thấy thái độ quận chúa đối với Dư Kính rất kỳ lạ. Thế nhưng mà bà tuyệt đối không nghĩ tới, Dư Kính vậy mà đã từng bán đứng Ôn Uyển. Ôn Uyển có thể không so đo hiềm khích lúc trước giúp Dư Kính thoát tội đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi. Muốn hơn nữa, nhắc đến ngay cả bản thân bọn họ cũng thấy xấu hổ.

Tống Lạc Dương cười khổ nói: “Chuyện này ta sẽ không nhúng tay nữa.” Không ngờ Dư Kính phản bội Ôn Uyển, lão luôn yêu thương Ôn Uyển như con gái của mình. Dư Kính lại vì tiền đồ, địa vị của mình, phản bội Ôn Uyển. Người làm lão sư nếu còn vì Dư Kính bôn ba, chính lão cũng thấy áy náy.

Phương Hi im lặng.

Ôn Uyển đang chuẩn bị đến Ôn Tuyền thôn trang nghỉ ngơi, thì nghe thấy một tin tức khiến nàng giật mình. Đám người Mãn lưu vong sâu trong thảo nguyên, phái người đến kinh thành, tỏ ý bọn họ bằng lòng thần phục triều đình Đại Tề. Nói cách khác, bọn họ bằng lòng cúi đầu xưng thần.

Đám văn nhân đương nhiên là rất vui mừng, điều này tốt hơn chiến tranh nhiều. Đám văn nhân thích ca công tụng đức, điều này Ôn Uyển đã sớm thành thói quen.

Hạ Ảnh tỉnh táo hơn đám văn nhân: “Quận chúa, bây giờ đám người đó bằng lòng thần phục Đại Tề, đơn giản là muốn nhận được sự giúp đỡ của Đại Tề, để bọn họ nghỉ ngơi dưỡng sức. Chờ bọn họ khôi phục sức sống, đến lúc đó vẫn là tai hoạ.”

Ôn Uyển khẽ cười: “Đúng vậy, bây giờ tầm nhìn xa hơn rồi.”

Hạ Ảnh oán thầm trong lòng, khả năng quan sát của nô tì vốn rất tốt. Chỉ là người không phát hiện ra thôi: “Ở bên cạnh quận chúa lâu như vậy, nếu không học được gì. Thật sự rất xấu hổ.” Ở bên cạnh Ôn Uyển hai mươi hai năm, hơn nửa đời người rồi.

Ôn Uyển cười, không đấu võ mồm với Hạ Ảnh nữa: “Bảo bọn họ chuẩn bị xe ngựa. Ta muốn đi hoàng cung.” Trước đó, Ôn Uyển có ấn tượng mơ hồ với chuyện này, hiện tại biết rõ tin tức, đã có phương án chuẩn xác giải quyết chuyện này.

Ôn Uyển vào hoàng cung, hoàng đế đang định phái người truyền Ôn Uyển tới! Hạ Ảnh đã biết tin, sao hoàng đế lại không biết? Chỉ là đám văn thần phía dưới, mười người thì chín người cho rằng tiếp nhận việc cúi đầu xưng thần của người Mãn Thanh. Tuy Hoàng đế là vua của một nước, nhưng với tư cách là một minh quân, cũng không thể coi thường đề nghị của đại thần.

Điều này Ôn Uyển không giống hoàng đế. Hoàng đế muốn làm minh quân, làm một minh quân lưu danh thiên cổ, không hi vọng để lại thanh danh chuyên quyền độc đoán, tầm nhìn thiển cận, lòng dạ hẹp hòi. Nhưng Ôn Uyển vốn không quan tâm thanh danh. Nên làm như thế nào, muốn làm như thế nào, chỉ cần không ảnh hưởng đến tình hình đại cục, nàng đều dám làm.

Ôn Uyển thấy sắc mặt hoàng đế không tốt, vừa cười vừa nói: “Cậu, người đau đầu vì việc cúi đầu xưng thần của người Mãn Thanh à?”

Hoàng đế nhìn bộ dạng hoàn toàn không để ý của Ôn Uyển ngược lại có chút thoải mái. Ôn Uyển lười thì vẫn lười, nhưng luôn cho ông chủ ý tốt. Nhưng cũng không đúng ah, vừa biết tin đã có đối sách, Ôn Uyển chịu khó từ lúc nào vậy?

Ôn Uyển dở khóc dở cười: “Cậu, thật ra từ năm trước con đã có biện pháp.” Ôn Uyển lập tức bảo Ngọc Phi Dương mang biện pháp kích cầu kinh tế của biên thành nàng đã chuẩn bị nói cho hoàng đế biết.

Làm cậu cháu nhiều năm như vậy, điều hoàng đế thích nhất, thưởng thức nhất ở Ôn Uyển chính là Ôn Uyển mưu tính sâu xa. Ví dụ như nói về xây dựng thủy quân, nếu Ôn Uyển không nhắc đến sự nguy hại khi không xây dựng thủy quân, và lợi ích khi xây dựng thủy quân. Hoàng đế nghe xong thấy rất có lý.

Hoàng đế tin tưởng ánh mắt của Ôn Uyển, đây cũng là nguyên nhân chính vì sao hoàng đế đồng ý với Ôn Uyển. Bây giờ biện pháp Ôn Uyển nói, hoàng đế cảm thấy rất hữu dụng.

Đáng tiếc, Ôn Uyển lại thừa nước đục thả câu: “Cậu, đây chỉ là một cách, cụ thể chờ bọn họ đến, xem bọn họ ra điều kiện gì nói sau không muộn.” Một tộc người thua trận không có tư cách đàm phán với bọn họ. Bọn họ chỉ có thể khuất phục, chỉ có thể tiếp nhận. Muốn ra điều kiện, vậy căn bản là chuyện cười.

Hoàng đế nghe xong cực kỳ vui vẻ. Cho nên nói, vẫn là Ôn Uyển hiểu lòng ông nhất. Người Mãn Thanh đã bị bọn họ đuổi tới vùng đất sâu của thảo nguyên. Hiện tại bọn họ nghĩ phụ thuộc liền phụ thuộc, vậy cũng phải xem ông có động ý hay không? Đối với lời nói của đám đại thần kia, ông không muốn để ý tới.

Ôn Uyển nói xong chuyện này muốn nghỉ ngơi: “Cậu, người đã đồng ý với con. Chờ con xử lý xong chuyện buôn bán, sẽ để con nghỉ ngơi. Không thể nói không giữ lời.”

Hoàng đế tâm tình rất tốt: “Đám người bọn họ tới kinh thành, con phải quay về.” Từ biên thành đến kinh thành, nhanh nhất cũng phải một tháng. Hoàng đế cho Ôn Uyển một tháng nghỉ ngơi cũng đủ rồi.

Mặc dù Ôn Uyển không có đại nghĩa dân tộc, nhưng làm quận chúa nhiếp chính mấy tháng, nặng nhẹ nàng hiểu rõ. Nếu chuyện này xử lý thỏa đáng, biên thành có thể sẽ không có chiến tranh nữa. Cho nên nói, đây cũng là chuyện tích đức, nên làm.

Ôn Uyển trở lại phủ quận chúa, tuyên bố tin tức cho ba cha con. Minh Cẩn thiếu chút nữa tung tăng reo hò như chim sẻ. Chẳng qua là dưới ánh mắt lạnh lùng của Bạch Thế Niên, ngoan ngoãn co đầu rút cổ đứng dậy.

Bạch Thế Niên có ấn tượng sâu sắc với Sơn Trang. Hai đứa con trai đều có được ở Sơn Trang! Lần này đi Sơn Trang, dù thế nào cũng phải khiến Ôn Uyển sinh cho hắn một tiểu tử mập mạp nữa.

Kỳ Triết không có cảm giác mất mặt, dưới ánh mắt khinh bỉ của Minh Cẩn nói muốn muốn cùng cả nhà Ôn Uyển đi Sơn Trang.

Ôn Uyển đương nhiên là đồng ý.

Minh Cẩn bất mãn nói: “Ca, biểu cữu (cậu họ) cũng thiệt là. Cả nhà mình đi nghỉ ngơi, cậu đi theo làm gì.”

Đối với sự lòng dạ hẹp hòi của Minh Cẩn, Minh Duệ không biết làm sao. Lại nói tiếp đây cũng là vấn đề tính cách. Linh Đông tính cách chất phác, nhiều tuổi hơn Minh Cẩn, luôn xem mình là ca ca, cho nên rất nhân nhượng Minh Cẩn. Thời gian dài, Minh Cẩn đương nhiên sẽ thích Linh Đông.

Kỳ Triết không giống vậy, ở dưới hoàn cảnh như vậy, tính tình hơi thâm trầm. Đối với Minh Cẩn, tuy Kỳ Triết không đến mức nhìn không quen, nhưng quyết định không nhượng bộ. Hai người thường xuyên chống đối nhau, cho nên Minh Cẩn rất không thích Kỳ Triết.

Ôn Uyển là người thuộc phái hành động. Hoàng đế đã đồng ý, nàng lập tức căn dặn người thu dọn gói đồ, ngày hôm sau mang theo chồng và con trai cùng đi Ôn Tuyền thôn trang. Hiện tại mới tháng ba, đúng lúc hoa đào đua nở. Cả gia đình dạo bước trong rừng hoa đào, là chuyện rất tuyệt vời. Cũng là chuyện Ôn Uyển luôn chờ đợi. Hiện tại rốt cục có thể thực hiện.

Mùa xuân tháng ba, cỏ mọc, chim oanh tung bay, hoa đua nở khắp nơi tỏa ra mùi mùa xuân. Ngày xuân chính là mùa đẹp để ngắm hoa.

Ôn Uyển vừa ngắm phong cảnh ở bên cạnh vừa nói chuyện với Minh Cẩn. Có lúc là vài câu tùy ý, có lúc dùng đến điển cố. Đời này, phúc lợi tốt nhất Ôn Uyển đạt được chính là bản lĩnh đã gặp qua sẽ không quên. Sách xem trước kia đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ. Dạy bảo con trai không tốn sức chút nào.

Bạch Thế Niên nhìn nhưng thầm tặc luỡi. Trước kia đối với tin đồn bên ngoài Ôn Uyển là thiên hạ đệ nhất tài nữ, còn nhận được danh hào nữ học sĩ đầu tiên, trong lòng Bạch Thế Niên còn buồn bực! Bởi vì Bạch Thế Niên và Ôn Uyển ở chung hơn ba tháng, thật sự không phát hiện ra Ôn Uyển có bao nhiêu tài văn chương. Hiện tại xem như đã biết, thứ chứa trong đầu vợ hắn, không phải ít.

Minh Duệ thấy Bạch Thế Niên dùng ánh mắt sùng bái nhìn mẫu thân của hắn thì im lặng nhìn nóc xe. Được rồi, hắn nên hiểu. Bởi vì trước kia cha mẹ chỉ ở chung được ba tháng, cho nên rất nhiều chuyện không biết, rất bình thường. Lúc đầu hắn cũng bị dọa, học thức của mẫu thân hắn thật sự rất uyên bác. Hắn có thể hiểu là nhân tài tuyệt thế trên thông thiên văn dưới rành địa lý.

Minh Cẩn không quan tâm đến chuyện của cha và ca ca hắn. Hắn đang hào hứng bừng bừng mà nghe mẫu thân giảng giải các điển cố thú vị. Cho dù tùy tiện chỉ vào một ngọn cỏ, mẫu thân cũng có thể nói cho hắn nghe một câu chuyện hay. Hắn càng ngày càng sùng bái mẫu thân của hắn, sau này lớn lên hắn cũng muốn làm người học rộng tài cao giống mẫu thân của hắn.

Ôn Uyển mệt mỏi, nằm trong xe ngựa, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Tướng ngủ của Ôn Uyển không đẹp, lúc ngủ với Bạch Thế Niên, đều được ôm nên đạp không được (đương nhiên, cho dù đạp mấy lần, đối với Bạch Thế Niên mà nói, đó cũng là ngãi ngứa). Nếu không sẽ đạp chăn.

Lúc trước Ôn Uyển và Bạch Thế Niên tách ra ngồi, hai con trai ngồi ở giữa. Trước mặt con trai, Bạch Thế Niên luôn duy trì hình tượng.

Minh Duệ mang vẻ mặt đau khổ đắp kín chăn cho Ôn Uyển.

Minh Cẩn cười: “Ha ha, mẹ ngủ như vậy thật khó coi, còn không bằng đệ.”

“Coi chừng, để mẹ nghe thấy, tức giận biến thành xấu hổ sẽ đánh đệ đó.” Minh Duệ uy hiếp, Minh Cẩn lập tức câm mồm. Nhưng vẫn vui tươi hớn hở.

Bạch Thế Niên ngồi ở bên cạnh, cũng không lên tiếng. Ôn Uyển luôn nhắc nhở hắn, người một nhà ở cùng nhau không cần quá gò bó. Cho nên bây giờ một nhà bốn người ở chung với nhau, hắn có thể chịu đựng, không mở miệng, quyết không mở miệng. Thật sự nhìn không quen, hắn hung hăng trừng mắt, cảnh cáo Minh Cẩn.

Mà lúc này, Tô Hàng ở phía xa ngàn dặm dưới sự giúp đỡ của Lão ăn mày đã có thể khập khiễng đi lại. Lão ăn mày cười tủm tỉm nói: “Dưỡng thương cả mùa đông cuối cùng chân của ngươi cũng tốt lên. Ta đã nói với ngươi là không hỏng a? Đơn thuốc của ta tốt a!”

Tô Hàng luôn lo lắng mình sẽ trở thành người tàn phế. Chân của Tô Hàng bị thương. Chỉ là người làm chân hắn bị thương rất có kinh nghiệm. Lúc ấy tuy Tô Hàng đi không được, vô cùng đau đớn nhưng cũng không thương tổn đến xương cốt. Mấy tháng này dùng thuốc tốt nhất, lại có biện pháp đúng đắn. Nếu không, đừng nói ba tháng, ba năm cũng không khỏi.

Lão ăn mày nói thầm trong lòng, nếu khiến ngươi thành người tàn phế, Lý đại quan nhân cũng không chịu nổi trách nhiệm. Nhưng sẽ để ngươi hết hy vọng, để ngươi chịu chút đau đớn về da thịt.

Tô Hàng nghe Lão ăn mày luôn miệng nói không có vấn đề, tuy vẫn nửa tin nửa ngờ, nhưng rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng: “Lão nhân gia, ta muốn đi gặp nàng ấy.” Nàng ấy, không phải Tiết Minh Ngưng thì ai.

Lão ăn mày thật ra rất muốn trợn tròn mắt, đến lúc nào rồi, còn nhớ đến người phụ nữ vong ân phụ nghĩa kia. Thật là đủ si tình. Ôi, nhà giàu sang xuất hiện nhiều người si tình nha!

Lão ăn mày nhịn không được sự cầu khẩn của đau khổ, cuối cùng đồng ý đi nghe ngóng tin tức cho Tô Hàng. Lão ăn mày đi loanh quanh ở bên ngoài mấy ngày mới nghe ngóng được tin tức nói: “Ta nghe nói đầu tháng một Lý gia sẽ đi chùa thắp hương. Đến lúc đó chúng ta đợi ở trong chùa, tìm cơ hội gặp mặt một lần là được.” Nhưng thật ra người đứng đằng sau nói lúc đó có thể để Tô Hàng gặp Tiết Minh Ngưng. Nếu không, cho dù có mười cái mạng, lão cũng không làm chuyện như vậy.

Tô Hàng vui lòng gật đầu.

Đến ngày hôm đó, Tô Hàng vốn muốn đổi cách ăn mặc. Lão ăn mày thấy thế lập tức cười ha ha: “Ngươi bây giờ là tên là ăn mày. Làm dáng cái gì? Vẫn mặc như vậy đi.” Cũng chỉ có để bộ dạng bẩn thỉu của Tô Hàng khiến Tiết Minh Ngưng hoàn toàn hết hy vọng, để lộ ra bộ mặt thật của Tiết Minh Ngưng, Tô Hàng mới có thể thực sự hối hận, và thay đổi thái độ.

Tô Hàng nhìn bộ quần áo trên người, quần áo của ăn mày. Bộ dạng này sao hắn dám đi gặp Tiết Minh Ngưng. Thế nhưng mà Lão ăn mày không để hắn có thêm thời gian, lôi kéo hắn đi chùa.

Tất cả đã sớm thu xếp xong, theo như sắp xếp Lão ăn mày trực tiếp dẫn Tô Hàng đến một nơi. Vừa vặn Tiết Minh Ngưng đang nghỉ ngơi ở đó.

Tô Hàng còn chưa đi vào, đã nghe thấy nha hoàn bên cạnh nói: “Di nương, người có thai. Phải chú ý cơ thể. Lão gia nói, đợi người sinh được con trai sẽ nâng người lên làm bình thê.” Tiết Minh Ngưng tuy đẹp, nhưng quá thủ đoạn, Lý đại quan nhân không có khả năng vì nàng ta mà bỏ vợ. Nguyên nhân rất đơn giản, thế lực nhà mẹ đẻ của Lý nương tử không nhỏ, có một người cháu là quan thất phẩm. Vô duyên vô cớ bỏ vợ, nhà họ Lý chẳng nhẽ không giày vò, làm ầm ĩ với Lý đại quan nhân. Lý đại quan nhân thích mỹ nhân, nhưng cũng không chống lại được áp lực của nhà bố mẹ vợ. Lý đại quan nhân thích Tiết Minh Ngưng, chỉ nói đợi nàng giữ được con trai, sẽ nâng nàng ta lên làm bình thê.

Tiết Minh Ngưng im lặng. Nàng vốn không xem trọng vị trí bình thê, chính thê. Hiện tại Tiết Minh Ngưng đã sớm hối hận. Hối hận không nên dây dưa với Tô Hàng. Nếu không, bây giờ nhất định không rơi vào tình trạng như vậy. Chỉ là trên đời không có thuốc hối hận.

Tiết Minh Ngưng đang suy nghĩ chuyện này, đột nhiên nghe thấy tiếng quát của nha hoàn: “Ai? Lại chạy tới nơi này nhìn lén di nương nhà ta. Ai…” Không biết có bao nhiêu người nghe tin đồn đến ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của di nương nhà bọn họ, mấy ngày này chuyện như vậy đã xảy ra không biết bao nhiêu lần rồi. Những người nhìn, ngấp nghé khuôn mặt xinh đẹp của di nương nhà bọn họ đều bị đánh chết.

Tiết Minh Ngưng nhìn thấy Tô Hàng mặc bộ quần áo rách tả tơi, khẽ giật mình. Mấy tháng nay, Tô Hàng ăn ở trong miếu hoang, đã sớm gầy đến mức không ra hình người, lại mặc bộ quần áo rách, đầu tóc rối bời, cả người bẩn thỉu, chính là một tên ăn mày.

Trong ấn tượng của Tiết Minh Ngưng, Tô Hàng vẫn luôn là một công tử tốt nhanh nhẹn. Như bây giờ mặc bộ quần áo của ăn mày, khiến nàng ta không kịp phản ứng. Tô Hàng vậy mà trở thành ăn mày. Đường đường là trưởng tử của tướng phủ, là người thừa kế tương lai, bây giờ lại rở thành ăn mày, còn chuyện nào mỉa mai hơn không.

Tô Hàng si ngốc mà nhìn Tiết Minh Ngưng. Lần này Tiết Minh Ngưng tới dâng hương, cho nên ăn mặc rất giản dị. Bộ quần áo màu trắng, thêu hoa cúc đơn giản. Trên tóc cài trâm ngọc hình hoa cúc, bên cạnh cài trâm hoa bằng ngọc hình hoa mai. Người xưa nói rất đúng, người con gái xinh đẹp nhất chính là lúc mặc quần áo màu trắng. Bộ quần áo màu trắng này càng làm nổi bật sự điềm đạm đáng yêu của Tiết Minh Ngưng.

Bởi vì tiếng kêu của nha hoàn, gia đinh ở cách xa mười bước nhận được tin tức lao đến. Thấy Tô Hàng, liền muốn động thủ. Thái độ của Tiết Minh Ngưng không sao cả: “Được rồi, đơn giản là đi lầm đường. Chúng ta đi về.” Đã trở thành người xa lạ, những điều trong quá khứ cũng nên dứt bỏ.

Tô Hàng thấy Tiết Minh Ngưng giả bộ không quen biết mình, nhịn không được lẩm bẩm nói: “Minh Ngưng, Minh Ngưng…”

Mấy gia đinh kia không nhận ra Tô Hàng, nhưng thấy một tên ăn mày gọi thanh danh của di nương bọn họ, lập tức giận dữ: “Cái đồ không biết lợi hại, đánh chết cho ta.”

Lão ăn mày vội kêu hạ thủ lưu tình, thậm chí dùng người mình ngăn cản giúp, nhưng Tô Hàng vẫn bị mấy tên tôi tớ độc ác đẩy ngã xuống đất, đầu đập phải đá. Đập phải hòn đá lớn, đầu chảy đầy máu.

Tô Hàng không quan tâm máu đang chảy trên đầu, lớn tiếng gọi Tiết Minh Ngưng. Tiết Minh Ngưng quay đầu lại nhìn Tô Hàng, trong mắt là sự chán ghét. Bây giờ Tô Hàng giống tên ăn mày ở ven đường.

Ánh mắt này, kích thích đến mức Tô Hàng không nói được lời nào. Trái tim của Tô Hàng lạnh từ đầu đến lòng bàn chân. Sau đó, sững sờ nhìn Tiết Minh Ngưng rồi đi.

Lão ăn mày thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, người phụ nữ này quá phối hợp. Không biết còn tưởng đã nói trước cho nàng ta rồi. Nhưng mà nhìn biểu hiện kia, người phụ nữ này thật nhẫn tâm. Đây không phải việc hắn sắp xếp. Cũng tốt, hiện trạng này có lực sát thương hơn nhiều.

Lão ăn mày thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cuối cùng hắn cũng hoàn thành xong chuyện này. Quay đầu, định khuyên bảo Tô Hàng, đã thấy Tô Hàng ngất xỉu. Lần này Tô Hàng thực sự mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần.

Lúc này, có hai người chui ra từ bên cạnh. Nếu Tiết Minh Ngưng vẫn còn ở đây, sẽ biết hai người này chính là người ngày trước đến tiễn đưa Tô Hàng.

Lão ăn mày thấy hai người này xuất hiện, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Chuyện của hắn rốt cục đã hoàn thành: “Hai ông chủ, chuyện đã đồng ý với ta…”

Người có dáng người cao cao nói: “Ngươi yên tâm, con trai ngươi đã bình an về nhà. Đi thôi!” Lão ăn mày thực sự là ăn mày, hơn nữa những việc đã trải qua hắn nói với Tô Hàng đều thật.

Nhưng mà đều là chuyện trước kia. Lúc đõ hắn bị người ta mưu hại, thiếu chút nữa mất mạng, cuối cùng lưu lạc thành tên ăn mày. Nhưng hắn không dám đi tìm vợ và con. Nhưng vợ hắn thực sự là người vợ hiền, người mẹ tốt, biết hắn mất đi tất cả, lưu lạc thành ăn mày, thuyết phục con gái tiếp nhận hắn một lần nữa, để hắn không đến mức không có cơm áo.

Theo Ôn Uyển, cô gái này chính là người phụ nữ chịu ảnh hưởng sâu sắc của nền giáo dục phong kiến. Chỉ là gần đây con trai của hắn dính líu đến một vụ án mạng, bị nhốt vào đại lao. Lúc đang cầu cứu không có cách, đụng phải một người, nói hắn làm xong một chuyện là có thể bảo vệ con của hắn bình an. Lão ăn mày đương nhiên là đồng ý. Có thể bảo vệ con trai bình an, phải xông pha khói lửa hắn cũng không sợ.

Lão ăn mày nghe xong, vô cùng vui mừng: “Đa tạ hai vị lão gia.” Nói xong, còn khom người về phía Tô Hàng đang hôn mê. Bất kể như thế nào, không có Tô Hàng, chuyện con của hắn không thể giải quyết nhanh như vậy.

Lúc Tô Hàng tỉnh lại, đang ở trên đường về kinh thành. Nhìn thấy hai gương quen thuộc, Tô Hàng há to miệng. Tuy lúc đầu hơi vui mừng, dù sao đối với Tô Hàng ở hiện tại mà nói, nhìn thấy người quen giống như túm được cọng rơm trong cơn nước lũ.

Nhưng những gì đã trải qua trong khoảng thời gian này khiến Tô Hàng nhận thức rõ hiện thực. Rất nhanh ánh mắt trở nên ảm đạm: “Thái tổ phụ nói, không cho ta về nhà nữa.” Tô gia, hắn không trở về được. Lúc này Tô Hàng lâm vào trong sự mù mờ, thiên hạ to lớn, nơi nào là chỗ hắn dung thân.

Người tôi tớ có dáng người cao cao dường như thấy Tô Hàng thay đổi thành một người khác nói: “Lão thái gia nói, nếu người và Tiết Minh Ngưng có thể chịu được hơn ba năm, sẽ để hai người trở về Tô gia. Nếu không qua nổi ba năm, sẽ mang người trở về.” Thật ra cách nói của Lão thái gia là, nếu hai người có thể chịu đựng được qua ba năm, sẽ để vợ chồng bọn họ trở lại Giang Nam. Nếu hai người không chịu đựng được, nếu Tô Hàng cam chịu, trước tiên cứ lưu đày không cần quan tâm đến Tô Hàng, nhưng nếu Tiết Minh Ngưng phản bội sẽ mang Tô Hàng trở lại Giang Nam. Chỉ là sau đó lại thay đổi. Hai người nhận được tin phải dẫn Tô Hàng trở về.

Tô Hàng nhịn không được nghĩ đến lời nói của Lão ăn mày, người nhà chính là người nhà, không bao giờ vứt bỏ con mình. Tô Hàng cúi đầu nói: “Ông nội…”

Ôn Uyển duỗi lưng, thức dậy theo thói quen, chạy đến trong sân đánh một bộ quyền, người đổ mồ hôi, nghỉ ngơi một lúc liền đi tắm rửa. Sau đó ăn sáng cùng chồng và hai đứa con

Ăn sáng xong, ai làm việc nấy. Ôn Uyển bắt đầu thấy nhàm chán, vì vậy lần đầu tiên may vá. Cầm bút vẽ trên miếng vải một lúc lâu, còn rất kiên nhẫn bắt đầu thêu.

Hạ Dao và Hạ Ảnh im lặng nhìn nhau. Rất rõ ràng, chủ tử của bọn họ rảnh rỗi đến phát khùng, lại phát bệnh rồi. Rất lâu không động kinh rồi, rảnh rỗi liền tái phát.

Bạch Thế Niên đi vào trong phòng, thấy Ôn Uyển đang rất kiên nhẫn thêu hoa. Bạch Thế Niên mở to hai mắt nhìn, cho là mình nhìn lầm rồi. Nhìn một lúc lâu mới xác định Ôn Uyển thật sự đang thêu hoa.

“Đang thêu gì vậy? Hình như là hoa mẫu đơn, nhưng cũng giống hoa sen?” Bạch Thế Niên nhìn một lúc lâu cũng không nhận ra là gì.

“Đều không đúng, là hoa lan. Định thêu áo khoác cho chàng, thêu hai chiếc áo khoác cho hai đứa con trai, cũng coi như là bước đột phá, ” Ôn Uyển nghĩ từ trước đến giờ nàng chưa may áo khoác cho hai đứa con trai bao giờ, ngẫm lại thì nàng không xứng làm mẹ a!

Bạch Thế Niên dở khóc dở cười, để Ôn Uyển thêu hoa, như vậy để Quan Công cầm dao đi giết gà còn tốt hơn. “Trong nhà cũng không phải không có tú nương, để bọn họ làm đi. Đừng thêu, có tâm là được rồi. Chẳng lẽ không có mấy sản phẩm thêu kia, bọn nó sẽ cho rằng mẫu thân không thương bọn nó sao?” Bạch Thế Niên nhìn mấy vết thương trên tay Ôn Uyển, cưỡng chế lấy cái thứ đang thêu ra.

Ôn Uyển bỏ kim trên tay xuống “Cũng đúng, cảm thấy gần đây đầu óc không sáng suốt lắm. Không biết có phải bởi vì tuổi lớn hay không.” Ôn Uyển cảm thấy hiện tại trí nhớ hiện tại không bằng trước kia.

Bạch Thế Niên lấy ra một tập tranh tinh xảo từ trong ngực “Đầu óc không sáng suốt có liên quan gì, nàng nhìn xem, đây là gì? Đây chính là vật ta nhờ người thật vất vả mới tìm được đó. Bên trong có 108 chiêu thức đẹp, đủ cho chúng ta dùng”.

Ôn Uyển trợn tròn mắt nhìn tập tranh tinh xảo kia: “Đi ra. Giữa ban ngày làm gì vậy? Không sợ hai đứa con trai tới tìm, khiến bọn nó cười nhạo ah.” Năm đó chỉ có hai vợ chồng, Ôn Uyển lại rất muốn có con. Hiện tại, muốn con trai bây giờ cũng không vội như vậy. Cho nên thật sự không có hào hứng.

Bạch Thế Niên mặc kệ, động tay động chân.

Ôn Uyển đẩy Bạch Thế Niên ra: “Chàng cho rằng bây chàng vẫn là chàng trai trẻ hơn hai mươi tuổi ah. Cũng không nhìn một chút mình bao nhiêu tuổi rồi, còn có, đã soi gương chưa? Có biết trên đầu có bao nhiêu tóc trắng hay không?” Nhiều tuổi rồi, còn nghĩ đến mấy chuyện này, còn sức không vậy!

Bạch Thế Niên thấy Ôn Uyển không hứng thú, rất phiền muộn: “Vợ, sinh cho ta hai tiểu tử mập mạp nữa đi, được không?” Bạch Thế Niên thật sự rất hi vọng Ôn Uyển sinh cho hắn một cặp song sinh như Minh Duệ và Minh Cẩn. Cho nên, nhất định phải nỗ lực ah! Không cố gắng sao có con trai.

Ôn Uyển còn chưa mở miệng nói, Minh Cẩn đứa con đáng ghét đã xuất hiện. Ôn Uyển cười. Luyện công xong Minh Cẩn đều đến đây.

Bạch Thế Niên nhìn Minh Cẩn theo đuôi, rất đau đầu. Ôn Uyển cũng thiệt là, con cái nhà ai động tý là cho chơi đùa. Nhưng mà bàn luận về biện pháp dạy bảo con cái, Ôn Uyển có thể nói với hắn một ngày một đêm. Hắn thỉnh giáo Phương Hướng Sinh, đáng tiếc Phương tiên sinh cũng nói nghỉ ngơi mấy ngày không sao cả. Chủ yếu là Ôn Uyển thường xuyên nói làm việc phải kết hợp với nghỉ ngơi, qua một thời gian dài Phương tiên sinh phát hiện biện pháp này rất tốt. Bài vở ông sắp xếp, không vì nghỉ ngơi vài ngày mà chậm trễ. Sau khi Minh Cẩn nghỉ ngơi ngược lại học tốt hơn.

Bạch Thế Niên rất thất bại.

Hôm đó dùng xong bữa tối, Ôn Uyển cùng Bạch Thế Niên tay nắm tay chậm rãi đi dạo trong hoa viên. Hai đứa trẻ ríu ra ríu rít nói chuyện với cha của bọn nó, Ôn Uyển im lặng nhìn xem. Cảm thấy cuộc sống như vậy thật tốt.

“Bạch Thế Niên, sao ta cảm giác cuộc sống như vậy giống như nằm mơ vậy. Có phải không tỉnh lại sẽ không mất đi hay không?” Ôn Uyển híp mắt, tự dưng nói ra.

Bạch Thế Niên nhìn Ôn Uyển đang mệt rã rời, không khỏi trêu chọc cười nói “Nàng yên tâm, chúng ta là vợ chồng chân chính được Hoàng Thượng tứ hôn. Không phải vợ chồng không chính quy, không cần lo lắng người khác chia rẽ chúng ta. Sẽ không giống như nằm mơ.”

Ôn Uyển nghe xong đánh khẽ Bạch Thế Niên một phát, dịu dàng nói: “Không đứng đắn.” Vào Sơn Trang là không đứng đắn nữa.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi trên người, mí mắt Ôn Uyển run run. Bạch Thế Niên biết Ôn Uyển thích ngủ dưới ánh mặt trời, dịu dàng nói: “Ngủ đi, ta ở bên cạnh nàng!”

Ôn Uyển vâng một tiếng, sau đó vang lên tiếng hít thở đều đều. Bạch Thế Niên sờ khuôn mặt trơn bóng của vợ, trong lòng cảm khái, không hiểu sao vợ hắn càng ngày càng quyến rũ.

Minh Cẩn tới, lớn tiếng gọi “Cha…” Bạch Thế Niên làm động tác im lặng, Minh Cẩn lập tức che miệng. Hai người tay chân nhẹ nhàng đi qua, nhìn thấy mẫu thân ngủ rất bình thản. Hai đứa đều im lặng chờ ở bên cạnh.

Có lẽ là linh tính mách bảo, hoặc là ngủ đủ rồi. Ôn Uyển mở mắt, thấy mình nằm trong lòng chồng, hai đứa con ngồi ở bên cạnh mình. Ôn Uyển nở nụ cười, thức dậy ôm hai đứa con trai vào trong lòng. Ôn Uyển rất thỏa mãn, cuộc sống nàng luôn mong muốn chính là cuộc sống đơn giản và tốt đẹp, cả gia đình vui vẻ hạnh phúc sống cùng nhau. Bây giờ cuối cùng cũng đợi được đến ngày này. Cả nhà vui vẻ, hạnh phúc ở bên nhau.

Bạch Thế Niên nhìn Ôn Uyển động một tý là ôm con trai, lập tức đen mặt. Cũng không biết Ôn Uyển nghĩ như thế nào, con trai đã chín tuổi. Sao có thể ôm suốt vậy? Nhưng hắn không dám nói với Ôn Uyển, nói chuyện này Ôn Uyển sẽ mắng hắn.

Hiện tại, Minh Duệ đã khiến bản thân quên hết những chuyện không vui trước kia. Toàn tâm dung nhập vào gia đình này, cho nên thân mật với Ôn Uyển, không có chút gánh nặng nào. Vì vậy mỗi lần thấy cha đen mặt khi mẹ ôm huynh đệ bọn họ, hắn rất muốn cười. Cha của hắn thật sự là bình dấm chua siêu cấp, còn ghen với cả hai đứa con trai.

Ôn Uyển đang xem sách, Hạ Dao đi tới, đưa thiếp mời cho Ôn Uyển, trên thiếp mời viết lão tướng gia muốn gặp nàng. Ôn Uyển biết Tô Hộ ở trong thôn trang. Lão tướng gia cầu kiến, nhất định phải gặp.

Ôn Uyển đích thân đến thôn trang riêng của Tô gia vấn an Tô lão tướng gia. Lão tướng gia chính là nguyên lão ba triều, Ôn Uyển phải nể mặt. Cho dù Ôn Uyển vô lễ, cũng không dám vô lễ trước mặt lão tướng gia.

Tô lão tướng gia được người đỡ vào.

Ôn Uyển lâu rồi cũng không gặp Tô lão tướng gia, lần này gặp Tô lão tướng gia, Ôn Uyển có một cảm giác. Nàng cảm thấy Tô lão tướng gia sống không được bao lâu nữa. Bởi vì cả người Tô lão tướng gia tỏa ra hơi thở chết chóc rất nồng.

Lão tướng gia định hành lễ với Ôn Uyển.

Ôn Uyển lại càng hoảng sợ. Tuy trước kia nàng là quận chúa nhiếp chính, nhưng bây giờ không phải trên triều. Lão tướng gia lại là ông cậu của nàng, sao nàng dám nhận lễ của lão tướng gia?

Tô lão tướng gia nhìn thấy Ôn Uyển đến thì thở phào nhẹ nhõm. Lão hiểu rõ thân thể của mình, lão sống không được bao lâu nữa. Sống được đến bây giờ là vì chuyện của Tô Hàng. Nhưng lão càng ngày càng hiểu rõ, cảm thấy rất có thể lão không chống đỡ được đến khi Tô Hàng trở về. Mà Tô Hàng, sau khi trải qua tôi luyện chính là tương lai của Tô gia.. Nhưng Tô Hàng không có người dẫn dắt chính xác, cho dù trải qua tôi luyện, cũng rất khó thoát khỏi sự tối tăm. Nếu Tô Hàng đi không thoát khỏi sự tốt tăm, thì chẳng khác gì người vô dụng. Lão tốn nhiều tinh lực như vậy, không muốn bỏ dở nửa chừng.

Ôn Uyển đoán Tô lão tướng gia tìm nàng có việc phó thác, nhưng không biết Tô lão tướng gia phó thác Tô Hàng cho nàng. Lập tức có chút khó xử: “Ông cậu, không phải ta cháu không coi trọng tình cảm, Tô Hàng hắn…” Ôn Uyển cảm thấy Tô Hàng năm đó tánh tình trẻ con, tâm trí không thành thục. Không muốn ôm đồm một người phiền phức như vậy.

Tô lão tướng gia là biết rõ tính tình của Ôn Uyển: “Ôn Uyển, ông cậu chỉ hi vọng đến lúc Tô Hàng trở về, cháu có thể khuyên bảo nó một chút. Khiến nó nghĩ thoáng việc Tiết Minh Ngưng bội ước, vứt bỏ nó. Ôn Uyển, người ông cậu có thể cầu xin chỉ có mình cháu. Hi vọng cháu giúp nó thoát khỏi khúc mắc này.” Những người khác không có bản lĩnh này. Chỉ có Ôn Uyển mới có thể xóa sự tối tăm của Tô Hàng. Nếu Ôn Uyển không làm được, Tô lão tướng gia thực sự không biết ai có bản lĩnh này.

Ôn Uyển sững sờ, không nghĩ tới là chuyện này. Chuyện này nói khó cũng không khó, nói dễ cũng không dễ. Nàng không thân quen với Tô Hàng lắm. Suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đến lúc đó cháu gặp Tô Hàng một chút. Nếu thật sự nói không thông suốt, cháu cũng không có biện pháp.” Ôn Uyển vốn không muốn quản, nhưng thấy lão tướng gia sắp chết rồi, còn kiên cường chống đỡ đau khổ cầu xin nàng. Ôi, đáng thương cho tấm lòng của cha mẹ trong thiên hạ. Rốt cuộc Ôn Uyển mềm lòng. Nàng giúp đỡ khuyên bảo một chút, nếu hữu dụng là đương nhiên tốt. Nếu vô dụng, nàng cũng chịu bó tay.

Tô lão tướng gia thấy Ôn Uyển không kiên trì, cũng khoan khoái thở phào nhẹ nhõm.

Ôn Uyển đang nói chuyện với Tô lão, Hạ Dao đi tới nói thầm bên tai Ôn Uyển. Ôn Uyển không tiện nói: “Ông cậu, cậu hoàng đế phái người tới tìm cháu có việc. Cháu phải đi về rồi.”

Hoàng đế tìm Ôn Uyển có việc, lão đương nhiên không thể giữ người. Vốn còn muốn trò chuyện với Ôn Uyển, không nghĩ tới có việc nhanh như vậy.

Ôn Uyển trở lại chính tiểu viện của mình. Hoàng đế phái người đưa tới không ít sổ con. Đều là chút phiền toái trong triều đình, hoàng đế trưng cầu ý kiến của Ôn Uyển.

Ôn Uyển là cố vấn của hoàng đế.

“Haizz, nếu biết như vậy, lúc trước có chết ta cũng không nói câu kia. Làm hại ta bây giờ bị cậu hoàng đế xem như trâu bò.” Ôn Uyển khóc thét. Bạch Thế Niên tò mò hỏi lúc trước nói gì, đến khi biết năm đó Ôn Uyển bởi vì nói ba hoa, nói sẽ kiếm cho hoàng đế trăm ngàn lần, nghìn lần hai mươi vạn, lập tức vô cùng bội phục thủ đoạn của hoàng đế. Người đặc biệt dùng vào chuyện đặc biệt.

Bạch Thế Niên nghĩ đến chuyện Diệp Tuần đã nói với hắn, hít sâu một hơi mở miệng hỏi: “Uyển nhi, quan hệ giữa nàng và hoàng đế, có phải rất thân thiết hay không?”

Ôn Uyển khó hiểu nhìn Bạch Thế Niên, lúc này tự dưng hỏi điều này làm gì, một lúc sau mới nhớ đến tin đồn nghe được hôm nọ. Mở to hai mắt nhìn: “Có phải chàng thực sự nghi ngờ…. , chàng quá xấu xa…”

Bạch Thế Niên vô cùng tức giận, nghiêm túc trách mắng: “Nói vớ vẩn gì vậy. Trong đầu nàng chứa cái gì không sạch sẽ vậy, sao nàng lại nghĩ đến chỗ đó?”

Ôn Uyển hậm hực ngậm miệng. Là nàng nhạy cảm, chuyện lần đó thực sự khiến nàng chán ghét. Cho nên, đầu óc không tỉnh táo lắm mới nghĩ tới chuyện này .

Bạch Thế Niên thấy thái độ, sắc mặt của Ôn Uyển vẫn tốt: “Ta nghe thấy ở mấy nơi bí mật đều đang lan truyền bây giờ hoàng thượng không còn nhanh nhẹn nữa. Hiện tại hoàn toàn là miệng hùm gan sứa (1), có hai ba thái y nói từ mười năm trước đã chẩn đoán nhiều nhất hoàng thượng chỉ sống được vài năm nữa. Nhưng đã qua mười năm rồi. Mọi người lại nhao nhao hao phỏng đoán nhiều nhất Hoàng Thượng cũng chỉ sống được một hai năm nữa. Nàng luôn ở bên cạnh Hoàng Thượng, thân thể của người như thế nào, chắc nàng biết rõ.” Lời nói của Bạch Thế Niên thật ra có ý hỏi thăm. Ôn Uyển đối xử tốt với hắn, nhưng không nói chuyện trên triều với hắn. Bình thường Bạch Thế Niên cũng không để ở trong lòng. Nhưng chuyện này rất quan trọng.

(1) Miệng hùm gan sứa: ví người bề ngoài thì nói năng hùng hổ, nhưng thực chất trong lòng lại nhút nhát, sợ sệt.

“Không phải chàng muốn kết bè đảng chứ? Hay là hoàng tử nào tìm chàng? Chàng đã công thành danh toại, chẳng lẽ chàng vẫn muốn công cao hơn trời. Chàng mau xóa bỏ ý nghĩ này đi cho ta, đừng qua lại với những người đó nữa. Từ xưa đến nay phe phái không ai có kết cục tốt. Nhà chúng ta không nghèo, không cần phe phái.” Ôn Uyển lập tức giống như con gà chọi, ngồi dậy nghiêm khắc răn dạy Bạch Thế Niên.

Bạch Thế Niên hết sức lo lắng: “Sao ta lại liên quan đến mấy chuyện đó? Ta vất vả mới trở về được, còn muốn sống vui vẻ với nàng và con! Gần đây ta lén nghe được tin đồn rất gay gắt, trên triều có vẻ như yên bình, nhưng sau lưng sóng ngầm mãnh liệt. Nàng hiểu rõ chuyện của hoàng thượng, hai người thân như cha con. Chuyện của hoàng thượng, chắc chắn nàng hiểu rõ. Ta sợ những người kia tới tìm nàng. Đến lúc đó, ngộ nhỡ Hoàng Thượng nghi ngờ nàng, hoặc xảy ra chuyện gì đấy, đến lúc đó tai họa ập đến…” Bây giờ hắn là Hầu gia, sau này con trai trưởng sẽ thừa tước vị, tương lai còn có thể phát huy, con trai út cũng có thể được phong tước. Tình hình tốt như vậy, hắn liên quan đến mấy chuyện kia làm gì, đầu óc toàn gỉ sét sao?

Ôn Uyển khinh thường: “Mấy năm nay, bọn họ đánh chủ ý lên ta không ít. Nhưng chàng yên tâm, bọn họ không chiếm được lợi ích gì từ ta cả. Không có cậu hoàng đế, sẽ không có ta hôm nay, ta rất rõ. Chàng cũng không cần lo lắng, cậu hoàng đế nghi ngờ ai, cũng sẽ không nghi ngờ ta. Về phần mấy tin đồn kia, đều là nhảm nhí thôi. Chàng gặp cậu hoàng đế vài lần rồi, có phải khỏe mạnh hay không, chẳng lẽ người luyện võ như chàng không đoán được sao? Mấy tin đồn kia. Đoán chừng là tin đồn mấy người rắp tâm cố ý tung ra, muốn nhân cơ hội lộn xộn kiếm lợi.”

“Hoàng đế không có việc gì là tốt rồi. Nhưng nàng cũng phải cẩn thận một chút. Mấy năm này, nàng thân ở địa vị cao, nhận được sự sủng ái của hoàng thượng, rất nhiều người ghen ghét. Sau lưng giở trò âm hiểm, thủ đoạn quỷ quái tầng tầng lớp lớp. Nàng phải cẩn thận một chút.” Bạch Thế Niên vẫn có chút không yên lòng.

“Chàng yên tâm đi, từ năm chín tuổi đi vào cung, ta biết bảo vệ bản thân mình như thế nào. Mấy năm nay đều tốt. Nhưng phu quân biết lo lắng cho ta như vậy, ta rất vui.” Ôn Uyển ngẩng đầu, cầm cánh tay Bạch Thế Niên lắc lắc, nhõng nhẽo cười liên tục.

Bạch Thế Niên nhìn bộ dạng hồn nhiên, mơ mơ màng màng của Ôn Uyển, không khỏi vừa buồn cười vừa im lặng “Không biết hai mươi năm gần đây nàng lăn lộn thế nào trong cung mà bây giờ đạt được tình trạng này. Với tính cách này mà không bị người ta ăn tươi nuốt sống, còn được phong làm quận chúa tôn quý, thậm chí còn làm tới quận chúa nhiếp chính, thật sự là kỳ tích.” Thái hậu và nhạc mẫu đại nhân trên trời thật vất vả.

Ôn Uyển cười khanh khách: “Đó là vì chàng không phát hiện mặt lợi hại của ta.” Thật ra nàng rất lợi hại, chỉ là không thích tính kế người khác mà thôi.

Bạch Thế Niên khẽ nói “Nhiều năm như vậy, ta chưa phát hiện ra nàng lợi hại lúc nào cả.” Đều là mạnh miệng mềm lòng, chỉ ra tay độc ác lúc hại con mình thôi.

Nhưng, mềm lòng thì mềm lòng, người phụ nữ lòng dạ quá sắt đá, cũng không tốt. Bởi vì sự mềm lòng của nàng, thật ra khiến nhiều người được lợi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.