Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 7 - Chương 259: Lão tướng gia chết



Ôn Uyển và Hoàng đế ở trong điện Dưỡng Hòa đàm luận. Bạch Thế Niên ở bên ngoài chờ.

Tôn công công bởi vì Ôn Uyển, nên thái độ với Bạch Thế Niên cũng rất hoà ái. Thậm chí lại để cho Bạch Thế Niên có thể đi tới điện Ôn Uyển hay nghỉ ngơi. Nhưng lại bị Bạch Thế Niên cự tuyệt. Từ từ, đợi một tý thì tốt rồi, đứng đâu có mệt mỏi.

Tôn công công nhìn xem thời điểm không sai biệt lắm, lại để cho người bưng nước trà đi vào. Cũng không có trở ra. Đợi thấy Ôn Uyển và Hoàng đế nói gần xong rồi, lúc này mới nhẹ nói Bạch Thế Niên ở bên ngoài chờ.

Hoàng đế cũng không có giữ Ôn Uyển lại. Ôn Uyển vừa ra cửa cung điện, đã nhìn thấy Bạch Thế Niên đang chờ ở cửa ra vào. Ôn Uyển tươi cười. Nếu ở trong nhà, tất nhiên muốn kéo cánh tay Bạch Thế Niên rồi.

Vừa ra cửa cung, Bạch Thế Niên đuổi Hạ Ảnh ra khỏi xe ngựa. Ôm Ôn Uyển: “Vợ, hôm nay nàng thật đẹp, mê hoặc ta đến nỗi không phân biệt nổi đông tây nam bắc rồi.”

Ôn Uyển nghe xong lời này mà bắt đầu dày vò: “Chỉ có hôm nay đẹp? Ngày thường rất khó coi sao?” .

Bạch Thế Niên cọ xát lên “Không, mỗi ngày đều đẹp, nhưng hôm nay đẹp nhất. Không đúng, lúc tân hôn mới đẹp nhất đấy. Tiểu hồ ly của ta đẹp nhất.”

Ôn Uyển nghe được tiểu hồ ly, lập tức nổi giận rồi. Nàng không biết mình đã trở thành hồ ly tinh nhiều năm như vậy. Hai người náo đến cuối cùng, Ôn Uyển không náo nữa, tranh thủ thời gian nói ra: “Đừng, đừng làm hỏng quần áo của ta.” Ôn Uyển đẩy hắn ra, cầm cái gương nhỏ soi soi, khá tốt trang phục không sao. Dù sao cũng phải về cho hai nhi tử bảo bối nhìn một cái, nhìn mẹ bọn chúng cũng là đại mỹ nhân.

Bạch Thế Niên nhìn xem Ôn Uyển để ý xấu đẹp, rất là im lặng.

Sau khi trở về, Minh Cẩn rất nể tình. Lập tức ôm Ôn Uyển, khen ngợi hết lời: “Mẹ, mẹ, mẹ thật xinh đẹp. Mẹ con là người xinh đẹp nhất trên thế giới rồi.” Nói xong liền hôn một cái lên gương mặt xinh đẹp Ôn Uyển.

Bạch Thế Niên nhìn thấy, mặt lại biến thành đen rồi. Lớn như vậy còn hôn tới hôn lui, nói vớ vẩn. Bạch Thế Niên răng nghiến ken két. Xem ra cần phải tôi luyện Minh Cẩn nhiều hơn rồi.

Minh Duệ ở bên cạnh cũng gom góp theo: “Mẹ, hôm nay rất đẹp. Nếu đi ra ngoài, cam đoan không có người cho rằng mẹ là mẹ con, khẳng định cho rằng mẹ là tỷ tỷ của con và Minh Cẩn.”

Ôn Uyển nghe xong cười to. Không thèm để ý mặt Bạch Thế Niên đen như đáy nồi. Vui tươi hớn hở vuốt nhẹ mũi Minh Duệ cười nói: “Mẹ trở thành tỷ tỷ của các con, vậy cha con trở thành cái gì?”

Hạ Dao nhìn xem Bạch Thế Niên đang muốn nổi đóa, tranh thủ thời gian nói ra: “Quận chúa, phải dùng thiện rồi.” Vẫn đừng nói cái đề tài này. Nếu không lại giận dỗi rồi. Hai người mà giận dỗi, người phía dưới gặp nạn theo.

Thời điểm ngủ trưa, Ôn Uyển muốn tháo trang sức, Bạch Thế Niên không cho. Ôm người không buông tay, trực tiếp ôm đến trên giường đi, lăn giường một trận.

Minh Cẩn nhìn bộ dáng Ôn Uyển, có chút không vừa ý nói: “Mẹ, vừa rồi thật sự rất đẹp, mẹ, con vẫn thích xem mẫu thân xinh đẹp như lúc nãy.”

Vẻ mặt Ôn Uyển lập tức không tốt.

Duệ ca nhi nhìn thấy Ôn Uyển mang bộ dạng hiện tại ta rất không vui, lập tức thay Cẩn ca nhi bổ cứu “Mẹ lúc nào cũng đẹp cả.”

Lúc này sắc mặt Ôn Uyển mới trì hoãn.

Hạ Dao ở bên cạnh cười trộm. Hiện tại Hạ Dao xem như đã biết, quận chúa bây giờ không chỉ muốn phu quân sủng ái thương yêu, còn muốn Minh Duệ và Minh Cẩn dụ dỗ. Trở nên giống như trẻ con.

Nhưng Bạch Thế Niên lại không biết, con trai trưởng dỗ ngon dỗ ngọt còn lợi hại hơn Minh Cẩn. Bạch Thế Niên lo lắng rồi, trừ khi con trai trưởng che dấu quá kỹ, bệnh vặt đều không thấy.

Đợi đến khi hài tử cùng trượng phu không ở bên người, Ôn Uyển nghe Hạ Dao giễu cợt. Lập tức vui vui nói: “Ngươi có biết nữ nhân gì là hạnh phúc nhất không? Nữ nhân ngây thơ là hạnh phúc nhất. Ở nhà phụ thân sủng ái, xuất giá lão công thương yêu, già rồi nhi tử nghe lời. Cả đời thuận thuận lợi lợi, thật vui vẻ, đây mới là nữ nhân hạnh phúc nhất. Mặc dù ta không có cái phía trước nhưng ta vẫn có hai cái đằng sau rồi.” Lão công rất yêu nàng, hai đứa con trai hiếu thuận như vậy. Ôn Uyển thực cảm thấy cuộc sống bây giờ chính thức mỹ mãn rồi.

Hạ Dao suy nghĩ cảm thấy Ôn Uyển nói rất có đạo lý.

Ôn Uyển biểu hiện trên đại điện, như một vòi rồng lao ra ngoài rồi. Quan văn cảm thấy Ôn Uyển quá bá khí một chút, nhưng vấn đề là ai cũng không dám ngoi đầu lên. Thiết Đầu Ngự Sử cũng không dám sờ cái rủi ro này. Võ quan nha, đương nhiên mỗi người theo đuổi hành động này của Ôn Uyển này. Vốn đã bị bọn hắn đuổi tới chỗ sâu trong thảo nguyên. Hiện tại lại cúi đầu, thương thế của bọn hắn cùng với vong hồn tướng sĩ không phải hy sinh không công sao?

Dân gian dân chúng, say sưa kể chuyện ngày đó Ôn Uyển thể hiện thái độ kinh diễm. Khắp nơi đều đang nói Ôn Uyển phong hoa tuyệt đại như thế nào. Quận chúa tôn quý của bọn hắn thiện lương như thế nào với người man di đến từ thảo nguyên. Đây là một cái chủ đề đứng đầu.

Đương nhiên, những điều này không vào được tai Ôn Uyển.

Ngày hôm đó, Hạ Dao đi tới nói với Ôn Uyển “Quận chúa, Lão tướng gia đã mất.”

Ôn Uyển gật đầu: “Đã biết.” Kỳ thật lúc ở trong Sơn Trang nhìn thấy Lão tướng gia, Ôn Uyển cũng đã cảm giác Lão tướng gia đã không còn nhiều thời gian lắm rồi. Trong khoảng thời gian này, Ôn Uyển biết Lão tướng gia trở lại kinh thành đã hôn mê nhiều lần. Cho nên kết quả này cũng trong dự liệu.

Không phải Ôn Uyển lãnh huyết, mà sinh lão bệnh tử chính là Thiên Đạo. Lão tướng gia lớn tuổi như vậy, cũng xem như sống thọ và chết tại nhà rồi. Tương lai nàng cũng không thoát được ngày này đấy. Ôn Uyển khuyên bảo chính mình như thế, nhưng bên trong lòng vẫn chát chát. Dù sao cũng là trưởng bối ruột của mình,.

Ôn Uyển lau nước mắt, căn dặn nói: “Bảo hai hài tử thay đổi quần áo, sẽ ở lại Tô phủ qua đêm.” Ôn Uyển lập tức cho người thay đổi quần áo.

Ôn Uyển mặc bộ áo tang màu trắng thêu vài hoa văn đám mây, váy trắng muốt. Trên đầu cắm trâm gỗ trầm hương, đồ trang sức trên người tất cả đều cởi xuống, chỉ có trên đầu ngón tay đeo nhẫn cưới. Ôn Uyển chưa từng tháo nhẫn cưới ra. Hai hài tử cũng cũng mặc bộ trắng toàn thân.

“Ông cậu đã mất rồi.” Sau khi hai hài tử biết, vô cùng nghe lời mà thay đổi quần áo. Bạch Thế Niên được tin tức cũng gấp trở về rồi. Người một nhà thu thập xong theo Ôn Uyển lên xe ngựa.

Lúc Ôn Uyển đến Tô phủ, toàn bộ người của Tô gia đều mặc quần áo tang màu trắng. Trên mặt mỗi người mang bi thương. Có mấy người còn tại đằng kia khóc đến chết đi sống lại. Mặt mũi Chân Chân cũng tràn đầy nước mắt.

Cả nhà Ôn Uyển đến linh đường bái tế.

Tế bái đã xong, Ôn Uyển liếc mắt nhìn Tô Lão tướng gia lần cuối, coi như là đến cáo biệt. Hiện tại chưa có đậy nắp hòm, Ôn Uyển đưa ra yêu cầu này cũng không có quá phận.

Ôn Uyển đi ra phía trước, nhìn xem Tô Lão tướng gia trong quan mộc, tóc chải đầu chỉnh tề, mặc một bộ áo liệm, thần sắc hòa nhuận an tường.

Ôn Uyển và Lão tướng gia cảm tình không phải đặc biệt thâm hậu, nhưng trưởng bối mất nên trong lòng vẫn rất khổ sở. Tuyến lệ Ôn Uyển lại đặc biệt phát đạt, cũng không cần dùng cái gì đó, nước mắt lả chả rơi xuống đất. Bộ dáng rất bi thống.

Minh Cẩn lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Uyển khóc, lập tức cũng nước mắt lưng tròng. Minh Duệ muốn khóc nhưng khóc không được. Lại nói, Minh Duệ thật sự không có cảm tình gì với ông cậu, muốn hắn khóc, thật sự là chuyện rất khó.

Bái tế đã xong, Bạch Thế Niên đi ra phía trước, nếu có cần hỗ trợ cũng có thể giúp vài thứ. Ôn Uyển thì rời khỏi linh đường đi đến hậu viện.

Ôn Uyển nghẹn ngào nói với Hải thị đến mời nàng”Có chuyện gì giúp được thì cháu sẽ giúp hết sức. Từ trước đến nay ông cậu rất yêu thương cháu. Cứ thế mà đi, thật sự là. . .”

Hải thị uyển chuyển từ chối “Có lòng thì tốt rồi.Trong phủ đệ nên mua sắm quan tài hàng mã, những vật này đều mua sắm đủ rồi.”

Mấy người Mộng Lan cũng đi đến. Đôi mắt sưng đỏ cả, vừa rồi nhất định là khóc rất nhiều. Mộng Lan đang mặc áo tang trắng muốt, phía trên thêu lên hoa văn tường vân ám sắc, tóc dùng cây trâm bạc cố định, trước ngực đeo theo hoa nhỏ bằng lụa trắng, nổi bật lên tú lệ thoát tục. Mộng Tuyền và Mộng Lan ăn mặc giống nhau. Mộng Nam một thân áo tang màu xanh nhạt, phía trên thêu lên hoa văn ám sắc, tóc dùng dây buộc tóc màu xanh ghim lên, lộ ra rất nhỏ nhắn xinh xắn. Ba cô nương, có tất cả đặc sắc rồi.

Ba cô nương nhìn Ôn Uyển, hành lễ với Ôn Uyển “Cô cô, dượng. . .”

Ôn Uyển gật đầu. Sau khi thắp hương xong thì trở về phủ đệ. Lúc trên đường, liền hỏi Hạ Dao: “Tô Hàng đã trở lại chưa?” Điều Lão tướng gia băn khoăn, ông thật không có đợi đến lúc Tô Hàng trở về. Có lẽ đây là chuyện duy nhất mà Lão tướng gia không bỏ xuống được. Nàng đã đồng ý rồi, sẽ hết sức. Để cho Tô gia cũng có một cái hậu bối truyền thừa lương hỏa

Hạ Dao lắc đầu: ” Không có tin tức. Nhưng hy vọng có thể đến trước khi Tô Dương vội trở về !” Không chỉ Tô Hàng, ngay cả Tô Dương vẫn còn bên ngoài nhậm chức. Chỉ cần Tô Hàng về trước Tô Dương là được rồi.

Ôn Uyển nhớ tới Lão tướng gia nhờ vả, lầm bầm nói: “Cũng không biết Lão tướng gia tôi luyện Tô Hàng như thế nào.” Nếu không phải biết rõ Lão tướng gia tôi luyện Tô Hàng như thế nào, nàng cũng không tốt đúng bệnh hốt thuốc rồi. Đến lúc đó còn có thể hoàn toàn ngược lại.

Tính tình Ôn Uyển chính là như vậy, không hứa thì tốt. Một khi hứa hẹn, nàng sẽ làm tốt nhất. Đây cũng là nguyên nhân Tô Lão tướng gia yên tâm phó thác chuyện này cho Ôn Uyển.

Hạ Dao đối với Ôn Uyển buồn lo vô cớ rất im lặng: “Quận chúa, Lão tướng gia có cái tâm này, tất nhiên sẽ an bài thỏa đáng, ngài có gì mà phải lo lắng. Tô Hàng lại không có quan hệ gì ngài, ngàu đáp ứng là xem tình cảm trước kia. Không làm thì như thế nào?” Nếu không phải là Lão tướng gia mất thì Hạ Dao nói càng sẽ không khách khí.

Ôn Uyển híp mắt con mắt: “Ngươi bảo ta nuốt lời hả? ”

Hạ Dao nghẹn lời.

Hạ Ảnh ở một bên lại nói ra: “Quận chúa, Bình Hướng Hi cũng không được khỏe, có khả năng đi trong khoảng thời gian này rồi. Quận chúa, Bình Hướng Hi rất muốn gặp quận chúa một lần, quận chúa phải có chuẩn bị.” Bình Hướng Hi rất muốn trước khi chết gặp Ôn Uyển một lần. Thế nhưng thái độ Ôn Uyển rất kiên quyết, quyết không gặp, cho nên luôn luôn kéo dài thời gian. Hạ Ảnh đề tỉnh Ôn Uyển một câu, dù sao ở chỗ này cha mẹ là lớn nhất, nếu Bình Hướng Hi thật sự sắp chết, đến lúc đó có khả năng quận chúa phải đi một chuyến.

Ôn Uyển nhớ tới lời nói của Phương tiên sinh, đáy mắt dần hiện ra chán ghét, cũng nhịn không được nữa mở miệng mắng : “Cái niên đại khốn này.” Ôn Uyển thậm chí có một chút hối hận, làm sao lại không giết chết người này sớm hơn. Sắp chết còn buộc mình đi gặp ông ta.

Phương tiên sinh nói rất dễ dàng chỉ cần coi Bình Hướng Hi là người xa lạ. Vấn đề là Ôn Uyển không có tình cảm cha con gì với Bình Hướng Hi, nhưng Ôn Uyển rất chán ghét Bình Hướng Hi.

Vì phủ Quận chúa, Ôn Uyển lại nghĩ tới Bạch Thế Niên còn cùng nàng nhấc lên chuyện này. Đáy lòng càng phát ra bực bội. Ôn Uyển mang theo Hạ Dao và Hạ Ảnh đi dạo trong hoa viên.

Trời tháng tư, hoa viên sức sống dạt dào, cành liễu thật dài rủ xuống hồ nước, gió nhẹ thổi phía dưới, thỏa thích hoan vũ.

Hạ Ảnh mở miệng trước: ” Quận chúa, nếu không muốn đi thì đừng đi.” Hạ Ảnh nhắc nhở Ôn Uyển. Bất kể như thế nào, Bình Hướng Hi vẫn là phụ thân của nàng, nếu biết rõ quận chúa xoắn xuýt như vậy, nàng sẽ không mở miệng.

Hạ Dao có cái nhìn khác: “Quận chúa, nếu thật sự không muốn đi đến lúc đó quận chúa cáo ốm cũng được, để cho Hầu gia cùng với Minh Duệ, Minh Cẩn đi là được rồi, tội gì làm khó mình.” Chỉ cần Bạch Thế Niên cùng với Minh Duệ, Minh Cẩn đi qua giữ thể diện, cũng đã tận trách rồi.

Ôn Uyển vẫn không nói chuyện.

Bạch Thế Niên trở về, thấy Ôn Uyển rầu rĩ không vui. Tưởng rằng là vì Lão tướng gia mất, kết quả Hạ Dao âm thầm nhắc nhở nguyên nhân Ôn Uyển không vui. Bạch Thế Niên suy nghĩ lại, cũng cho rằng đề nghị Hạ Dao không sai. Có thể Bạch Thế Niên khuyên bảo đều không có nửa điểm tác dụng.

Thời điểm bữa tối, Minh Duệ và Minh Cẩn đều nhìn ra tâm tình Ôn Uyển không tốt. Đây là lần đầu tiên Ôn Uyển ở trước mặt hài tử không có lộ ra dáng tươi cười vui mừng. Hai người chợt cảm thấy chuyện lớn rồi, nhìn qua Bạch Thế Niên, tưởng rằng cha làm mẹ mất hứng, kết quả lại phát hiện không liên quan gì tới cha.

Sau khi Minh Duệ biết rõ nguyên nhân, liền nói với Ôn Uyển: ” Mẹ, vì một người như vậy khiến cho mẹ không vui, không đáng đâu.” Dù sao Minh Duệ cũng không coi người này là ông ngoại của mình. Không đi thì như thế nào.

Nếu không phải Ôn Uyển sợ ảnh hưởng tới con đường làm quan sau này của Minh Cẩn, lo lắng tương lai có người dụng tâm kín đáo dùng nàng công kích Minh Cẩn. Nàng mới sẽ không đi quản người khác nói như thế nào đâu.

Minh Duệ nghe xong lý do của Ôn Uyển lập tức dở khóc dở cười. Vấn đề tình cảm ở chỗ này: “Mẹ, thiệt tình mẹ suy nghĩ nhiều rồi. Tiền đồ của Minh Cẩn dựa vào chính nó đi kiếm, nếu bởi vì một việc nhỏ như vậy mà sợ liên quan đến Minh Cẩn, cũng quá buồn cười rồi. Còn có, Minh Cẩn về sau nhập sĩ, ngay cả vấn đề nhỏ đó đều không giải quyết được, thì vẫn nên ở nhà làm người rảnh rỗi phú quý. Mẹ, mẹ không nên coi thường Minh Cẩn. Tiểu tử kia gian lắm!” đối với Minh Duệ mà nói phải dựa vào chính là mình. Minh Cẩn cũng phải nhờ chính mình. Đây là hai người huynh đệ bọn hắn đã hứa hẹn.

Trong mắt Minh Duệ, người nhà mới là quan trọng nhất, những thứ khác đứng sang bên cạnh đi. Bình Hướng Hi không có tên trên danh sách người nhà của Minh Duệ, đối với Minh Duệ mà nói, Bình Hướng Hi không phải ông ngoại ruột thịt của hắn mà chỉ là một người xa lạ. Nhưng Bạch Thế Niên và Phương tiên sinh thâm thụ tư tưởng Nho gia, cho rằng hiếu đạo chí thượng. Thực sự chuyện này phát sinh, có lẽ cần toàn bộ phân tình cha con này. Bất kể như thế nào, công chúa còn chôn cất tại nhà tổ Bình gia.

Ôn Uyển thấy Minh Duệ khuyên nàng, không nhịn được vừa cười vừa nói: “Con nói cũng đúng. Mẹ lo lắng quá mức rồi.” Ôn Uyển bị người bên cạnh dạy lệch rồi. Chỉ cần đến lúc đó Bạch Thế Niên mang theo hai hài tử đi cho thắp nhang cho Bình Hướng Hi. Muốn nói bất hiếu tối đa cũng chỉ nói nàng, Minh Duệ và Minh Cẩn nên làm đều làm, có lý do gì đi nói con nàng chứ?

Ôn Uyển rất nhanh không xoắn xuýt nữa.

Lão tướng gia mất ngày thứ năm, Tô Hàng trở về rồi, chưa vượt qua cúng 49 ngày, cũng coi như không tệ. Tô Hàng trở lại Tô phủ, người của Tô gia nhìn thấy bộ dạng đại thiếu gia không ra hình người, đều bị hù nhảy dựng.

Hải thị thấy Tô Hàng người không giống người, quỷ không giống quỷ, lập tức ôm khóc rống, khóc đến mức ngất xỉu. Hải thị vốn bởi vì tang lễ của Lão tướng gia, loay hoay không có thời gian nghỉ ngơi. Hiện tại lại thấy nhi tử như vậy, kích thích quá độ không té xỉu mới kỳ quái.

Tô Hàng thấy mẹ của mình bởi vì hình dạng của mình biến hóa, không hề ghét bỏ mà ngược lại bởi vì đau lòng quá độ té xỉu, tâm tư không hiểu tại sao. Nghĩ đến Tiết Minh Ngưng, nghĩ đến mẫu thân, thật sự ngày đêm khác biệt. Hắn khi đó rốt cục làm ra chuyện vô liêm sỉ gì chứ?

Tô Hàng trở về cũng không kỳ lạ cho lắm, kỳ lạ chính là phảng phất như thay đổi thành một người khác. Chuyện này rất nhanh bị truyền đi rồi. Tô gia đối ngoại nói là Tô Hàng đụng phải kẻ trộm lưu vong ở bên ngoài, bị người ăn cướp thiếu chút nữa ngay cả mệnh đều khó giữ được. Ngàn dặm xa xôi đuổi trở lại kinh thành.

Tô gia ngày đó đối ngoại tuyên bố Tô Hàng đi bên ngoài mua thuốc, đương nhiên phải mang theo đầy đủ tiền bạc đi ra ngoài, dẫn tới kẻ trộm nhìn chằm chằm vào cũng không phải kỳ lạ. Đương nhiên, những điều này cũng chỉ là lí do thoái thác, người khôn khéo sao lại tin tưởng mấy lời nói này. Mọi người ngầm hiểu lẫn nhau mà thôi.

Ôn Uyển nghe được người phía dưới nói Tô Hàng gầy như da bọc xương. Cả người vô cùng chán chường, đi đường cũng khó khăn, toàn thân đều là tổn thương.

Ôn Uyển nghe xong, ngược lại nổi lên hứng thú bát quái rồi. Hạ Dao còn không có tình báo cụ thể. Bất kể là Hạ Ảnh hay Hạ Dao bên kia, đều khó có khả năng chú ý tới Tô Hàng. Cho nên muốn có được tin tức xác thực, phải dò thăm tin tức từ Tô gia bên kia. Đáng tiếc người của Tô gia mình cũng không biết. Hai cái gia đinh hộ tống Tô Hàng trở về, miệng cũng đã khóa lại. Tô Hàng chính mình càng sẽ không nói. Nếu để cho Tô Hàng tự mình nói ra ngoài, nói mình vì một cái nữ nhân vứt bỏ cha mẹ, gia tộc. Cuối cùng bị nữ nhân đó ghét bỏ, lưu lạc làm tên ăn mày. Sao hắn có thể mở miệng được? Chỉ sợ đến lúc đó sẽ bị nước bọt dìm chết.

Ôn Uyển chỉ bỗng nhiên nổi lên hứng thú, bảo nàng tốn thời gian tinh lực đi tìm hiểu nguyên nhân, khẳng định sẽ không. Chỉ là không ngờ, lúc Ôn Uyển đi phúng viếng lần nữa, Tô Hiển đưa cho Ôn Uyển một phong thư dày được niêm phong bằng sáp.

Tô Hiển nhìn xem thư tín dày kia nói: “Quận chúa, trước khi gia phụ lâm chung bảo ta chuyển giao cho quận chúa.” Tuy năng lực Tô Hiển không cao nhưng lại một đại hiếu tử. Tô Hiển chân chính là hiếu tử, chân chính hiếu thuận với Tô Lão tướng gia. Mà không phải mua danh chuộc tiếng.

Ôn Uyển tiếp thư tín đưa cho Hạ Dao.

Ôn Uyển nhẹ nhàng nói: “Cậu bớt đau buồn đi.” Lão tướng gia là tinh thần trụ cột trong nhà. Hiện tại Lão tướng gia đi rồi, Tô gia khẳng định xuống dốc. Lão tướng gia biết rõ điểm ấy, cho nên mới đập nồi dìm thuyền tiễn đưa Tô Hàng đi ra bên ngoài rèn luyện. Cũng không biết, đứa bé này đến cùng có nhớ lâu hay không? Nếu thật sự tiến bộ, Tô gia chưa hẳn sẽ không hùng mạnh lên. Bất kể như thế nào, nội lực của Tô gia vẫn còn đấy.

Ôn Uyển đối với Tô gia chỉ là đi ngang qua sân khấu. Nàng không có khả năng thật sự giúp đỡ Tô gia. Một trận tang lễ, thật ra rất hao tâm tốn sức.

Trên đường trở về Ôn Uyển mở ra phong thư của Lão tướng gia viết cho nàng. Lão tướng gia tự mình viết thư, trong thư viết chuyện xảy ra sau khi tiễn bước Tô Hàng. Lúc ấy Lão tướng gia lo lắng Ôn Uyển không biết rõ tình huống, do đó sẽ hướng dẫn đường không chính xác. Cho nên mọi chuyện đều ghi chép tỉ mỉ.

Ôn Uyển xem đoạn Tô Hàng bị người ta đánh gãy chân, lập tức lắc đầu nói: “Lão tướng gia không hổ là Lão tướng gia ah! Có thể nhẫn tâm như vậy.” Gãy chân đó, mặc dù nói là có chuẩn bị trước. Nhưng ai có thể đảm bảo 100% không có vấn đề, một khi có sai xót, Tô Hàng nhất định bị tàn phế.

Ôn Uyển đọc hết, sau khi xem xong đưa thư tín giao cho Hạ Dao, Hạ Ảnh. Hai người xem xong đều rất khiếp sợ.

Hạ Dao lắc đầu. Tô Lão tướng gia thật đúng là hạ thủ được ah!

Nhưng Hạ Ảnh lại gật đầu: ” Bệnh nặng còn phải dược y nặng, nếu Tô Hàng thực hối cải, về sau nỗ lực tiến bộ thì Tô gia còn có hi vọng.” Tô gia bây giờ không tệ, nhưng hậu nhân là Tô Hiển và Tô Dương rõ ràng chỉ có thể gìn giữ cái đã có. Tô Dật so với Tô Hiển và Tô Dương cũng không khá hơn chút nào, tạm thời một hai chục năm nữa chắc không có vấn đề, nhưng tương lai Tô gia chỉ biết đi về hướng suy bại thôi. Nếu Tô Hàng có thể đứng dậy còn có thể chống thêm hai ba mươi năm, có thời gian dạy bảo hậu thế.

Ôn Uyển đã được Lão tướng gia nhờ cậy, đương nhiên sẽ dụng tâm: “Chú ý trạng thái tinh thần của Tô Hàng.” Ôn Uyển muốn đợi thời cơ chín muồi rồi mới nói chuyện với Tô Hàng.

Đương nhiên, nếu Tô Hàng có thể tự mình vượt qua, vậy thì không còn gì tốt hơn rồi. Nàng sẽ không cần đi vẽ vời cho thêm chuyện.

Đương nhiên tang lễ vô cùng long trọng, dùng gỗ lim tơ vàng thượng đẳng làm quan tài, vô cùng trân quý. Sau khi mọi thứ xong, Tô Dương mới trở về.

Tô Dương nhìn trưởng tử của mình trở thành cái dạng này, trong lòng cũng khó chịu. Tô gia ngoại trừ Tô Hiển, những người khác cũng không biết rốt cục Tô Hàng đi nơi nào?Một năm nay đã làm gì, bị khổ gì? Tô Dương cũng không rõ ràng lắm. Hắn biết rõ chuyện không giống như bên ngoài lan truyền. Nhưng hắn lại không thể hỏi đến.

Ngày hôm sau Tô Dương trở về, cùng với Tô Hiển đưa quan tài Tô Lão tướng gia về quê quán, nhất định phải an táng Tô Lão tướng gia tại phần mộ tổ tiên ở sông Tiền Đường.

Tô Hàng cố gắng chống để hoàn thành tang lễ, vừa xong thì hắn ngã bệnh. Thái y nói Tô Hàng bi thống quá độ, tích tụ trong lòng, cần phải an dưỡng, càng quan trọng hơn là thoải mái, buông lỏng tinh thần.

Ôn Uyển lắc đầu, đứa nhỏ này không thể tự mình vượt qua rồi. Có điều Ôn Uyển cũng không có vội vã triệu kiến hắn. Tính đợi Tô Hàng khỏe hơn đi một chút sẽ tìm hắn nói nói chuyện này cũng không muộn.

Thời gian an bình không qua hai ngày. Phủ Thần Vũ Hầu lại nổi lên gợn sóng. Một thị vệ bên người Bạch Thế Niên, cũng là gia tướng cuốn vào một vụ án mạng.

Bạch Thế Niên cho người đi tra, cái gì cũng đều tra không ra. Hi vọng Ôn Uyển trợ giúp. Ôn Uyển liếc Bạch Thế Niên: ” Chàng không ước thúc tốt thủ hạ của mình. Hiện tại xảy ra vị án mạng còn muốn giải vây cho hắn sao? Chàng coi mạng người là trò đùa à?” Ôn Uyển tin tức linh thông hơn Bạch Thế Niên. Người này thật sự giết người, hơn nữa giết một người vô tội. Nếu bị người ta gày bẫy oan uổng gì đó, Ôn Uyển nhất định sẽ xuất đầu giúp đỡ. Nhưng người ỷ vào thế lực Hầu phủ, muốn làm gì thì làm, đây là chuyện Ôn Uyển không thể dễ dàng tha thứ được.

Thái độ Ôn Uyển rất lạnh lùng: “Không chỉ người này không thể cứu, gia đình cũng phải đều rời khỏi Hầu phủ. Nếu chàng cảm thấy thua thiệt họ thì đưa chút bạc an ủi!” Đây là thái độ của Ôn Uyển.

Lập tức giọng điệu Bạch Thế Niên bất thiện nói: “Ôn Uyển, nàng đồng ý châu quan phóng hỏa, không cho phép dân chúng đốt đèn sao?” Nếu Ôn Uyển không muốn nhúng tay vào, Bạch Thế Niên cũng không thể nói gì hơn. Nhưng bây giờ lại muốn hắn đuổi cả nhà người ta đi vậy thì hơi quá đáng.

Ôn Uyển liếc nhìn Bạch Thế Niên, giọng điệu lạnh lùng: “Cái gì gọi là chỉ cho phép châu quan phóng hỏa? Chàng nói, ta thả cái gì hỏa? Ta đã làm cái gì xúc phạm đến luật pháp, chàng nói rõ ra đi?” Ôn Uyển tự hỏi chưa bao giờ làm qua chuyện phạm pháp. Đương nhiên, giết người, theo như luật giết người thì không tính.

Bạch Thế Niên thấy thái độ nàng kiên quyết, hắn cũng không muốn cãi nhau, lập tức rầu rĩ mà đi ra ngoài. Hạ Ảnh thấy thế nói ra: “Quận chúa, kỳ thật. . .” Hạ Ảnh cảm thấy không có gì quan trọng quá, muốn dọn dẹp chuyện này, chỉ là chuyện nhấc tay mà thôi.

Ôn Uyển khoát khoát tay: ” Về sau đừng nói như thế nữa, đừng phá hỏng quy củ của ta.” Ôn Uyển sẽ không lạm dụng chức quyền giành tư lợi cho chính mình, hơn nữa không thể cổ vũ chuyện này. Nếu không Hầu phủ sẽ biến thành cái dạng gì cũng không biết được! Đến lúc Minh Duệ tiếp nhận, bầu không khí phía dưới đã hoen ố.

Hạ Ảnh vội vàng gật đầu.

Sắc trời đã muộn, Bạch Thế Niên còn chưa có trở lại. Ôn Uyển cho rằng Bạch Thế Niên bực bội với nàng thì buổi tối sẽ không trở lại. Nào biết đâu đến gần nửa đêm, Bạch Thế Niên trở về rồi.

Sau khi trở về Bạch Thế Niên không nói chuyện với Ôn Uyển, chỉ chui vào trong chăn giả bộ ngủ. Ôn Uyển suy nghĩ lại, thái độ buổi chiều hơi không đúng.

Ôn Uyển thành khẩn nói xin lỗi: “Lão công, buổi chiều là ta không đúng. Ta không nên nói chuyện như thế với chàng. Nhưng người phạm pháp không bị nghiêm trị, hậu quả không thể lường được. Lần trước chàng nói Hạ Ảnh và Hạ Hương, hành vi của bọn hắn lớn hơn Hạ Ảnh và Hạ Hương. Bọn Hạ Ảnh giấu diếm là vì tốt cho ta. Mà cấp dưới của chàng là phạm pháp. Nếu không bị nghiêm trị, người phía dưới cũng dám lấy thân thử nghiệm rồi.” Thượng bất chính hạ tất loạn, như thế thì sao làm gương tốt.

Kỳ thật Bạch Thế Niên cũng biết Ôn Uyển nói những điều này đều có lý. Nhưng dù sao cũng là thuộc hạ theo hắn hơn hai mươi năm rồi nên có chút không nỡ. Không phải nói bảo toàn tên đó thoát tội, chỉ muốn nhờ quan hệ giữ người nọ một mạng. Những chuyện này ở bên trong gia tộc lớn cũng không phải chuyện lớn gì. Đối với Ôn Uyển thì càng không là cái chuyện lớn. Đáng tiếc nguyên tắc của Ôn Uyển rất mạnh.

Thái độ nhận lỗi của Ôn Uyển thành khẩn, tăng thêm sắc dụ thành công, cái việc nhỏ xen giữa này cũng đã trôi qua.

Xong việc về sau, Ôn Uyển mền mại nằm sấp trong ngực Bạch Thế Niên, nhỏ giọng nói ra: “Lão công, ở trước mặt chàng ta luôn nghĩ gì nói cái nấy, nói chuyện không cân nhắc. Lão công, nếu chàng có gì bất mãn không vui hãy nói với ta, ta sẽ chú ý.” Ôn Uyển cũng phát hiện ra vấn đề này. Khi nói chuyện với Hoàng đế, trước khi nói một câu không biết phải nghĩ bao nhiêu cong cong quẹo quẹo. Có thể là đối với Bạch Thế Niên, Ôn Uyển luôn nghĩ gì nói đấy. Căn bản không nghĩ qua nói như thế, Bạch Thế Niên có tức giận hay không?

Bạch Thế Niên vừa cười vừa nói: “Chẳng lẽ ta còn chấp nhặt nàng.” Vừa mới bắt đầu có chút buồn bực là khẳng định. Nhưng ngẫm lại cũng cảm thấy không có cái gì. Hiện tại Ôn Uyển nói như vậy, thì chứng minh ở trước mặt hắn Ôn Uyển rất yên tâm đấy. Nếu không, lấy sự cẩn thận của Ôn Uyển, đương nhiên không có khả năng nghĩ cái gì nói cái nấy.

Ôn Uyển dịu dàng nói: “Lão công thật tốt.” Kỳ thật Ôn Uyển biết rõ, nàng là người vợ không xứng chức. Rất nhiều phương diện đều làm không được tốt.

Ôn Uyển không thừa nhận cũng không được, cho dù nàng cố coi mình làm tiểu nữ nhân. Nhưng những năm này đứng ở vị trí cao, đi theo Hoàng đế, trên người rốt cuộc lây dính rất nhiều thứ, sửa không được. Lúc vô ý thức sẽ mang ra. Nếu không phải là Bạch Thế Niên lòng dạ rộng lớn, nam nhân bình thường thật sự không chịu nổi nàng.

Bạch Thế Niên xoa nhẹ đầu Ôn Uyển: ” Đồ ngốc, nói ngốc cái gì đó. Nàng là vợ ta, ta không tốt với nàng thì tốt với ai.” Không thể phủ nhận, trên người Ôn Uyển có không ít tật xấu, nhưng mọi người đều có khuyết điểm, ở đâu có thể thập toàn thập mỹ. Ôn Uyển cố gắng muốn kinh doanh tốt cái nhà này, thật lòng đối với hắn và nhi tử, mấy bệnh vặt cũng là chuyện nhỏ. Đây vẫn còn trong phạm vi dễ dàng tha thứ của Bạch Thế Niên.

Ngày hôm đó Hạ Dao thấy tâm tình Ôn Uyển không tệ, thì nói chuyện của Đông Thanh với Ôn Uyển: “Quận chúa, Tần lão ngũ trở về tìm Đông Thanh rồi, lén lút đi tìm.” Nếu không phải Ôn Uyển sớm nói trước, chỉ bằng việc Tần lão ngũ xuất hiện, Đông Thanh cũng sẽ bị liên quan đến, nhất định chỉ còn đường chết.

Ôn Uyển nghe xong không khỏi kinh ngạc: “Hắn không phải đã bị Đông Thanh tiễn đi rồi sao? Vì sao còn có thể trở về?” Chuyện của Đông Thanh và Tần lão ngũ như thế nào, Ôn Uyển cũng không can thiệp vào. Chuyện phu thê không phải người ngoài có thể chen vào được. Có điều Tần lão ngũ trở về rồi, Đông Thanh khó xử hơn.

Hạ Dao biểu thị nàng cũng không hiểu suy nghĩ của Tần lão ngũ. Tần lão ngũ và Đông Thanh sinh sống nhiều năm như vậy, có lẽ hiểu rõ Đông Thanh làm người như thế nào. Trải qua chuyện lần trước, Đông Thanh đã không có khả năng tái hợp với Tần lão ngũ. Ngày đó có thể buông tha Tần lão ngũ, cũng vì nể tình vợ chồng. Nhưng chỉ như thế thôi, sai thì đã sai rồi, không có đường rút lui.

Ôn Uyển suy nghĩ rồi lắc đầu: “Hãy để cho Đông Thanh chính mình xử trí, các ngươi đừng nhúng tay.” Người ngoài xử lý chuyện này không tốt .

Hạ Dao và Ôn Uyển nói chuyện của Đông Thanh, đương nhiên không có khả năng chỉ nói đến Tần lão ngũ. Quận chúa vẫn lo lắng việc Đông Thanh ở bên ngoài: “Quận chúa, Đông Thanh viết thư tới nói nàng chuẩn bị trở về kinh thành rồi. Đông Chính Vi cơ bản là có thể lên lãnh đạo rồi, nàng dạy dỗ Đông Chính Vi có thể một mình đảm đương một phía. có bọn họ có lẽ vấn đề không lớn.” Còn chuyện hòn đảo, bên ngoài cơ bản đều hoàn thành, hiện tại quan trọng chính là bên trong, bên trong cũng không phải là dễ dàng như vậy rồi.

Ôn Uyển gật đầu: “Được, nàng muốn về thì về. Ta đang cảm giác nhân thủ không đủ rồi, nếu nàng ấy trở về, nguyện ý thì ở bên cạnh ta. Nếu không phải nguyện ý cũng có thể quay về chỗ cũ kia.” Bất kể là Đông Thanh vẫn Hạ Dao, Hạ Ảnh, đều là người theo nàng lâu nhất.

Hạ Dao nhanh chóng đáp lời: “Được.”

Hải khẩu bên này, Đông Thanh nhìn thấy Tần lão ngũ xuất hiện, trên mặt không vui không buồn. Cũng ở thời điểm này, nàng mới nhớ tới Hạ Ảnh đã từng nói. Hạ Ảnh nói, đi ra một bước này, phải chuẩn bị tình huống xấu nhất, tốt nhất là chuẩn bị bị phản bội. Không nghĩ tới Hạ Ảnh nói ứng nghiệm rồi.

Hạ Ảnh đã quá rõ ràng người làm chuyện này như bọn họ, cho dù thật sự tìm nam nhân, kết cục bình thường cũng sẽ không tốt. Trừ phi là như Hạ Dao và Hạ Hương, có quận chúa ở sau lưng làm chỗ dựa, bọn hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, kết cục mới có thể tốt.

Hạ Dao và Hạ Ảnh ở trong ám vệ đều là nữ nhân đạt trình độ cao nhất. Bọn họ biết rất rõ ràng, lấy thân phận địa vị của bọn họ, nam nhân bình thường không có khả năng chịu được. Hạ Dao rất may mắn, gặp phải một Võ Tinh hiểu được quý trọng nàng .

Lại nói tiếp, Hạ Dao và Võ Tinh cũng là nhân duyên trùng hợp. Nếu để cho Hạ Dao gả bên ngoài, tất nhiên nàng sẽ không gả. Muốn nàng tìm một người tùy tiện để gả, cũng không có ai có thể để Hạ Dao vừa ý. Kỳ thật coi như là Võ Tinh, Hạ Dao cũng không để vào mắt rồi. Nếu không phải mỗi ngày bị Ôn Uyển lẩm bẩm, Hạ Dao bị Ôn Uyển niệm phiền quá, cộng thêm đoạn thời gian Ôn Uyển mang thai trạng thái không tốt, nàng không muốn để Ôn Uyển lo lắng rồi mới miễn cưỡng đồng ý. Nếu không, nàng nhất định sẽ không đồng ý. Về sau Hạ Dao muốn đổi ý, lại bị Ôn Uyển chắn đường. Sau đó thấy thái độ của Võ Tinh thành khẩn như vậy, Ôn Uyển lại đang bên tai niệm, nghĩ đến lấy hay không lấy chồng đều không sao cả, dù sao đều ở phủ quận chúa, chỉ có thêm một người mang tên trượng phu, nên mới miễn cưỡng đồng ý. Nếu không, Hạ Dao khẳng định cũng sẽ như Hạ Ảnh, cả đời không lấy chồng.

Tần lão ngũ thật sự đã hối hận, hắn biết chính mình sai rồi, hắn bị ma quỷ ám ảnh: “Đông Thanh, mặc kệ nàng trách phạt ta như thế nào, ta cũng sẽ không có nửa câu oán hận. chỉ hi vọng nàng đừng để ta rời khỏi nàng, được không?”

Đông Thanh giống như cười mà không phải cười nhìn xem Tần lão ngũ: “Trong thư ta đã nói rõ với ngươi. Ngươi trở về, ta sẽ bị người ra mặt xử tử, thế nhưng ngươi vẫn trở về tìm ta? Không phải ngươi hi vọng cùng ta tái hợp lại, mà ngươi hi vọng cùng ta xuống chung hoàng tuyền, đúng hay không?”

Trước kia Đông Thanh coi trọng nhất Tần lão ngũ trung hậu trung thực, nhưng bây giờ, nàng thống hận Tần lão ngũ trung hậu trung thực, đây thật ra là một lưỡi dao sắc bén. Tần lão ngũ vội lắc đầu: “Đông Thanh, ta không có nghĩ như vậy, ta chỉ đến, nếu ta đi thật thì những người kia không tìm thấy ta. Đến lúc đó bọn hắn truy cứu trách nhiệm của nàng, hiện tại ta đã trở về thì nàng sẽ không có việc gì rồi.”

Đông Thanh nhìn xem Tần lão ngũ, khóe miệng mỉa mai không ngừng. Cùng giường chung gối bảy năm, nàng hiểu rõ Tần lão ngũ đang nghĩ gì, nàng chỉ tín nhiệm những lời này một nửa.

Đông Thanh vô cùng rõ ràng, vì sao cho tới hôm nay nàng còn có thể bình yên vô sự. Bí mật để cho phạm nhân chạy, dựa theo quy củ{ám vệ} sẽ bị tội chết. Nàng đã chuẩn bị chết, thế nhưng mà người đến xử tử nàng lại không xuất hiện, ngay cả mệnh lệnh nàng tự vận đều không có. Khi đó kỳ thật nàng đã suy đoán ra, là quận chúa bảo vệ nàng, không có người nào khác rồi.

Về sau Hạ Ảnh gửi thư tới đã chứng minh điểm này. Hạ Ảnh nói quận chúa tự mình ra mặt, nói Lý Nghĩa nếu dám lấy mạng của nàng, quận chúa sẽ lấy mệnh của Lý Nghĩa. Cũng bởi vì như thế, mới bảo vệ mạng của nàng, mà nàng cũng chính thức thoát ly {ám vệ}. Hiện tại nàng hoàn toàn là người của quận chúa rồi, cho nên nàng chuẩn bị xử lý xong chuyện Hải khẩu thì sẽ về kinh thành. Trở lại bên người Ôn Uyển, hầu hạ bên người Ôn Uyển.

Trước kia luôn không thích bị gò bó, muốn ở bên ngoài trời cao biển rộng, cho rằng không xông vào một lần nhìn một cái thì luôn không cam lòng. Mà ở bên ngoài thời gian dài, cũng muốn tìm nam nhân thương yêu mình, muốn có một gia đình hạnh phúc tường hòa, đã trải qua chuyện lần này, nàng mệt mỏi rồi.

Tần lão ngũ thấy ánh mắt Đông Thanh nhìn hắn, phảng phất đang nhìn một người xa lạ. Không biết vì cái gì, trong đầu rất khủng hoảng: “Đông Thanh, ta biết ta sai rồi, nàng hãy cho ta một cơ hội nữa được không? Đông Thanh, ta thật sự sai rồi. Nàng hãy tha thứ ta một lần, được không?” Hắn không thấy nhu tình trong mắt Đông Thanh nữa rồi.

Đông Thanh cười lắc đầu: “Đã muộn. Thời khắc ngươi lựa chọn phản bội ta, ta với ngươi đã không còn đường quay về. Lần này cũng là lần cuối cùng ta gặp ngươi rồi.” Nếu như không phải vì kết thúc, nàng cũng sẽ không gặp Tần lão ngũ.

Tần lão ngũ lạnh cả người: “Đông Thanh, vì cái gì? Vì cái gì không thể cho ta cơ hội nữa.. . Về sau chúng ta sẽ rất tốt. Lần này ta sai rồi, ta thật sự biết rõ sai rồi.” Kỳ thật vừa mới bắt đầu biết rõ Đông Thanh là thứ nữ nhân, còn muốn gả cho hắn, hắn một ngàn cái một vạn cái không muốn lấy. Ai nguyện ý lấy một nữ nhân đàn ông hơn cả nam nhân. Thế nhưng cuối cùng bởi vì Đông Thanh đã cứu mạng của hắn, cộng thêm Đông Thanh thật sự đối với hắn rất tốt, cuối cùng hắn cũng mềm lòng. Sau khi kết hôn, ngoại trừ Đông Thanh không thể sinh đẻ được, mặt khác đều gần như hoàn mỹ. Nhưng Đông Thanh không thể sinh đẻ được đừng nói đến nhi tử ngay cả con gái cũng không có, khiến cho trong lòng của hắn cảm thấy có khuyết điểm, cũng bởi vì như thế, hắn mới bị đầu độc.

Đông Thanh đứng lên, nhìn xem Tần lão ngũ rồi đột nhiên nở nụ cười: “Ngươi biết không? Cả đời này, ta sùng bái nhất chính là Hầu gia, yêu nhất là quận chúa. Nhìn thấy bọn hắn hạnh phúc mỹ mãn như vậy, ta rất hâm mộ. Cho nên, ta cũng muốn có một gia đình, một gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Nhưng mà ta sai rồi, không phải tất cả nam nhân đều giống như Hầu gia, không phải bất cứ nữ nhân nào cũng như quận chúa. Hầu gia chỉ có một, Quận chúa cũng chỉ có một.” Hầu gia thâm tình, quận chúa đáng giá hắn thâm tình chờ đợi. Mà nàng lại là một nữ nhân nhất định không chiếm được hạnh phúc, đi hy vọng xa vời những thứ không nên lấy được, cho nên phải trả giá rất thảm trọng. Cũng may, nàng còn có đường lui. Nàng có thể trở về phủ quận chúa, nơi đó là nhà của nàng, vĩnh viễn mở rộng ra cửa hoan nghênh nàng trở về ( đây là Ôn Uyển chính miệng từng nói qua).

Đông Thanh nhìn thần sắc Tần lão ngũ, có chút buồn vô cớ: “Tuy nói là lỗi của ta. Ngày đó nếu ta không có nhìn trúng ngươi, ngươi không có ta, có lẽ cuộc đời cũng sẽ không như vậy. Đây là ta thiếu nợ ngươi, cho nên ta phải chịu gánh lấy. Ta không có nửa phần oán hận.” Nếu nàng không có đuổi theo Tần lão ngũ, hết thảy đều khác rồi.

Sắc mặt Tần lão ngũ càng trắng bạch . Nếu không có Đông Thanh, hắn sớm liền biến thành một đống bạch cốt rồi. Không chỉ có hắn, lúc ấy một đám đi tiêu sư cũng phải chết ở trong đại lao rồi.

Đông Thanh vung tay lên, người bên cạnh đi ra ngoài rất nhanh rồi lại trở về. Lúc trở lại, trong tay người kia bưng lấy một cái hộp nhỏ. Đông Thanh lại để cho hắn giao hộp cho Tần lão ngũ: “Trong này có năm vạn lượng bạc, còn có một chút đồ trang sức châu báu. Ngươi cầm lấy dùng cho tốt, đủ ngươi nửa đời sau áo cơm không lo. Đây là điều duy nhất hiện tại ta có thể làm cho ngươi.”

Tần lão ngũ cảm giác hộp kia là khoai lang phỏng tay: “Ta không cần. Ta không cần bạc của nàng. Đông Thanh, thật sự không thể tha thứ cho ta sao?” Đến lúc này, Tần lão ngũ cảm giác được, hắn đã không còn cơ hội rồi.

Đông Thanh lắc đầu: “Về sau tìm một cô gái tốt, ổn định thực tế mà sống a! Hãy coi ta là ác mộng của ngươi!” Đối với rất nhiều người mà nói, nàng kỳ thật chính là một cơnác mộng.

Tần lão ngũ không có cầm bạc của Đông Thanh. Còn để lại châu báu trước kia Đông Thanh cho hắn: “Nàng yên tâm, ta sẽ sống rất khá đấy. Ta cũng hi vọng nàng cũng có thể sống tốt.”

Đông Thanh nhẹ nhàng cười cười: “Ngươi không cần lo lắng cho ta. Ta sẽ sống rất khá.” Đã không có trượng phu, nàng còn có quận chúa, còn có Hạ Dao cùng Hạ Ảnh một đám tỷ muội tốt. Trở về cũng không cô đơn rồi.

Lúc Tần lão ngũ ra đi, cả người phảng phất già nua mười tuổi.

Trong mắt Đông Thanh không có bi thống, chỉ có bình tĩnh. Đợi khi Tần lão ngũ đi rồi, nàng phân phó người phía dưới thu dọn. Ngày mai sẽ phải rời khỏi, trở lại kinh thành rồi. Lại nói tiếp, cũng đã nhiều năm chưa gặp quận chúa. Nghe nói quận chúa càng ngày càng Yêu Nghiệt, cũng không biết Yêu Nghiệt đến mức độ nào. Khục, kỳ thật mọi người không biết, quận chúa chính là một Yêu Nghiệt, Yêu Nghiệt khiến cho người phải ngưỡng mộ.

Đông Thanh còn không có nhiều thời gian cảm khái, Đông Chính Vi đã tới. Đông Thanh và Đông Chính Vi nói rất nhiều chuyện, sau đó nói ra: “Qua một thời gian ngắn Hầu gia sẽ tới hải khẩu. Có lẽ quận chúa cũng tới, ngươi phải làm tốt công tác tại đây, không thể xảy ra bất luận cái sơ suất gì?” Đến lúc đó khẳng định nàng cũng sẽ cùng theo đến xử lý một chuyện đấy.

Nửa năm này Đông Chính Vi đã quen thuộc tất cả tình huống ở đây. Nghe Đông Thanh nói xong…, lập tức gật đầu: “Ngươi yên tâm, nếu có vấn đề gì, ta sẽ lập tức viết thư.”

Đông Thanh gật đầu.

Sáng sớm ngày thứ hai, Đông Thanh đi thuyền ra hải khẩu, trở về kinh thành. Khương Lâm tự mình đi tiễn đưa. Mấy năm này hai người hợp tác cũng coi như hòa hợp.

Đông Thanh biết rõ tính tình Đông Chính Vi, cho nên phân chia mọi chuyện thành hai phần. Một phần Khương Lâm phụ trách, những chuyện hậu cần Đông Chính Vi phụ trách. Mặt khác xây dựng hòn đảo cùng công tác tình báo toàn quyền do Đông Chính Vi phụ trách. Đương nhiên, Đông Thanh cũng biết đây là tạm thời. Hiện tại Hầu gia trở về, những thứ này tất nhiên sẽ có cải biến.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.