Trọng Sinh Chi Quy Linh

Chương 15: Quỷ mị vi kinh



Đại hán xô đẩy xách nữ tử đứng lên, cười lạnh nói: “Ngươi nếu không phải trốn ra, chúng ta bắt ngươi làm gì?” Nói xong dùng dây thừng trói nghiến nữ tử lại.

“Cứu mạng a, ta không phải......” Nữ tử thấy người qua đường không một ra tay tương trợ, nhất thời rơi lệ đầy mặt.

“Nhìn cái gì! Tản đi, tản!” Mấy tên tùy tùng xua tan đám người.

“Lão tử có người chống lưng, ai dám ở chỗ này dài dòng, đừng trách lão tử không khách khí.” Đại hán đi đầu kiêu ngạo nói.

Nghe được lời hắn, những người vốn muốn hỏi đến cùng không hẹn mà cùng trầm mặc. Lúc sau chúng ném nữ tử đã bị trói lên đóng cỏ khô trên xe, kéo vào trong thành.

Nữ tử tuyệt vọng nằm ở trên xe, thấp giọng khóc. Nữ tử nhà đứng đắn xuất môn tất có người đồng hành, nàng mặc dù biện giải thân phận của mình, nhưng không ai làm chứng cho nàng, cũng uổng công.

Đợi nữ tử bị mang đi, Quân Ly Xuân nhẹ nhàng vẫy tay một cái, ảnh vệ ẩn nấp liền nhảy ra, nhận mệnh lệnh rồi, lại tức khắc biến mất.

Lăng Kì Ương chớp mắt mấy cái, nếu không phải nghe được Quân Ly Xuân nói chuyện, hắn đã nghĩ đến mình vừa nãy hoa mắt. Quân Ly Xuân đẩy bất chao đến trước mặt hắn, “Mau ăn, lạnh rồi vị không ngon nữa.”

“Ừm.” Lăng Kì Ương tiếp tục cúi đầu ăn, một lát sau, mới mở miệng hỏi: “Ngươi vì sao vừa nãy không ra tay?”

“Mấy kẻ kia ta từng gặp qua, là người của lão Tứ. Lão Tứ thích nữ sắc, cho nên những người này chuyên bắt nữ tử mỹ mạo về cho hắn. Việc này bọn chứng từ trước đến nay làm kín đáo, có lẽ là từ chưa thất thủ, cũng không ai dám nhiều lời, cho nên mới càng không kiêng nể gì.” Quân Ly Xuân khẽ lau cháo trên khóe miệng Lăng Kì Ương, tiếp tục nói: “Nếu ta ra tay, việc này tất phải ầm ĩ. Lão Tứ mất thể diện rồi thôi, nhưng sẽ có nhiều người nói Phụ hoàng dạy con không ra gì, Hoàng tử ỷ thế hiếp người, liên lụy thánh minh của Phụ hoàng, không đáng.”

Không ngờ Tứ Hoàng tử lại táo tợn như vậy, Lăng Kì Ương cũng có chút bất ngờ.

“Ngươi sao nhìn ra nữ tử kia là cô nương trong sạch?” Quân Ly Xuân hỏi. Nếu Lăng Kì Ương tin lời của đại hán nói, đoạn sẽ không hỏi y vì sao không ra tay, xem như lần đầu thấy là được.

Lăng Kì Ương khẽ cười nói: “Thân thể cô nương cùng với nữ tử thành hôn không giống nhau, ta là y giả, tất nhiên nhìn ra được. Cho dù vị cô nương kia có vì chưa tiếp khách đi nữa, đã ở cái nơi như vậy, giơ tay nhấc chân cũng sẽ bất giác mang theo một ý vị son phấn. Huống chi vị cô nương kia tuy rằng chật vật, nhưng bất luận nói chuyện hay động tác, đều lộ ra nét giáo dưỡng tốt đẹp, không giống người ở cái nơi đó. Về phần đại hán kia, phàm là tay chân ở cái nơi đó, phần lớn đều là ngày đêm điên đảo, thận hư dương mỏi, nhưng khí sắc những người này lại tốt, vừa thấy liền biết là tay chân nhà giàu nuôi trong nhà, nếu thân thể họ có bệnh, cũng chỉ là ăn thức ăn mặn nhiều, tính khí không ổn thôi.”

Quân Ly Xuân nhoẻn khóe miệng, “Thê khanh thật là thông minh.”

Lăng Kì Ương cười cười, lại hỏi: “Ngươi kế tiếp muốn làm gì?”

“Ta còn chưa nghĩ ra, cùng lắm thì chờ sắc trời tối, sai người đến trộm cô nương kia ra.” Đối với thân thủ của ảnh vệ, Quân Ly Xuân vẫn rất có tin tưởng.

Lăng Kì Ương nghĩ nghĩ, nói: “Như vậy chỉ trị phần ngọn không trị tận gốc, những người đó sau này vẫn có thể ỷ vào danh Tứ Hoàng tử, bắt cô nương khắp nơi.”

“Đúng vậy, làm lão Tứ không dám lỗ mãng mới là căn bản. Hơn nữa phải để Phụ hoàng biết, nhưng không thể liên lụy đến Phụ hoàng.” Quân Ly Xuân nhìn Vương phi nhà mình, y biết Lăng Kì Ương nói như vậy là có chủ ý, cũng không cần y lao tâm nữa, “Ngươi có ý kiến gì hay?”

“Chủ ý có hay không là thứ yếu, thấy hiệu quả mới là mấu chốt.” Trong nét tươi cười của Lăng Kì Ương có chút giảo hoạt, biểu lộ tính tình này khiến Quân Ly Xuân cảm thấy cực kỳ đáng yêu.

“Đều theo ngươi.” Quân Ly Xuân cười sủng nịch.

Lăng Kì Ương có chủ ý rồi cũng không sốt ruột, cứ theo kế hoạch, cùng Quân Ly Xuân đến chợ ăn uống, lại đến quán trà nghe tiên sinh kể chuyện, sau lại mua một ít đồ, một ngày này thật cũng quá phong phú.

Đợi trời tối đen, hai người mới hồi phủ. Lăng Kì Ương đến dược phòng tìm kiếm, lại thay y phục đen, lúc này mới đi theo Quân Ly Xuân lén lút vào phủ đệ Tứ Hoàng tử.

Hôm nay phủ Tứ Hoàng tử mời gánh hát đến hát hí khúc, Tứ Hoàng tử Quân Thừa Diễn đang cùng thê thiếp ở thiên viện nghe diễn, xem ra trong một thoáng xướng không xong. Trời lạnh, lại là thời gian bữa tối, chủ tử đang nghe diễn, hạ nhân trong phủ không khỏi có chút lơi lỏng.

Quân Ly Xuân ôm Lăng Kì Ương nhẹ nhàng dừng trên một chỗ nóc ở hậu viện, ảnh vệ đi theo bọn đại hán thấy Quân Ly Xuân đến, lập tức hiện thân, hành lễ rồi chỉ chỉ một chỗ viện không bắt mắt.

“Vương gia, vị nữ tử kia bị nhốt trong phòng ở Tây viện. Vào phòng rồi không nghe được động tĩnh nữa, giống như bị hạ dược ngủ. Trông viện chỉ có hai bà tử, vừa nãy có người đưa cơm đến, các nàng đi ăn. Ngài cùng Vương phi từ cửa sổ đằng sau đi vào là được, sẽ không bị phát hiện.” Ảnh vệ thấp giọng nói.

“Được, lui đi.” Quân Ly Xuân gật đầu.

Ảnh vệ lập tức biến mất ở trước mặt hai người.

Quân Ly Xuân lại ôm lấy Lăng Kì Ương, hai người hạ xuống lách ra sau cửa sổ, Quân Ly Xuân xác định bên trong không có ai, cạy cửa sổ, dẫn Lăng Kì Ương leo vào.

“Tứ Hoàng tử không có ảnh vệ sao? Vì sao ảnh vệ của ngươi không bị phát hiện?” Lăng Kì Ương hỏi ra nghi vấn mới có.

Quân Ly Xuân thấp giọng nói: “Ảnh vệ đều không lộ mặt, hơn nữa đều là nuôi dưỡng riêng. Triều chúng ta cấm nuôi ảnh vệ tử sĩ, nên bọn họ không dám. Ta cũng chỉ là lặng lẽ huấn luyện một nhóm người, trừ ngươi, cùng Tam ca Lục ca ra, không ai biết.”

Lăng Kì Ương hiểu rõ gật gật đầu. Nếu hai vị ca ca biết, tất cũng có nuôi. Lăng Kì Ương đánh giá phòng một chút, bài trí vô cùng đơn giản, xem ra chỉ là dùng tạm thời, không phải chuẩn bị cho người ở lâu.

Đi đến bên giường, Lăng Kì Ương nhìn nữ tử ngủ say, giơ tay bắt mạch, nói với Quân Ly Xuân: “Đúng là bị hạ dược, nếu không có giải dược, sớm nhất cũng giữa trưa ngày mai mới tỉnh.”

“VẬy giờ làm sao?”

Lăng Kì Ương chỉ chỉ một bên ghế, “Ngươi ngồi chờ, lập tức là xong.”

Lăng Kì Ương buông màn, lấy ra hai cái bình nhỏ bắt đầu vẽ loạn ở trên mặt nữ tử. Quân Ly Xuân ngồi lẳng lặng nhìn hắn, trong phòng còn điểm hai ngọn nến, ánh sáng rất mờ, vì phòng người ngoài phát hiện, y cũng không đốt thêm.

Không bao lâu, Lăng Kì Ương thu tay, vén lại màn lên.

Quân Ly Xuân nhìn bàn tay hắn một mảnh đỏ tươi, lập tức tiến lên bắt lấy tay hắn, “Sao lại thế này?”

Hỏi xong mới phát hiện đó không phải huyết, mà là thứ gì đó giống thuốc nhuộm dính trên tay hắn. Lúc này thứ đó đã khô, không dính vào màn cùng y phục.

“Không sao, trở về dùng nước thuốc tẩy là được.” Lăng Kì Ương không để ý lắm nắm ngược lại tay Quân Ly Xuân, đối với sự quan tâm của y, Lăng Kì Ương cảm thấy rất đau lòng.

Quân Ly Xuân thấy hắn không sao, lại nhìn nhìn nữ tử trên giường, nữ tử còn đang ngủ, thoạt nhìn cũng không không ổn.

Lăng Kì Ương lại từ trong hà bao lấy ra một cái bình nhỏ, mở nắp, hạ lung lay vài cái dưới mũi nữ tử. Sau đó mí mắt nữ tử khẽ nhúc nhích, mở ra.

Nữ tử tỉnh lại ngơ ngác nhìn Lăng Kì Ương, thấy nàng không thét lên như dự đoán, Quân Ly Xuân yên tâm, bất quá đôi mắt nàng nhìn chằm chằm Lăng Kì Ương, khiến Quân Ly Xuân rất không thoải mái.

Nữ tử nhìn Lăng Kì Ương một lát, mới giật mình nhớ tới hiện trạng của mình, vừa muốn kêu ra tiếng, đã bị một động tác yên lặng của Lăng Kì Ương ngăn lại.

Lăng Kì Ương nhẹ giọng nói: “Chuyện cạnh trà quán chúng ta đều thấy được, ban ngày cứu ngươi quá gây chú ý, nên chọn cứu sau.”

Nữ tử lập tức đứng dậy, quỳ trên mặt đất, nức nở nói: “Đa tạ chi ân nhị vị cứu giúp, tiểu nữ tử suốt đời khó quên, tất dũng tuyền tương báo.”

Lăng Kì Ương vội vàng nâng nữ tử dậy đến, nói: “Cứu ngươi chỉ là chuyện nhỏ, cô nương không cần để tâm. Chỉ mong cô nương rời đi rồi có thể quên nhớ việc này,đừng nhắc tới chúng ta với bất kỳ ai.”

“Công tử yên tâm, tiểu nữ tử biết hai vị đến vào đêm đen tức không muốn bại lộ, ta nhất định sẽ không nhiều lời.” Nữ tử cũng là người thông minh, Lăng Kì Ương cùng nàng nói cũng không uổng công.

“Vậy liền đa tạ cô nương.”

“Công tử cứu ta, sao lại nói cảm ơn.” Nữ tử nhìn Lăng Kì Ương, như là đang thưởng thức một bức hoạ vậy.

“Vì không để những cô nương khác bị bắt giống ngươi, tại hạ còn muốn thỉnh cô nương hỗ trợ.” Lăng Kì Ương cũng không để ý bị nhìn, thong dong như trước.

“Công tử mời nói, ta tất nhiên cố hết sức.” Nữ tử thật tâm nói.

Lăng Kì Ương cười đưa cho nàng một lọ dược, sau đó thấp giọng nói chuyện cần nàng làm. Nữ tử đầu tiên là kinh ngạc, sau là cười khẽ, cuối cùng gật đầu. Quân Ly Xuân nhìn hai người bọn họ nói chuyện, càng khó chịu, đợi Lăng Kì Ương an bài xong, liền đem người ra khỏi phòng.

Nữ tử hiểu rõ nhìn bọn họ, một lần nữa trở lại trên giường nằm xuống.

Trắc viện diễn xướng xong, thê thiếp Tứ Hoàng tử cũng đều tự trở về chỗ ở của mình. Quân Thừa Diễn lấy cớ phải đọc sách, không cùng thê thiếp đồng tẩm.

Đợi trong phủ hơn phân nửa đã ngủ, Quân Thừa Diễn được quản gia đưa đi, vào tiểu viện chỗ nữ tử, Quân Thừa Diễn gạt lui người bên cạnh, ngay cả thủ vệ thị vệ cũng bị đuổi đi, lúc này mới vào phòng.

Vào phòng, Quân Thừa Diễn nương theo ánh nến mỏng manh, thấy rõ nữ tử trên giường, thật là kiểu hắn thích, liền vừa lòng gật đầu. Sau đó thoát y lên giường.

Mới vừa âu yếm, chỉ thấy nữ tử đột ngột mở mắt ra, sau đó thất khiếu bắt đầu xuất huyết. Quân Thừa Diễn bị kinh sợ, vừa định kêu, lại phát hiện mình toàn thân vô lực, chỉ có thể ngã nhào trên giường, ngay cả giọng cũng không phát ra tiếng.

Quân Thừa Diễn nhìn nữ tử thất khiếu đổ máu chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt sung huyết hung tợn từ dõi theo hắn, khiến hắn nhất thời toát ra một thân mồ hôi lạnh. Ngay lúc hắn nghĩ phải kêu cứu làm sao, da mặt nữ tử đột ngột nứt nẻ thành từng miếng tròn, làn da trên mặt từng miếng từng miếng bong ra từng mảng, lộ ra phần thịt máu me dưới mặt, huyết cũng từ chỡ nứt vỡ chảy xuống, nhiễm đỏ bạch y cùng giường.

Quân Thừa Diễn sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, mồ hôi từ thái dương chảy xuống, cả người đều run lên lên, khóe miệng mơ hồ nói, “Quỷ...... Quỷ......”

Giọng nói nữ tử khàn khàn nghe không ra âm sắc: “Ta hôm nay sẽ thiến ngươi, vì nữ tử thiên hạ trừ hại.” Đang nói, nữ tử rút xuống trâm gài tóc trên đầu, hung hăng đâm về phía hạ thân Quân Thừa Diễn.

Quân Thừa Diễn cảm thấy máu trên mặt nữ tử văng lên mặt hắn, lạnh như băng, mà khuôn mặt hư nát kia lại càng khủng bố, tựa như có thể thấy xương trắng dày đặc dưới lớp thịt hồng, trong nháy mắt nữ tử đâm trâm xuống, hai mắt Quân Thừa Diễn trợn trắng, hôn mê bất tỉnh. Trâm gài tóc của nữ tử cũng chỉ đâm vào đệm giường, vẫn chưa mảy may thương tổn hắn.

Thấy người hôn mê, nữ tử cầm lấy trâm gài tóc, theo lời Lăng Kì Ương nói, trực tiếp lao ra bên ngoài. Nghe được động tĩnh mở cửa, quản gia chạy vào sân, nhìn nữ tử huyết nhục mơ hồ, lại giống như đang bay, nhất thời ngồi bệt xuống mặt đất.

Nữ tử vừa ra khỏi cửa, ảnh vệ của Quân Ly Xuân liền dùng sợi mảnh quấn lấy thắt lưng nữ tử, nhẹ nhàng kéo khiến cho nàng giống như đang bay. Lúc này nữ tử bạch y nhiễm máu, tóc tai bù xù, tay áo kéo rõ dài, nhìn qua vô cùng doạ người.

Một vị sủng thiếp của Quân Thừa Diễn nghe nói phu quân hôm nay lại dẫn nữ tử về, cảm thấy không thuận, ỷ quyền thế nhà mình cùng sủng ái của Quân Thừa Diễn, tiến đến bắt người, muốn Quân Thừa Diễn giải thích cho nàng, dùng giọng mềm mỏng dỗ dành nàng.

Cũng không ngờ, tiến vào cửa viện, vừa lúc nhìn thấy nữ tử bay tới bay lui, còn vừa vặn cùng nàng mắt đối mắt. Thiếp thất sợ tới mức thét chói tai, cuồng loạn như đã phát điên.

Nữ tử thong minh, sâu kín thì thầm: “Nợ thì phải trả, trả mạng cho ta, ta còn muốn lập gia đình...... Trả mạng cho ta, phu quân ta còn đang đợi ta...... đợi ta......”

Này vài tiếng nói quỷ mị, khiến thiếp thất la hét càng dữ dội, tiểu thị theo nàng đến cũng bị sợ tới mức són ngay tại chỗ. Thị vệ cũng đã tới, đang nhìn cảnh tượng trước mắt, cũng không nhịn được lùi bước. Bọn họ từng thấy giả quỷ dọa người, nhưng này cũng không tránh khỏi quá chân thật, thử hỏi ai mặt đã hư nát thành như vậy còn có thể nói chuyện?

“Ta sẽ còn đến...... sẽ còn đến......” Nữ tử tiếp tục hù dọa mọi người.

Quân Ly Xuân biết thấy tình hình đã được rồi, vung tay lên. Ảnh vệ rút sợi về, nữ tử nhanh chóng bay khỏi tầm mắt mọi người, chỉ có vết máu trên mặt đất chứng thực chuyện khó tin vừa mới chứng kiến.

Quân Ly Xuân cũng không ở lại, ôm lấy Lăng Kì Ương, thả người nhảy, phóng khỏi nóc nhà, bay đến hướng vương phủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.