Trọng Sinh Chi Quy Linh

Chương 18: Quái dị vi tuyến



18 Quái dị vi tuyến

Trở lại phủ, Quân Ly Xuân nói ý của Hoàng Thượng cho Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương khẽ nhíu mày, nghi hoặc nói: “Hoàng Thượng sao lại biết ta biết y thuật?”

“Có lẽ là Hoàng nương nói.” Quân Ly Xuân lấy cái cân dược trong tay hắn, kéo hắn ngồi vào một bên.

Lăng Kì Ương lắc đầu, “Cho dù là Hoàng nương, cũng không biết trình độ y thuật của ta thế nào, cho dù nói cho Hoàng Thượng, sẽ chỉ đề cập qua thôi. Những binh lính kia ngay cả thái y cũng nhìn không ra nguyên nhân, Hoàng Thượng sao lại có thể như đã đoán định ta có thể chẩn ra kết quả mà bảo ta đi chứ?”

Được Lăng Kì Ương nói tỉnh, Quân Ly Xuân cũng hấy có chút khó hiểu. Khanh tử không được vào quân doanh, Phụ hoàng chỉ đích danh Lăng Kì Ương đi, còn phá lệ, nhất định là cảm thấy hắn có thể có cách, mới có hành động này, nếu không chẳng phải tự ném đi thể diện của mình?

Lăng Kì Ương bưng chén trà, trầm mặc suy tư thật lâu, mới buông chén nói: “Có thể là bởi vì Mặc Ngọc Nhi.”

“Mặc Ngọc Nhi?” Quân Ly Xuân khó hiểu.

“Ngươi còn nhớ Hoàng Thượng lần đầu tiên thấy Mặc Ngọc Nhi không? Ánh mắt ngài nhìn Mặc Ngọc Nhi giống như là nghĩ tới cái gì, còn bảo ta cho ngài một con nuôi.”

Quân Ly Xuân hồi tưởng cảnh tượng ngày ấy ở Nhã Khôn cung, cảm thấy rất có lý.

“Có lẽ Hoàng Thượng biết sự tồn tại của dược miêu, cho nên ánh mắt ngài nhìn Mặc Ngọc Nhi mới lộ ra vài phần quen thuộc. Hơn nữa Hoàng Thượng không chỉ biết dược miêu, còn biết người thế nào mới có thể nuôi được dược miêu. Mặc Ngọc Nhi là ta nuôi, Hoàng Thượng tất nhiên cũng có thể đoán được vài phần.” Phân tích đến điểm này, Lăng Kì Ương cảm thấy sáng tõ thông suốt.

“Xem ra đúng là cái gì cũng không thể gạt được Phụ hoàng.” Quân Ly Xuân nói.

Lăng Kì Ương cười khẽ. Xem thái độ Duyên Hi đế hẳn là không có kiêng kị đối với chuyện hắn biết y thuật, vậy hắn cũng an tâm.

Ngày kế, Quân Ly Xuân đưa Lăng Kì Ương đến quân doanh Quân Ly Uyên. Lúc này các tướng sĩ đang thao luyện, hai người kín tiếng đi vào quân doanh, gặp được Quân Ly Uyên, cùng đến nơi giam giữ binh lính đả thương người.

Binh lính bị giam giữ khuôn mặt ai cũng bụi bặm, ngồi dựa vào tường, thần sắc uể oải, tựa như ngay cả khí lực nói chuyện cũng không có.

“Như Trịnh thái y nói, thân thể bọn họ càng ngày càng kém, tối hôm qua bắt đầu có chút thần trí không rõ. Chỉ có người ba ngày trước đả thương kia coi như thanh tỉnh chút.” Quân Ly Uyên nói.

Lăng Kì Ương tìm một người lính gần nhất, ngồi xổm xuống xem xét tình hình đối phương. Đeo một bộ bao tay mỏng như cánh ve, Lăng Kì Ương bắt mạch cho hắn, lại lật mí mắt, nhìn tưa lưỡi. Quân Ly Xuân đứng ở phía sau hắn, sợ những người này làm Lăng Kì Ương bị thương, cảnh giác phòng bị.

Lăng Kì Ương xem qua cho từng người, phát hiện những binh lính này vị trí tròng trắng hai mắt đều có một đường xanh đen, hơn nữa tưa lưỡi biến tím, nhưng môi hồng nhuận, không phải tình trạng trúng độc.

Lúc sau, Lăng Kì Ương lại nhìn người lính nổi điên kia, phát hiện đường xanh đen ở tròng trắng mắt hắn đã biến thành từng mụt gạo lớn nhỏ, giống vỡ ra hình thành.

“Nhìn ra được gì không?” Quân Ly Xuân giúp Lăng Kì Ương cầm hòm thuốc, hỏi.

Lăng Kì Ương tháo bao tay xuống, nói với y cùng Quân Ly Uyên: “Có vẻ không giống trúng độc, hẳn là trúng cổ.”

“Cổ?” Quân Ly Uyên hơi hơi nhăn lại mày, thứ này cơ hồ đã không còn tồn tại ở Nghiệp quốc, chỉ nghe một vài quốc gia phía nam có.

“Ừm. Thứ này tuy rằng ở Nghiệp quốc rất ít, nhưng không phải là không thể nuôi. Lại nói thứ như cổ này rất thần kỳ, cổ khác loại có thể giúp chủ nhân chúng đạt được những mục đích khác nhau. Chỉ có điều người nuôi cổ thường cũng là vật dẫn cổ trùng, cũng sẽ bị phản phệ.” Lăng Kì Ương nói tiếp: “Loại cổ bọn họ trúng hẳn là thi tuyến cổ, người trúng cổ sẽ giống như con rối gỗ chịu sự bài bố của người thi cổ, chỉ cần bị loại cổ trùng này khống chế một lần, sau đó cũng chỉ có thể chờ chết. Theo triệu chứng của bọn họ cùng thời gian phát tác, thời gian trúng cổ hẳn là không hơn một tháng, nói cách khác sau khi quay về kinh mới bị hạ cổ.”

Quân Ly Xuân cau mày, thứ này y thấy rất khó mà tin được. Nhưng Lăng Kì Ương cư nhiên biết được, không thể không khiến y cảm thấy ngạc nhiên.

“Kỳ thật kết quả loại cổ này tạo thành vốn hẳn là trực tiếp phát điên, sau đó chậm rãi chết đi. Về phần những người trước đây sau khi giết người liền thanh tỉnh, hẳn là đối phương muốn thu hút sự chú ý của các ngươi, khiến mọi người coi chuyện này trở thành chuyện binh sĩ mộng du giết người đơn giản.” Lăng Kì Ương tiếp tục nói: “Hơn nữa loại cổ này khi người chết rồi sẽ có một nửa di dời đi, nếu sau khi người này chết trong vòng một canh giờ, có người đến nhặt xác cho hắn hoặc là đến xem xét, cổ trùng cũng rất có thể lây sang người kia, sau đó tiến vào thân thể hắn. Cứ thế, mộng du giết người cũng sẽ tuần hoàn.”

Sắc mặt Quân Ly Xuân trầm xuống dưới, ngón tay nắm thành quyền. Lăng Kì Ương nhìn y, không nói nữa.

Nhưng Quân Ly Uyên tiếp lời, “Nếu bọn họ chết, ta làm chủ soái, sự tình kỳ lạ tất phải đến xem xét, vậy cũng có cơ hội lây sang người ta. Nếu việc này thật sự là nhắm vào ta, bọn kia cũng thật sự dùng hết tâm tư.”

“Tam ca......” Quân Ly Xuân tất nhiên hiểu được mục đích của đối phương, nhưng nghe Quân Ly Uyên nói ra, vẫn cảm thấy cực kỳ phẫn nộ.

Quân Ly Uyên cười, “Không phải còn có Kì Ương đấy sao?”

“Tam ca không cần lo lắng, chỉ cần không tới gần sau khi bọn họ tử vong trong một canh giờ, cổ trùng tìm không thấy thân thể tiếp theo sẽ tự nhiên chết. Bất quá ta rất xin lỗi, bởi vì thi tuyến cổ trong người bọn họ đã phát tác, ta đã không thể xoay chuyển.” Kỳ thật đại bộ phận cổ trùng mặc kệ có phát tác hay không, chỉ cần lấy ra, sẽ bảo được mệnh. Nhưng thi tuyến cổ là ngoại lệ.

“Đệ đã làm hết sức, có thể điều tra rõ nguyên nhân đã rất khó. Có khi cũng là thiên ý, sức người không thể trái.” Tuy rằng đội lính kia chỉ là biên chế tạm thời, nhưng dù sao cũng là thuộc hạ của mình, chuyện xảy ra như vậy hắn cũng không muốn nhìn.

“Loại cổ này đều là nuôi nấng gần đây, trước khi tiến vào cơ thể người sẽ không thể rời khỏi thi thể, rời ra quá một canh giờ, sẽ tử vong. Mà nơi thích hợp nhất để nuôi loại cổ này là bãi tha ma.” Cái này sư phụ hắn đã từng giảng giải chi tiết cho hắn, mặc dù không giống sư phụ tinh thông như vậy, nhưng biết một phần, “Bất quá muốn từ thi tuyến cổ đi tìm người nuôi cổ thì không có khả năng, chúng nó sẽ không trở lại bên người chủ nhân, chỉ có thể chờ chết.”

“Mặc kệ nói thế nào, biết chân tướng mà phòng bị đã không tồi rồi.” Quân Ly Uyên vẫn phi thường vừa lòng với đáp án Lăng Kì Ương cho hắn.

Nói xong, cả nhóm lại nhìn binh sĩ trước mắt coi như thần chí thanh tỉnh, triệu chứng không giống những người trước. Lăng Kì Ương hỏi hắn một tháng gần đây đã đến đâu, tiếp xúc với ai. Người lính nhớ lại, phát hiện mấy người kia thừa dịp ngày nghỉ tân niên, đều đến một song bạc ngoại ô.

Bởi vì làm quân nhân mệnh lệnh rõ ràng cấm bài bạc, cho nên bọn họ chỉ có thể đến ngoại ô. Sòng bạc là nơi ngư long hỗn tạp, muốn tìm nghi phạm thì quá khó khăn. Bất quá chân núi ngoại ô đúng là có một bãi tha ma, cách sòng bạc bọn họ đến chỉ có hai khắc (30 phút) lộ trình.

“Xem ra ta phải đến bãi tha ma một chuyến.” Lăng Kì Ương nói: “Nếu thi tuyến cổ nuôi ở đó, cũng tốt nhất xử lý sạch, vĩnh tuyệt hậu hoạn.” Nuôi thứ này không phải nhất thời mà được, nếu xử lý hết cả đám, cũng đủ khiến cái kẻ nuôi cổ kia yên tĩnh một trận.

“Ta đi cùng Kì Ương. Tam ca, huynh an bài hoàn chuyện trong quân rồi sớm hồi phủ nghỉ ngơi đi.” Quân Ly Xuân nhìn ra được, huynh trưởng nhà mình gần đây cũng không ngủ ngon, hiện tại tìm ra nguyên nhân, cũng có thể tạm thời an tâm chút.

Buổi chiều, Quân Ly Xuân đưa Lăng Kì Ương đến bãi tha ma ngoại ô, bởi vì là chỗ hẻo lánh, cho nên quanh đó người ở rất thưa thớt. Bị đưa đến đây đa phần là một tên khất cái vài vô gia cư, hoặc là phạm nhân chết trong lao không ai nhặt xác, bộ phận nhỏ nhất là hạ nhân nhà ai đó vi phạm bị xử tử. Những người này thường thường được bọc chiếu, rồi ném ra đây, tên họ là gì không ai biết.

Hiện tại thời tiết rét lạnh, thi thể hủ bại chậm lại, mùi thi thối quanh đó cũng nhẹ hơn, không đến mức khiến người buồn nôn.

Lăng Kì Ương từ trong hòm thuốc lấy ra một miếng ngọc bội chạm khắc hoa văn bằng bạc trong ruột chứa dược hoàn màu đen đưa cho Quân Ly Xuân, nói: “Ngươi ở trên đợi, đeo cái này trên người, có thể phòng thi độc cùng cổ trùng.”

Quân Ly Xuân nhận lấy liền ngửi thấy một mùi thuốc đông y rất kỳ quái, có chút gay mũi, cũng không thích hợp để bình thường đeo.

Treo hòm thuốc trên thân ngựa, Lăng Kì Ương cầm bình sứ màu trắng, chuẩn bị đi xuống nhìn xem. Còn chưa đi được hai bước, đã bị Quân Ly Xuân kéo lại, “Ngươi không đem hương dược theo?”

Lăng Kì Ương cười nói: “Mấy thứ kia không dám đến gần ta đâu, không cần lo lắng.” Thể chất mà sư phụ luyện cho hắn, tất nhiên là không gì sơ sót.

Quân Ly Xuân bất ngờ nhìn hắn, nói: “Sau khi trở về ngươi cũng đổi cho ta thành loại thể chất như ngươi đi.”

“Cái này phải bắt đầu luyện từ nhỏ mới có hiệu quả, ngươi sao làm được, nói không chừng còn có thể bị phản hiệu quả.”

Quân Ly Xuân không còn cách nào, chỉ có thể để Lăng Kì Ương tự đi. Cũng may bãi tha ma không lớn, Lăng Kì Ương không rời khỏi phạm vi tầm mắt y.

Đi đến dưới chân núi, Lăng Kì Ương mở nắp bình sứ, vừa đi vừa phẩy bột phấn màu trắng. Không bao lâu, ở trên bột phấn màu trắng bắt đầu xuất hiện mấy điểm đen, giống như có cái gì đang động.

Lăng Kì Ương đóng nắp bình, bước sang bên cạnh. Bột phấn trắng rất nhanh bị bao phủ hết, sau đó tốc độ điểm đen di động càng ngày càng chậm, cuối cùng dừng lại, hình thành một mảnh tĩnh mịch. Mà càng quỷ dị là những chỗ phấn màu trắng có điểm đen kia, chậm rãi lộ rõ ra, lại từng bước từ trắng biến hồng, cuối cùng biến thành một mảnh đỏ sậm, như máu ma quỷ.

Nhìn một màn dần thay đổi này, Quân Ly Xuân kinh ngạc, bội phục sâu sắc với Lăng Kì Ương thông hiểu những thứ này. Một đời này bù lại khiến y chẳng những lấy được một vị Vương phi, còn lấy về một vị tiểu thần y. Nghĩ đến Khanh tử ai đó lấy về không giống như nữ tử bình thường để ý việc nhà, nhàn rỗi cũng không xuất môn, dáng vẻ không giống thê khanh của y, còn muốn theo y chạy đến vùng hoang vu, xử lý loại chuyện nguy hiểm này.

Xác định chỗ cổ trùng rồi, Lăng Kì Ương tránh hết nhữn chỗ bị vẩy thuốc bột, xoay người trở về, mới vừa đi tới vài bước, lại đột ngột ngừng một chút, sau đó ngồi xổm xuống, xốc tấm chiếu bên chân lên.

Trong chiếu bọc một nam tử mặt bầm tím đầy nước mắt, sắc mặt tái nhợt, vết máu loang lổ cùng y phục tơi tả, không giống phạm nhân. Hắn vừa nãy đạp phải người này, nghe được một tiếng than nhẹ. Xuất phát từ bản năng y giả, Lăng Kì Ương lập tức cúi người xem xét. Tìm mạch, phát hiện còn thở.

“Ly Xuân, đến giúp ta một chút.” Lăng Kì Ương quay về phía Quân Ly Xuân hô.

Nghe Lăng Kì Ương gọi mình, Quân Ly Xuân dùng khinh công bay lên, liền tới trước mặt hắn, “Làm sao vậy?”

“Người này còn chưa chết, mang đi trước nói sau.” Lăng Kì Ương nói.

Quân Ly Xuân có chút khó xử, không phải hắn không muốn đưa người đi, mà là nam tử này bị thương rất nặng, trên người bị roi đánh e rằng không có chỗ nào hoàn hảo, mười ngón cũng bị bẻ gẫy cả, chỗ bị thương khác còn không rõ ràng. Y sợ mình chỉ dùng một chút lực, sẽ khiến người kia mất mạng. Mà lúc thấy khuôn mặt nam tử, Quân Ly Xuân sửng sốt một chút. Cảm thấy duyên phận kỳ diệu, không ngờ Lăng Kì Ương cư nhiên tìm được người này trở về.

“Làm sao vậy?” Thấy Quân Ly Xuân sững sờ, Lăng Kì Ương vỗ nhẹ y một cái.

“Không có gì.” Quân Ly Xuân lấy lại tinh thần, cũng quản không nhiều như vậy, trực tiếp dùng chiếu bao lấy, một tay ôm Lăng Kì Ương, một tay đưa nam tử kia, thả người nhảy, về chân núi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.