Trọng Sinh Chi Quy Linh

Chương 22



23 Vô tri vi hàn

Quân Ly Uyên trở lại phòng, Lăng Kì Ương đang đổi dược cho Mạc Thanh Ca. Thương thế trên người Mạc Thanh Ca không còn đáng ngại, bàn tay còn cần dưỡng.

Thấy hắn tiến vào, Mạc Thanh Ca bất chấp thương trên tay, hạ tháp quỳ xuống. Lăng Kì Ương không ngăn cản, hắn có thể hiểu suy nghĩ cùng lập trường của Mạc Thanh Ca.

Quân Ly Uyên nhíu mày nhìn hắn, vẫn chưa lên tiếng.

Mạc Thanh Ca cúi đầu nói: “Vương gia, Thanh Ca có thể ở lại Dịch Vương phủ dưỡng đã là vạn hạnh. Mặc dù được Vương gia nâng đỡ, nhưng ngài trăm triệu không nên vì Thanh Ca, tổn hại đến trắc phi của ngài. Thanh Ca trăm triệu lần không đảm đương nổi, còn thỉnh Vương gia suy xét danh dự, đại sự hóa tiểu sự. Hoặc là trực tiếp đưa ta về Phong Nhã các......”

Quân Ly Uyên nhìn hắn, chậm rãi thở dài, nói: “Ngươi đứng lên đi. Ta làm như vậy đều có nguyên nhân của ta. Về phần đồn đại, ngươi cũng không cần để ý. Ngươi là nam tử, ta cũng không sao. Lọc sạch trong phủ một chút cũng tốt.”

Mạc Thanh Ca nhấp hé miệng, không nói cái gì nữa. Quân Ly Uyên tuy rằng vẫn chiếu cố hắn, nhưng không thân cận, cũng chưa từng thấy hoa văn lá sen của hắn, vẫn nghĩ hắn là nam tử. Mà hắn hiện tại lại không thể mở miệng, bằng không lại phiền phức.

Lăng Kì Ương nâng hắn dậy, tiếp tục xử lý thương trên tay hắn. Hắn đã chuẩn bị dược để che hoa văn lá sen cho Mạc Thanh Ca, định hôm nay đưa cho hắn. Đã nhiều ngày Mạc Thanh Ca cũng giấu diếm vất vả. Về phần có cần nói cho Quân Ly Uyên hay không, khi nào nói, đều do Mạc Thanh Ca quyết định.

Bất quá quan hệ hai người căng như vậy, Lăng Kì Ương cũng hiểu cứ mập mờ như vậy chẳng đáng.

Trong hoàng cung, Quân Ly Triệt báo cáo tình hình biên quan cho Duyên Hi đế, “Khi nhi thần quay về kinh, dân chúng Hàn Quan thành đã yên ổn. Lương thảo Nhị Hoàng huynh đưa tới sung túc, lại thêm một ít vật tư qua mùa đông. Để lại đại bộ phận trong quân rồi, còn lại một phần nhỏ phân phát hết cho dân chúng biên quan. Tin rằng không bao lâu, đại quân sẽ chiến thắng hồi kinh.”

Nghe Quân Ly Triệt hồi bẩm, lại đọc quân tình An Quốc tướng quân gửi tới, Duyên Hi đế cười gật gật đầu, “Con ta có khả năng. Có các con vì trẫm phân ưu, trẫm không còn sầu lo không thể an bang định quốc bình thiên hạ.”

“Nhi thần không dám kể công, là Phụ hoàng có cách trị quốc, biết dùng người. Chủ ý tá lương từ chỗ Nhị Hoàng huynh là của lão Thất, xuất lương là Nhị ca, nhi thần chỉ là kẻ chạy việc, thật sự không tính gì.” Quân Ly Triệt cung kính nói.

“Con có bản lĩnh thế nào, trong lòng trẫm rõ ràng, con cũng không cần quá khiêm tốn. Con võ không tốt, chuyện lần này giao cho con bạn cũng là làm khó con, nhưng con làm rất tốt, trẫm rất yên lòng.” Ý cười của Duyên Hi đế càng đậm, “Mấy ngày này con ra ngoài, Hoàng nương con đã rất lo lắng, cả ngày ăn chay niệm phật, cầu con bình an. Lát nữa con đến thăm Hoàng nương đi. Cũng để khiến nàng yên tâm.”

“Phải khiến Hoàng nương quan tâm, là nhi thần bất hiếu.”

“Con mang công hồi kinh, trẫm đã sai người thiết yến ở Hợp Tương cung, cho con đón gió tẩy trần.” Duyên Hi đế cười nói.

“Nhi thần đa tạ ý tốt của Phụ hoàng. Chỉ là đại quân chưa về, nhi thần cảm thấy thật sự không cần đại thiết cung yến vì nhi thần. Thứ nhất vì lần này cũng không chỉ là công lao của mình nhi thần, thứ hai, Phụ hoàng tạm không thiết yến cũng thể hiện sự quan tâm với các tướng sĩ. Sao không chờ các tướng sĩ chiến thắng trở về hãy thiết, lúc ấy chúc mừng, các tướng sĩ sẽ càng thấy được ân tình của Phụ hoàng.” Quân Ly Triệt biết Duyên Hi đế thương hắn. Nhưng nếu lúc này thiết yến, bị kẻ để tâm lôi ra, nói Duyên Hi đế chỉ quan tâm hài tử, không quan tâm tướng sĩ, tất sẽ có tổn hại đối với thánh danh của Hoàng Thượng. Quân Ly Triệt không muốn rước phải ngôn luận.

“Vẫn là Triệt Nhi thận trọng.” Duyên Hi đế gật gật đầu, vỗ vỗ vai Quân Ly Triệt, nói: “Nhưng con trở về, Phụ hoàng nếu không làm chút gì biểu hiện tâm ý, sẽ cảm thấy không đủ thương con.”

“Phụ hoàng thương nhi thần, trong lòng nhi thần hiểu được. Nếu Phụ hoàng áy náy, xin mời Phụ Hoàng đến chỗ Hoàng nương, gọi thêm Tam ca, Thất đệ cùng đệ khanh, người một nhà ăn một bữa cơm là được. Cũng tẩy trần cho nhi thần.” Quân Ly Triệt nói ra cách điều hoà, vừa suy nghĩ cho lập trường của Hoàng Thượng, vừa có thể khiến người một nhà đoàn tụ.

“Cũng tốt.” Duyên Hi đế gật đầu, “Vậy sai ngự thiện phòng chuẩn bị thức ăn đưa đến Nhã Khôn cung, trẫm sai người đi gọi Uyên Nhi, Xuân Nhi cùng Kì Ương tiến cung. Chờ trẫm phê xong tấu sớ, sẽ qua.” Duyên Hi đế gọi tới người hầu bên người, sai hắn làm việc.

“Đa tạ Phụ hoàng. Nhi thần đến chỗ Hoàng nương trước.”

“Đi đi.”

“Nhi thần cáo lui.” Quân Ly Triệt hành lễ, lui ra ngoài.

Lúc Quân Ly Triệt đến Nhã Khôn cung, Hoàng hậu quỳ đang gối trước phật cầu khẩn cho hắn. Nghe tiểu thị cười chạy vào, nói Lục Hoàng tử đã trở lại. Hoàng hậu nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài đón.

“Hài tử thỉnh an Hoàng nương, hài tử bất hiếu, khiến Hoàng nương lo lắng.” Thấy Hoàng hậu, Quân Ly Triệt lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Mau đứng lên, mau đứng lên. Mau để Hoàng nương nhìn xem.” Hoàng hậu nhanh chóng nâng Quân Ly Triệt dậy, tinh tế đánh giá hài tử. Tuy rằng phong trần mệt mỏi, nhưng không ốm yếu, cũng không bị thương, nàng an tâm.

Quân Ly Triệt nhìn Hoàng nương mắt ứa lệ, cười nói: “Hài tử có mang lễ vật cho ngài.”

“Con đứa nhỏ này, còn mang lễ vật cái gì, hảo hảo trở về là được. Mau vào phòng, bên ngoài lạnh.” Hoàng hậu đỡ tay hài tử, nhận định Quân Ly Triệt trở lại khoẻ mạnh, tâm mới an xuống.

Nếu là đứa nhỏ này xảy ra chuyện gì, đừng nói nàng đau lòng, cho dù chết rồi, cũng không còn mặt mũi đến cửu tuyền gặp muội muội. Cũng may ông trời chiếu cố, khiến Quân Ly Triệt bình an trở về, nàng cũng an tâm.

Từ Dịch Vương phủ đi ra, Quân Ly Xuân dắt Lăng Kì Ương không nhanh không chậm trở về.

“Ngươi cảm thấy Mạc Thanh Ca người này như thế nào?” Quân Ly Xuân hỏi.

“Sao lại đột ngột hỏi cái này?” Từ khi cứu Mạc Thanh Ca, Quân Ly Xuân cơ bản không có nhắc đến nữa, giờ đột ngột hỏi, thật khiến Lăng Kì Ương cảm thấy có chút kỳ quái.

Quân Ly Xuân cân nhắc ngôn từ, nói: “Chỉ cảm thấy hắn thần thần bí bí, tựa như biết cái gì, lại không muốn nói.”

Lăng Kì Ương cười khẽ, “Mặc kệ hắn là phủ biết cái gì, nói hay không đều là quyền của hắn. Không nói cũng tất nhiên có cân nhắc. Hắn là cầm linh, chúng ta là hoàng tộc, lấy thân phận của hắn, sống cẩn thận là tất nhiên, cho nên rất nhiều chuyện sẽ do dự mãi, nói cho chúng ta cũng sẽ có chút băn khoăn.”

“Ta thấy ngươi cùng hắn ở chung thật không tồi.”

“Hắn biết rất nhiều, cùng hắn nói chuyện rất thú vị.” Kỳ thật trừ việc biết bí mật người khác không biết ra, hiểu biết với hắn với Mạc Thanh Ca cũng không nhiều.

“Thú vị hơn so với nói chuyện cùng ta?” Quân Ly Xuân hạ mày, nếu không phải biết Lăng Kì Ương không có ý gì với Mạc Thanh Ca, chỉ sợ y cũng phải ghen.

Lăng Kì Ương nhìn nhìn y, cười nói: “Giống nhau đâu.”

“Chủ tử.” Hai người đang nói, thấy Mính Lễ chạy tới. Đợi đến trước mặt hai người, mới xoay người thở phì phò.

“Chuyện gì?” Quân Ly Xuân hỏi, thấy biểu cảm của Mính Lễ, không giống như trong phủ gặp chuyện không may.

“Người trong cung tới truyền lời, thỉnh ngài cùng Vương phi tiến cung ẩm yến, tẩy trần cho Lục Hoàng tử.” Mính Lễ cười nói.

“Chỉ có thế, ngươi chạy như vậy làm gì?” Quân Ly Xuân quở trách, “Sợ Nghiệp kinh không ai biết bổn vương phải vào cung?”

Mính Lễ cười gãi gãi tóc, “Cái đó, tiểu nhân nghĩ, ngài cùng Vương phi còn hải hồi phủ thay y phục, không mau sao được?”

“Cũng ngươi thông minh.” Quân Ly Xuân lắc đầu. Kéo Lăng Kì Ương đi trước, tẩy trần cho Lục ca y tất nhiên là không thể vắng mặt.

Hai người thay xong y phục tiến cung rồi, Quân Ly Uyên còn chưa tới. Hoàng hậu đang cùng Quân Ly Triệt nói chuyện, căn bản không rảnh quản hai người bọn họ, một lòng đặt vào hài tử viễn chinh trở về này. Lăng Kì Ương cười cười, cùng Quân Ly Xuân đi ra chính điện.

“Đến Thiên điện chơi cờ nhé?” Quân Ly Xuân đề nghị.

Nghĩ đến chơi cờ phải đặt cược, Lăng Kì Ương liền lắc đầu. Ở phủ mình còn được, trong cung vẫn nên thu liễm. Nghĩ nghĩ, Lăng Kì Ương nói: “Sao lại không thấy Mặc Ngọc Nhi?”

Quân Ly Xuân nhìn nhìn bốn phía, theo như thường, tiểu gia hỏa này đã sớm chạy tới. Gọi một tiểu thị ngoài điện, hỏi: “Mặc Ngọc Nhi đâu?”

“Hồi bẩm Vương gia. Gần đây Mặc Ngọc Nhi thích đến chỗ núi giả ngự hoa viên chơi, tới giờ cơm mới trở về.” Tiểu thị cẩn thận nói, đối mặt với Lân Vương gia, nhóm tiểu thị bọn họ thở cũng không dám thở mạnh. Tuy rằng so với trước đây, Lân Vương gia đã hiền lành hơn, nhưng lệ khí trên người vẫn khiến bọn họ không dám tiếp cận nhiều.

“Chúng ta đến ngự hoa viên nhìn xem.” Lăng Kì Ương nói.

“Được.” Quân Ly Xuân gật đầu, hai người cũng không cho người đi theo, chậm bước đến ngự hoa viên.

Ngự hoa viên vào đông không có cảnh đáng thưởng, tuy có mai hoa tùng bách, nhưng cũng không bì kịp với muôn hoa đua thắm khoe sắc. Khung cảnh hạ tuyết lại đặc biệt tạo một cảnh trí khác biệt.

“Không cần gọi nó?” Quân Ly Xuân nhìn Lăng Kì Ương chỉ chậm rãi đi tới, không lên tiếng.

“Nó ngửi được hương vị sẽ nhảy ra. Bé con kia rất thông minh.”

“Cũng phải.”

Quả nhiên, chưa được bao lâu, chợt nghe đến một tiếng meo quen thuộc, theo tiếng nhìn lại, Mặc Ngọc Nhi đang thần khí đứng trên núi giả, hắc mao toàn thân cũng không biết lăn lộn ở đâu mà bụi bặm. Thấy Lăng Kì Ương nhìn nó, Mặc Ngọc Nhi hưng phấn phóng về phía hắn. Bất quá núi giả có chút xa, dáng vóc bé nhỏ của nó không nhảy được xa như vậy. Cũng may Quân Ly Xuân khinh công chớp mắt, ôm lấy nó.

Có lẽ là biết mình được cứu, Mặc Ngọc Nhi kêu hai tiếng với Quân Ly Xuân, vừa xoay người liền phóng đến chỗ Lăng Kì Ương.

Lăng Kì Ương bắt được nó, cũng không ngại nó bẩn, chỉ chọc chọc cái đầu nó, nói: “Đi đâu chơi, thành bẩn như vậy.”

Mặc Ngọc Nhi không hiểu gì, lấy đầu cọ Lăng Kì Ương, rất thân thiết. Nhìn y phục Lăng Kì Ương bị cọ bẩn, Quân Ly Xuân hận không thể xách bé con này xuống.

“Mấy con mèo khác lúc trời lạnh đều thích ở trong phòng, nó sao lại thích chạy ra bên ngoài?”

Lăng Kì Ương cười nói: “Mặc Ngọc Nhi không sợ lạnh, trước kia ở trong phủ, ta cùng cha vẫn luôn nhốt nó lại, hiện tại vào cung rồi, rộng rãi, nó cũng liền buông thả.”

“May nó dáng vóc nhỏ, nếu lớn một chút, không chừng còn phá phách gấp đôi.” Kỳ thật, mèo đều không thích động.

“Cũng đúng. Chúng ta trở về thôi. Nó bẩn thế này, cần tẩy rửa.”

“Ừ.”

Hai người mới vừa đi được vài bước, liền gặp Ngũ Hoàng tử Quân Thừa Tích từ một đường khác tới.

Thấy hai người, Quân Thừa Tích cười nói: “Thật trùng hợp, không ngờ ở đây lại gặp được Thất Hoàng đệ cùng đệ khanh.”

Quân Ly Xuân hơi hơi gật đầu, không nói gì. Trước đây đều là Quân Ly Triệt ra mặt, nhưng hôm nay Quân Ly Triệt không ở đây, cho nên người ra mặt liền biến thành Lăng Kì Ương.

“Ngũ Ca bình an.” Lăng Kì Ương nói.

“Đệ khanh hữu lễ. Các đệ sao lại ở đây? Trời lạnh nên ở trong điện mới đúng.” Quân Thừa Tích cười nói, tuy cười, nhưng cảm giác không phải xuất phát từ chân tâm.

“Mặc Ngọc Nhi chạy đến đây chơi, ta cùng Vương gia đến bắt nó tìm về.” Lăng Kì Ương nói, lập tức hỏi lại: “Ngũ Ca vì sao tới đây?”

“Mẫu phi muốn trồng hoa mai trong điện, ta đang muốn đến chiết một ít.” Quân Thừa Diễn nói.

“Ngũ Ca hiếu tâm.”

Lúc này, Mặc Ngọc Nhi nằm trong lòng Lăng Kì Ương, đôi mắt lại nhìn chằm chằm Quân Thừa Diễn, như là nhìn ra cái gì đó.

“Nuôi mèo thì không sao, nhưng để chạy loạn khắp nơi cũng không tốt, vạn nhất bị ai không biết bắt đi làm áo da, đệ khanh không phải sẽ đau lòng sao?” Ngữ khí của Quân Thừa Tích có chút không tốt.

Lăng Kì Ương thản nhiên như trước cười, nói: “Có gan bắt nó, cũng phải có gan giết nó đã. Lại nói, nó là thú cưng của Hoàng nương, nếu xảy ra chuyện gì, là bất kính với Hoàng nương, cũng là bất kính với Phụ hoàng. Cho nên, không ai dám làm như vậy đâu.”

“Đệ khanh nói có lý......” Quân Thừa Tích đang nói chưa dứt lời, sắc mặt lại đột ngột trắng, dụng lực ôm đầu. Người hầu phía sau hắn nhanh chóng đỡ lấy, gấp giọng nói: “Điện hạ, ngài làm sao vậy?”

Mà lúc này Mặc Ngọc Nhi sống chết chui vào lòng Lăng Kì Ương, như là gặp phải thứ gì đó mình vô cùng chán ghét.

Nghĩ đến trước đó Lăng Kì Ương từng nói Mặc Ngọc Nhi sẽ có biểu hiện, trong lòng Quân Ly Xuân hiểu rõ, tiến lên một bước che Lăng Kì Ương cùng Mặc Ngọc Nhi, nói: “Ngũ Hoàng huynh làm sao vậy?”

Quân Thừa Tích cau mày, miễn cưỡng nói: “Có thể là đầu phong phát tác, chắc do đã nhiều ngày không nghỉ ngơi tốt, nhiễm phong hàn.” Nhìn biểu cảm của Quân Thừa Tích, tựa như cũng không rõ nguyên nhân thực sự khiến mình đau đầu, còn tưởng là bệnh thương hàn thôi.

“Vậy mau trở về nghỉ ngơi, gọi thái y hảo hảo xem thử.” Giọng Quân Ly Xuân mặc dù không có cảm xúc, nhưng cái nên nói đều đã nói.

“Được. Vậy huynh về trước.” Quân Thừa Tích sai người hầu đỡ, chậm rãi lui về hướng vừa nãy đi tới.

Chờ hắn đi xa, Lăng Kì Ương cười nhìn Quân Ly Xuân nháy mắt mấy cái. Quân Ly Xuân xách Mặc Ngọc Nhi đã sắp chui vào áo trong của Lăng Kì Ương ra, kẹp ở khuỷu tay, một tay kia dắt Lăng Kì Ương, đi về hướng Nhã Khôn cung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.