Trọng Sinh Chi Quy Linh

Chương 42: Lộ đồ vi khiển



Thánh chỉ rất nhanh đưa đến Quyết Lĩnh thành, Duyên Hi đế hạ lệnh, lệnh Quân Ly Xuân tức khắc dẫn quân hồi kinh, cũng ca ngợi Nhị Hoàng tử Quân Thừa Cảnh, có công trợ chiến, đợi sau khi quay về đất phong, có ban thưởng khác.

Quân Ly Xuân an bài binh mã, ba ngày sau nhổ trại, hồi kinh.

Trước khi rời đi, Du quân vương đến tiễn.

“Lần này ít nhiều được Lân Vương hỗ trợ, nếu không Du quốc đã nguy hiểm.” Nghĩ đến chiến sự ngập nghềnh, trong lòng Du quân vương cũng trăm mối ngổn ngang, cũng may hết thảy đều đã qua.

“Quân vương khách khí. Du quốc là nước phụ thuộc Đại Nghiệp, khi gặp nạn ra tay tương trợ là đương nhiên.” Quân Ly Xuân nói.

“Mặc kệ thế nào, Lân Vương giúp nước ta trăm dân thoát ly khổ ải, ơn này, bản quân suốt đời khó quên.” Du quân vương tang thương trong mắt vẫn chưa vì chiến tranh bình ổn mà tiêu tán, có thể thấy được còn đang gắng sức.

“Đây đều là ân điển của Phụ hoàng, bổn vương chỉ theo tôn chỉ hành sự.” Quân Ly Xuân không nhận lời khen của Du quân vương.

“Vương gia quá khiêm tốn. Nói thật, lần này nếu đổi thành người khác lĩnh binh đến, chưa chắc có thể đánh lui Sí Trạch quân. Chỉ nhìn một cách đơn thuần thức ngài dùng đối phó quân tiên phong của Sí Trạch, cũng biết.” Du quân vương cũng chỉ ăn ngay nói thật, cũng không có nửa phần nịnh hót.

“Chỉ là vừa vặn có biện pháp thôi.” Nói đến công lao này cũng không hẳn là của y.

Du quân vương cười nói: “Có đôi khi cảm thấy là trùng hợp, nhưng từ đầu có ai biết không phải thiên ý?”

Quân Ly Xuân không nói, có lẽ có những chuyện thật sự là trời cao đã sớm an bài.

Du quân vương tiến lên một bước, dùng giọng chỉ hai người có thể nghe nói: “Nếu ngày sau, Lân Vương có ý với Thái tử vị, bản quân nhất định ủng hộ, tuyệt đối không chần chừ.”

Quân Ly Xuân nhìn nhìn Du quân vương, nói: “Bổn vương không bận tâm ngôi vị Hoàng đế, Du quân vương suy nghĩ nhiều rồi.” Y cùng Du quân vương dù sao cũng không thân quen, có một số việc cho dù đối phương tỏ rõ thái độ, y cũng muốn cẩn thận đối đãi. Huống chi y không có hứng thú với vị trí kia.

Du quân vương kinh ngạc nhìn y, “Ngài......”

“Ý tốt của quân vương, bổn vương nhận. Mong rằng Du quân vương có thể mau chóng khiến Du quốc khôi phục cảnh tượng ngày xưa, đây mới là phúc của dân chúng.” Quân Ly Xuân thật tâm nói.

Du quân vương lui về khoảng cách ban đầu, cười nói: “Nếu như thế, bản quân cũng không nói thêm nữa. Một thời gian tới bản quân sẽ đến Nghiệp quốc tiến cống, đến lúc đó sẽ cùng Lân Vương đối ẩm vài chén.”

“Rất tốt. Sắc trời không còn sớm, bổn vương cáo từ.” Quân Ly Xuân ôm quyền nói.

Du quốc quân gật gật đầu, “Chúc Vương gia thuận buồm xuôi gió.”

Sau đó, đại quân chậm rãi rời khỏi Quyết Lĩnh thành, lên đường hồi kinh......

Một ngày sau khi đại quân rời đi, Quân Ly Xuân thừa dịp buổi tối cắm trại nghỉ ngơi, mang theo Lăng Kì Ương, ngồi lên xe ngựa chuẩn bị từ trước rời khỏi đội ngũ đại quân, chạy đến đất phong của Quân Thừa Cảnh. Vì không để ai nghi ngờ, Quân Ly Xuân sai hai ám vệ giả trang thành y cùng Lăng Kì Ương, ở trong quân cho đủ số. Hơn nữa cũng để Mính Lễ ở lại làm bộ, hơn nữa có Lăng Hồng Chi che giấu, có thể nói là không gì sơ sót.

Xe ngựa chạy trên đường nhỏ, ảnh vệ của Quân Ly Xuân đánh xe, chỉ có khi đi đường mới xuất hiện, chờ ngừng xe, người liền biến mất tiêu.

Đang đến hạ, thời tiết nóng lên, nhưng còn chưa tới quý nóng bức. Lúc này đi du lịch, thời gian thật cũng vừa đẹp. Khung cảnh cây cối cùng hoa dại khắp nơi hai bên đường, cũng khiến hai người được thưởng thức cảnh đẹp ý vui.

Lại thêm hai ngày mới tới Đất phong của Quân Thừa Cảnh, vốn muốn cùng đi, nhưng lại lo không tiện che giấu, cho nên Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đi sau một bước.

Trên xe ngựa, Lăng Kì Ương tựa trước người Quân Ly Xuân, đọc một quyển sách sử ngày hôm qua đào trong đống sách ra, Quân Ly Xuân bổ hạnh đào hơi chua ra, bỏ hạt, sau đó đưa đến miệng Lăng Kì Ương.

Lăng Kì Ương nhìn, liền ngáp một cái, buông sách, nhắm mắt.

“Buồn ngủ sao?” Quân Ly Xuân kéo chăn mỏng trên người Lăng Kì Ương bị lệch về trước đây một chút, tuy rằng thời tiết đã nóng, nhưng chạy trên đường khó tránh khỏi thời tiết thay đổi, vẫn đắp thêm một lớp, đừng để sinh bệnh mới tốt.

“Không sao, chỉ là có chút mệt mỏi.” Lăng Kì Ương cười cười, lấy miếng hạnh đào Quân Ly Xuân đút đến miệng hắn, nhét vào miệng Quân Ly Xuân, nói: “Ăn nhiều rồi, bụng có chút trướng.”

“Ừ, đêm rồi ăn tiếp.” Quân Ly Xuân lấy hạnh đào để vào tráp bên cạnh, “Chạy đi luôn có chút nhàm chán, ban đầu nhìn ngắm phong cảnh cũng không tệ, nhưng xem nhiều cũng sẽ cảm thấy chán. Đợi đến chỗ Nhị ca rồi, mang ngươi đi hảo hảo dạo chơi.”

“Ta không phải chán.” Lăng Kì Ương cầm lấy ngón tay Quân Ly Xuân, “Ngươi cùng ta, đến đâu cũng không nhàm chán.”

Quân Ly Xuân bật cười, hôn lên thái dương hắn, “Vậy kiếp sau, kiếp sau khi sau nữa, vĩnh viễn, ta đều ở cùng ngươi, được không?”

Lăng Kì Ương thật sự gật gật đầu, trả lời: “Được.”

“Ừm, ta cũng thấy như vậy rất tốt.” Quân Ly Xuân siết chặt cánh tay ôm hắn.

Khi hai người tới đất phong, Quân Thừa Cảnh tính thời gian, đang ở cửa thành chờ.

Thấy xe ngựa bọn họ, bước nhanh tới, cười nói: “Đến rồi.”

Quân Ly Xuân xốc màn xe, có chút bất ngờ nói: “Nhị ca sao lại đến đây?”

“Sợ các đệ không tiện tìm đường, cứ tới đây chờ. Vừa lúc tiện thể đưa bọn đệ đi tham quan phố xá, nếm thử chút đồ ăn vặt nơi này.” Quân Thừa Cảnh cười sảng khoái.

“Nhị ca lên đây trước đi.” Quân Ly Xuân nhường vị trí, mời Quân Thừa Cảnh lên.

Quân Thừa Cảnh nói với tùy tùng phía sau: “Mấy người các ngươi đi về trước.”

Các tùy tùng đáp tiếng, chỉ lưu lại một người theo Quân Thừa Cảnh, còn lại liền rời đi trước.

Quân Thừa Cảnh nói lộ tuyến cho ảnh vệ đánh xe, rồi an tâm ngồi trong xe.

“Đệ khanh đây là không ngủ đủ?” Nhìn mặt Lăng Kì Ương có màu mệt mỏi, Quân Thừa Cảnh hỏi.

“Không sao, có thể là vì đi đường, có chút mệt mỏi.” Lăng Kì Ương mỉm cười nói.

“Chờ một lát tới chỗ ở, hảo hảo nghỉ ngơi một chút.” Nói đến người này, Quân Thừa Cảnh lại nói: “Đúng rồi, trước đây chưa hỏi, các đệ ở phủ của ta, hay muốn ở riêng? Ở chỗ ta, ta tùy thời có thể chiếu ứng, nhưng ở riêng thì tự tại hơn so với ở phủ, các đệ chọn đi.”

Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương liếc mắt, nhìn nhau cười, Quân Ly Xuân mở miệng nói: “Nhị ca suy nghĩ chu toàn, ta cùng với Kì Ương ở riêng là được, cơ hội kiểu này quá khó có, ta cũng không muốn bỏ lỡ.”

“Được, lập tức đưa bọn đệ đến chỗ ở.” Quân Thừa Cảnh đều đã chuẩn bị xong cho cả hai bên, cho nên mặc kệ Quân Ly Xuân chọn cái nào, đều có thể tức khắc vào ở.

Phố xá cực kỳ náo nhiệt, ba người không xuống xe, vén mành nhìn ra bên ngoài, xe ngựa chậm rãi chạy, thật cũng không vướng bận.

“Thơm quá.” Lăng Kì Ương hít hít mũi, nhìn xung quanh.

Quân Thừa Cảnh ha ha cười, nói: “Đây chính là món đặc sản, tên là đậu hủ thơm.” Nói xong, Quân Thừa Cảnh phân phó tiểu tư bên người đi mua một chút, lại nói: “Nhà này đậu hủ thơm là thương hiệu lâu đời ở đây, không có cửa hàng, chỉ có xe đẩy của lão bản cùng lão bản nương ngay tại chỗ bán. Dùng đậu hủ non mỗi sáng làm ra, cắt thành khối vuông hai tấc, ở giữa để rỗng, nhồi nhân thịt đã ướp. Dùng dầu nóng tráng qua nồi, rồi bỏ thêm trám tương họ đặc chế, ngoài xốp trong mềm, rất thơm.” Nói đến mỹ vị này, Quân Thừa Cảnh có vẻ thao thao bất tuyệt, khiến Lăng Kì Ương cũng không nhịn được có chút thèm.

Đợi một hồi lâu, tiểu tư mới ôm đậu hủ thơm mới nấu ra chạy tới, người xếp hàng thật sự rất nhiều, hắn cũng không thể dùng chức quyền của chủ tử, ảnh hưởng đến thanh danh.

Quân Thừa Cảnh nhận, đưa cho Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương mở túi giấy ra, cắn một ngụm, bị nóng đến hít hà.

Quân Ly Xuân cười nói: “Gấp cái gì, không phải nói 'nóng vội ăn không được đậu hủ nóng' đó sao?”

Lăng Kì Ương không biết xấu hổ cười cười, hắn cũng không biết mình bị sao vậy, ngửi được hương vị này liền rất thèm ăn, cẩn thận cắn thêm một ngụm, nhân thịt lộ ra, nước thịt cũng chảy ra theo, còn cả mùi cay thơm của tương, thật sự là rất tuyệt.

“Ăn ngon lắm.” Lăng Kì Ương tán thưởng nói.

Thấy hắn ăn rất vui vẻ, trong lòng Quân Ly Xuân cũng cao hứng, dù sao cũng rất ít thấy Lăng Kì Ương thích ăn cái gì như vậy. Y đối với thứ này không hứng thú lắm, liền đem phần của mình cho Lăng Kì Ương. Lăng Kì Ương ăn xong phần mình, nhìn nhìn Quân Ly Xuân, vẫn cảm thấy mình thế này không tốt lắm, nhưng Quân Ly Xuân vẻ mặt sủng ái nhìn hắn, hắn lại thật sự không muốn buông tay.

Nghĩ nghĩ, Lăng Kì Ương mở gói to ra, đưa đậu hủ thơm tới bên miệng Quân Ly Xuân trước, cho y cắn.

Quân Ly Xuân giơ tay xoa xoa tóc Lăng Kì Ương, cười nói: “Ta không đói, ngươi ăn đi.”

Lăng Kì Ương vẫn cố chấp không thu tay. Quân Ly Xuân bất đắc dĩ cười, sau đó cắn một ngụm. Lăng Kì Ương lúc này mới vừa lòng, tiếp tục ăn phần của Quân Ly Xuân.

“Giống tiểu hài tử quá.” Quân Ly Xuân cười nói.

Lăng Kì Ương cũng không để ý đến y, tiếp tục cúi đầu ăn.

Quân Thừa Cảnh nhìn hai người không coi ai ra gì, cười sai tiểu tư lại đi mua thêm.

Lăng Kì Ương một hơi ăn bảy phần, ăn no tựa vào trên người Quân Ly Xuân, động cũng không muốn động. Quân Ly Xuân xoa xoa bụng hắn, phát hiện không có phình lên, cũng không biết đồ ăn đi đâu hết rồi.

Dạo một vòng, Quân Ly Xuân lại sai người mua chút thức ăn vặt cùng điểm tâm, lúc này mới đến chỗ ở Quân Thừa Cảnh đã chuẩn bị trước đây.

Chỗ ở Quân Thừa Cảnh sắp xếp cách phủ hắn rất gần, hàng xóm luôn. Sân không lớn, bố trí thật sự rất khác biệt, rất có cảm giác gia đình.

“Ta lúc trước mua chỗ này cũng là thấy nó tuy rằng không lớn, nhưng ngũ tạng câu toàn, bố cục cũng hợp lý, nghĩ nếu về sau các đệ ai đến đây, vừa lúc có thể ở tạm.” Quân Thừa Cảnh mang hai người đi thăm chỗ ở, “Hiện tại đệ đã đến rồi, nó cũng phát huy được công dụng.”

“Nhị ca có tâm.” Chỗ ở nhỏ này Quân Ly Xuân rất vừa lòng, không giống vương phủ rộng mở quang đãng, cảm giác rất ấm áp tinh xảo.

Lăng Kì Ương cũng rất thích nơi này, nhất là ghế nằm dưới tán nho, nhìn an nhàn mà thoải mái.

“Các đệ thích là tốt rồi. Nơi này ta đã sai người thu thập thỏa đáng, mỗi ngày ta sẽ sai người trong phủ đưa ba bữa cơm đến, miễn sai người lại đây hầu hạ, đệ lại ngại vướng bận.” Chỉ nhìn cảnh bọn họ không coi ai ra gì ở trên xe ngựa kia cũng biết, Quân Thừa Cảnh hiểu, bọn họ căn bản không cần người khác bước vào cuộc sống hai người.

“Đa tạ Nhị ca.” Quân Ly Xuân nói.

“Khách khí cái gì. Được rồi, các đệ nghỉ ngơi trước, có chuyện gì sai người đến phủ tìm ta.” Quân Thừa Cảnh cười nói.

“Được. Nhị ca đến thong thả, ta không tiễn.” Quân Ly Xuân mỉm cười nói.

“Ừ, đừng tiễn.” Quân Thừa Cảnh mới bước được vài bước ra cửa, lại đột ngột dừng lại, quay đầu nói: “Đúng rồi. Ta có lập một y quán ở khu buôn bán, chuyên xem bệnh cho dân chúng túng quẫn, đệ khanh nếu có chút rảnh rỗi, có thể đến ngồi khám một hai ngày, giải quyết một ít nghi nan tạp chứng cho dân chúng đất phong không?”

“Đương nhiên, Kì Ương cầu còn không được.” Lăng Kì Ương cười nói: “Ta vẫn muốn xem thử y thuật của mình tới trình độ gì rồi, nhưng vẫn tìm không được cơ hội thích hợp, Nhị ca cho ta cơ hội này, Kì Ương sẽ cố gắng hết sức.”

“Tốt lắm, mấy ngày nữa ta tự mình đưa đệ sang.” Quân Thừa Cảnh tâm tình rất tốt nói.

“Được, vậy phiền Nhị ca.”

“Là Nhị ca phiền đệ mới đúng.” Quân Thừa Cảnh khoát tay, nói: “Được rồi, ta về trước.”

“Nhị ca đi thong thả.” Lăng Kì Ương cười nói.

Chờ Quân Thừa Cảnh rời đi, Quân Ly Xuân ôm chầm lấy Lăng Kì Ương, nói: “Không phải nói là ở cùng ta sao? Sao lại đồng ý đi khám bệnh?”

“Trước đó ngươi không phải nói, nếu ta phải xuất môn dạo chơi hành y, ngươi đồng ý theo giúp ta ả?” Lăng Kì Ương ngẩng đầu hỏi lại.

Quân Ly Xuân bật cười, “Đúng, ta cùng ngươi. Vậy hiện tại thê khanh của ta có phải nên bồi vi phu ngủ một hồi, nuôi dưỡng tinh thần hay không?”

“Ừ.” Lăng Kì Ương cũng có chút mệt nhọc, liền gật đầu.

Quân Ly Xuân ôm lấy Lăng Kì Ương, đi về phòng ngủ. Tán nho phía sau bị gió thổi nhẹ nhàng rung động, mang theo chút lưu luyến an nhàn, điểm xuyết cho vẻ thanh bình của tiểu viện......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.