Trọng Sinh Chi Quy Linh

Chương 42



39 Trí thủ vi dịch

Sau khi trở lại quân doanh, Lăng Kì Ương trực tiếp cho Tiểu Ảnh đôi đồng tâm kết cá chép cẩm kia. Tiểu Ảnh cầm đồng tâm kết, lăng lăng nhìn một lúc lâu, mới nói một tiếng,“Cám ơn.”

Lăng Kì Ương khẽ mỉm cười, cảm thấy lời Quân Ly Xuân nói để Tiểu Ảnh một mình là đúng.

Mấy ngày sau, Đan Văn Kha phái người chuyển tin tức đến, nói Hoàng đế Sí Trạch năm ngày sau sẽ tới Quyết Lĩnh thành, cũng chính là thành trì biên quan vốn của Du quốc, hiện tại do Sí Trạch quân chiếm lĩnh. Chỉ cần thu phục Quyết Lĩnh thành, chinh chiến lần này sẽ xong hơn phân nửa.

Trưa ngày nhận tin, Nhị Hoàng tử Quân Thừa Cảnh cùng thuộc hạ mang theo một phần lương thảo lên ngựa chạy không nghỉ tới Phụng Châu thành. Quân Ly Xuân ra nghênh đón, nhìn Quân Thừa Cảnh, nói: “Nhị ca, một đường vất vả.”

“Nói gì vậy, có thể giúp đỡ đệ, Nhị ca trong lòng cao hứng.” Nói xong, Quân Thừa Cảnh vỗ vỗ vai Quân Ly Xuân, cười nói: “Một năm không gặp, đệ hình như thay đổi không ít. Nghe nói đệ đón dâu, Nhị ca cũng không có gì tặng, có chút lễ mọn, mong rằng Thất đệ không chê.”

“Sao lại nói thế, huynh đệ hai chúng ta, không cần vậy.” Tuy rằng y cùng với Quân Thừa Cảnh không thân cận như Tam ca Lục ca, nhưng xem như cùng nhau lớn lên, tình cảm cũng tự nhiên tốt.

“Cho dù không tặng cho đệ, cũng phải tặng cho đệ khanh chứ?” Quân Thừa Cảnh cười nói.

Quân Ly Xuân đem khi kéo Lăng Kì Ương đứng phía sau y ra trước, nói với Quân Thừa Cảnh: “Đây là thê khanh của ta, Lăng Kì Ương.” Sau đó, lại nói với Quân Thừa Cảnh: “Đây là Nhị ca ta.”

“Kì Ương bái kiến Nhị ca.” Lăng Kì Ương hành lễ.

Bộ dáng Quân Thừa Cảnh không xuất chúng, nhìn không giống Duyên Hi đế lắm, chắc là vì giống mẫu thân. Mặt mày hiền lành, thoạt nhìn thân thiện, khiến ấn tượng đầu tiên của Lăng Kì Ương với hắn không tồi.

“Đệ khanh hữu lễ.” Quân Thừa Cảnh đáp lễ, cũng vẫy tay với thuộc hạ phía sau một cái, thuộc hạ liền bưng hòm tiến đến, giao cho Lăng Kì Ương, “Lễ gặp mặt, mong rằng đệ khanh không chê.”

“Đa tạ Nhị ca.” Lăng Kì Ương cười nhận, nói tạ ơn.

“Nhị ca một đường tới đây, chắc hẳn cũng mệt mỏi. Quân trướng cùng nước ấm đã chuẩn bị xong, Nhị ca tắm rửa rồi hảo hảo ngủ một giấc, buổi tối thần đệ tẩy trần cho huynh.” Bởi vì Nhị ca cùng binh sĩ tăng cường hai ngày này sẽ đến, cho nên Quân Ly Xuân đã sớm sai người chuẩn bị chỗ ở, để tránh lúc đó trở tay không kịp.

“Ta sẽ không khách khí.” Nói xong, liền đi theo Mính Lễ về trướng.

Sau khi Quân Thừa Cảnh rời đi, Lăng Kì Ương đưa quà gặp mặt cho Quân Ly Xuân, để y cầm về chủ trướng, còn mình lấy đặc sản đất phong Quân Thừa Cảnh mang đến, đến chỗ Tiểu Ảnh.

Quân Ly Xuân nhìn bóng dáng hắn, hận không thể bắt người quay về trướng, khiến hắn không xuống giường được mới thôi.

Căn cứ theo tin tức Đan Văn Kha truyền đến, đội ngũ vận chuyển lương thảo sẽ tới biên cảnh Du quốc trước một ngày. Quân Ly Xuân quyết định đi cướp lương, lương thảo là huyết mạch của đại quân chinh chiến, chặt đứt nó, quân địch nhất định tổn hao khí thế.

Việc này không dễ để lộ, thời gian lại gấp, Quân Ly Xuân nghĩ nghĩ, chỉ dẫn theo mấy ám vệ cùng Tiểu Ảnh đi. Dù sao mục đích của họ cũng không phải chuyển lương thảo của quân địch trở về, mà tiêu hủy ngay tại chỗ.

“Nhất định phải cẩn thận.” Lăng Kì Ương dặn nói.

Quân Ly Xuân vân vê tay Lăng Kì Ương, nói: “Yên tâm.”

Trong quân có Quân Thừa Cảnh tọa trấn, sau khi Quân Thừa Cảnh đến, liền chuyên trách chuyện lương thảo vật tư, giúp đỡ Quân Ly Xuân không ít. Hơn nữa Lăng Hồng Chi ở trong quân, cho nên Quân Ly Xuân rời đi một ngày vẫn rất yên tâm. Vốn y cũng muốn đưa Lăng Kì Ương theo, nhưng nghĩ lại nghĩ, đều cảm thấy quá mức nguy hiểm, nên thôi.

Sau đó, Quân Ly Xuân đưa theo vài người, nhân trời tối ra khỏi quân doanh.

“Ly Xuân nhiều kinh nghiệm, không cần lo lắng.” Quân Thừa Cảnh không biết khi nào xuất hiện ở phía sau Lăng Kì Ương, ngữ khí ôn hòa nói.

Lăng Kì Ương gật gật đầu, cũng không nói thêm. Tân ảnh Quân Ly Xuân sớm biến mất trong bóng đêm, nhưng Lăng Kì Ương lại vẫn đứng tại chỗ, nhìn bóng đêm đen tối, như có thể thấy bóng dáng Quân Ly Xuân đi xa vậy.

Chờ Quân Ly Xuân tới địa điểm định trước, trời đã tờ mờ sáng. Đường này người lui tới không ít, rừng cây rậm rạp hai bên hình thành một lá chắn rất tốt. Mấy người nhảy lên cây, mai phục từ đó, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trước chiều sẽ gặp quân vận lương đến.

Gần giữa trưa, Quân Ly Xuân từ xa thấy một đội ngũ, ước chừng hơn trăm người, mỗi người đều nghiêm túc, cầm binh khí trong tay, giữa đội ngũ, có mười xe chở lương thảo, mười người một đội, trông coi một xe, ngay ngắn trật tự.

Quân Ly Xuân xem trúng thời cơ, khoát tay, nhóm ảnh vệ nhanh chóng chạy ra ngoài, ném mấy đạn khói vào đoàn người.

Chủ tướng đối phương lập tức hô lớn, “Có mai phục! Mọi người mau bảo vệ lương thảo!”

Bọn lính bị sặc kho khan, mắt bị cay chảy nước mờ mịt, chỉ theo bản năng rút kiếm ra, bày thế phòng ngự. Lúc này, ảnh vệ chia làm hai đội, một đội vảy thuốc bột chuẩn bị trước đó ra, thuốc bột này có thể kéo dài thời gian ho khan của người trúng đạn khói, cho dù chạy xa, vẫn sẽ lệ đầy mặt, ho khan không ngừng. Trừ phi dùng nước sạch rửa, hoặc là chờ dược hiệu theo nước mắt chảy ra hết.

Một đội khác bắt đầu đổ dầu lên lương thảo, chờ đổ xong, Quân Ly Xuân cùng Tiểu Ảnh đi lên, một người từ sau, một người từ trước, ném mồi lửa lên từng xe lương thảo.

Lúc này, những kẻ võ công tốt đã rút kiếm lao lên, Quân Ly Xuân cũng không khách khí, ai tới giết kẻ đó. Tiểu Ảnh động tác cũng cực nhanh, khi phát hiện có xe không cháy, sẽ châm thêm lửa. Chỉ khoảng nửa khắc, mười chiếc xe cùng bốc cháy. Quân Ly Xuân cũng không ham chiến, nói một tiếng “rút”, liền cùng mấy ảnh vệ biến mất không còn bóng dáng tăm hơi.

Mắt thấy thế hoả càng lúc càng lớn, tướng sĩ địch quân đều bó tay không còn biện pháp, nơi này không phải ven sông, không có cách nào lấy nước cứu hoả. Dùng y phục phủ lên, chỉ mất nhiều hơn được. Chủ tướng sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, biết rõ mạng mình chỉ sợ không còn bao lâu.

Trong không khí tràn ngập mùi cháy sém, người trên đường chỉ rất nhanh tránh xa, sợ vương vào người. Hơn nữa, đó là quân đội Sí Trạch, bọn họ là người Du quốc, tất nhiên hy vọng kẻ xâm chiếm quốc thổ mình bị chết càng nhanh càng tốt, để cuộc sống bọn họ an ổn.

Khi nhóm Quân Ly Xuân hồi doanh trại, Lăng Kì Ương đang ngồi ở cổng quân doanh chờ. Sắc trời có chút tối, nhưng y chỉ cần liếc mắt liền thấy được Lăng Kì Ương.

Thấy thân ảnh Quân Ly Xuân, Lăng Kì Ương lập tức đứng dậy chạy qua. Quân Ly Xuân ôm cổ hắn, bóp chóp mũi hắn nói: “Không phải nói ngươi nghỉ ngơi trong trướng sao?”

“Ta lo lắng.” Lăng Kì Ương đánh giá Quân Ly Xuân, phát hiện không có bị thương, mới yên tâm. Lại nhìn nhìn Tiểu Ảnh một bên, cũng bình an vô sự.

Nhìn mắt Lăng Kì Ương phát xanh, Quân Ly Xuân bất đắc dĩ thở dài, “Ngốc ạ, ngươi như vậy, về sau bảo ta làm sao yên tâm để lại ngươi một mình đây?”

Lăng Kì Ương cười nói: “Ta muốn chờ ngươi.” Hắn lần đầu tiên cảm thấy khổ sở với việc mình không biết võ công, bất quá cho dù khổ sở, cũng không thay đổi được sự thật.

Ngón cái Quân Ly Xuân mơn trớn mắt hắn, đối với chờ đợi của Lăng Kì Ương vừa cao hứng, lại đau lòng.

Tiểu Ảnh rất thức thời trở về quân doanh trước một bước, một đường này, hắn cũng rất mỏi mệt. Lại nhìn Lân Vương gia cùng Lân Vương phi ngọt ngào như vậy, liền bất giác nghĩ đến Quân Ly Triệt. Trong lòng có chút chua xót, cũng như ngọt ngào.

Quân Ly Xuân ôm Lăng Kì Ương trở về chủ trướng, sai Mính Lễ mang nước đến. Sau khi hai người tắm rửa, Quân Ly Xuân ôm Lăng Kì Ương đến giường, để hắn gối lên vai mình, đắp chăn.

“Ngủ đi, không thì sáng mai, không dậy được.” Quân Ly Xuân nói.

Lăng Kì Ương cau mũi, dụi dụi trên vai y.

Quân Ly Xuân cười vỗ vỗ mông hắn, cười nói: “Thành thật chút, chọc giận ta, ngươi nửa đường ngất xỉu, lại khó chịu hơn.”

“Ta có nghĩ đến chuyện đó đâu......” Lăng Kì Ương trừng liếc nhìn Quân Ly Xuân một cái, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.

Quân Ly Xuân cười ôm sát hắn, cũng ngủ theo.

Lương thảo bị đốt sạch, Hoàng đế Sí Trạch giận dữ. Bất quá trong lòng các tướng sĩ vận lương biết không còn đường sống, dứt khoát cùng nhau chạy trốn. Dù sao Hoàng đế cũng bất nhân, bọn họ chịu đủ rồi. Có thời gian đợi Hoàng Thượng xử lý, còn không bằng nhanh chóng chạy về nhà, đưa người một nhà đào tẩu thì tốt hơn.

Nói đến chuyện quân lương bị đốt, là chủ tướng đóng ở Quyết Lĩnh thành thấy lương thảo còn chưa tới, phái người đi xem xét biết được, mới thông báo cho Hoàng đế Sí Trạch.

Hoàng đế Sí Trạch ngồi trên xe ngựa xa hoa, giận hét lên: “Dám tiêu hủy lương thảo của Sí Trạch quân ta, trẫm tuyệt đối không tha cho ngươi! Người đâu! Phái một đội quân tiên phong, tập kích Nghiệp quốc đại doanh trong đêm cho ta! Quân Ly Xuân, giết không tha!”

Bất quá vừa dứt lời, Hoàng đế Sí Trạch liền trừng lớn mắt, ngã ngửa ra sau, mất đi ý thức.

Đan Văn Kha ngồi trên xe ngựa của mình, nghe hoàng huynh la hét, nghe nhóm đãi tòng la hét, nhìn thái y vọt vào xe ngựa hoàng huynh, khóe miệng gợn ý cười. Búng tay, nói với thuộc hạ bên người: “Mau chóng thông báo cho Lân Vương gia.”

“Vâng!” Bóng dáng vụt một cái, ra khỏi xe ngựa.

Đan Văn Kha tâm tình không tồi tháo búi tóc, chuẩn bị ngủ một giấc, dẹp lo lắng của mình gần đây. Nói đến thì, dược của Lăng Kì Ương thật công hiệu. Tinh thần hoàng huynh xấu nên mấy ngày gần đây không có tâm tư theo dõi hắn, hắn tự tại hơn không ít.

Quân Ly Xuân nhận tin tức đang cùng Lăng Kì Ương ăn điểm tâm. Lăng Kì Ương nhướn mày, hỏi: “Ngươi nói Hoàng đế Sí Trạch ngất xỉu?”

“Phải.” Thuộc hạ của Đan Văn Kha ở bên đây nói.

Lăng Kì Ương suy nghĩ một lát, sau đó bất động thanh sắc nói: “Ta đã biết, báo chủ tử ngươi không cần lo lắng, chỉnh lượng dược xuống phân nửa, tiếp tục hạ đúng hạn là được.”

“Vâng, thuộc hạ cáo lui. Cũng thỉnh Lân Vương gia nhanh chóng phòng bị.”

“Ừ, xuống đi.” Quân Ly Xuân nói.

Đợi hắn rời đi, Quân Ly Xuân mới hỏi nói: “Có gì không ổn?”

Lăng Kì Ương cầm lấy khoái, nói: “Dược ta cho Đan Văn Kha không khác mấy so với loại trước đây cho Đại Hoàng tử dùng, chỉ là cần mấy vị dược liệu, không đến mức khiến hắn mộng du. Theo lý thuyết sẽ không khiến người ngất xỉu. Xuất hiện hậu quả này, hoặc là thân thể Hoàng đế Sí Trạch còn có chứng bệnh, hoặc trên người hắn thật sự có cổ trùng, dược này làm phát tác cổ độc nhanh hơn mà thôi.”

Quân Ly Xuân gắp thức ăn cho Lăng Kì Ương, nói: “Nếu thật sự là như vậy, cũng là hắn trừng phạt đúng tội.”

“Ừm.” Lăng Kì Ương ăn thức ăn trong đĩa, nói: “Bên kia có Đan Văn Kha theo dõi, chúng ta cứ giải quyết quân tiên phong này đã.”

“Ừ.” Quân Ly Xuân gật đầu, chuyện trước mắt quan trọng hơn.

Vào đêm, hướng Quyết Lĩnh thành truyền đến tiếng vang nhỏ vụn, sau đó tiếng vang càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng gần. Khi đã sắp đến gần quân doanh, Quân Ly Xuân sai người đốt đuốc.

Bốn phía sáng lên, quân tiên phong Sí Trạch xếp thành hàng chỉnh tề nhừ như con rối, đều nhịp đi về phía bên này, cầm binh khí trong tay, khí thế không chết không lui.

Nghiệp quân sớm có chuẩn bị, ba chi đội cùng nhóm binh mã, nghe Quân Ly Xuân phát lệnh đồng loạt xông ra ngoài. Trong đó một đội hai người một tổ, một người cầm binh khí, một người bưng hai chậu đựng đầy nước thuốc màu đen.

Khi đến gần địch binh, một người phụ trách che chắn, một người phụ trách hắt nước thuốc lên trên người quân địch. Hắt hết để cho người phía sau xử lý, người trước chạy đi tiếp tục lấy nước thuốc.

Một đội tướng sĩ khác khinh công tốt hơn mang theo nước thuốc hắt từ trên không trung xuống, tranh thủ khiến quân địch mỗi người đều dính từ đầu đến chân. Mà một đội còn lại thì chém giết ở hàng đầu, có thể giết chết bao nhiêu địch binh thì giết bấy nhiêu.

Ước chừng một khắc, nước thuốc bắt đầu khởi hiệu, quân địch như là bị rút đến tất cả khí lực ngồi bệt tại chỗ, nửa điểm khí lực cũng không có, có thậm chí trực tiếp ngất.

Quân Ly Xuân sai người trói lại tất cả quân địch đó, giải vào nhà lao.

Chiến dịch này, không cần dùng nhiều công sức, được toàn thắng. Khiến Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương vừa bội phục Cô Diệu, cũng không nhịn được mà nghĩ, Hoàng đế Sí Trạch có phải sắp ngất luôn hay không......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.