Trọng Sinh Chi Quy Linh

Chương 68



68 Chuyển chiết vi sá

Khi Lăng Kì Ương đến thiên thính, Lăng Hồng Chi đang ngồi uống trà. Thấy hắn vào, lập tức buông chén trà trong tay, đứng dậy nói,“Bái kiến Lân Vương phi.”

Lăng Kì Ương nhanh chóng khoát tay, “Đại ca, chúng ta là người một nhà, không cần khách khí.”

Lăng Hồng Chi cười nói, “Lễ không thể bỏ.” Hắn tuy rằng là võ tướng, nhưng được Lăng đa đa dạy dỗ, cũng có biết chút lễ, không giống quân nhân bình thường lỗ mãng.

“Đại ca mau ngồi.” Lăng Kì Ương mời người ngồi, còn mình được Mính Lễ đỡ cũng chậm chậm ngồi xuống.

“Đệ gần đây rất tốt, bụng này đã lớn hơn lúc ta rời đi.” Lăng Hồng Chi còn chưa thành thân, đối với chuyện mang thai cũng không hiểu biết sâu, chỉ cảm thấy bụng đệ đệ nhà mình giống một quả dưa hấu.

Lăng Kì Ương cười gật gật đầu, “Lúc đại ca rời đi, ta mới hoài thai không lâu, hiện giờ cũng là thời điểm hài tử phát triển thân mình, tất nhiên là càng lúc càng lớn.” Hắn không nói đến chuyện song sinh tử, không phải vì đề phòng Lăng Hồng Chi, chỉ là đến khi sinh, tất cả mọi người sẽ biết, không cần nóng lòng nhất thời.

“Nghe nói Khanh quân vẫn luôn chiếu cố đệ?” Lăng Hồng Chi thấy sắc mặt hắn hồng nhuận, chắc sống cực kỳ thuận ý.

“Vâng, còn có sư phụ đã vào phủ.” Lăng Kì Ương cười nói.

Lăng Hồng Chi gật gật đầu, “Có tiền bối ở đây, hết thảy nhất định có thể không cần lo lắng.” Nói đến hai vị trưởng bối, Lăng Hồng Chi hỏi: “Hiện tại tiện thể, ta nếu đã đến đây, cũng muốn đến thỉnh an Khanh quân.”

“Không khéo, cha sáng sớm đã cùng sư phụ đi ra ngoài. Ta cũng là sau khi tỉnh dậy mới biết, cho nên bọn họ đi đâu, bao giờ trở về, ta không rõ.” Lăng Kì Ương không dối gạt Lăng Hồng Chi, Lăng đa đa đúng thật là cùng Cô Diệu đi ra ngoài. Lăng Kì Ương cũng rất bất ngờ cha mình cư nhiên hiếm khi không cự tuyệt, bất quá cha cùng sư phụ quan hệ tốt, hắn cũng vui mừng.

“Thì ra là thế. Khanh quân trước đây ở phủ Dương Bá cũng không ra ngoài được, thật sự ủy khuất. Hiện giờ có thể đi lại một chút, cũng là chuyện tốt.” Lăng Hồng Chi nói.

“Nếu đại ca không ngại, có thể từ từ. Ta nghĩ cha dù sao cũng chỉ là đến phố sách, xa hơn chắc cũng chỉ là cùng sư phụ ra khỏi thành thu dược, trước khi trời tối sẽ về.” Nói thế nào cũng là tâm ý của đại ca, Lăng Kì Ương sẽ không chối từ.

“Không sao cả, nếu hôm nay không gặp, ngày khác ta lại đến thỉnh an cũng được. Hiện tại không được rời phủ lâu, ta đến thăm đệ, lập tức phải về.” Lăng Hồng Chi tuy rằng khí sắc bình thường, nhưng trong mắt lại khó nén u sầu.

Lăng Kì Ương trầm mặc một lát, hỏi: “Đại ca có chuyện phiền lòng?” Nói đến giấu, quân nhân không giỏi che giấu giống văn nhân, ngay cả Quân Ly Xuân, cho dù có thông minh mấy, vẫn sẽ có lúc bộc trực, chỉ là không ảnh hưởng toàn cục thôi.

Lăng Hồng Chi lắc đầu, nói: “Chuyện phủ Vọng Dương Bá chắc hẳn đệ cũng nghe nói, đệ đã rời đi, làm đại ca cũng không hy vọng đệ lại thêm phiền lòng, chỉ là hôm nay có chuyện, muốn nghe xem ý của đệ.”

“Đại ca cứ nói đừng ngại.” Lăng Kì Ương khẽ cười nói. Hoàn toàn rời khỏi phủ Vọng Dương Bá, lại nghe chuyện người nhà kia, Lăng Kì Ương chỉ cảm thấy vô cùng thoải mái, giống như một người ngoài chân chính đứng xem bình thường.

“Ngày ấy tuy rằng mẫu thân bị thương không nặng, nhưng bị kinh hách rất nặng. Hiện tại trong phủ huyên nháo, điên điên cuồng cuồng, bang quan xem diễn chỉ lo cho bản thân, đến nỗi nhà không ra nhà, phủ không giống phủ. Ta tuy là con cả, nhưng trên có đại phu nhân tạo áp lực, phụ thân cũng không dám bao che cho ta nhiều. Đại phu nhân những năm gần đây tự tung tự tác, cũng khiến ta thất vọng đau khổ với sự bất lực của phụ than. Suy nghĩ mấy ngày, trong lòng nảy ra ý tưởng......” Lăng Hồng Chi dừng một chút, nói: “Ta muốn tự lập môn hộ, đón mẫu thân ra. Tuy rằng ngày sau có thể so ra kém thời gian ở trong phủ Dương Bá, nhưng ít ra mẫu thân không cần nhìn sắc mặt người khác mà sống.”

Nghĩ đến tâm tình của mình ngày đó khi cha bị đánh, Lăng Kì Ương nhiều ít cũng có thể hiểu suy nghĩ của Lăng Hồng Chi. Bất quá hắn là Khanh tử đã xuất giá, lại là Vương phi,đưa người cha chịu khổ của mình ra, người khác không dị nghĩ được gì.

Nhưng Lăng Hồng Chi không giống thế, hắn là con cả trong nhà, về sau có cơ hội thừa kế tước vị Dương Bá, ngay cả không vui vẻ, cũng không lý gì từ bỏ.

Thấy Lăng Kì Ương cúi đầu suy tư, Lăng Hồng Chi nói tiếp: “Ta biết đệ suy nghĩ cái gì. Vị trí Vọng Dương Bá ta căn bản không có hứng thú, huống gì cho dù thừa kế, địa vị cũng sẽ rớt xuống một bậc, đến lúc đó không biết được phải sống như thế nào. Chẳng bằng dựa vào kiên định của mình. Những người khác trong phủ ta đều có thể không màng tới, nhưng với phụ than lại không thể không lo. Ta là con cả, cho dù phụ thân không tốt, đợi người già rồi, ta vẫn phải phụng dưỡng hắn.”

Thấy Lăng Hồng Chi không quên trọng trách làm con, Lăng Kì Ương nói: “Huynh có thể nhớ rõ điều này là tốt rồi. Nói đến việc tự lập môn hộ, huynh mặc dù có rất nhiều chiến công, chuyện hộ tống Đại Công chúa liên hôn lần này, cũng không có gì sơ sót, chỉ chờ Hoàng Thượng ban thưởng, nhưng nói đến ngọn nguồn, huynh vẫn thiếu một danh vị. Trước đây phong thưởng phần lớn là vàng bạc linh tinh, mà không phải tước vị tướng quân, tóm lại vẫn là không giá trị. Xuất môn lập hộ như vậy cũng khó tránh diều tiếng thị phi, một khi truyền ra, sẽ nói huynh thấy phủ Vọng Dương Bá thất thế, sợ bị liên lụy, mới tự lập môn hộ. Nếu chân truyền đứng lên, để Hoàng Thượng biết, chỉ sợ cũng là trở ngại đối với tiền đồ của huynh.”

Lăng Hồng Chi nghe lời Lăng Kì Ương nói, cảm thấy rất có lý. Hắn trước đây thầm nghĩ đưa mẫu thân rời đi trước, lại không nghĩ được cẩn thận như vậy.

“Vậy theo ý của đệ?” Lăng Hồng Chi hỏi.

Lăng Kì Ương nghĩ nghĩ, nói: “Đại ca hiện tại lo lắng là Chu di nương, vậy chỉ cần nghĩ một biện pháp, tạm đưa Chu di nương ra khỏi đó là được. Về phần khi nào thì trở về, còn không phải là huynh định đoạt? Phủ Vọng Dương Bá náo loạn thành như vậy, nếu đại ca rời đi, cũng thật sự thành hữu danh vô thực. Đại ca còn sợ đợi không được ngày chính huynh làm chủ sao? Chỉ cần chuyện này không liên lụy tới huynh, Hoàng Thượng không bất mãn với huynh, ngày tốt đẹp tất nhiên sắp tới.” Tuy rằng biện pháp này có chút bị động, nhưng là chu toàn nhất.

Lăng Hồng Chi gật gật đầu, “Đệ nói phải, là đại ca quá vội vàng.” Trong cảnh huyên náo này, không bằng chậm rãi đợi thời cơ, dù sao cũng không thể khiến mình gặp hại.

“Quan tâm sẽ bị loạn, huynh cũng là lo lắng cho Chu di nương thôi.” Lăng Kì Ương mỉm cười bưng trà lên, chuyện còn lại tin tưởng Lăng Hồng Chi sẽ làm tốt, cũng không cần hắn quan tâm nhiều.

Nói xong chuyện phủ Vọng Dương Bá, Lăng Hồng Chi còn kể lại những gì nghe nhìn được trên đường tiễn đoàn xuất giá, nói Đại Công chúa rất cảm tạ bọn họ tranh thủ một nhân duyên tốt cho nàng. Đan Văn Kha kia cũng là người thận trọng, sau khi trở lại Sí Trạch lại vội vàng sắp xếp một đội nhân mã, đến cùng thủ hộ, cũng an bài hết thảy rất thỏa đáng, không cần phải bọn họ bận tâm nữa.

Trước khi rời đi, Đại Công chúa còn mời riêng hắn truyền lời, tỏ lòng biết ơn đến Lăng Kì Ương bọn họ. Chỉ là nàng mới vừa ngồi trên sau khi vị, thật sự không nên lập tức đến quốc khố của Sí Trạch đế, cho nên quà tạ ơn đợi sau này bổ sung. Mấy chuyện đó Lăng Kì Ương tất nhiên là không để ý, chỉ cần Đại Công chúa sống hài lòng là tốt rồi.

Nói đến chuyện tiễn Đại Công chúa, không thể không nhắc tới Lăng Giải Ngữ.

“Nghe nói huynh ở trên đường trở về tìm được nàng?” Lăng Kì Ương tuy rằng không có hảo cảm với vị muội muội này, nhưng suy cho cùng vẫn muốn hỏi một câu.

Lăng Hồng Chi thở dài, “Nha đầu kia căn bản là tự tạo nghiệt. Nghe nói sau khi trốn theo nam nhân kia, trên đường liền bị bệnh. Hai người chạy trốn tới Nham Trúc thành phía tây, nàng cũng đã bệnh đến mức sắp không qua khỏi. Nam nhân kia phỏng chừng cảm thấy nàng phiền phức, cho nên dứt khoát bỏ nàng lại khách điếm, tự mình chạy. Lão bản khách điếm thấy nàng sắp không trả nổi tiền thuê, lại bệnh đến mức sắp chết, sai tiểu nhị bưng ra ngoài, ném ra đường.” Lăng Hồng Chi uống ngụm trà, cũng không thông cảm gì với muội muội này, nói tiếp: “Sau đó lại bị một tên mê bài bạc nhặt được, bán đến kĩ viện, bất quá bởi vì nàng ốm yếu, cũng không bán được bao nhiêu. Sau đó tú bà kia tìm thầy thuốc, xem bệnh cho nàng. Sau khi nàng tỉnh lại, biết chuyện, lập tức vừa khóc lại nháo, bị tú bà giáo huấn thật sự thảm. Kĩ viện loại địa phương này...... Người điều dạy thủ đoạn rất nhiều. Giải Ngữ bị việc này kích thích, bắt đầu thần trí mơ màng, hồ ngôn loạn ngữ. Cuối cùng lại bị tú bà để đi lạc ra. Ta cũng thật trùng hợp, khi trở về muốn mua một ít đồ cho nương giải trí, trông thấy nàng giữa một đoàn ăn mày ở đầu ngõ phố buôn bán. Sau đó, ta sai người đến hỏi thăm một chút, mới biết rõ chân tướng sự tình.”

Lăng Kì Ương buông chén trà, hỏi: “Nam nhân kia đâu?”

“Vẫn đang sai người tìm, nhưng đến nay không có tin tức.” Lăng Hồng Chi hơi có chút bất đắc dĩ nói: “Giải Ngữ là tự nguyện cùng hắn đi, cũng coi như không phải lừa bán, chỉ là cuối cùng bỏ nàng lại thôi.” Cho dù bắt được, quan phủ cũng không thể định tội.

“Nói cũng phải.” Lăng Kì Ương cũng không có cách nào, về phần bệnh điên của Lăng Giải Ngữ, hắn hoài hài tử, cũng không tiện quản. Lỡ đâu nàng không khống chế được làm bị thương hắn cùng hài tử, thật không đáng.

Hai người đang nói, Quân Ly Xuân mới vừa hồi phủ đi đến.

Lăng Hồng Chi đứng dậy hành lễ, Quân Ly Xuân khoát tay áo, nói: “Ngồi đi. Hiếm khi đến đây, vừa lúc ở bên Kì Ương giải buồn.”

“Ngươi sao đã trở lại?” Hôm nay Quân Ly Xuân chịu trách nhiệm chính, tiếp sau hẳn là phải đang ở trong cung mới đúng.

Quân Ly Xuân nhìn nhìn Lăng Kì Ương, lại nhìn nhìn Lăng Hồng Chi, nói: “Trong quân có người đến báo, đã bắt được nam nhân đưa Lăng Giải Ngữ đi. Hiện đang ở trong doanh trại.”

Trước đó đi theo Lăng Hồng Chi đi đưa tiễn chính là quân đội của Quân Ly Xuân, cho nên có chuyện gì tất nhiên sẽ hồi bẩm cho y.

Lăng Kì Ương rất bất ngờ, hỏi: “Đại ca định làm thế nào?”

Lăng Hồng Chi sau khi cân nhắc một lúc lâu, mới nói: “Đây là việc xấu trong nhà, thật sự không nên truyền ra ngoài, ngầm giải quyết đi.”

Quân Ly Xuân gật gật đầu, sai người đưa tên nam tử kia đến đây.

Sau nửa canh giờ, nam tử được lặng lẽ đưa vào Lân Vương phủ từ cửa sau.

Quân Ly Xuân cùng Lăng Hồng Chi trong một thiên viện thấy hắn, Lăng Kì Ương không lộ diện, chỉ ngồi nấp trong phòng sưởi, nghe bọn hắn thẩm vấn.

Nam tử bị mang tiến vào khi, tóc tai y phục hỗn độn, hiển nhiên cũng đã ăn không ít khổ. Nhìn dáng vẻ của hắn, không giống một người biết võ, khí chất văn nhân nhiều hơn chút, thấy được khi gặp phải những binh lính đó, cũng chỉ có thể câm miệng nhận mệnh.

“Ngươi là ai? Vì sao sau khi đưa muội muội của ta đi, lại bỏ mặc nàng?” Lăng Hồng Chi mở miệng hỏi.

Nam tử giương mắt nhìn về phía Lăng Hồng Chi, lập tức lộ ra ý cười khinh miệt, “Không ngờ Vọng Dương Bá phế vật kia, hài tử sinh ra thật không tồi.”

Lăng Hồng Chi nhăn mày, hắn hỏi chỉ là chuyện Lăng Giải Ngữ, sao lại kéo qua cả Vọng Dương Bá?

Quân Ly Xuân ngồi một bên không nói, chuyện này vốn không liên quan đến y, nếu không phải Lăng Hồng Chi dùng người của mình, y sẽ không lưu Lăng Hồng Chi ở đây thẩm vấn.

Nam tử dời mắt khỏi Lăng Hồng Chi, nhìn về phía Quân Ly Xuân, hỏi: “Ngài là Lân Vương gia?”

Quân Ly Xuân bố thí một ánh mắt cho nam tử, lạnh như băng “Ừ” một tiếng.

Ai ngờ nam tử đột ngột sửa thái độ, dập đầu trên mặt đất, nói: “Vương gia, tiểu dân muốn cáo trạng, Vọng Dương Bá giết hại mạng người, không có vương pháp, vu hãm trung lương, làm giả bằng chứng. Thỉnh Vương gia làm chủ cho tiểu dân, diệt trừ gian nịnh!”

Nghe được lời hắn, Quân Ly Xuân nhíu mày, nói: “Không có bằng chứng, dám ngậm máu phun người, bôi xấu mệnh quan triều đình?”

“Vương gia, tiểu dân có chứng cứ!” Nam tử vội vàng nói, có vẻ không giống nói dối.

Trong phòng nhất thời lâm vào trầm mặc, Quân Ly Xuân cùng Lăng Kì Ương đều có chút nghi hoặc, cũng rất bất ngờ với biến chuyển sự tình. Chỉ có Lăng Hồng Chi cảm thấy đây có lẽ là cơ hội giúp hắn thoát khỏi phủ Vọng Dương Bá......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.