Trọng Sinh Chi Quy Linh

Chương 82



82 Hàn Cẩn vi duệ

Mới vừa đút cho đứa lớn ăn no, nấc sữa một cái, đứa nhỏ lại tỉnh. Có lẽ là không có nhiệt độ cơ thể xung quanh nên không thích ứng, há miệng bắt đầu khóc.

Lăng Kì Ương nhanh chóng đưa đứa lớn cho Quân Ly Xuân, còn mình đến bế đứa nhỏ. Đột ngột bị nhét một hài tử mềm mại trên tay, Quân Ly Xuân nhất thời cứng ngắc thân thể, động cũng không dám động. Đứa lớn hiển nhiên bị ôm không thoải mái, lầm bầm không khóc, chỉ là đá chân kháng nghị.

Lăng Kì Ương vừa nói Lạc Tố chờ ở cửa lấy thêm một phần sữa đến, vừa bế lấy đứa nhỏ. Bé con sau khi được bế liền dừng khóc, ngoan ngoãn nằm trong lòng Lăng Kì Ương, mắt to đão tới đảo lui.

“Kì Ương......” Quân Ly Xuân gọi hắn một tiếng.

Lăng Kì Ương quay đầu, lập tức bật cười. Đứa lớn nhích tới nhích lui xộc xệch hết y phục, mà Quân Ly Xuân vẫn bảo trì một tư thế, tay nâng thật sự cao, thoạt nhìn vô cùng buồn cười.

Bế đứa nhỏ lên, Lăng Kì Ương giơ tay giúp Quân Ly Xuân điều chỉnh tư thế, “Thả lỏng một chút, ngươi như vậy hài tử sẽ cảm thấy đang nằm trên tảng đá. Cánh tay nâng đầu hài tử, bàn tay nâng cổ, một tay nâng từ dưới.”

Quân Ly Xuân theo lời Lăng Kì Ương nói điều chỉnh tư thế, hài tử rõ ràng không còn lộn xộn, lầm bầm vài tiếng liền ngoan ngoãn để Quân Ly Xuân bế. Tuy rằng y còn không biết phải dùng khí lực thế nào để bế hài tử mới thích hợp, tạm thời cho rằng cứ nâng, có lẽ sẽ đỡ hơn.

Lạc Tố cầm sữa ấm tiến vào, Lăng Kì Ương bắt đầu cho đứa nhỏ uống. Đứa nhỏ không giống đứa lớn, đứa lớn bây giờ còn chưa có bao nhiêu khí lực, đã biết lấy tay đỡ túi sữa, ăn cũng nhanh, không cần mất nhiều công sức đã uống xong rồi. Đứa nhỏ lại chậm rãi, uống rất im lặng, cũng sẽ không động vào túi, sẽ chờ được cho uống.

“Ngươi đặt tên cho hai đứa chưa?” Lăng Kì Ương hỏi, tên vẫn là nên sớm đến định ra cho thỏa đáng.

“Rồi, đứa lớn gọi Quân Duệ Hàn, đứa nhỏ gọi Quân Duệ Cẩn. Một là kỷ niệm chúng sinh ra giữa trời đông giá rét, mong ngày sau cũng có thể giống như mùa đông có phẩm chất cứng cỏi tinh thuần, hai là hy vọng chúng có thể nhìn xa trông rộng một chút, chỉ cầu yên ổn không thiếu thốn, không tranh địa vị quyền lợi.” Y vẫn luôn vì chuyện đặt tên cho hài tử mà phát sầu, nhưng khi thấy hai hài tử này, tên lại đột ngột nhảy ra, cũng cứ như vậy quyết định.

“Duệ Hàn, Duệ Cẩn......” Lăng Kì Ương cân nhắc lặp lại hai cái tên này, đúng là bao gồm tất cả kỳ vọng của Quân Ly Xuân cùng hắn đối với hài tử, cũng hy vọng hai hài tử này đừng phụ kỳ vọng của bọn họ, “Ừm, tên hay lắm. Cứ quyết định như vậy đi.”

Quân Ly Xuân gật gật đầu, “Ngươi thích là tốt rồi.”

Duệ Hàn được bế thư thái, ngáp một cái rồi tiếp tục ngủ, Quân Ly Xuân cảm thấy hài tử này ở trong lòng mình cũng có thể ngủ, hẳn là một người có thể chịu khổ có thể nhẫn nại, cảm thấy cao hứng, y không hy vọng hài tử quá mức yếu ớt, nam hài tử nên có khả năng chịu khổ.

Bên này y vừa bế con vừa tâm đắc, Mính Lễ cười chạy vào, sợ lây hàn khí cho Vương phi cùng thế tử, cho nên đứng cách thật xa nói: “Vương gia, Vương phi. Hoàng Thượng, Hoàng hậu nương nương giá lâm.”

Hai người kinh ngạc liếc mắt nhìn nhau, sáng nay trời mới hửng, Mính Lễ theo Quân Ly Xuân phân phó sắp xếp người tiến cung bẩm báo. Vốn bọn họ nghĩ Duyên Hi đế cùng Hoàng hậu sẽ thưởng vài thứ thôi, không ngờ cư nhiên tự mình tới phủ. Đây đối Hoàng tử mà nói cũng là vinh quang thật lớn.

“Hành Vương gia cũng cùng đến, hiện tại đều ở chính sảnh.” Mính Lễ lại nói.

Quân Thừa Cảnh tối hôm qua ngủ lại ở Hoàng cung, hôm nay mới quay về trạm dịch, sáng sớm nghe tin vui, cùng đến cũng là hợp lý.

Lăng Kì Ương đặt Duệ Cẩn đã uống sửa xong tới trên giường, giơ tay nhận Duệ Hàn, nói: “Ngươi đi đi, nếu Hoàng Thượng cùng Hoàng nương muốn xem hài tử, sai Mính Lễ đến bế.” Hắn bây giờ còn phải chú ý giữ ấm, không thể ra tiếp giá.

“Ừ.” Quân Ly Xuân đứng lên, nhìn nhìn hai hài tử, lại giúp Lăng Kì Ương đắp chăn, “Lát nữa Lạc Tố bưng dược thiện tới, ngươi ăn một chút ngủ tiếp.”

“Được.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, hắn cũng không đói lắm, nhưng nhiều ít gì cũng cần phải ăn.

Quân Ly Xuân lại hôn một cái lên môi hắn, mới xoay người ra khỏi phòng.

Trong dhính sảnh, Lăng đa đa cùng Cô Diệu đều ở đó. Hoàng Thượng, Hoàng hậu ngồi ở trên chủ vị, ban thưởng mấy cái rương lớn. Nhóm tiểu thị bưng trái cây điểm tâm cùng trà lên, mọi người cùng phẩm dụng.

“Nhi thần thỉnh an Phụ hoàng, Hoàng nương. Chúc Phụ hoàng, Hoàng nương thân thể an khang, phúc trạch vạn năm.” Hôm nay là đầu năm mới, Hoàng Thượng, Hoàng hậu tuy rằng tới thăm hài tử, nhưng y cần phải theo lễ tiết chúc tết cho hai người.

“Mau đứng lên đi.” Duyên Hi đế tươi cười nói: “Sáng sớm hôm nay nghe người hầu báo lại, ta và Hoàng nương con tới đây. Kì Ương cùng hài tử đều khỏe cả chứ?”

“Cám ơn Phụ hoàng, Hoàng nương quan tâm. Kì Ương cùng hài tử đều khỏe, chỉ là Kì Ương hiện tại không thể gặp gió, cho nên không thể đến chúc tết Phụ hoàng, Hoàng nương. Mong Phụ hoàng, Hoàng nương thứ tội.” Quân Ly Xuân đứng dậy nói.

“Mới vừa sinh hài tử, thân mình quan trọng hơn. Lễ tiết gì có thể miễn cứ miễn. Hơn nữa, nó sinh cho Hoàng gia thêm hai vị tôn tử, đã là câu chúc tết tốt nhất.” Hoàng hậu cười đến vui vẻ, khóe mắt cong cong rất hòa ái.

“Tạ ơn Phụ hoàng, Hoàng nương thông cảm.” Quân Ly Xuân hành lễ. Sau đó lại chuyển hướng sang Quân Thừa Cảnh, cười nói: “Nhị ca năm mới tốt lành.”

“Năm mới tốt lành.” Quân Thừa Cảnh đứng dậy trả lời: “Ta có chuẩn bị tiền mừng tuổi cho chất tử a.”

“Nhị ca quá khách khí.” Quân Ly Xuân cười nói.

“Hài tử còn đang ngủ sao? Có tiện để gặp không?” Hoàng hậu đứng ngồi không yên, dù sao cũng là tôn tử của mình, nào có đạo lý không vội.

Quân Ly Xuân cười nói: “Hoàng nương đừng nóng vội, hài tử vừa mới uống sữa, đợi lát nữa bế lại đây cho người xem.”

“Được, được.” Hoàng hậu cao hứng gật gật đầu.

Quân Ly Xuân xoay người nói với Lăng đa đa: “Thỉnh cha đến giúp Kì Ương chiếu cố hài tử một chút, ta vừa nãy ở trong phòng cũng không giúp được cái gì, khiến hắn một mình mệt nhọc.” Hắn biết Lăng đa đa chắc chắn rất muốn thăm Lăng Kì Ương, chỉ là ngại Phụ hoàng cùng Hoàng nương ở đây, mới không tiện rời đi.

Lăng đa đa gật gật đầu, “Ta đến xem nó trước.” Hắn đúng là rất muốn thăm Lăng Kì Ương, dù sao cũng là hài tử của mình. Ngày hôm qua Quân Ly Xuân trông chừng một đêm, hôm nay nghe tiểu thị báo lại nói Lăng Kì Ương tỉnh, hắn vốn định đến, cũng không ngờ Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu đã tới.

“Ta cũng đi, tiện thể xem tình hình hài tử.” Cô Diệu nói.

Duyên Hi đế lập tức gật đầu đồng ý. Dù sao tôn nhi cũng còn nhỏ, trăm triệu lần không thể sơ xuất, để Cô Diệu đến xem cũng tốt.

Lăng đa đa cùng Cô Diệu rời đi trước, Quân Ly Xuân lưu lại cùng Hoàng Thượng, Hoàng hậu. Đơn giản nói một chút tình hình tối hôm qua cùng tên đặt cho hài tử.

Duyên Hi đế nghe xong gật gật đầu, “Kì Ương sinh hài tử, là công lớn nhất. Trẫm hẳn nên hảo hảo phong thưởng cho nó.” Ở Nghiệp quốc sinh sản thấp, có thể một lần sinh hạ song thai, lại đều là hài tử, thật cực kỳ hiếm.

“Kì Ương trời sinh không màng danh lợi, chỉ mong ngày an ổn. Tâm ý của Phụ hoàng nhi thần cùng Kì Ương đều hiểu, cũng tạ ơn Phụ hoàng ưu ái, về phần phong thưởng thì không cần.” Nếu Duyên Hi đế phong thưởng Lăng Kì Ương, như vậy Lăng Kì Ương rất nhanh sẽ trở thành tiêu điểm hoặc là quân cờ để triều đình thậm chí hậu cung tranh đoạt danh lợi, Quân Ly Xuân không muốn Lăng Kì Ương lâm vào cảnh đấu tranh ngầm như vậy.

“Đúng là tính tình Kì Ương khiêm tốn, nhưng không phong thưởng cái gì, trẫm sẽ cảm thấy bất công với nó.” Duyên Hi đế nói.

“Nếu ngày sau Kì Ương có thêm công tích, Phụ hoàng còn không có thời điểm phong thưởng sao?” Quân Ly Xuân mỉm cười nói.

Duyên Hi đế nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Con nói đúng. Phải rồi, còn một chuyện, hiện tại là ngày tết, Doanh quý nhân cùng Dung thị gây chuyện tạm thời không nên xử trí, chờ đến mười lăm rồi xử.”

“XIn theo Phụ hoàng làm chủ.” Quân Ly Xuân hành lễ.

Lăng đa đa cùng Cô Diệu đi vào phòng ngủ, Lăng Kì Ương đang ăn. Bọn nhỏ nằm bên người hắn, đang ngủ say.

Thấy hai người tiến vào, Lăng Kì Ương buông thìa trong tay, cười nói: “Cha, sư phụ, năm mới tốt lành.”

Lăng đa đa gật gật đầu, hỏi: “Có còn khó chịu không?”

Lăng Kì Ương lắc đầu, cười nói: “Cha yên tâm, con không sao.”

Lăng đa đa thấy sắc mặt hắn tốt, hơi yên tâm, “Cho sư phụ con bắt mạch đi.”

“Vâng.” Lăng Kì Ương đáp lời đưa tay để lên bên giường.

Cô Diệu nhìn nhìn sắc mặt hắn, lại xem mạch cho hắn, nói: “Chỉ là thân thể có chút xấu, đều là bình thường, bồi bổ là được. Dược thiện này mỗi ngày đều phải ăn, mới có lợi đối với thân thể con.”

“Vâng, cám ơn sư phụ.” Lăng Kì Ương cười nói: “Hoàng Thượng, Hoàng hậu đâu?”

“Còn ở tiền thính, Ly Xuân ở cùng. Lát nữa bế hài tử qua cho họ xem.” Lăng đa đa vừa nói, vừa lấy ra chăn nhỏ của hài tử, bọc kín hai hài tử ngủ say lại, tiện cho việc bế ra ngoài. Cô Diệu cũng tiện thể xem xét tình hình hài tử, chắc chắn không có vấn đề gì, nói Lăng Kì Ương yên tâm.

Không bao lâu, Mính Lễ liền cùng Lạc Tố đến bế hài tử, Lăng đa đa đưa hài tử cho hai người. Cô Diệu cũng đi theo ra ngoài trước, chuẩn bị sửa lại đơn dược thiện một chút.

Trong phòng còn lại hai người Lăng Kì Ương cùng Lăng đa đa. Lăng Kì Ương ăn xong bữa, dựa vào ở gối. Bát đũa đã dọn đi, chỉ chừa một chén trà chứa dược trà.

Lăng đa đa trầm mặc một lát, mới mở miệng nói: “Kì Ương, cha muốn nói với con một chuyện.”

“Vâng, người nói.” Lăng Kì Ương gật gật đầu, buông dược trà mới vừa uống được một ngụm, chăm chú nghe.

Lăng đa đa hình như không biết phải nói từ đâu mới tốt, lại thêm lát nữa, mới nói: “Sư phụ con rất thích hai hài tử này. Con từ khi sinh ra đến bây giờ, cũng không cơ hội chính thức gọi hắn một tiếng phụ thân. Cha suy nghĩ một đêm, cảm thấy cho dù con không thể gọi hắn phụ thân, vậy hai hài tử kia cũng có thể gọi hắn một tiếng ngoại công.”

“Ý người là?” Hắn có tâm để hài tử nhận Cô Diệu, nhưng chuyện này cha nói ra trước, nhiều ít gì cũng khiến Lăng Kì Ương có chút bất ngờ.

“Nếu con đồng ý, quá mấy ngày ta nghĩ nói Cô Diệu cùng ta đến quan phủ đăng ký thành thân, như vậy hắn sẽ thành phụ thândanh chính ngôn thuận của con, cho dù không thể gọi phụ thân, thì gọi kế phụ cũng được. Hài tử cũng có thể thuận lý thành chương gọi hắn một tiếng ngoại công. Xem như bù lại hai mươi năm qua tiếc nuối của hắn......” Lăng đa đa nhìn Lăng Kì Ương, chuyện này hắn hiển nhiên là đã suy nghĩ rất kỹ, nếu không tuyệt đối sẽ không tùy tiện đưa ra khi chưa có chuẩn bị trước.

Lăng Kì Ương lộ ra ý cười kinh hỉ, hỏi xác nhận: “Người thật sự đồng ý nhận sư phụ?”

Lăng đa đa gật gật đầu, mỉm cười nói: “Đã nhiều năm như vậy, sự tình cũng đã rõ. Ta cũng không muốn để hắn giống như một người bay nhảy khắp nơi không có gia đình thêm nữa.”

Lăng Kì Ương nhanh chóng gật đầu, “Vâng, con cũng muốn quang minh chính đại gọi sư phụ một tiếng phụ thân. Cha đã đồng ý, con tất nhiên là hoàn toàn tán thành.”

Lăng đa đa nhìn nhìn Lăng Kì Ương, gật gật đầu, “Con đồng ý là tốt rồi.”

“Đương nhiên, con một chút ý kiến cũng không có.” Lăng Kì Ương cười nói: “Kỳ thật con cũng hy vọng hài tử nhận phụ thân là ngoại công.”

“Ừ.” Sự tình nói xong, quyết định rồi, chỉ chờ tìm ngày đến quan phủ là được. Hắn cùng Cô Diệu là anh em họ hàng, ở Nghiệp quốc họ hàng lập gia đình là chuyện rất bình thường, tất nhiên không có lực cản nào.

“Cha, việc này không nên chậm trễ. Hôm nay ngày cũng tốt, nếu không người cùng sư phụ lập tức đi đi.” Lăng Kì Ương sợ về sau lại có chuyện gì làm chậm trễ, cảm thấy vẫn càng sớm càng an tâm.

Lăng đa đa bật cười điểm điểm trán hắn, “Con hài tử này, quan phủ phải tới mười sáu tháng giêng mới bắt đầu làm việc.”

Lăng Kì Ương sửng sốt, cười nói: “Con cao hứng quá hồ đồ rồi.”

Mà lúc này, Cô Diệu đang đứng bên ngoài, lời hai người nói hắn nghe được rõ ràng, rất bất ngờ, khóe miệng cũng nhoẻn lên ý cười thật sâu, hắn coi như là đã đến lúc sau cơn mưa trời lại sáng rồi......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.