Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú

Chương 37: Xuất tuần (3)…




Lâm Gia Bảo bước lên thuyền hoa mới hiểu được hoa thuyền có ý nghĩa gì, trên thuyền căn bản không có hoa, chỉ có mấy nữ nhân ăn mặc gợi cảm đang ngồi đàn, tiếng đàn tuy rất êm tai nhưng y lại không thích các nàng cứ hướng Thái tử mà phao mị nhãn. Lâm Gia Bảo mất hứng uống trà lài, Hiên Viên Hãn Thừa không cho y uống rượu nên y chỉ có thể uống trà. “Ta muốn về.”

Hiên Viên Hãn Thừa ôm lấy Lâm Gia Bảo, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của y. Vốn hắn bao hết thuyền hoa này chỉ để thoả mãn chút tò mò của Gia Bảo mà thôi, hiện tại cảm nhận được bảo bối ghen tị, hắn không khỏi vui mừng lên tiếng phân phó Nguyên Phúc. “Phân phó bọn họ cho thuyền hoa cập bờ đi.”

“Vâng.”

Lúc này, phía đuôi thuyền hoa bỗng phát ra một tiếng vang lớn, cả thuyền hoa bất ngờ lay động làm hai nữ nhân đang đàn kia hét lên, Hiên Viên Hãn Thừa lớn tiếng hỏi. “Xảy ra chuyện gì?”

“Bẩm Thái tử điện hạ, có thích khách! Thích khách làm thuyền thủng một lỗ lớn. Thị vệ đang cùng bọn chúng giao thủ.” Nguyên Phúc xem xét tình huống bên ngoài, lo lắng bẩm báo.

Hiên Viên Hãn Thừa cảm nhận được thuyền đang bắt đầu chìm xuống. “Mau cập bờ.”

Người ở trên thuyền cũng không có bao nhiêu, chỉ có hai cái cầm cơ cùng vài tên quy nô. Hiên Viên Hãn Thừa chỉ mang theo mấy tên thị vệ lên thuyền, lần này quả thực là do hắn quá sơ suất.

Hiên Viên Hãn Thừa che chở cho Lâm Gia Bảo bước ra khỏi mạn thuyền, bên ngoài vẫn còn đang đánh nhau, thuyền đã muốn nghiêng, chưa cập được bến nên bốn phía đều là nước, không biết nên chạy đi đâu.

Hiên Viên Hãn Thừa không ngờ mình lại gặp được địch nhân tưởng đã chết, Lịch vương Hiên Viên Chiêu Hồng! Trên mặt Hiên Viên Chiêu Hồng lúc này có vài vết sẹo, khuôn mặt dữ tợn, người cũng đã già đi không ít. “Hiên Viên Hãn Thừa, ta đợi ngươi lâu lắm rồi!”

Hiên Viên Chiêu Hồng bị Nhị hoàng tử bao vây ở Từ Vân Tự. Gã cùng thế thân hoán đổi quần áo, theo mật đạo trong tự chạy ra bên ngoài. Hiên Viên Chiêu Hồng mang theo hai tử sĩ chạy về Lịch thành, không ngờ giữa đường lại gặp cướp phỉ. Đám cướp phỉ số lượng đông, bọn Hiên Viên Chiêu Hồng không những bị cướp ngân lượng mà còn bị trọng thương. Quyết định tìm chỗ dưỡng tốt thương, khi về đến Lịch thành lại nhận được tin gia quyến của mình đều đã bị xử quyết, nhóm tâm phúc không bị giết cũng bị bắt, tất cả đều tan thành mây khói, không còn khả năng một lần nữa nổi dậy, Hiên Viên Chiêu Hồng một đêm liền bạc đầu.

Lần này nhận được tin Thái tử tuần tra Giang Châu, bọn họ từ sớm đã canh giữ ở Giang Châu. Thật vất vả thấy Nguyên Phúc bao một thuyền hoa, Hiên Viên Chiêu Hồng cùng hai tâm phúc sĩ tử lặng lẽ tiến lên đuôi thuyền, tạc phá thuyền, nhất quyết cùng Thái tử đồng vu qui tận…

“Hiên Viên Chiêu Hồng!” Hiên Viên Hãn Thừa nghiến răng nghiến lợi gọi tên của Lịch vương, nhìn về phía Hiên Viên Chiêu Hồng đã bị chế trụ, vậy mà vẫn không sợ chết điên cuồng cười to. “Bổn vương dù gì cũng mất hết rồi, lần này có thể chết cũng Thái tử coi như đáng giá! Ha ha ha…”

Hiên Viên Hãn Thừa tiến lên một đao kết liễu gã, số mệnh vẫn không thay đổi, gã đời này vẫn chết trên tay hắn.

“Thái tử điện hạ, thuyền sắp chìm rồi.” Thị vệ lo lắng nói, sàn thuyền dưới chân bọn họ đang bắt đầu rạn nứt.

Hiên Viên Hãn Thừa nhìn Lâm Gia Bảo đang lo lắng. “Quai bảo biết bơi không?”

“Có, trước kia đại ca có dạy ta…” Lâm Gia Bảo nói.

“Đừng sợ, quai bảo, sẽ không sao đâu.” Hiên Viên Hãn Thừa đối với những người khác nhanh chóng phân phó. “Nhanh chóng tát nước, nếu không được thì nhảy xuống nước, chắc chắn thuyền cũng không cách quá xa bờ.”

“Vâng.” Nguyên Khánh, Nguyên Phúc đều nghiêm túc gật đầu. May mắn hôm nay ai cũng biết bơi nên không có bất cứ dị nghị nào. Bọn thị vệ bắt đầu cố gắng tát nước.

Lúc này, hai cái cầm cơ trên thuyền bỗng lên tiếng khóc náo. “Nô tì không biết bơi…đại nhân ngài cứu ta….” Một cầm cơ hoảng sợ hướng Hiên Viên Hãn Thừa chạy đến.

Lâm Gia Bảo đang đứng bên người Thái tử bỗng bị nàng ta đẩy một cái, đứng không vững liền té xuống sông. Hiên Viên Hãn Thừa dù nhanh tay cũng chỉ nắm được một góc áo của Lâm Gia Bảo, không chút do dự cũng nhảy xuống. Nhóm Nguyên Phúc cùng thị vệ thấy vậy liền kinh hô. “Thái tử điện hạ!”

Nước sông lạnh như băng, Lâm Gia Bảo cố gắng nhớ lại cách bơi mà mình từng biết, cố gắng không để bản thân chìm xuống nước, nhưng vẫn uống phải mấy ngụm nước. Hiên Viên Hãn Thừa nhanh chóng bơi đến chỗ Lâm Gia Bảo, mang theo y trở lại hoa thuyền. Mắt thấy chỉ còn một chút liền tới thì dị biến xảy ra, đuôi thuyền không chịu đựng được gãy ra, một thanh gỗ lớn cũng từ đó văng về phía bọn họ, làm bọn họ bị sóng đẩy xa ra ngoài.

Hiên Viên Hãn Thừa chịu đựng hết tất cả va chạm, cố gắng che chở cho Lâm Gia Bảo. Một mảnh gỗ bén nhọn bay đến, đâm xuyên qua vai trái của hắn. Hiên Viên Hãn Thừa kêu lên một tiếng, cắn răng nhịn xuống.

Lâm Gia Bảo nghe thấy thanh âm thì lo lắng hỏi. “Tướng công, ngươi bị sao vậy?”

Hiên Viên Hãn Thừa thở hổn hển, trước ngực hắn lúc này đã đỏ một mảng. “Tướng công không sao, quai bảo đừng lo lắng, chúng ta chỉ cần vào được đến bờ là ổn rồi.”

Lâm Gia Bảo ra sức bơi, nhìn xung quanh đều là nước, làm sao còn thấy được bóng dáng thuyền hoa. Hiên Viên Hãn Thừa dần cảm thấy tay trái bắt đầu mất cảm giác, dù trước mắt dần trở nên tối đen hắn vẫn gắng sức bơi. Nhìn trên mặt xong có vài mảnh gỗ trôi nổi, hai người nhanh chóng bám vào nghỉ ngơi lấy sức.

Lâm Gia Bảo lúc này mới phát hiện ra Hiên Viên Hãn Thừa bị thương. “Tướng công ngươi bị thương, máu chảy…ô ô…”

“Tướng công không có việc gì…chỉ là tiểu thương mà thôi.” Hiên Viên Hãn Thừa trấn an Lâm Gia Bảo.

Hai người Lâm Gia Bảo ở trong sông bơi một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy được đất liền. Hiên Viên Hãn Thừa lúc này đã bắt đầu mê mang, mất máu quá nhiều làm hắn làm hắn khi vừa lên được mặt đất thì liền hôn mê.

“Tướng công, ngưởi tỉnh lại đi…chúng ta lên đến bờ rồi….tướng công…” Lâm Gia Bảo lo lắng gọi Hiên Viên Hãn Thừa.

Hiên Viên Hãn Thừa bên tai nghe thấy thanh âm của quai bảo, hắn cũng rất muốn đáp lại y, nhưng đành lực bất tòng tâm mà hôn mê.

Đợi Hiên Viên Hãn Thừa mở mắt ra một lần nữa, hắn phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng được lợp bằng cỏ tranh. Đầu vẫn còn chút đau, nhìn bốn phía không có thân ảnh của quai bảo, Hiên Viên Hãn Thừa trong lòng không khỏi sốt ruột. Hắn chỉ nhớ mình cùng Lâm Gia Bảo bơi được đến bờ, lúc sau hắn liền mất ý thức mà hôn mê.

Chi nha một tiếng, cửa phòng bị mở ra. “Ai nha, cuối cùng ngươi cũng tỉnh.” Một vị đại thẩm mập mạp bước vào. “Ngươi thế nhưng làm song nhân nhà mình lo lắng, y mấy ngày nay đều lấy nước mắt rửa mặt đó.”

“Xin hỏi vị đại thẩm này, song nhân nhà ta đang ở đâu?” Hiên Viên Hãn Thừa đánh gãy lời của đại thẩm, lo lắng nói.

“Ôi chàng trai, ngươi không cần vội như vậy, song nhân nhà ngươi đi đầu thôn giao Đào mừng thọ rồi. Ngươi quả nhiên là người có phúc, song nhân nhà ngươi tay nghề rất tuyệt. Đào mừng thọ làm không những đẹp mà ăn còn rất ngon.” Đại thẩm nhiệt tình kể lại lại sự tình diễn ra mấy ngày nay.

Tướng công của đại thẩm trong một lần đốn củi thì phát hiện ra Lâm Gia Bảo cùng Hiên Viên Hãn Thừa, lúc này Lâm Gia Bảo đang cố nâng tướng công nhà mình đi đến thôn. Vương đại thúc là một người thiện tâm, ông vội vàng tiến lên hỗ trợ y.

Vợ chồng Vương đại thúc vô cùng nhiệt tình, nhanh chóng thỉnh đại phu trong thôn đến xem bệnh. Lúc này Hiên Viên Hãn Thừa đã bắt đầu sốt cao, miệng vết thương vì bị ngâm trong nước sông một thời gian mà bắt đầu trương lên, tình huống vô cùng nguy cấp. Trải qua sự cố gắng của đại phu, xử lý xong vết thương của Hiên Viên Hãn Thừa, tình hình cuối cùng ổn định. Lâm Gia Bảo cũng vì lo lắng mà ngã bệnh, may mắn đại phu tay nghề cũng khá cao, y rất nhanh liền khoẻ lại.

Sau khi khoẻ lại, Lâm Gia Bảo mới phát hiện ra một vấn đề. Y cùng Hiên Viên Hãn Thừa trên người không có đồng nào, tiền cùng trang sức đều đã bị rơi lúc ở dưới sông mất rồi. Tiền bốc thuốc của hai người đều là do một nhà Vương đại thúc chi trả. Đai phu cũng đã dặn, Hiên Viên Hãn Thừa khoảng hai ngày nữa sẽ tỉnh lại, Lâm Gia Bảo còn muốn mua thêm thuốc cùng đồ bổ cho tướng công nhà mình dùng, hiện tại không có tiền lại còn thiếu nợ tiền thuốc nhà Vương đại thúc, bọn họ quả nhiên không có tiền liền không được.

Lâm Gia Bảo chờ bản thân tốt hơn một chút liền đi khắp thôn tìm việc làm. Vừa lúc trong thôn có tiệc rượu, y liền tiến vào giúp việc bếp núc. Lúc sau, điểm tâm của y lại được Vương đại thẩm giới thiệu cho một nhà phú hộ trong thôn. Nhân dịp lễ mừng thọ của phú hộ, Lâm Gia Bảo liền làm Đào mừng thọ đem ra. Phú hộ thấy điểm tâm Lâm Gia Bảo làm vô cùng tinh xảo thì rất thích. Nhanh chóng dùng tiền yêu cầu Lâm Gia Bảo làm một trăm trái Đào mừng thọ cùng vô số điểm tâm đủ mọi hình dáng. Lâm Gia Bảo bận rộn gần hai ngày cuối cùng cũng kiếm được mấy lượng bạc.

Lâm Gia Bảo nghe ngóng được thôn nhỏ họ đang ở nằm ở phía Đông Giang Châu, từ thôn nhỏ đến Giang Châu mất một ngày đi xe. Nếu y cùng Hiên Viên Hãn Thừa muốn về Giang Châu, nhất định phải kiếm đủ tiền thuê xe mới được.

Lâm Gia Bảo trở về sau một ngày mệt nhọc thì nghe thấy tiếng Vương đại thẩm nói. “Lâm Uyên Nhi, tướng công nhà ngươi tỉnh rồi.”

Lâm Gia Bảo nhanh chóng chạy vào nhà, thấy Hiên Viên Hãn Thừa đang từ trên giường đứng dậy. “Tướng công, ngươi tỉnh rồi, trong người thấy thế nào?”

“Ta tốt hơn rồi. Thật xin lỗi, quai bảo, để ngươi hai ngày này chịu khổ.” Hiên Viên Hãn Thừa đau lòng nói.

“Ta không khổ, hai ngày này ta kiếm tiền để thuê xe, chờ thân mình tướng công tốt lên rồi, chúng ta liền lên đường trở về Giang Châu.” Lâm Gia Bảo đều đã tính toán xong hết rồi. Hiên Viên Hãn Thừa nhìn Gia Bảo trước mắt, dường như y trải qua sự kiện kia liền trở nên thành thục cùng kiên cường hơn rất nhiều, trong lòng không khỏi đau, hắn chắc chắn trong hai ngày bản thân hôn mê, Gia Bảo nhất định rất lo sợ cùng sốt ruột.

Lâm Gia Bảo đột nhiên vỗ vỗ tiểu não túi (đầu nhỏ) của mình. “Đúng rồi, còn canh gà ta nấu cho tướng công, để ta đi lấy…”

Lâm Gia Bảo cẩn thận bưng vào một bát canh gà, bắt đầu uy Hiên Viên Hãn Thừa uống. “Tướng công uống nhiều một chút, như vậy sẽ mau khoẻ hơn.”

Hiên Viên Hãn Thừa uống được một nửa liền đẩy bát canh về phía Lâm Gia Bảo. “Ngươi cũng uống đi, hai ngày này khổ cho ngươi rồi.”

“Ta đã uống rồi, tướng công cứ uống đi…” Day dưa mãi, cuối cùng cả hai ngươi một ngụm ta một ngụm uống hết nửa bát còn lại.

“Đúng rồi, hình như mới nãy Vương đại thẩm gọi ngươi là Lâm Uyên Nhi?” Hiên Viên Hãn Thừa hỏi.

“Ân, ta không dám lấy tên thật nên mới nghĩ tìm một cái tên giả, vừa lúc nhớ ra tên này liền thế vào.” Lâm Gia Bảo đắc ý nói.

“Bảo bối ngốc, như vậy chẳng phải tướng công trở thành một tên phụ tình rồi sao?” Hiên Viên Hãn Thừa mỉm cười nhéo nhéo cái mũi nhỏ của Lâm Gia Bảo.

“Ha ha, tướng công mới không phải!” Lâm Gia Bảo cũng nở nụ cười.

Hai ngày kế tiếp, Lâm Gia Bảo tiếp tục làm điểm tâm cho phú hộ trong thôn, cuối cùng cũng thu đủ tiền xe. Vết thương trên vai của Hiên Viên Hãn Thừa cũng đã tốt lên nhiều, Lâm Gia Bảo liền cùng đánh xe trong thôn bàn bạc tốt cho chuyến đi, sáng hôm sau họ sẽ khởi hành trở về Giang Châu.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Gia Bảo cùng Hiên Viên Hãn Thừa cảm tạ vợ chồng Vương gia, mang theo túi lương khô Vương đại thẩm tặng bắt đầu lên đường.

Lâm Gia Bảo nhìn thôn nhỏ bản thân đã từng ở, đột nhiên cảm thấy có chút luyến tiếc cùng buồn rầu. Hiên Viên Hãn Thừa thấy quai bảo rầu rĩ liền dùng cánh tay không bị thương còn lại ôm lấy y, an ủi.

Hiên Viên Hãn Thừa thì thầm bên tai Gia Bảo. “Quai bảo đừng khổ sở, đợi trở về, tướng công liền cho người trở về hảo hảo cảm tạ họ.”

“Ai u, hai người thật âu yếm nha, mới thành thân phải không?” Người đánh xe cho họ là một trung niên hán tử thấy vậy liền lên tiếng. “Lúc ban đầu, ta cùng nương tử ở nhà cũng giống các ngươi vậy, lúc nào cũng muốn dính chặt vào nhau, ai~ còn trẻ quả nhiên tốt nhất.”

Vị hán tử đánh xe này còn đặc biệt nói vô cùng nhiều. “Nghe nói các ngươi là thân thích ở xa của Vương gia, đến Giang Châu để tìm người thân.”

“Đúng vậy.” Lâm Gia Bảo trả lời.

Hán tử nhìn về phía Hiên Viên Hãn Thừa. “Ta thấy ngươi dáng vẻ đường đường, làm nghề gì thế?”

Hiên Viên Hãn Thừa không trả lời, Lâm Gia Bảo thì nghĩ một hồi liền nói. “Tướng công không có nghề…ách, là không có làm công.”

Hán tử vừa nghe liền bắt đầu bật máy nói liên tục. Ông liên tục liên miên với Hiên Viên Hãn Thừa. “Chàng trai, ngươi mặc dù cưới song nhân nhưng cũng không được bạc đãi hắn. Ta nghe nói tay nghề của song nhân nhà ngươi rất tốt, nhưng ngươi là một đại nam nhân, cũng không thể chỉ dựa vào một tay y mà sống chứ! Ăn cơm nhuyễn* là không được đâu…”

Hiên Viên Hãn Thừa nghe xong thì sắc mặt đen đến không thể nào đen hơn. Lâm Gia Bảo ở một bên vẫn chưa hiểu được lời mà hán tử muốn nói. “Tướng công thân mình vẫn chưa khoẻ, không thể ăn cơm quá cứng, như vậy không tốt cho tiêu hoá.”

Hiên Viên Hãn Thừa nghe xong liền dở khóc dở cười…

Vị hán tử đánh xe dọc đường cứ liên miên cằn nhằn chuyện Hiên Viên Hãn Thừa ăn cơm nhuyễn, cuối cùng chiếc xe cũng đến được Giang Châu.

Trước mặt chiếc xe lúc này là đội tiểu binh, nhìn người dẫn đầu, Hiên Viên Hãn Thừa lặp tức hô to. “Tào Nghiêm.”

Vị đầu lĩnh quả thật chính là Phiêu Kị tướng quân Tào Nghiêm, nhiều ngày nay vẻ mặt của ông lúc nào cũng không thả lỏng được. Thái tử điện hạ cùng Lâm trắc quân mất tích ở kênh đào Giang Châu, tin này làm họ cùng đám quan lại Giang Châu gấp đến muốn thượng hoả. Nếu Thái tử điện hạ cùng Lâm trắc quân có chuyện gì xảy ra, bọn họ chỉ sợ đều không giữ được cái mạng nhỏ này đâu a…

Ngày hôm ấy Tào Nghiêm nhận được tin do Nguyên Phúc mang về, lặp tức mang quân chạy đến các nhánh sông, kênh đào ở Giang Châu để tìm kiếm, nhưng nhiều ngày trôi qua vẫn không thu được bất cứ tin tức nào. Tào Nghiêm nghĩ trong lòng, chiết tử thỉnh tội đã được dâng lên cho Hoàng thượng, ông có thể tưởng tượng được cơn giận của Hoàng thượng, thiên tử giận dữ, xác người trăm vạn đó nha….

Ngay lúc Tào Nghiêm vừa nghe được tiếng kêu của Thái tử điện hạ liền nhanh chóng quay người lại. Vừa nhìn thấy Thái tử, ông kích động không thôi. “Thái tử điện hạ! Thấy ngài không có việc gì thì thật quá tốt rồi.” Tào Nghiêm nhanh chóng xuống ngựa, hướng về phía Thái tử điện hạ cùng Lâm trắc quân hành lễ.

Tào Nghiêm vừa quỳ xuống, nhóm binh lính sau lưng ông cũng đồng loạt quỳ. “Cấp Thái tử điện hạ thỉnh an! Cấp Lâm trắc quân thỉnh an!” Lúc này, dân chúng xung quanh mới phục hồi tinh thần, nhanh chóng quỳ xuống.

Hán tử đánh xe mắt không khỏi choáng váng, thân mình run rẩy theo sát những người xung quanh quỳ xuống. Trong lòng yên lặng nói thầm, ai u lão thiên gia của ta, cái tên một đường ta bảo hắn là ăn cơm nhuyễn sao lại thành Thái tử điện hạ mất rồi!

——————-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Thái tử: Dám nói ta ăn cơm nhuyễn! Bất kính!

Miêu Miêu: Ta thiệt sợ nha =^_^=

Thái tử: Mau an bài ta cùng Gia Bảo thuyền diễn*, bản thái tử liền tạm tha thứ cho ngươi.

Miêu Miêu: Thuyền diễn đã có rồi nha~

Thái tử: Không được giả ngu!

Miêu Miêu: giường diễn* cùng thuyền diễn, Thái tử ngài phát âm không chính xác nga~

Thái tử với ánh mắt giết người.

Miêu Miêu: được rồi được rồi,  giường diễn thuyền diễn gì đó chắc chắn sẽ có