Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 1-2: Làm lại từ đầu



Đêm khuya vắng người, tiểu khu cao cấp Thanh Trúc, thành phố Kim Hải.

Thạch Phong ngồi yên lặng trên chiếc ghế salon , trong tay cầm một chồng tài liệu, nhìn ra bể bơi ngoài cửa sổ mà trong lòng tràn ngập cảm giác mất mát.

Hắn thân là người dẫn đầu U Ảnh một trong tứ đại Studio Game của thành phố Kim Hải , thống lĩnh đại công hội mấy vạn người, càng là cao thủ Kiếm Ma Thuật Sư nổi tiếng trong thành phố Kim Hải, nhưng bây giờ chỉ có thể ngồi trong nhà uống rượu giải sầu.

Mười năm sống trong game.

Mười năm chém giết đẫm máu.

Đã trải qua vô số thống khổ cùng trắc trở, cuối cùng cũng dẫn dắt công hội U Ảnh, thành lập nên thập đại Vương quốc trong Thần Vực, có thể tranh giành cao thấp cùng các công hội nhất lưu khác, khi đang hưởng thụ vô tận vinh quang, chỉ một tờ văn tự, toàn bộ đã tan thành mây khói, một đi không trở lại.

Cho tới bây giờ Thạch Phong không nghĩ tới, mười năm bản thân cố gắng bị uổng phí, vì game, hắn đã bỏ đi nhiều thứ, cuối cùng lại là làm không cho người khác, tất cả cũng bởi vì hắn phản đối U Ảnh nhập vào siêp cấp công hội Hùng Bá Thiên Hạ, không đến ngày hôm sau tập đoàn Lam Hoa liền đưa ra cho hắn câu trả lời, tước bỏ tài khoản Kiếm Vương 200 cấp mà hắn mất mười năm tâm huyết mới luyện thành, rồi đi tài vụ kết toán tiền lương.

Hắn chỉ có thể lấy năm trăm vạn điểm tín dụng cùng một tòa nhà cao cấp, so sánh với việc thành lập thập đại Vương quốc, tiền kiếm được mỗi ngày thì như chín trâu mất một sợi lông.

Thạch Phong nghĩ đến mình vì U Ảnh trả giá nhiều như vậy, làm cho tập đoàn Lam Hoa biến thành đại tập đoàn, công lao lớn đều là của hắn, kết quả lại như là ném rác, đem hắn ném đi, đối với tất cả việc làm của Lam Hoa tập đoàn, hắn nhất định sẽ trả thù.

"Ta tuyệt đối không cam chịu như vậy, cùng lắm thì làm lại từ đầu."

Trong ánh mắt Thạch Phong hiện ra sự tự tin cùng kiên định, tờ hủy bỏ hợp đồng trong tay hắn bị xé thành từng mảnh, rồi hắn lập tức cầm lên chai rượu đỏ uống liên tục mấy ngụm.

Dù đã không còn tài khoản Kiếm Vương, đã không có đoàn đội ủng hộ, nhưng mà kỹ thuật cùng tri thức trong trò chơi sẽ không phản bội hắn. Chỉ cần kỹ thuật vẫn còn, hắn lại có thể quật khởi lần nữa trong Thần Vực, lại lần nữa thành lập vương quốc giả lập thuộc về mình.

Sáng sớm, mặt trời vừa lên cao.

Tích tích tích!

Chuông điện thoại di động không ngừng vang lên.

Thạch Phong bực mình vì bị đánh thức, bất đắc dĩ đứng dậy cầm lấy điện thoại bên giường, đêm qua hắn say rượu đến bây giờ vẫn còn đang chóng mặt.

"Này, có chuyện gì?"

"Phong ca, ta là Hắc Tử, ngươi còn hỏi chuyện gì? Chúng ta đã nói muốn trở thành game thủ chuyên nghiệp, hôm nay là thời gian mà Studio U Ảnh nhận người trong trường học, ngươi không phải vẫn muốn trở thành thành viên trung tâm của U Ảnh sao?"

Thạch Phong có chút mơ hồ.

Vừa bị đại tập đoàn Lam Hoa đuổi việc, như thế nào lại đi U Ảnh khảo hạch.
"Phong ca, Phong ca? Ngươi đang có nghe không? Mười giờ bọn họ sẽ khảo nghiệm, ngươi mà không nhanh đến đây, sẽ không kịp đâu!"

"Hắc Tử, ngươi đừng nói giỡn, ta mới vừa bị U Ảnh đuổi việc."

"Đuổi việc? Phong ca, ngươi ngày hôm qua uống nhiều hay ít? Đến bây giờ còn chưa tỉnh sao, U Ảnh còn chưa có nhận người, ngươi làm sao lại bị đuổi việc? Được rồi mau lại đây đi."

Thạch Phong còn không kịp phản ứng, Hắc Tử đã cúp điện thoại.

Đầu Thạch Phong mê man, nhìn điện thoại, phát hiện cái điện thoải này là iphone 6 đã cũ nát, đây không phải điện thoại di động của hắn, điện thoại di động của hắn là cái iphone 12 mới nhất.

Hắn lập tức nhìn bốn phía xung quanh.

Phòng ngủ không đến mười năm mét vuông , khắp nơi đều là sách vở công lược về trò chơi, còn có laptop ở trên bàn sách trong góc tường, cũng vô cùng cũ nát, trong tủ quần áo bên tường, quần áo rơi lả tả, mà ở trên tấm gương bên ngoài tủ xuất hiện một khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

Thạch Phong nhìn thấy gương mặt vô cùng quen thuộc này, đột nhiên hoảng sợ.

"Ta làm sao lại trẻ thế này?" Thạch Phong lập tức đứng dậy đi đến trước gương thử đồ, soi đi soi lại, mới xác định mình thật sự đã trẻ lại.

Ngày hôm qua còn ngủ trong phòng ngủ rộng rãi xa hoa, bây giờ ngủ dậy, ở trong căn phòng cũ nát này lại còn trẻ lại.

Đối với chỗ này, Thạch Phong còn nhớ đôi chút. Đó là mười năm trước, ở đại học năm 4 vì chinh chiến Thần Vực hắn đã phải cắn răng thuê phòng riêng, ở hơn nửa năm, kiếm được một chút tiền trong Thần Vực, liền đi thành phố thuê một gian nhà trọ lớn hơn.

Nhớ năm đó gian khổ vô cùng, hoàn cảnh trong nhà cũng không tốt, vì để cho hắn lên đại học, còn phải vay mượn bên ngoài, cha mẹ vất vả kiếm tiền gửi cho hắn làm phí sinh hoạt, còn bản thân thì chịu khổ.

Thạch Phong nghĩ thầm sẽ kiếm tiền để thay đổi hoàn cảnh gia đình, nhưng mà sinh viên thất nghiệp đầy đường, muốn tìm công việc có thu nhập tốt còn khó hơn lên trời, vì vậy hắn nghĩ tới kiếm trong trò chơi, vì tăng lên kỹ thuật trong trò chơi, hắn cố gắng mua một cái mũ trò chơi ảo, lấy việc trở thành game thủ chuyên nghiệp làm mục tiêu, ở trong trò chơi khổ luyện kỹ thuật.

Khi đó mỗi ngày hắn ăn bánh bao không nhân cùng mì tôm, vì tiết kiệm tiền, mỗi lần trong lớp tổ chức tụ tập bạn bè hắn cũng đều không tham gia, vì vậy đã thành người vô hình ở trong lớp, các nam sinh khinh bỉ, các nữ sinh gặp mà tránh xa, mỗi lần đi siêu thị mua mì tôm, trong ví tiền cũng không có đến mười điểm tín dụng, ngay cả một điểm tín dụng mua lạp xưởng hun khói cũng không dám, cô gái bán hàng nhìn Thạch Phong đáng thương, giới thiệu chân giò hun khói giá đặc biệt, Thạch Phong nhìn chân giò hun khói mà thèm, nhưng lại sờ túi tiền, vẫn là cắn răng cự tuyệt.

"Chẳng lẽ là ai đang đùa giỡn ta?"

Thạch Phong nhìn mình trong gương mà lắc đầu, hủy đi cái ý nghĩ này.

Coi như là phát triển nhất như America cũng không có kỹ thuật phản lão hoàn đồng, ai lại dỗi việc đi đùa giỡn hắn bây giờ.

Thạch Phong lại nhìn một chút thời gian trên điện thoại di động.

Ngày 19 tháng 4 năm 2129.

"Chẳng lẽ là ta sống lại?" Thạch Phong lộ ra một nụ cười khổ, nói đùa.

Hắn nhớ rõ hôm nay là ngày 5 tháng 8 năm 2139, không thể nào là tháng 4 năm 2129 khi hắn vẫn còn đang học đại học năm 4.

Thạch Phong lắc đầu, muốn tỉnh táo lại chút, chẳng qua trong lòng vẫn ôm niềm hi vọng, hi vọng mình thật sự sống lại, thật sự trở lại mười năm trước, vì vậy hắn đi đến trước bàn máy tính, mở Laptop ra.

Nếu như thời gian trên điện thoại có thể làm giả, như vậy tin tức trên internet còn có thể giả được sao?

Lướt mạng vài phút đồng hồ.

Thạch Phong hoàn toàn bị chấn động, hắn điều tra tin tức ở trên internet, đều nói hôm nay là ngày 19 tháng 4 năm 2129, đã gần với thời gian mà Thần Vực sắp mở cửa, Website Games Thượng Đô ghi rất rõ ràng, đếm ngược là sáu ngày sau, ngày 25 tháng 4.

"Ta thật sự sống lại! Ta thật sự về mười năm trước sao?" Thạch Phong nhìn chằm chằm vào tin tức về Thần Vực, khóe mắt kích động đến chảy nước mắt.

Tâm tình Thạch Phong lúc này khó có thể hình dung, có hối hận, có đau khổ, có vui mừng.

Dường như tất cả đều như là giấc mộng.

Chẳng qua tiếng ve kêu ngoài cửa sổ, còn có hơi lạnh điều hòa, nhắc nhở Thạch Phong rằng, tất cả đây đều là thật sự.

Nhìn ảnh gia đình chụp chung lúc lên đại học ở trong điện thoại di động, Thạch Phong chưa từng phát hiện phụ thân đã có tóc bạc, khóe mắt mẫu thân cũng đã có nếp nhắn, bọn họ già thật rồi, không tràn đầy sức sống như trước.
Khi hắn chú ý tới cha mẹ già đã già là sau một năm rưỡi khi Thần Vực mở ra, món nợ kếch xù, áp lực lao động quá nặng, làm cho cha mẹ hắn đều mắc bệnh, muốn chữa bệnh cần phải tốn mấy trăm vạn điểm tín dụng, chẳng qua khi đó Thạch Phong cũng chỉ là tiểu đội trượng của U Ảnh, tiền kiếm được căn bản không trả được phí tổn đắt đỏ như thế.

Vì kiếm tiền, Thạch Phong nghĩ mọi biện pháp, đáng tiếc vẫn là không đủ, dù Thạch Phong dùng tất cả biện pháp để duy trì, sau mấy tháng bố mẹ vẫn ra đi.
Ở kiếp trước hắn không chiếu cố cha mẹ cho tốt, đau khổ rồi hối hận lại có ai biết?

Dù là về sau Thạch Phong đã kiếm được mấy trăm vạn điểm tín dụng, việc này cũng là nỗi đau vĩnh viễn in trong lòng Thạch Phong.

Không nghĩ tới vận mệnh lại cho hắn niềm vui như vây, tất cả đều trở lại khi bắt đầu.

"Tốt, thật tốt quá, ha ha ha. Nếu như ta sống lại, sẽ thay đổi tất cả, kiếm thật nhiều tiền, chữa bệnh cho cha mẹ, không để cho bọn họ phải sống vất vả."

Thạch Phong lau nước mắt trên khóe mắt, âm thầm thề.

Ngay khi Thạch Phong đang lên kế hoạch cho tương lai của mình, Hắc Tử lại gọi điện tới, không ngừng thúc giục Thạch Phong đi khảo hạch ở trong trường đại học.

Chẳng qua Thạch Phong lại không nhanh không chậm, mặc quần áo tử tế, chỉnh đốn lại bản thân xong mới tiến về đại học Kim Hải.

Với U Ảnh, hắn đã quá quen thuộc.

Nhớ lúc lên đại học, Đại công tử Lam Phi Long của tập đoàn Lam Hoa, mở Studio U Ảnh, đồng thời cung cấp rất nhiều tài chính, gom các học sinh cao thủ trong đại học Kim Hải, chinh chiến Thần Vực, khi đó hắn cũng đi khảo hạch, cũng đã trở thành thành viên trung tâm, Hắc Tử trở thành thành viên vòng ngoài, khi đó hắn vui vẻ rất lâu.

Sau ba năm Studio U Ảnh do hắn lãnh đạo, làm cho tập đoàn Lam Hoa ở trong Thần Vực kiếm được vô số lợi nhuận, nhảy lên trở thành đại tập đoàn, không nghĩ tới cuối cùng hắn lại bị Lam Phi Long tự mình đã khai trừ.
Nếu như sống lại, trong Thần Vực hắn có được ưu thế không ai bằng, tất nhiên hắn sẽ không vào U Ảnh, trở thành công cụ cho người khác, kiếm tiền cho người khác, hắn phải đi con đường khác, vì cuộc sống của mình mà phấn đấu, không cần để cha mẹ gửi tiền sinh hoạt, lại còn mắc nợ, cho nên hắn muốn gây dựng sự nghiệp, mở Studio của mình, lập ra công ty của mình, lập ra đế quốc của mình, để có những ngày tốt đẹp.

Thạch Phong đi tới phòng học ở tầng 1, liền nhìn thấy một thanh niên thân hình cao gầy, làn da ngăm đen, đi tới đi lui ở cửa lớn, vô cùng sốt ruột, người này chính là Hắc Tử.

"Phong ca, ngươi cuối cùng đã đến, còn chưa có hết hạn báo danh, chúng ta chạy nhanh vào báo danh thôi." Hắc Tử sau khi nhìn thấy Thạch Phong, sốt ruột nói.

Thạch Phong lắc đầu, vô cùng nghiêm túc nói: "Hắc Tử, ta không định đi U Ảnh, ta muốn mở Studio của mình, ngươi có đến không?"

Hắn quen Hắc Tử ở trong game, kỹ thuật không tồi, sau đó cùng một chỗ tung hoành thiên hạ, có thể nói là thân huynh đệ, thời gian làm việc với nhau trong U Ảnh, mặc dù Hắc Tử không năng lực gì trong game, nhưng khả năng quản lý lại vô cùng tốt, đem công hội hơn mười vạn người quản lý đâu ra đấy, nếu có Hắc Tử trợ giúp, việc thực hiện mục tiêu lại tiến thêm một bước, chẳng qua hắn vẫn tôn trọng lựa chọn của Hắc Tử, dù sao bầy giờ hắn vẫn là hai bàn tay trắng, gia cảnh Hắc Tử cũng không tốt, vì sinh hoạt lên mới quyết định làm game thủ chuyên nghiệp, gia nhập U Ảnh để kiếm tiền sinh hoạt.

Hắc Tử lập tức sững sờ, không khỏi cúi đầu trầm mặc, Thạch Phong nói quá đột ngột, hơn nữa cảm giác hôm nay Thạch Phong rất khác, toàn thân tản ra sự tự tin cùng bình tĩnh, không nôn nôn nóng nóng như trước.

Qua một phút đồng hồ, Hắc Tử mới ngẩng đầu nhìn Thạch Phong.

"Phong ca, ngươi đừng nói bừa, ngươi biết nón trò chơi ảo bao nhiêu tiền một cái? Đây chính là tám nghìn điểm tín dụng, mở một cái Studio, ít nhất cũng phải sáu người, còn phòng làm việc, còn tiền lương. . . ,, chỉ tài chính khởi động cũng phải bảy tám vạn, còn sau đó nữa, đây chính là không ít tiền, nhưng hiện tại ngươi có nhiều tiền như vậy sao?" Hắc Tử với tình hình của Thạch Phong hiểu rất rõ, biết gia cảnh Thạch Phong cũng không tốt, muốn khuyên Thạch Phong buông tha cho cái ý tưởng điên cuồng này.

"Ngươi nói không sai, bây giờ ngay cả tiền mua mũ trò chơi Thần Vực ta cũng không có." Thạch Phong im lặng gật đầu thừa nhận, theo lời Hắc Tử, ngay cả bảy tám vạn cũng không có, nhớ Studio của Lam Phi Long chiêu mộ trăm người, liền xài hơn năm trăm vạn, sau đó để tăng chất lượng cùng thực lực của Studio, lại hao tốn rất nhiều.

"Đã như vậy, chúng ta tội gì phải đi mạo hiểm, đi U Ảnh không phải an toàn hơn sao, ít nhất U Ảnh có thể cung cấp nón trò chơi ảo, bằng không ngay cả chơi chúng ta cũng không chơi được, chứ còn nói gì là trở thành game thủ chuyên nghiệp." Hắc Tử thấy Thạch Phong đã hiểu rõ vấn đề, lập tức thở dài một hơi, liền lôi Thạch Phong vào phòng học.

Thạch Phong rời khỏi tay Hắc Tử, nhìn Hắc Tử, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói: "Chẳng qua ta vẫn có ý định mở Studio của mình, không muốn bị người khác quản lý, Hắc Tử ngươi có gia nhập không?"

Thạch Phong không cưỡng ép Hắc Tử, dù sao hắn cũng không có bất kỳ đảm bảo gì, cũng không thể nói hắn là người trọng sinh, chỉ hy vọng Hắc Tử có thể tin tưởng hắn.

Hắc Tử chứng kiến vẻ mặt Thạch Phong nghiêm túc như vậy, cảm giác Thạch Phong hôm nay rất kỳ lạ, quá điên cuồng, giai đoạn đầu thì trò chơi không có khả năng kiếm tiền, cái này mọi người đều biết, chẳng lẽ Thạch Phong có biện pháp kiếm tiền trong Thần Vực? Coi như là kiếm được tiền cũng là mấy tháng sau, bọn hắn không có nhiều thời gian để có thể lãng phí như vậy.

Hắc Tử do dự cả buổi, cắn răng, cuối cùng đáp ứng nói: "Ta biết rồi, ai bảo ngươi là đại ca, chẳng qua mũ trò chơi ảo làm sao bây giờ, không có mũ chúng ta liệu có thể chơi được trò chơi?"

Lông mày Thạch Phong lập tức buông lỏng, cao hứng vỗ vai Hắc Tử, cười nói: "Đây mới là hảo huynh đệ của ta, mũ trò chơi thì cứ yên tâm, ta nhớ Thần Vực có một ưu đãi cho sinh viên chơi thử, từng trường đại học đều có, chỉ cần thẻ học sinh, có thể miễn phí nhận mũ trò chơi ảo chơi thử mười ngày, chúng ta đi xem một chút."

"Vậy sau mười ngày thì làm sao bây giờ?" Săc mặt ngăm đen của Hắc Tử lúc này biến thành xanh mét, cảm giác tiền đồ chính là một mảnh tối tăm, tại sao mình lại tin tưởng Thạch Phong? Theo Thạch Phong gây dựng sự nghiệp, thật sự không có vấn đề gì sao?

Mười ngày có thể làm gì ở Thần Vực?

Mười ngày trôi qua, nhất định là sẽ bỏ qua thời cơ các đại Studio nhận người, cuối cùng là còn phải mua mũ trò chơi ảo, thế nhưng tiền ở đâu ra?
Muốn sau mười ngày Thần Vực mở ra kiếm được một vạn sáu nghìn điểm tín dụng, cho dù là một đoàn game thủ chuyên nghiệp cũng không làm được!

"Vấn đề tiền cứ giao cho ta."

Thạch Phong vỗ vỗ vai Hắc Tử, lộ ra nụ cười tự tin.

Mười ngày kiếm được một vạn sáu nghìn điểm tín dụng là ý nghĩ hão huyền, nhưng mà hắn là người trọng sinh, mặc kệ đối mặt với bất kỳ khó khăn gì, hắn đều phá tán từng cái.

Mà Thần Vực mở cửa chính là lúc hắn bắt đầu quật khởi.

Sau đó Thạch Phong mang theo Hắc Tử nhận mũ chơi thử nghiệm, tất cả tiền đều mua mì ăn liền, đặt ở bên cạnh máy tính trong phòng trọ, trọn vẹn hai hòm lớn, đầy đủ thức ăn cho hơn mười ngày, sau đó đăng ký một chút về Thần Vực, liền yên lặng đợi Thần Vực mở ra.

Chín giờ tối ngày 25 tháng 4, trong căn phòng yên tĩnh tối tăm lóe ra một chút ánh sáng nhạt.

Thạch Phong nằm trên giường, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nhấn nút khởi động trên mũ trò chơi.

"Thần Vực, ta đã tới."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.