Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần

Chương 20: Lời nguyền trong Thâm Uyên Giả



Edit: Zet

Bị đại sư Kiệt Khắc gọi lại, Thạch Phong hơi kinh ngạc.

"Người trẻ tuổi, ngươi nguyện ý cho ta cầm thanh kiếm này một chút chứ?" Đại sư Kiệt Khắc nhìn Thạch Phong, ánh mắt chứa đầy sự khát vọng, nhưng giọng điệu lại hờ hững, thế mà ăn nói có chút khép nép.

"Chuyện này…" Thạch Phong không ngờ đường đường là đại sư Đoán Tạo sẽ chủ động đưa ra thỉnh cầu, hắn hơi do dự.

Bất quá nghĩ cũng phải.

Sự quý giá của ma khí ai ai cũng biết, chớ nói chi là nó lại là một danh kiếm, danh kiếm như vậy là mục tiêu mà cả đời đại sư Đoán Tạo theo đuổi, nhìn thấy tự nhiên là muốn thưởng thức một phen.

Nhìn thấy Thạch Phong tỏ ra do dự, đại sư Kiệt Khắc lại nói: "Ngươi yên tâm, ta chỉ xem một chút thôi, hơn nữa sẽ trả công, ngươi có yêu cầu gì cứ việc nói."

Thạch Phong nghe được câu này thì thầm vui vẻ.

Ông ta là đại sư Đoán Tạo đấy!

Chỉ nhấc tay một cái là chế ra được trang bị huyền thiết, thậm chí là bí ngân nữa, mà yêu cầu chỉ xem thanh kiếm của hắn một chút mà thôi.

Thạch Phong không do dự nữa lập tức đáp ứng, nhanh chóng đưa thanh kiếm cho đại sư Khắc Kiệt.

NPC không thể cướp đồ của người chơi, vì lẽ đó hắn hoàn toàn chẳng lo lắng ông ta sẽ cướp Thâm Uyên Giả, muốn xem thế nào thì xem đi, trái lại hắn sẽ yêu cầu một thanh kiếm cấp bí ngân, lúc đó có thể phát huy ra thực lực chân chính của kiếm sĩ rồi.

Trên tay Đại sư Kiệt Khắc là thanh kiếm Thâm Uyên Giả có hình dáng giống như một cây côn thật bình thường, vừa than thở Thâm Uyên Giả thật tinh xảo, vừa thán phục sức mạnh của Thâm Uyên Giả, xem qua xem lại hơn mười phút mới không đành lòng trả lại cho Thạch Phong.

"Người trẻ tuổi, đây là một thanh kiếm tốt và uy lực khôn cùng, bất quá thanh kiếm này bị thế lực tà ác nguyền rủa, ngươi càng phát ra sức mạnh cường đại thì lời nguyền cũng vậy, cuối cùng nó sẽ khiến ngươi rơi vào vực sâu vô tận, thực lực bây giờ của người mà muốn khống chế nó thì khó khăn vô cùng, rất dễ bị lời nguyền thôn phệ." Đại sư Kiệt Khắc trầm giọng nói.

Thạch Phong cũng biết chuyện này, bằng không trước kia hắn sẽ không do dự trong một thời gian dài mới dùng Thâm Uyên Giả.

"Đại sư, xin hỏi có cách gì làm suy yếu lời nguyền không?" Thạch Phong hỏi. Tuy rằng hắn biết một số cách, thế nhưng bây giờ hắn chưa đủ thực lực để thực hiện.

"Ngươi cũng biết, thanh kiếm này là do Olli Sith tạo ra, toàn bộ Thần Vực chỉ duy nhất mình nó, mà muốn sánh ngang với nó thì chỉ có 35 thanh kiếm khác, vì danh kiếm này nắm giữ một sức mạnh khôn cùng đã đánh chết không biết bao nhiêu nhân vật cường đại, những nhân vật cường đại này mạnh hơn những gì ngươi tưởng tượng nhiều lắm, khi họ chết thì sức mạnh của họ bi thanh kiếm nuốt lấy, nếu không mạnh hơn thì không thể áp chế được thanh kiếm." Đại sư Kiệt Khác vừa nói vừa tỏ ra sùng kính, ông ta chợt cười, "Tuy vậy vẫn có cách làm suy yếu sức mạnh của lời nguyền."

"Xin hỏi là cách gì?" Thạch Phong vội vàng hỏi.

"Muốn áp chế luồng sức mạnh khôn cùng này thì phải tìm một nguồn sức mạnh tương đương nó và cần cả sự may mắn nữa." Đại sư Kiệt Khắc cảm khái nói, "Ở Thần Vực có một số hòn đá may mắn, những hòn đá này được gọi là Hạnh Vận Thạch, chỉ cần có Hạnh Vận Thạch là có thể chống lại lời nguyền này, tuy rằng rất hiếm và khó tìm thấy, bất quá vẫn có người đã sở hữu nó, ngay cả ta cũng chưa nhìn thấy, muốn tìm được thật quá khó khăn, nếu ngươi có được thì ta sẽ giúp."

Nhìn Thạch Phong đang sững sờ, Kiệt Khắc lắc lắc đầu an ủi: "Người trẻ tuổi, ngươi phải biết rằng, Hạnh Vận Thạch rất hiếm, không tìm được là chuyện rất bình thường, đừng nản lòng như thế, dù sao người có thể tìm thấy nó là trời cao đã an bài, chúng ta không thể so sánh được."

"Đại sư, người xem hòn đá này có phải là Hạnh Vận Thạch không?" Thạch Phong lấy từ trong túi ra một hòn đá xanh thẫm, mỉm cười nói.

"Đúng, đây chính là Hạnh Vận Thạch…" Đại sư Kiệt Khắc liếc nhìn Tinh Huy Thạch có màu xanh thẫm, gật đầu nói, chốc lát sau liền sững sờ, dùng ánh mắt tựa như nhìn thấy quái vật chuyển lên người Thạch Phong.

Thạch Phong nhún vai một cái, biểu hiện chẳng sao cả.

Lúc nãy hắn sững sờ là vì Kiệt Khắc có thể sử dụng Hạnh Vận Thạch áp chế Thâm Uyên Giả, trong Tinh Nguyệt Vương Quốc có không ít đoán tạo đại sư nhưng không phải ai cũng áp chế được lời nguyền, số ấy không quá một bàn tay, ai ngờ đại sư Kiệt Khắc lại nằm trong số đó.

"Đại sư, hiện tại có thể thực hiện được chứ?" Thạch Phong mong đợi nói.

Qua một hồi lâu, đại sư Kiệt Khắc mới khôi phục sự bình tĩnh vốn có, giả bộ lạnh nhạt nói: "Hừm, không thành vấn đề, nửa giờ là có thể hoàn thành."

Hắc Tử ôm bụng, cố gắng không cười thành tiếng, nhìn biểu cảm kinh ngạc của ông ta là hắn cảm thấy rất buồn cười, không thể làm gì khác hơn là phải chạy vào rừng cây cười to.

Nửa giờ sau, Thạch Phong nhận lại Thâm Uyên Giả, phát hiện phần giới thiệu đã thay đổi đôi chút.

Do thợ rèn Olli Sith dùng răng nanh Hắc Long Vương làm tài liệu, tự tay chế tạo danh kiếm, là 1 trong 36 kiếm đứng đầu Thần Vực, nó xếp thứ 31, tuy vậy nó bị Hắc Long Vương nguyền rủa, ngoại trừ người có sức mạnh kinh người ra, sau khi người nắm giữ dùng một thời gian sẽ bị phản phệ, bây giờ đại sư Kiệt Khắc đã cải tạo, phụ thêm Tinh Huy Thạch khiến sức mạnh phản phệ giảm đi ít nhiều, nếu như không thể áp chế phản phệ, người nắm giữ sẽ phải chịu sự nguyền rủa, tất cả thuộc tính vĩnh cửu giảm 50%, đồng thời không thể đánh rơi, không thể giao dịch.

Nhìn thấy đoạn văn tự đã nêu rõ, Thạch Phong thầm thở phào, chí ít trong thời gian này sức mạnh của phản phệ đã giảm đi.

Thạch Phong thu hồi Thâm Uyên Giả, đột nhiên phát hiện Tịch Mịch Như Tuyết gửi tin nhắn tới, hỏi hắn tại sao còn chưa tới, mất bao lâu mới đến Tử Tịch Lâm.

"Hắc Tử, chúng ta đi phó bản thôi." Thạch Phong trả lời thật nhanh, nói lập tức tới ngay.

Bởi vì vấn đề của Thâm Uyên Giả, hắn đã quên cuộc hẹn này rồi, để Tịch Mịch Như Tuyết đợi hơn một tiếng, bất quá hắn sẽ bồi thường vài món trong Tử Tịch Lâm.

"Hay lắm, ta đang lo không có cơ hội biểu diễn pháp thuật mới đây." Hắc Tử cao hứng nói.

Lúc Thạch Phong và Hắc Tử đi tới Tử Tịch Lâm thì dòng người tấp nập, đâu đâu cũng có cấp người chơi level 2, vô số người tuyển đội viên hạ phó bản.

"Tổ đội Tử Tịch Lâm, cần dame, 4 thiếu 2."

"Hạ nhanh Tử Tịch Lâm, chỉ thiếu trị liệu, tuyệt đối an toàn."

Thạch Phong sau khi thấy, khẽ lắc đầu, đi về phía Tịch Mịch Như Tuyết đang vẫy tay, đời trước Tử Tịch Lâm rất khó qua, đợi đến lúc đa số người chơi đạt level 5 mới hạ được phó bản này.

"Cao thủ đại ca, cuối cùng ngươi cũng đến rồi, bạn của ta đợi sốt cả ruột, chúng ta mau đi thôi." Tịch Mịch Như Tuyết nhìn thấy Thạch Phong chậm rì rì đi tới, lòng như lửa đốt.

Sau đó Tịch Mịch Như Tuyết mang Thạch Phong và Hắc Tử đến chỗ tập hợp.

"Tịch Mịch, đây là cao thủ mà ngươi nói đó à, ta còn tưởng rằng có ba đầu sáu tay gì, xem ra cũng chỉ là một kẻ vô dụng." Nam mục sư Bất Ngữ Đêm Hè nhìn thấy Thạch Phong đang mặc đồ tân thủ, vũ khí bên hông là một cây côn, chẳng biết nhặt được ở đâu lấy làm vũ khí, không khỏi châm chọc nói.

"Sao ngươi lại nói như thế, dù sao người ta cũng từng chơi bản Close Beta, khẳng định có chỗ hơn người, bằng không làm sao tìm được đồ ngon của chiến sĩ và chú thuật sư đây?" Thuẫn Chiến Sĩ ở bên cạnh cười lạnh nói.

Hai người này vừa thấy Thạch Phong đã khó chịu, thứ nhất là muốn thấy trang bị của hai người, nếu đáng cũng chẳng bỏ công họ chờ đợi, nếu không phải lão đại muốn xem thử trang bị của Thạch Phong như thế nào, bọn họ đã sớm tìm người khác vào phó bản, bây giờ thấy Thạch Phong mặc trang bị dởm như vậy nên tìm cách sỉ nhục Thạch Phong, để hắn biết khó mà lui.

Tịch Mịch Như Tuyết muốn phản bác, dù thế nào thì Thạch Phong cũng là người hắn tìm đến, vậy mà nhìn trang bị của Thạch Phong khiến hắn không thể phản bác được gì, chỉ có thể im lặng.

"Được rồi, chúng ta mau tổ đội đi, hiện tại đã có rất nhiều người vào Tử Tịch Lâm rồi, nếu không nhanh lên sẽ có người hạ mất." Thân là đội trưởng, nam du hiệp Thiên Võng Phất Phất ngắt lời.

Hắc Tử muốn đáp trả lại nhưng bị Thạch Phong ngăn trở, đối với sự trào phúng của hai người đó, hoàn toàn chẳng phải là chuyện to tát gì, dù sao họ đã đợi hơn một tiếng, làm sao họ thoải mái vui vẻ đón chào cho được?

Vừa tổ xong, thuẫn chiến sĩ giận dữ nói: "Dmn, level 1 kia, muốn lừa gạt trang bị tụi này hả."

"Lão đại, Tử Tịch Lâm là phó bản level 2, để con gà level 1 vào, thế thì chẳng khác gì tự sát?" Mục sư Bất Ngữ Đêm Hè nhìn về phía du hiệp Thiên Võng Phất Phất, tỏ ra bất mãn.

Nhìn thấy level của Thạch Phong xong, Tịch Mịch Như Tuyết cũng kinh ngạc.

Phải biết rằng hiện tại đa số người chơi đều lên tới level 2 rồi, ngay cả đã từng chơi bản Close Beta cũng chưa lên là sao?

Lão đại Thiên Võng Phất Phất nhìn Thạch Phong, trước đó còn có một chút chờ mong, hiện tại thì mất sạch, lạnh lùng nói: "Ngươi đã chết một lần?"

"Không có." Thạch Phong lắc lắc đầu, rất thẳng thắn nói, "Bất quá thế này cũng đủ đi Tử Tịch Lâm rồi."

"Vậy ngươi có thể rời khỏi, chúng ta không cần loại cao thủ như ngươi, hi vọng ngươi có thể hiểu cho." Thiên Võng Phất Phất hơi nhíu mày, lạnh lùng nói.

"Lão đại, nhất định là hiểu lầm, bằng không chúng ta thử một lần trước đi." Tịch Mịch Như Tuyết giải thích.

"Thử một lần?" Mục sư Bất Ngữ Đêm Hè cười lạnh nói, "Nếu có ai chết thì ai sẽ chịu trách nhiệm, nếu chết phải mất 10% kinh nghiệm đấy, lẽ nào ai ai cũng đảm nhận nổi tổn thất này hay sao?"

"Bất Ngữ đừng làm khó Tịch Mịch." Du hiệp Thiên Võng Phất Phất nói, "Tịch Mịch, ta biết ngươi muốn bảo vệ tên kiếm sĩ này, nhưng ta phải đảm bảo sự an toàn cho cả đội, ta chỉ muốn tổ đội những người có thực lực, không nên lãng phí thời gian cho mấy người này, bây giờ ngươi có hai sự lựa chọn, một là theo chúng ta vào phó bản, hai là ngươi đi theo bọn hắn."

"Để ta đi." Thạch Phong cũng không muốn Tịch Mịch Như Tuyết khó xử, nói là làm, xoay người rời đi, "Hắc Tử, chúng ta tự tìm người thôi."

"Được." Hắc Tử cười hì hì, không nói hai lời cũng thoát khỏi đội.

"Hừ hừ, bị vạch trần là kẻ lừa gạt thì bỏ chạy, đúng là biết tự lượng sức mình." Thuẫn chiến sĩ nhếch mép cười nhạo nói, "Tịch Mịch, ngươi thật ngây thơ, cũng chỉ có mấy con gà như ngươi mới dễ bị gạt, sau này theo lão đại học hỏi kinh nghiệm đi."

Tịch Mịch Như Tuyết tái mặt, nhưng hắn không nghĩ mình nhìn lầm người, Thạch Phong tuyệt đối là cao thủ.

"Lão đại Thiên Võng, ta xin lỗi." Tịch Mịch Như Tuyết cũng rời khỏi, chuẩn bị đi theo Thạch Phong để chứng minh phán đoán của mình.

"Ngươi!" Du hiệp Thiên Võng sững sờ ngay, không ngờ Tịch Mịch Như Tuyết lại quyết đoán như thế, đúng là ngu ngốc, nếu như Tịch Mịch Như Tuyết không có kỹ thuật, hắn đã sớm đuổi đi rồi.

Mục sư Bất Ngữ Đêm Hè nhìn về phía Tịch Mịch Như Tuyết, cười lạnh nói: "Tịch Mịch, ngươi đừng hối hận nhé, đến lúc bọn ta qua cửa, nhặt được trang bị cực phẩm, để xem ngươi có hối hận hay không, hối hận mười năm, hối hận hai mươi năm, ai kêu ngươi dám bỏ lão đại."


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.