Trọng Sinh Chi Trứ Ma

Chương 1




Đường mòn ven núi, một đoàn dân phu chở đá đang hợp sức đẩy chiếc xe chất đá thô lên phía trước.

Mấy tảng đá có lớn có nhỏ, hình dạng tương đối tròn trịa, chất đầy nhóc khiến chiếc xe nặng trịch. Người kéo xe để mình trần, nửa thân trên cường tráng đẫm mồ hôi, hai bên có thêm hai người phụ đẩy tay kéo.

Có rất nhiều người đẩy xe đá giống như vậy, một hàng dài nhìn không thấy điểm kết thúc, ven đường còn có người hò hét thúc giục.

Giữa vô vàn đá chất trên xe, có một tảng đá rất đặc biệt. Phần đầu của nó cực kỳ to, to đến mức chiếm trọn nguyên một xe, còn đè cho chiếc xe kêu cót két.

Tên kéo chiếc xe chở tảng đá này gương mặt đỏ bừng, gồng mình kéo xe tiến lên, sau xe có thêm người đẩy phụ. Bây giờ đường còn khá bằng phẳng, chốc nữa phải lên dốc hoặc xuống sườn núi, có khi tên này sẽ bị tảng đá làm cho kiệt sức mà chết.

Vì dùng sức quá mạnh, tên kéo xe không kịp tránh viên đá cuội dưới bánh xe, chiếc xe bị lật nghiêng một bên, các dân phu bị kéo ngã theo.

Đằng sau vẫn còn xe khác, mấy người kia vội đứng lên, dịch chuyển xe vào ven đường để nhường lối cho đoàn người.

Các dân phu thở hồng hộc vực tảng đá kia lên, bực dọc nói, “Tảng đá này nặng quá.”

“Đúng đó, ta đã chở nhiều đá lắm rồi mà chưa từng gặp tảng nào nặng như nó.”

“Không chỉ nặng mà còn vô cùng cứng nữa chứ.” Phu xe cởi trần cầm áo lau mồ hôi trên trán, “Đập thế nào cũng không nứt, gãy cả cuốc mà nó vẫn không hề hấn gì.” Nếu đập vỡ được thì bọn họ có thể dễ dàng vận chuyển tảng đá này xuống núi rồi.

“Đúng là tảng đá lì lợm, cũng may mà quản sự nói không chừng nó rất có giá, bán cho mấy vị quan lớn làm vật trang trí cũng được khối tiền đấy.”

“Hoa văn của nó hình như hơi lạ nhỉ? Các ngươi nói xem, có khi nào bên trong nó có thứ gì tốt không?”

“Thôi đi, dù có cũng không đến lượt chúng ta được hưởng, cứ xem như nó là tảng đá cứng hơn bình thường là được. Chở về rồi đập vỡ, gọt thành mặt bàn.”

“Hừm, nghỉ đủ rồi, làm tiếp đi.” Tên cởi trần hắng giọng, đặt tay lên tay kéo, mới nhích lên một bước đột nhiên dừng lại, “Này… các ngươi nghe tiếng gì không?” Hắn hỏi.

Hai người khác lắc đầu, “Mệt quá gặp ảo giác à, có nghe thấy gì đâu.”

Tên cởi trần nhíu mày, thấp giọng lầm bầm, “Sao ta lại cảm giác như có người đang nói gì ấy?” Hắn không nói lớn, nhưng lời này vừa thốt ra bỗng dưng thấy lạnh sống lưng. Lại nghĩ, ban ngày ban mặt đừng tự hù dọa mình, nam tử cởi trần quay lại giúp những người khác nâng tảng đá lên xe, nhưng loay hoay nửa ngày vẫn không xê dịch được chút nào.

Thật sự hết cách rồi, ba người thương lượng một lát, chạy đến nói với tên đứng ven đường mấy câu, lại rủ thêm vài người nữa đến khiêng tảng đá kia.

Nhưng thật kỳ quái, bọn họ vẫn không thể nâng nó lên.

“Lúc chúng ta khiêng từ trên núi xuống hình như nó đâu có nặng đến vậy?” Sáu người hợp lực mà vẫn không khiêng nổi, có người lên tiếng.

“Vậy giờ phải làm sao? Chẳng lẽ vứt nó lại đây? Nhưng quản sự đã chỉ định là phải đem nó về cho bằng được.”

Không thể bỏ tảng đá nằm giữa đường, vậy nên có người nghĩ cách, chạy đi tìm khúc cây và dây thừng. Không nâng tảng đá lên xe được thì dùng cách khác để vận chuyển.

Vất vả lắm mới chèn được khúc cây vào dưới tảng đá, kết quả, rắc một tiếng, khúc gỗ gãy đôi…

Nét mặt đám người vây quanh tảng đá không mấy dễ nhìn, bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, cứ luôn cảm thấy tảng đá này nặng hơn lúc trước rất nhiều.

Đang suy nghĩ, nam tử cởi trần lại nghe tiếng ai nói chuyện, lần này âm thanh rất rõ ràng.

“Đừng gọt ta có được không?”

“Các ngươi… các ngươi có nghe gì không… kìa…” Nam tử cởi trần bật thành tiếng, toàn thân phát run. Đang giữa trưa nắng gắt mà hắn cảm giác như rơi vào hầm băng.

Mấy người kia cũng không hơn gì hắn, bởi vì lần này tất cả người vây quanh tảng đá đều nghe thấy âm thanh kia.

Một người giơ ngón tay cứng đờ chỉ vào tảng đá, run giọng nói, “Có… hình như… là phát ra từ trong đây.”

Vừa nói xong, âm thanh kia lại vang lên, càng lúc càng rõ, “Đừng gọt ta có được không?”

Một sự im lặng chết chóc, đám dân phu nhìn lẫn nhau, xác nhận là không phải chỉ có một mình mình nghe thấy. Nỗi sợ lập tức vỡ òa, không biết ai hô lên đầu tiên, “Có quỷ!!!”

Nối tiếp tiếng la mở đầu, những người khác cũng la hét, sau đó co giò bỏ chạy, giống như sau lưng thật sự có quỷ đuổi theo.

Quỷ là sinh vật thật sự tồn tại ở thế giới này, bình thường, dân chúng rất kính sợ quỷ thần. Dân phu khác nghe hô có quỷ, lại thấy vẻ mặt kinh hoàng của những tên kia không giống giả vờ, cũng hoảng hốt bỏ chạy.

Con đường mòn vốn đang náo nhiệt bỗng chốc không còn một bóng người, chỉ còn tảng đá và chiếc xe đẩy bị lật nghiêng.

Những dân phu chạy xuống thị trấn, kể lại chuyện họ đã gặp.

Một nam tử mặc trường bào xanh đi ngang qua nghe được lời kể, liền xoay gót chân, mới giây trước còn đứng giữa phố xá tấp nập, giây sau đã xuất hiện trên con đường có tảng đá mà dân phu vừa kể.

Y quét mắt một vòng, thấy ngay chiếc xe đẩy ngã giữa đường, đá cuội lăn lóc, và… một tảng đá to đang dịch chuyển lên núi.

Tuy rất khó nhìn ra, nhưng đúng là tảng đá kia đang cố gắng nhích lên núi.

Tảng đá không có chân, thân hình đồ sộ, di chuyển rất khó khăn, động tác kia nhìn vô cùng ngốc, lại còn lề mề, nhưng trong mắt nam tử đó, tất cả đều trở nên hết sức đáng yêu.

Nam tử đứng nhìn từ xa, khóe môi bất giác cong lên, y quan sát một lúc lâu, tảng đá kia vẫn chưa lết được khoảng cách một bước chân người trưởng thành.

Thần thức cảm ứng thấy những dân phu kia sắp quay lại đây, cuối cùng nam tử cũng bước đến chỗ tảng đá.

Bước chân của y rất nhẹ nhưng tảng đá vẫn cảm giác được có người tới gần, lập tức dừng mọi động tác, yên lặng làm một tảng đá bình thường.

Nam tử dừng trước tảng đá, không nhịn được vươn tay sờ bề mặt lạnh lẽo, đầu ngón tay nhẹ nhàng chà xát vết xước trên thân đá. Không biết có phải ảo giác hay không, hình như tảng đá vừa run lên, nó cảm nhận được ánh mắt và cái vuốt ve của nam tử kia.

Ánh mắt đó chứa rất nhiều cảm tình dồn nén, lúc hướng cái nhìn vào tảng đá, cảm xúc trong đôi mắt cứ như mãnh liệt tuôn trào.

Nhưng trên mặt nam tử chỉ đeo nụ cười thản nhiên, y nói với tảng đá, “Theo ta về nhà nào, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.”

Nói xong, nam tử vỗ tảng đá một cái, phất tay áo. Tảng đá cao bằng nửa người biến mất trong nháy mắt, cứ như chưa từng tồn tại.

Nam tử thu hồi tảng đá, xoay người một cái, cũng biến mất vào hư không.

Những dân phu kia mời một đạo sĩ vội vàng chạy đến, nhìn con đường trống trải, cả đám quay lại nhìn nhau.

“Không thấy tảng đá kia.”

“Nó vốn nằm ngay đó, sao giờ lại không thấy.”

“…Trong tảng đá đó thật sự có quỷ mà…”