Trọng Sinh Ngự Linh Sư

Chương 49




Thời Yến đi cực nhanh, vì thế lúc đội phòng thủ Liệt thành đuổi tới, hỏa diệm mã từ đó trở thành một truyền kỳ của đường đào vàng, mà chủ tiệm đã bắt nhốt hỏa diệm mã sau khi biết chuyện đó, tức giận suýt nữa ngất đi, ma thú cường đại như thế, mà gã lại bán với giá thấp, cũng may hỏa diệm mã kia cuối cùng đã chạy, ai cũng không đạt được.

Chủ tiệm âm thầm đau thịt hoàn toàn không ngờ được mình sắp phải đón họa ngập đầu, mấy ngày sau, cửa tiệm này bất tri bất giác lặng lẽ bế môn đổi người, ông chủ kia cũng biến mất một cách khó hiểu, cứ như đã bốc hơi khỏi nhân gian không bao giờ xuất hiện nữa.

Còn về Thời Yến, tối hôm đó mang Bát Hỉ Thần Quang về khách sạn, sau khi Cửu Trọng Sát hấp thu năng lượng, lại phát sinh thay đổi. Lúc trước ở rừng Ma Thú Cửu Trọng Sát từng hấp thu năng lượng của nhền nhện mặt người, vì thế có thêm thuộc tính hỏa, Cửu Trọng Sát vốn đen kịt thỉnh thoảng sẽ lóe qua lưu quang ngọn lửa trên bề mặt, lực công kích cũng vì thế mạnh hơn trước, lần này hấp thu năng lượng xong, Cửu Trọng Sát lại tiếp tục thay đổi.

Ở phần đuôi Cửu Trọng Sát có thêm một khoen sắt màu đỏ, hỏa quang vốn lưu chuyển toàn thân Cửu Trọng Sát tựa hồ toàn bộ ngưng tụ trên khoen sắt màu đỏ đó, màu đỏ đó cực kỳ chói mắt, nhìn kỹ, dường như trong khoen sắt có thứ gì đang lưu động, nóng rực như dung nham làm người ta sợ hãi.

Là chủ nhân, Thời Yến không cảm giác được sức nóng của nó, nhưng y có thể cảm nhận rõ, khi linh lực của nó truyền vào, nhiệt độ cả căn phòng nhanh chóng tăng cao, không bao lâu đã nóng đến mức khó chịu.

Thời Yến vui mừng, lần này đến Hỏa Viêm quốc quả nhiên là lựa chọn chính xác, không chỉ thực lực của y và Thần Quang được tăng lên không ít, Cửu Trọng Sát cũng tăng tiến một bước, Thời Yến nhìn hồn khí từ ban đầu đã đi theo mình, cảm thấy yêu thích không rời tay.

Tối nay Bát Hỉ ngược lại hiếm khi trầm mặc, Thời Yến đại khái biết nó đang nhớ con hỏa diệm mã kia.

Bát Hỉ quả thật rất có nhãn quang, con hỏa diệm mã đó nếu không được Bát Hỉ nhận ra, từ đầu đến cuối Thời Yến đều không phát hiện dị thường của nó, đáng tiếc Bát Hỉ có duyên không phận với tọa kỵ của mình, mới đến tay chưa bao lâu hỏa diệm mã đó đã phát cuồng thuận lợi chạy mất, trên đường trở về Thời Yến cũng tỉ mỉ nghĩ lại các phương diện của hỏa diệm mã, tuy nói là hỏa diệm mã, nhưng có thể chiến thắng lam cấp, cơ bản sánh được với yêu thú cấp thấp, yêu thú hình ngựa Thời Yến chỉ từng nghe nói qua mộng huyễn hỏa liệt mã, là yêu thú đỉnh cấp trong truyền thuyết, lịch sử của mộng huyễn hỏa liệt mã cũng chỉ ngắn hơn Thông Thiên Mãng một chút mà thôi, đến nay còn chưa từng nghe qua có ai tận mắt nhìn thấy loại yêu thú này, rất nhiều người hoài nghi là do mọi người bịa đặt ra. Bất luận có hay không, ngoại hình của mộng huyễn hỏa liệt mã cũng có ghi chép xác thực trên sách, ngoại hình tương tự hỏa diệm mã bình thường nhưng chói mắt hơn, đồng thời mộng huyễn hỏa liệt mã còn mọc một đôi cánh cùng một cái sừng, cánh có thể trợ giúp phi thiên không chiến, sừng là nơi linh lực mạnh nhất toàn thân, đây là tượng trưng của nó…

Thời Yến nghĩ nghĩ rồi vô thức nghĩ thật xa, khi hoàn hồn lại, Thời Yến sờ Bát Hỉ, an ủi nó một phen, rồi bị Thần Quang đúng giờ báo danh kéo đi tu luyện.

Hôm sau, Thời Yến đến địa điểm chỉ định theo hướng dẫn của Bát Hỉ, rất nhanh đã gặp đám người Thời Ân. Thời Ân vẫn là dáng vẻ như xưa, căn bản không có biến hóa gì, chiều cao Thời Phong tăng hơn trước không ít, dù sao đang lúc phát triển cơ thể, do thân hình thon dài, cộng thêm tính cách cũng dần trầm ổn theo tuổi tác lớn dần, Thời Phong hiện nay trông không giống một thiếu niên mười một mười hai, mà giống như cùng tuổi Thời Yến.

Thấy Thời Yến đến, Thời Phong liền lên đón đầu tiên: “Cái tên nhà anh, lén chạy ra cũng không thông báo cho tôi!” Thời Phong trừng Thời Yến.

Thời Yến cười với nó, trong lòng biết Thời Phong chỉ là đang thân cận mình mà thôi.

Lúc Thời Yến ra ngoài, Thời Phong đang bế quan nâng cấp dưới chỉ điểm của Thời Tuệ trưởng lão, lúc đó khi Thời Phong ra khỏi tháp thời gian đã là tranh cấp, có thể thấy thiên phú xuất chúng, nửa năm ở học viện Bilun, Thời Phong chủ yếu kéo bè kết phái, tu luyện chậm hơn chút, lần này trở về được đại trưởng lão chỉ điểm, với thực lực lam cấp của Thời Yến, vừa nhìn liền nhận ra Thời Phong đã đột phá thanh cấp, tốc độ này có thể nói là khủng bố.

Thời Yến và Thời Phong nói vài câu, nói sơ tình trạng gần đây của mình, trong lúc đó Thời Ân dẫn hai người thời gia còn lại tới hỏi thăm, Thời Yến thấy ba người họ đứng chung một chỗ, trong lòng coi như đã hiểu tại sao Thời Phong lại nhiệt tình với mình như thế, hóa ra là suốt đường nó chỉ có một mình sắp nhàm chán chết rồi.

Hỏa gia mời mọi người hôm nay tụ hội tại đây, tuy Thời Yến đến trễ nhưng vừa khéo hội họp đến Hỏa gia, Thời Phong vừa oán trách Thời Yến nhất định là cố ý, vừa kéo Thời Yến đi cùng.

Lần này người đến Hỏa gia cơ bản đều là người của sáu gia tộc lớn, Hỏa gia đương nhiên sẽ không sơ suất, địa điểm mọi người tụ tập được an bài tại Hỏa gia, do gia chủ Hỏa gia tạm thời không có ở Hỏa gia, vì thế chuyện lần này do thiếu chủ Hỏa gia toàn quyền chủ trì.

Phong cách kiến trúc của Hỏa Viêm quốc khác biệt rất lớn với Vĩnh Hằng quốc độ, nếu Vĩnh Hằng quốc độ chú trọng tinh xảo, kiến trúc tại Hỏa Viêm quốc lại vô cùng phóng khoáng, những kiến trúc tại Hỏa gia, nhìn như rất lớn thậm chí thô sơ, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện chỗ đặc biệt trong đó, gọi là tinh tế trong thô sơ, giống như tính cách của người Hỏa Viêm quốc.

Thời Phong cả đường nhàm chán bát quái nội tình Hỏa gia với Thời Yến, người Hỏa gia đều là cuồng nhân tu luyện, kỹ năng thiên phú của họ lại là cuồng hóa, vì thế thiên tài trong tiểu bối gia tộc cũng cực nhiều, trong đó đời này xuất hiện một biến thái, nghe nói vừa sinh ra linh lực trong người đã tương đương với một ngự linh sư lục cấp, cũng chính là khi biến thái này bắt đầu có ý thức tu luyện, khởi điểm của hắn chính là lục cấp, dưới hào quang của biến thái này, tất cả đồng bối trong Hỏa gia đều ảm đạm thất sắc, biến thái đó cũng vào năm mười hai tuổi được chỉ định trở thành thiếu chủ Hỏa gia, nhưng, biến cố lại xảy ra.

Tên của biến thái này là Hỏa Luyện, cha hắn là thiên tài cực kỳ xuất chúng đời cha chú, mẹ thì sau khi quen biết cha ở học viện Bilun đã ở bên nhau, năm Hỏa Luyện mười hai tuổi, mẹ Hỏa Luyện tu luyện đột nhiên gặp vấn đề, dẫn đến linh lực rối loạn đột nhiên tẩu hỏa nhập ma tử vong, sau đó cũng không biết đã phát sinh chuyện gì, Hỏa gia không chỉ không làm tang sự cho mẹ Hỏa Luyện, cha Hỏa Luyện còn lặng lẽ rời khỏi Hỏa Viêm quốc, sống cuộc sống ẩn cư. Mà Hỏa Luyện bị cha bỏ lại địa vị trong Hỏa gia rớt ngàn dặm, Hỏa Luyện vì thế sa sút mấy năm, nhưng mấy năm sau, khi Hỏa Luyện lần nữa xuất hiện trong tầm mắt mọi người, đã trở thành ngự linh sư đỉnh lam cấp, tuy là đỉnh lam cấp, nhưng do thiên phú hơn người, cùng với năng lực khống chế kỹ năng thiên phú cực mạnh, lực tấn công thậm chí có thể trực tiếp giết chết tử cấp, cái tên biến thái lại lưu truyền lần nữa, Hỏa Luyện ngồi vững trên vị trí thiếu chủ Hỏa gia.

Nghe nói hôm nay chiêu đãi họ chính là vị thiếu chủ đó, Thời Phong ở Bilun nghe không ít tin tức ngầm về đàn ông đã tốt nghiệp này, rất chờ mong được gặp mặt Hỏa Luyện. Mọi người đều biết giữa lam cấp và tử cấp là một khoảng cách như sông đào, Hỏa Luyện trước mắt là ngự linh sư duy nhất có thể giết chết tử cấp khi còn ở lam cấp, tất cả mọi người đều tràn đầy hiếu kỳ với hắn, đáng tiếc Hỏa Luyện trước giờ hành sự kín kẽ, người từng gặp hắn rất ít.

Rõ ràng Thời Phong đã xem Hỏa Luyện thành đối tượng sùng bái, lần đầu tiên Thời Yến nghe nói có người trời sinh đã là ngự linh sư lục cấp, cho nên cũng tràn đầy hiếu kỳ, nhưng sau khi chân chính gặp Hỏa Luyện, Thời Yến lại cảm thấy hắn ta quen thuộc một cách khó hiểu.

Hỏa Luyện từ mấy năm trước đã trở thành đỉnh lam cấp, kiếp trước Thời Yến bất luận thế nào đều không có khả năng giao thiệp với Hỏa Luyện, danh sách mấy thù nhân lúc trước càng không thể có Hỏa Luyện, Thời Yến đánh giá Hỏa Luyện cả buổi, thân hình Hỏa Luyện cao lớn hơn người thường chút, tóc là màu đỏ sậm, làn da màu cổ đồng, đường nét gương mặt rõ ràng, nhìn nghiêng thậm chí có cảm giác sắc bén, vẻ mặt lạnh lẽo. Nhìn ngoại hình hắn rất lạnh nhạt, nhưng đãi khách vẫn có phong cách riêng, tuy không tươi cười chào đón, nhưng cũng không khiến người khác cảm thấy phản cảm.

Trừ Hỏa Luyện ra, Thời Yến cũng quan sát người một vài gia tộc tới tranh đoạt bảo vật lần này, phần lớn được phái tới cũng đều là người trẻ tuổi hơn hai mươi, thực lực cùng đám người Thời Yến không phân trên dưới, so với họ, người của Thời gia tuy thực lực không yếu, nhưng về tuổi tác thì hơi nhỏ, đặc biệt là Thời Phong vốn đã nhỏ tuổi, và Thời Yến nhìn từ ngoại hình cũng rất nhỏ.

Đợi chủ nhân Hỏa Luyện chiêu đãi một người trước một lượt, nhân lúc mọi người đang cùng ăn cơm nói chuyện, Thời Ân tỏ vẻ đã tới thời gian. Rõ ràng hắn là một cao thủ giao tiếp, tuy lần đầu tiên tham gia chuyện đoạt bảo tính chất thế này, nhưng hắn cũng không phải lần đầu tiên tiếp xúc với người sáu gia tộc lớn, đã tìm hiểu thấu đáo tính cách của người năm gia tộc khác, sau một bữa cơm, phong quang Thời gia đã bị Thời Ân chiếm sạch, Thời Ân cũng quen thân với mọi người, Thời Yến và Thời Phong nhàm chán bị gác một bên.

Đối với hành vi của Thời Ân, Thời Phong ngoài mặt khinh thường, thực chất vô cùng phẫn hận, đáng tiếc dù sao nó cũng còn nhỏ, thực lực tuy tăng, nhưng trải nghiệm và xử thế vẫn còn kém, rốt cuộc không đấu lại Thời Ân, nhưng may mà còn có Thời Yến ở cạnh, Thời Phong không thể làm gì Thời Ân, liền ghé tai Thời Yến bát quái, Thời Yến phát hiện tin tức của Thời Phong rất linh thông, không bao lâu đã bát quái hết quá khứ của tất cả mọi người một lượt. Lúc Thời Yến đang chăm chú lắng nghe, Thần Quang động động trong lòng Thời Yến, Thời Yến được Thần Quang nhắc nhở ngẩng đầu lên, phát hiện Hỏa Luyện đang đi về hướng họ, đương nhiên, hắn không nhìn Thời Yến, mà nhìn Bát Hỉ bên cạnh Thời Yến.

Là người duy nhất tại đây mang theo hai con linh sủng, hơn nữa còn mang động vật không đúng điệu như thỏ và rắn, vừa bước vào Thời Yến quả thật đã nhận không ít ánh mắt, nhưng Hỏa Luyện lại làm như không nhìn thấy.

Mãi đến lúc này Hỏa Luyện mới nhìn chằm chằm linh sủng của y, lẽ nào phát hiện Bát Hỉ không bình thường?

Thấy Thời Yến nhìn mình, Hỏa Luyện ngẩng đầu nhìn Thời Yến một cái, hiếm khi nhếch môi, lộ ra nụ cười.

Ngay lúc nhìn vào đôi mắt của hắn, Thời Yến nhớ ra hắn giống ai__ con ngựa hôm qua, ánh mắt đó thật giống!

Thời Yến lại quay đầu nhìn Bát Hỉ, thấy Bát Hỉ cũng đang nhìn Hỏa Luyện, mắt thỏ chớp chớp.