Trúc Mã Chọc Thanh Mai

Chương 2-2



Nhất thời, không khí tràn ngập hương hoa, ngọn gió mát nhẹ đưa mùi thơm bay vào mũi. Ái Nhiên hít một hơi thật sâu, vứt ánh mắt dịu dàng của người đàn ông đáng chết này xuống sông, “Không cần gọi, tôi tự đi được.”

“Cô không có phương tiện đi lại, hơn nữa chỗ ấy vắng vẻ, lúc về cô nên có người đưa.”

“Tôi không chỉ không có phương tiện đi lại, ngay cả mũ bảo hiểm cũng không có.” Từ khi thoát khỏi số phận làm bạn học của anh, cô đã thề không bao giờ... muốn anh thấy vẻ bất đắc dĩ của cô nữa.

“Đi mua.” Nguyên Nghiêu trả lời rất nhanh.

Mua? Muốn chở cô nhưng đến cái mũ bảo hiểm cũng không cho cô mượn! “Anh không có sao?” Người này mỗi ngày đều không thoát khỏi liên quan đến phụ nữ, hai chiếc mũ bảo hiểm tất nhiên phải chuẩn bị, anh ta giả vờ ngốc gì chứ?

“Không có.” Đôi mắt trong suốt của anh nhìn cô, Ái Nhiên không khỏi nhen nhóm một ngọn lửa. “Mượn mũ bảo hiểm của bạn gái anh một ngày sẽ chết sao, vì sao tôi chỉ ngồi xe một lần mà phải mua mũ bảo hiểm?” Mượn mũ bảo hiểm bạn gái anh ta đội, cô đã rất uất ức, người đàn ông này vẫn còn dùng dằng gì chứ?

“Ngày trước không phải cô có một chiếc à?” Cô cũng không phải là chưa từng ngồi xe của anh.

“Tôi bị mất lâu rồi.” Ngày tốt nghiệp đó, kể cả mũ cử nhân cô cũng quăng đi luôn. Nguyên Nghiêu chống tay lên cằm, khuôn mặt bình tĩnh, nhún vai, “Tôi đi mua.” Nói xong anh liền đi vào nhà. Anh ta, anh ta, anh ta... Anh ta luôn mang cái dáng vẻ này. Anh ta bình tĩnh nhìn cô cố tình gây sự, anh ta không quan tâm thái độ của cô... Quan tâm! Thật là tức chết người đi được! Chủ Nhật.

Như thường lệ Nguyên Nghiêu đi giày chạy bộ, vào lúc năm giờ sáng, hướng về phía trên núi mà đi. Những người ngày ngày ở trong phòng tập thể thao cầu trời cho mình một cơ thể đàn ông tráng kiện nếu biết Nguyên Nghiêu chạy bộ cũng có thể đạt được hình thể như vậy, sợ rằng tim gan sẽ đau đến nội thương. Hơn nữa, tròng mắt thâm thúy nhìn qua sẽ bị mê hoặc, đôi môi không chê vào đâu được... Dĩ nhiên, chỉ có chạy bộ không thể được ông trời ưu đãi như vậy, chẳng qua là chế độ làm việc và nghỉ ngơi lành mạnh làm anh có thêm hơi thở ánh mặt trời so với nhiều người đàn ông tuấn tú khác, lại thêm lúc thì anh bình tĩnh, lúc thì khôi hài, lúc thì thân sĩ, lúc thì hào phóng, dường như làm cho mỗi người phụ nữ đều nguyện ý trở thành giọt mồ hôi trên khuôn mặt anh, đàn ông hận không thể đạt một phần mười điều kiện của anh là đã tốt lắm rồi.

Anh có ngũ quan chói mắt như mặt trời cộng với tính tình dịu dàng giống mặt trăng. Vì vậy, hai thuộc tính mê người khác biệt nhau vừa vặn duy trì cân bằng trên con người anh, hòa hợp đến mức đàn ông muốn ghen tỵ với điều kiện trời sinh của anh, để cho anh làm bất cứ thứ gì cũng khiến người khác cảm thấy anh ưu tú hơn. Nhưng lời lẽ chí lý của Nguyên Nghiêu lại là: tất cả đều cần sự cố gắng mới có được.

Từ trước tới nay anh không phủ nhận mình có ưu thế hơn người, không phủ nhận việc anh duy trì thói quen để lúc nào cũng giữ được trạng thái tốt nhất là nguyên nhân trọng yếu. Người hôm nay vùi đầu ngủ ngon cả ngày, còn anh vẫn chạy một vòng quanh núi, những gã đàn ông mặc cho mình béo ục ịch đó lấy tư cách gì ghen tỵ với anh chứ?

Mới về đến đầu đường, từ xa Nguyên Nghiêu đã thấy Ái Nhiên ngồi trên sân thượng tầng hai hóng gió. Người đàn ông này có vóc người rất tốt, làm hại cô sau khi nhìn qua tầm vóc này, tiêu chuẩn tìm bạn trai càng tăng lên. Mẹ cô từ sáng tới tối trách cô có ánh mắt cao chẳng ai thèm lấy mà không biết tất cả nỗi khổ của cô đều do người mình coi như con trai – Lý Nguyên Nghiêu làm hại. Ái Nhiên phải kìm nén oán giận nhìn Nguyên Nghiêu một cái.

Cho đến khi lên lầu, lúc đối mặt nhau ở sân, Nghuyên Nghiêu mới thấy rõ vẻ mặt của Ái Nhiên. Anh không phải mới quen Ái Nhiên ngày một ngày hai, dĩ nhiên nhìn ra được cô gái này đang nghĩ gì mặc dù điều đó chẳng tốt đẹp là bao, nhưng anh cũng sẽ không để cho cô âm thầm trách mắng như vậy. “Người lười biếng luôn yêu thích và ngưỡng mộ cơ thể khỏe đẹp, tráng kiện của người khác, cho nên... thấy cơ bắp của tôi thì thèm muốn cũng coi như ăn một bữa sáng thật no rồi?” Anh dựa vào tường thấp chỗ gần với Ái Nhiên, lấy khăn lông lau những giọt mồ hôi trong suốt trên khuôn mặt.

“Này, tự yêu bản thân cũng có mức độ thôi được không?” Có người nói khoác không biết ngượng như vậy sao? Nhưng Ái Nhiên không thể mắng được, bởi vì anh ta thực sự có mười phần để kiêu ngạo, nhưng... hình ảnh người đàn ông này chảy mồ hôi cô nhìn thấy ghét! Giọt mồ hồ kia theo khuôn mặt anh đi xuống, rơi xuống cái cổ thon dài... làm co mê loạn không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, nếu như anh tỏa ra sức nóng bốn phía giống mặt trời cộng thêm mái tóc ướt nhẹp dính vào trán, sẽ khiến người ta cho là bức tượng Apollon trở thành người thật. Người đàn ông này... tỏa sáng đến mức làm cô muốn một quyền giết chết anh ta.

Nguyên Nghiêu nhìn thấy sắc mặt Ái Nhiên thay đổi rất nhiều loại cảm xúc, cuối cùng kết thúc bằng sát khí, suy nghĩ cho sinh mạng của mình, anh lui người lại, “Sáng sớm tôi đã chọc đến cái lông nào của cô rồi?” Giọng nói thật trầm thổi tới tai Ái Nhiên, giống như dòng nước nhẹ nhàng vỗ về.d.d^l.q.đ

Trong lòng Ái Nhiên than thở, người đàn ông này ngay cả nói chuyện cũng rất êm tai. “Anh có thể cách xa tôi ra một chút được không?”

Nguyên Nghiêu nghiêng đầu nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của Ái Nhien, một giây sau anh đã nhảy qua tường thấp đi tới bên cạnh cô, “Có phải cô thấy không thoải mái hay không?”

Cô nhắm mắt lại, lắc đầu một cái, đúng lúc đó trái tim bị anh làm rối thành một đoàn cũng khôi phục bình thường, “Thưa tiên sinh, tôi luôn thoải mái, cho đến khi anh bước vào sân này.”

“Thật vậy sao? Tôi vẫn cho là nhìn tôi giống cảnh đẹp ý vui, có thể trị hết chứng không thoải mái của cô chứ?”

“Tiên sinh, tôi tin rằng nhất định anh sẽ khiến nhiều cô gái dậy sớm, tôi thực sự rất lo lắng, anh chạy bộ lúc tinh mơ có thể làm các cô gái bắt đầu một ngày mới sớm không, rồi đứng ở trước cửa chỉ chờ thấy anh chạy qua, dẫn đến ngủ không đủ giấc...” Cô cố ý kéo âm cuối thật dài ra khuếch đại ý nghĩa lời nói. Nguyên Nghiêu nở một nụ cười như ánh mặt trời, làm cho thời thời tiết giá lạnh sáng sớm tăng thêm mấy độ.

“Nói hay lắm! Cảm ơn tiểu thư đã coi trong tôi như vậy! Tôi...”

Ái Nhiên bất ngờ cắt đứt lời nói của anh, “Chỉ tiếc là tôi không phải mấy chú chim nhỏ dậy sớm kia, không muốn làm vậy cũng như không có hứng thú, xin đừng tùy tiện hạ thấp thưởng thức và trình độ của tôi.” Hai câu trước sau, từ tán dương đổi thành hạ thấp rất rõ ràng.

“Nhưng mà, người lười như cô hôm nay lại dậy sớm như vậy, không ngại giá lạnh đúng trên sân thượng chờ tôi trở về, hiển nhiên cũng là một trong những cô gái đứng trước cửa...”

Tên khốn kiếp này! Ái Nhiên nắm chặt quả đấm, sợ rằng sơ sẩy một cái sẽ vung nắm đấm lên. Tuy nhiên anh ta nở nụ cười chết người đó... làm cho cô... làm cho cô... Cái tên Nguyên Nghiêu không biết sống chết này còn phát ra ánh sáng rực rỡ, dưới chiếc áo T-shirt lộ ra cách tay bắt chéo trước ngực, cơ bắp rắn chắc so với Ái Nhiên yếu ớt. d.d^l.q.đ

Ái Nhiên không tự chủ dời ánh mắt đến cánh tay anh, thật khỏe mạnh, thật rắn chắc, thật... Thoáng chốc, da gà nhanh chóng nổi lên. Cô tưởng tượng lời anh ta nói mấy ngày trước, chiều dài cánh tay kia vừa vặn vòng một vòng quanh người cô... Sh*t! Cô như vậy mà lại bị anh ảnh hưởng! Cũng là do anh ta dùng giọng tán tỉnh phụ nữ nói chuyện với cô. Cô cực kỳ tức giận! Người dàn ông này căn bản giống Hoa Hồ Điệp sợ rằng các cô gái trên thế giới không quỳ gối trước sức hấp dẫn của anh ta. Cô càng không thể thông đồng làm bậy thì anh ta lại càng muốn trêu chọc cô, anh ta thật sự rất bỉ ổi! Thậm chí có đầy rẫy cô gái mê mệt anh ta muốn chết, anh ta còn không trọc ghẹo không thì không được, đáng hận mà! Nếu để cho anh ta đắc ý kiêu ngạo, cô sẽ không phải là hàng, xóm, tốt của anh.

Ái Nhiên cố tỏ vẻ khinh thường nói: “Người đàn ông này, không phải có chút sắc đẹp thì liền mở phường nhuộm đau, cô gái như tôi ngày hôm qua bận rộn ở công ty thiết kế Nam Dao làm bản thảo đến khi trời sáng, nên lúc này mới có thời gian hóng gió một chút, ai ngờ lại thấy người kế tục của Tiểu Mã ca trên đường phân phát ánh mặt trời đến nhà các cô gái kia làm cho ánh mắt tôi thêm đau nhức muốn đi ngủ, đầu năm nay người ta càng lúc càng không có ánh mắt thưởng thức.” Cô nói, là vừa nhìn thấy sức hấp dẫn của Nguyên Nghiêu làm cho trái tim của nhân viên cửa hàng ăn sáng đầu đường nở hoa

Nguyên Nghiêu vừa nghe cũng biết cô mới nhìn thấy một màn ở cửa hàng ăn sáng kia, ngay tức khắc nụ cười càng thêm thoải mái, hoàn toàn không nghe thấy ý tứ châm chọc trong lời nói của Ái Nhiên. “Tiểu Huệ là người xinh xắn nhiệt tình, cho nên rất thích hợp với công việc ở tiệm ăn.”

“Gọi Tiểu Huệ... thân thiết quá nhỉ!” Khuôn mặt Ái Nhiên bỡn cợt.

Nguyên Nghiêu gõ đầu cô một cái, “Cô rất hiếm khi dậy sớm nên không quen cô ấy, chứ từ đầu đường đến cuối đường mọi người đều biết Tiểu Huệ.”

“A... Có lẽ tôi còn không quen cả Tiểu Lệ, Tiểu An, Tiểu Mỹ...” Lời còn chưa nói hết, cánh tay cường tráng của Nguyên Nghiêu đã giữ gáy cô lại, “Làm sao vậy? Bộ dạng Ái Nhiên ăn giấm thật đáng yêu, đến đây, tôi thương nào” Lại tới nữa!

Ái Nhiên vừa liều mạng ngăn cánh tay ấm áp của anh, vừa la hét: “Buông ra... Thương cái rắm!” Người đàn ông không có đại não này, anh ta cho rằng họ còn là học sinh lớp ba sao? Cô đã là phụ nữ rồi. Mặc dù anh không coi cô là phụ nữ...

Đột nhiên Nguyên Nghiêu phát hiện ra điểm nghi vấn, “Kỳ lạ, từ trước đến giờ cô chưa từng nóng nảy như vậy... Tại sao cô lại biết chuyện ở cửa hàng ăn sáng? Chẳng lẽ cô đặc biệt trèo ra ngoài ban công nhìn ngó...” Anh đưa mắt nhìn chằm chằm vào Ái Nhiên, “Cô ghen thật là lâu.”d.d^l.q.đ

Sau khi Ái Nhiên cố gắng kéo cánh tay suýt làm cô tắt thở xuống thì đập anh một cái, “Anh nổi điên cái gì? Anh có rất nhiều Tiểu Huệ, Tiểu An, Tiểu Lệ, đùa giỡn cũng đừng chọn tôi! Đau!” Một tay cô gạt anh dây dưa.

Nụ cười của Nguyên Nghiêu ảm đạm vài phần, tay cầm khăn lông thu lại về phía mình, “Đúng, đúng, đúng, tôi nhàm chán.” Ngay sau đó anh đổi giọng điệu khác, “Có đói bụng không, tôi đi mua đồ ăn sáng giúp cô.” Lại dùng dáng vẻ quan tâm toàn bộ phụ nữ trên thế giới với cô! Đối với mẫu con gái dịu dàng săn sóc, cô thấy đã ghét! Nguyên Nghiêu biết Ái Nhiên nhất định chưa ăn điểm tâm, “Tiểu Huệ làm sandwich kẹp chân giò hun khói rất ngon, tôi mua cho cô nhé, được không?” Người đàn ông này vừa mới lên lầu, bây gờ lại chấp nhận xuống dưới, thế chẳng phải là có lý do tốt để đi tìm “Tiểu Huệ” gì đó sao?

Phiền phức! Đi tìm thì đi tìm, cần gì phải giả bộ có lòng tốt giúp cô mua đồ ăn sáng, cô tình nguyện đói chết! “Bạn học Lý, tỉnh lại đi, chẳng qua tôi chỉ là bạn học cũ, không cần hao tổn tâm trí như vậy, tôi không cảm động đến mức khóc nức nở đâu.” Ái Nhiên căm phẫn đẩy anh một cái, tự mình đi vào trong nhà, “rầm” một tiếng, âm thanh đóng cửa sổ không chút lưu tình truyền vào tai Nguyên Nghiêu. Ánh mặt trời vẫn ấm áp nhưng trên khuôn mặt Nguyên Nghiêu không còn nụ cười nào, mồ hôi theo gió thổi ướt áo, cổ họng phát ra mấy tiếng thấp bại trầm thấp hòa vào trong gió lạnh. Mẹ kiếp! Anh đánh một quyền vào tường thấp, tiếp theo là vài tiếng buồn bực.

Mặc kệ ngón tay thon dài xinh đẹp kia đã rỉ ra chút máu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.