Trúc Mã Cực Sủng

Chương 15: Triệu Nghị Nhiên



Cô gái nhắm chặt hai mắt lại, vung quả đấm ra. Cậu vội vã lui về phía sau mở miệng giải thích: "Cậu. . . Bạn học, đừng hiểu lầm!"

Kiều Đa Bảo từ từ mở mắt nhìn sang, tỉ mĩ quan sát nam sinh đối diện bị ăn một quyền của cô.

Khuôn mặt cậu ta cùng với Chu Tích Tiệp chính là không phân cao thấp, đều là bề ngoài tuấn lãng, nhưng khí chất lại ôn hòa, nhã nhặn hơn một chút. Kiều Đa Bảo lần đầu nhìn thấy thấy nam sinh toàn thân lộ ra khí chất cao quý cùng ưu nhã.

"Này, cậu không sao chớ, tôi cũng không ra sức nhiều a."Kiều Đa Bảo tự biết mình đã đánh lầm người, có chút ngượng ngùng.

"Ừ. . . Không có việc gì. ." Chỉ là đau nhức mà thôi.

Triệu Nghị Nhiên vuốt vuốt cái cằm, thầm nghĩ nữ sinh nhỏ nhắn xinh xắn như vậy như thế nào lại bạo lực đến vậy, đánh vào cằm của cậu đều bị sưng lên.

"Cậu. . . Làm sao lại muộn như vậy vẫn còn ở nơi này?" Cậu nhìn Kiều Đa Bảo có chút quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu đó.

"Không, tôi lạc đường, cậu dẫn tôi đi xuống, xuống núi mời cậu ăn đùi gà." Kiều Đa Bảo một chút cũng không cảm thấy xấu hổ và giận dữ, ngược lại thúc giục cậu vội vàng xuống núi.

Lạc đường. . . Ánh mắt Triệu Nghị Nhiên chợt lóe sáng, mấy năm trước có vị nữ sinh mập mạp cũng bị lạc đường, thế nhưng so với cô gái này. . .. . . Giống nhau………. Kinh người!

"Cạu là. . ." Triệu Nghị Nhiên bừng tỉnh, lại nhất thời nhớ không nổi tên, khẽ há hốc mồm, không khỏi đến gần vài bước.

Ký ức giống như thủy triều vọt tới, cậu nghĩ tới, khi cậu mới lên sơ trung năm nhất, một ngày nào đó, chạng vạng, sau khi tan học đi một cư xá tìm nhà của bạn, trên nửa đường gặp một nữ sinh mập mạp, trắng trẻo vô cùng đáng yêu, nhớ lúc ấy cô ngồi ở ghế đá, mắt nhìn chằm chằm bên kia đường, cậu liền tiến tới hỏi thăm, kết quả cô gái kia lại hờ hững, nhìn cũng không nhìn cậu.

Lần đầu bị cự tuyệt Triệu Nghị Nhiên cảm thấy có chút ngạc nhiên, nên biết lúc ấy mặc dù cậu còn nhỏ, nhưng đã được nữ sinh trong trường công nhận tiểu vương tử, cực ít có nữ sinh cự tuyệt khi cậu đến gần. Nhớ đến lúc ấy cậu tò mò hỏi han cô, cuối cùng chọc phiền người đó còn bị ăn một quả đấm nhỏ.

Cho đến khi cậu đưa cô trở lại chỗ ở xong, cô gái nhỏ nở nụ cười tươi tắn, như màu của bầu trới lúc rạng chiều, xinh đẹp giống như thiên sứ, tinh khiết mà tốt đẹp, đến nay cậu vẫn không quên.

Cùng bị lạc đường, cùng là khuôn mặt ngây thơ, chỉ là những nét ngây thơ giảm đi rất nhiều. .

Kiều Đa Bảo bị cậu đột nhiên đến gần có chút ít cảnh giác, trừng mắt, "Làm gì đó, làm gì đó? Đã lớn như vậu vẫn muốn ăn thịt người a?"

Đang miên man suy nghĩ thì thanh âm của cô truyền tới, cảm giác mình như vậy có chút đột ngột.

Chu Tích Tiệp vội vã đến đến cửa vườn sinh vật, cùng quản lý nói rõ liền dọc theo đường đá đilên, nửa đường loáng thoáng nghe được âm thanh Kiều Đa Bảo gọi, cậu sợ hãi kêu lên, cho rằng đã xảy ra chuyện gì liền vội vàng tăng nhanh nhịp bước chân lên đỉnh núi.

Quanh đi quẩn lại vòng nhiều con đường, thời điểm Chu Tích Tiệp tìm tới, liếc mắt liền nhìn thấy một nam sinh cao lớn đưa lưng về phía cậu, cơ hồ hoàn toàn ngăn cản thân hình của Kiều Đa Bảo, nhìn cậu dựa vào được gần như vậy, mà âm thanh uy hiếp của Kiều Đa Bảo mơ hồ truyền đến, Chu Tích Tiệp lập tức liền lầm tưởng cô là bị nam sinh kia khí dễ.

"Con mẹ nó chứ!" Chu Tích Tiệp nổi trận lôi đình, nổi lòng ác độc! Cậu chạy hai ba bước vọt qua,hung hăng cho nam sinh kia một quyền.

Triệu Nghị Nhiên: "# $## $#% $% "

Triệu Nghị Nhiên hôm nay thật sự là cực kì xui xẻo, liên tiếp bị người khác đánh hai quyền. Một quyền đánh tại cằm, đã sưng lên một khối lớn, còn có một quyền ác hơn, đánh vào hốc mắt, mắt trở nên thâm tím như gấu mèo, lớn như vậy nhưng cậu chưa bị đánh như vậy nha.

Chu Tích Tiệp vốn còn muốn bổ nhào đi qua đạp mấy cước, lại bị Kiều Đa Bảo cực kỳ hưng phấn, bạch tuộc quấn lấy.

"A a a, Chu lão tam cậu cuối cùng cũng đến!!"

Chu Tích Tiệp cốc đầu của cô, chỉ Triệu Nghị Nhiên lạnh lùng hỏi: "Người kia là ai? Dựa vào cậu gần như vậy mà cậu cũng không đập bẹp hắn! ?"

"Không biết a, tôi có đập bẹp anh ta! Không tin cậu nhìn cằm của anh ta đi!"

Chu Tích Tiệp hồ nghi quét mắt nhìn Triệu Nghị Nhiên, cảm thấy có chút nhìn quen mắt, thoạt nhìn bộ dáng hào hoa phong nhã cũng không giống là những tên nam sinh lưu manh kia, nhưng nghĩ tới anh ta vừa rồi vẻ mặt hưng phấn mà đến gần Kiều Đa Bảo, Chu Tích Tiệp trong lòng vẫn rất không thoải mái, giọng nói bất thiện trừng mắt: "Này, anh là ai? Tối như vậy lên núi làm gì ??"

Triệu Nghị Nhiên có chút dở khóc dở cười, nhìn bọn họ trẻ trung như vậu vừa nhìn đã biết là cao nhất tân sinh viên, thật sự là cho tới bây giờ không nhìn thấy qua học đệ, học muội dữ tợn như vậy, mỗi vừa thấy mặt đã vung tay. Anh cũng không có để bọn họ biết trước đây đã từng gặp mặt, hắng giọng, khôi phục khí chất ôn nhuận như ngọc cao quý ưu nhã vương tử vốn có.

"Các người hẳn là học đệ học muội năm nhất, tôi là cấp ba Triệu Nghị Nhiên. Vừa mới chứng kiến vị này. . . Học muội ngây ngốc ngồi ở đây, có chút hiếu kỳ liền tới hỏi một chút, không nghĩ tới. . . . Ừm, hiện tại làm cho có chút ít hiểu lầm."

"Nếu là hiểu lầm coi như xong, trời sắp tối rồi, chúng tôi đi trước" nói xong, Chu Tích Tiệp cũng không chờ Triệu Nghị Nhiên có phản ứng gì, kéo tay Kiều Đa Bảo xoay người rời đi.

"Chao ôi, chậm một chút chậm một chút! . . . Học trưởng bái bái !"

Kiều Đa Bảo bị cậu ta kéo, bước chân có chút ít lảo đảo, cô quay đầu lại muốn nói rồi lại thôi, đành phất phất tay.

Tại con đường nhỏ xuống núi, Chu Tích Tiệp đi được rất nhanh, bị cậu ta kéo, Kiều Đa Bảo lại chạy chậm, đi sau lưng.

Kiều Đa Bảo len lén liếc mắt nhìn mặt Chu Tích Tiệp trở nên âm u, tự giác có chút ít chột dạ chọc chọc ngang lưng, nhỏ giọng hỏi: "Lão Tam, cậu tức giận?"

Chu Tích Tiệp quay đầu lại hung hăng nhìn chằm chằm một cái không nói lời nào, vẫn như cũ duy trì động tác chân lướt như bay cùng sắc mặt âm trầm, cho đến khi bọn họ tới cột giao thông trên đường về.

Khi đó là tầm sáu, bảy giờ vừa lúc là tan tầm, tan học, trên xe buýt rất nhiều người, vai dựa vào vai, lưng tựa lưng chen chúc thành một đoàn. Kiều Đa Bảo nhỏ bé, thật vất vả bị Chu Tích Tiệp đẩy chen lên xe buýt nhưng lại thiếu chút nữa bị đám người kẹp chết.

Cuối cùng vẫn là Chu Tích Tiệp một phen kéo lưng cô, tay ôm lấy cổ, kéo ra ngoài, cõng cô. Chu Tích Tiệp vóc dáng cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng, tay nắm lấy móc kéo trên xe, sau đó một tay đặt ở trên bờ vai Kiều Đa Bảo, miễn nhường cho những người kia xô đẩy.

"Làm sao lại. . . Nhiều người như vậy a? Lần trước chúng ta. . . Chúng ta khi về nhà cũng không có chen lấn như vậy a, giờ còn không có chỗ ngồi ." Kiều Đa Bảo tựa ở trong lòng Chu Tích Tiệp, thở phì phò, giọng nói đứt quãng, ngay cả nói chuyện cũng gian nan.

Chu Tích Tiệp cúi đầu liếc cô một cái, "Cậu cũng phải nghĩ hiện tại mấy giờ rồi."

Trước cuối tuần nghỉ đều là hơn bốn giờ, năm giờ là thời điểm có thể ngồi xe đi, không giống lần này đúng lúc vào làm giờ cao điểm.

Kiều Đa Bảo suy nghĩ một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn mới thở dài, "Sớm biết như vậy không đến vườn sinh vật, hại bây giờ….., còn làm cho lạc đường, hiện tại muốn về nhà a."

"Tiểu Tiệp, thực xin lỗi. . ."

Kiều Đa Bảo ngẩng lên đầu ai oán nhìn Chu Tích Tiệp, tròng mắt đen tròn đang rất rõ ràng viết chữ hối hận, rất là đáng thương.

Chu Tích Tiệp trong lòng nghẹn nghẹn khi thấy nam sinh khác tiếp cận cô sinh ra cảm giác khó chịu, còn không buồn chớp mắt, nhưng vẫn nghiêm mặt như cũ, đưa tay ngắt nhéo khuôn mặt của cô dạy dỗ, "Lần sau đi nơi nào phải nhớ mang điện thoại di động, còn có, có nam sinh xa lạ đến gần cậu sẽ phải đánh hắn, biết không?"

Kiều Đa Bảo như gà con mổ thóc bgật đầu liên tục. Một lúc sau có chút ít nghi ngờ hỏi: "Vậy nếu như là nam sinh quen thuộc đến gần tôi thì sao?"

Chu Tích Tiệp lạnh lùng trả lời: "Chiến thuật không thể lầm!"

"Vậy tôi hiện tại có hay không cần đánh cậu?"

". . . Ngoại trừ tôi!"

Hai người ở trên xe chen lấn nửa giờ, qua nhiều trạm chỉ có người lên không có người xuống.

Trên xe càng ngày càng chen lấn, không khí càng ngày càng ngột ngạt, vốn là có chút say xe Kiều Đa Bảo khó khăn nhận lấy cái chết, cả người tựa ở trong lòng Chu Tích Tiệp, chau mày, khuôn mặt trắng bệch một mảng.

Chu Tích Tiệp nhấc tay vịn bả vai của cô, nhìn sắc mặt tái nhợt, vẻ lạnh nhạt trên mặt cũng lộ ra chút lo lắng, cậu nhíu nhíu mày, nhìn trước sau chung quanh một vòng, ánh mắt đột nhiên dừng lại tại một nam sinh da trắng như tuyết ngồi trước mặt bọn họ.

Cậu vòng Kiều Đa Bảo chen lên trước, đưa tay nhắc nhở nam sinh kia, giọng nói hết sức ra lệnh: "Cậu, đứng lên nhường chỗ ngồi!"

Nam sinh có làn da trắng nõn không hiểu sao lại bị Chu Tích Tiệp bắt lại, nhìn hắn đem một nữ sinh nhỏ nhắn nhét vào trên chỗ ngồi của mình, hắn mới hơi chút kịp phản ứng.

Vạn Tiểu Bân có chút tức giận, vì cái gì mà mọi người đều cảm thấy hắn dễ bị khí dễ, mới trước đây là như thế này, hiện tại trưởng thành vẫn là như vậy, hắn cả gan nghĩ một lần phát cơn lốc.

"Dựa vào cái gì. . . Đoạt. . Đoạt đoạt đoạt vị trí của tôi a!"

Chu Tích Tiệp mắt lạnh quét ngang qua, Vạn Tiểu Bân lập tức rụt cổ một cái, ánh mắt bắt đầu vô tội đứng lên, hắn có chút ít ủy khuất quay đầu, lẩm bẩm nói: "Ta đây đại nhân rộng lượng, liền nhường. . Nhường cho ngươi."

Mà vào lúc này, xe công cộng đột nhiên thắng gấp, trên xe mọi người theo quán tính bổ nhào về phía trước, Kiều Đa Bảo cũng không ngoại lệ, nhưng bây giờ dạ dày cô quằn quại rất lợi hại, cả người đều nhẹ đi,suy yếu vô lực, lần này quán tính trực tiếp làm cho thân thể của cô ngả về phía trước, Chu Tích Tiệp tay mắt lanh lẹ vươn tay lên vịn lấy trán của cô, đem cả người lui về phía sau ghế ngồi.

Vạn Tiểu Bân này mới phát hiện người đương nhiên đoạt chỗ ngồi của cậu là Kiều Đa Bảo, cậu kinh ngạc một tiếng, "Đa Bảo? Cậu làm sao vậy, sắc mặt kém như vậy?"

Kiều Đa Bảo giờ phút này nào có tâm tư quản người bên cạnh, Cô vô tình nhìn sang Vạn Tiểu Bân liền nhắm mắt lại nghiêng đầu dựa vào ở trên lưng ghế.

"Cậu có phải hay không đang say xe a? Đừng lo lắng, tôi có tinh dầu đây, tôi tìm khăn lau cho cậu." Vạn Tiểu Bân rất là vội vàng ầm ầm ĩ ĩ, sau đó lao lực ở trong đám người lục túi sách tìm. Chu Tích Tiệp ở một bên ngoảnh mặt làm ngơ, thời điểm Vạn Tiểu Bân móc ra tinh dầu, cậu liền đưa tay một phen đoạt lấy đi, đổ một chút ở lòng bàn tay liền hướng trên trán Kiều Đa Bảo xoa xoa.

Vạn Tiểu Bân giờ phút này cũng nhận ra, biết rõ Chu Tích Tiệp chính là lớp trưởng hồi Tiểu học hay lạnh lùng khí dễ cậu, mặt đỏ lên, nhịn không được có chút giậm chân oán giận nói: "Cậu liền có thể hay không đừng bá đạo thô lỗ như vậy a! ?"

Chu Tích Tiệp cũng không để ý đến cậu ta, xoa tinh dầu cho Kiều Đa Bảo cho đến khi cô bị kích thích đánh hắt hơi vài cái, mới vặn lại cái nắp nhét trở về cặp của Vạn Tiểu Bân, động tác khí lực lớn lại chọc giận tới Vạn Tiểu Bân.

Có lẽ là tinh dầu tác dụng, một lát sau sau, Kiều Đa Bảo cuối cùng có tinh thần, mở mắt ra nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng phát hiện Vạn Tiểu Bân.

". . . Bánh rán?"

Vạn Tiểu Bân một đầu đầy vạch đen, "Đa Bảo, cậu đừng gọi tôi bánh rán được hay không, như vậy hết sức. . . Khó nghe."

Kiều Đa Bảo xé khóe miệng, thanh âm có chút ít suy yếu, "Nhưng là tôi cảm thấy bánh rán có điểm dễ nhớ a."

". . ."

Vạn Tiểu Bân yên lặng không nói gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.