Trúc Mã Cực Sủng

Chương 2: Thăng lên ban trọng điểm



Thầy Lưu lần đầu nhận được đầy đủ hết sách bài tập, có chút kinh ngạc đẩy mắt kính, mười phần tán thưởng khen ngợi Kiều Đa Bảo một phen. Từ đó sau, những khóa đại biểu kia muốn thu bài tập mà thu không đồng đều rối rít tìm Kiều Đa Bảo hỗ trợ, chỉ cần cô ra lệnh một tiếng, cơ bản không ai dám không giao.

Chu Tích Tiệp mỗi lần nghỉ giữa khóa ở hành lang đi qua phòng học của Kiều Đa Bảo, nhìn thấy cô cùng những nam sinh kia cãi nhau ầm ĩ trong lòng rất không vui, mặt thối giống như ăn phải ruồi chết.

Kiều Đại Bảo chỉ có thể cùng một mình cậu ồn ào, khi nào thì đến phiên những nam sinh thối cũng có thể cùng cô ồn ào đánh nhau?

Chu Tích Tiệp rất khó chịu, vài ngày tiếp theo đến gặp thầy đều mang ánh mắt nhỏ lạnh như băng. Cuối cùng, ngồi trên lớp học cuối cùng cậu cũng nghĩ đến một mưu kế, khóe miệng quyến rũ thoát ra ý cười tà ác! Làm cho trong lúc vô tình, thoáng chứng kiến một màn này, thầy Lưu không khỏi sợ hết hồn. . .

Về sau, bọn Quách Tiểu Cường không ít lần được bị thầy Lưu cùng thầy chủ nhiệm kêu lên phê bình, giáo dục. Có đôi khi thực sự đã làm chuyện xấu bị người tố cáo, bị gọi đến phê bình bọn họ cũng nhận biết. Nhưng một chút không đúng, có một số tội danh cũng bị cưỡng chế đặt ở trên đầu bọn họ, tỷ như hút thuốc uống rượu yêu sớm gì gì đó, Quách Tiểu Cường thực cảm thấy là thiên đại oan uổng a. Hắn là có cái này tâm không có gan làm cái kia! Nếu như cho hắn biết là ai tố cáo hắn, hắn nhất định một chiêu 'Giáng xuống xà thập bát chưởng' ném qua cửa sổ!

Nhưng điều kiện tiên quyết, hắn - con rắn này nhất quyết không chịu bị lăn qua lăn lại trước khi chết. . . .

Chu Tích Tiệp thu thập những chứng cứ của Quách Tiểu Cường, khiến cho thân thể hắn cùng tinh thần nhận lấy bị thương, bị buộc tội không tĩnh tâm học tập,đùa giỡn , vì Kiều Đa Bảo mà mất rất nhiều công phu.

"Trưởng lớp, đợi chút."

Sau khi kết thúc thi giữa kỳ, Chu Tích Tiệp theo thường lệ thu đủ bài thi của cả lớp, sau đó chuẩn bị giao cho chủ nhiệm lớp. Lúc đi qua hành lang, đằng sau đột nhiên truyện tới một thanh âm nhu hòa dễ nghe. Chu Tích Tiệp nghe tiếng quay đầu lại, Lâm Nguyệt Dung liền mỉm cười bước nhanh đi qua đến, cùng cậu sóng vai mà đi. Hai người đứng chung một chỗ, đẹp mắt giống như Kim đồng Ngọc nữ.

Lâm Nguyệt Dung được ban trọng điểm công nhận hoa hậu lớp, thân hình xinh đẹp kết hợp với váy trắng, dài, chân đi đôi giày nhỏ,ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, đường nét tinh xảo, thân thể đã bắt đầu trổ mã lại càng thêm xinh đẹp động lòng người. Cô không chỉ rất xinh đẹp, hơn nữa thành tích môn Tiếng Anh lại vô cùng tốt, hết sức được cô giáo Anh ngữ ưu ái, hơn nữa cô còn là lớp đại biểu môn Tiếng Anh kiêm lớp phó học tập.

Sau mỗi lần cô thu đủ trong bài tập tiếng Anh cả lớp, bình thường đều sẽ chờ Chu Tích Tiệp thu đè thi khảo nghiệm cùng đi tới phòng làm việc của thầy chủ nhiệm, lúc này đây cũng không ngoại lệ. Các nữ sinh ghen tị với Lâm Nguyệt Dung có thể quang minh chính đại cùng Chu Tích Tiệp thu bài tập, mà các nam sinh lại chính là hâm mộ Chu Tích Tiệp có thể có một mỹ nhân như vậy cùng cậu kêt giao, nhưng hâm mộ thuộc về hâm mộ, cơ hồ cả lớp đều cho rằng bọn họ là một đôi . Nhưng dù sao hoàn cảnh học tập thời sơ trung còn rất nghiêm khắc , giữa nam nữ tình cảm mông lung lại rất bình thường: cười cười nói nói, cùng nhau thảo luận đề mục, giao bài tập gì gì đó, hết sức thuần khiết.

Làm nam chính, Chu Tích Tiệp cũng không có bao nhiêu giác ngộ. Đối với Lâm Nguyệt Dung mỗi lần chờ cậu cùng đi giao bài tập, cậu cũng không có cảm thấy trong đó có cái gì ái muội . Cô đã phải đợi nên cậu liền chờ. Dù sao mỗi lần cậu giao bài thi xong liền trực tiếp trở về phòng học hoặc là đi nhà cầu, căn bản sẽ không chủ động cùng cô nói câu nào.

Vì thế tiểu thiên kim Lâm Nguyệt Dung cũng là cảm thấy hết sức thất bại. Kỳ thật nói đến cô cùng Chu Tích Tiệp cũng vẫn có chút xa lạ, chỉ là mới trước đây cũng đã gặp vài lần.

Còn nhớ rõ khi mới vừa lên sơ trung, thời điểm tất cả mọi người muốn lẫn nhau tự giới thiệu mình, cô vừa nghe đến tên của cậu liền nhận ra, chỉ là Chu Tích Tiệp đối với người nào đều rất đạm bạc, nhất là đối nữ sinh cho tới bây giờ đều là xa cách ,mà Lâm Nguyệt Dung lại là tiểu nữ sinh kiêu ngạo có lòng tự trọng tác quái, ban đầu hết thảy học kỳ, bọn họ cũng như thế, không có tiếp xúc qua.

Thẳng càng về sau, Lâm Nguyệt Dung cũng không biết là khi nào thì bắt đầu , liền giao tâm tư từ từ đặt ở trên người Chu Tích Tiệp, một mực yên lặng quan sát cậu. Quan sát cậu liên tục đứng đầu thành tích học tập, làm lớp trưởng lại có khí chất uy nghiêm, lớn lên so với những nam sinh khác đẹp mắt hơn rất nhiều . Lúc ấy cũng không biết trong lòng nghĩ như thế nào , kiêu ngạo như cô lần đầu chủ động đi theo đuổi cậu.

Nhưng mà khi đó cậu chỉ là nhàn nhạt hướng về phía cô gật đầu nhẹ liền lướt qua nhau, từ nhỏ đến lớn bị nam sinh đuổi, Lâm Nguyệt Dung chưa từng có thử qua cảm giác bị khinh thường, mà Chu Tích Tiệp đối với cô lại là thái độ bình thản, cuối cùng cũng khơi dậy trong cô lòng háo thắng.

Lúc này đây Lâm Nguyệt Dung theo sau lưng Chu Tích Tiệp đi nộp bài tập, lại chạm mặt Kiều Đa Bảo, mà phía sau cô là tay sai Quách Tiểu Cường đang bê một chồng sách vở. Tiểu tử kia vừa thấy được mỹ nữ lập tức hai mắt trừng thẳng, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Lâm Nguyệt Dung, thiếu chút nữa không nhìn đường mà làm rơi sách bài tập.

Lâm Nguyệt Dung nhìn xem Quách Tiểu Cường đang chảy nước miếng cảm thấy chán ghét, ngay tiếp theo nhìn Kiều Đa Bảo với ánh mắt tương tự.

Kiều Đa Bảo chỉ huy Quách Tiểu Cường đem sách bài tập đặt ở trên mặt bàn, sau đó dương dương đắc ý nhìn Chu Tích Tiệp một cái liền vểnh cái đuôi đi thẳng, sau lưng còn có Lâm Nguyệt Dung cẩn thận mỗi bước đi qua Quách Tiểu Cường.

Lâm Nguyệt Dung cũng cầm trên tay cái gì đó, vừa quay đầu lại phá lệ bắt gặp Chu Tích Tiệp thế nhưng cậu lại đưa lưng về phía cô, đứng ở cửa không có rời đi. Trong lòng cô bỗng trở nên vui vẻ, cho là cậu đang đợi mình, liền mau bước qua, nhưng đến gần mới phát hiện Chu Tích Tiệp lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của Kiều Đa Bảo. . . cắn chặt răng. Một lát sau, cậu mới lạnh lùng hừ một tiếng rời đi, căn bản không có để ý đến Lâm Nguyệt Dung đi đến phía sau cậu.

Chu Tích Tiệp lại bắt đầu động nhỏ mọn, cậu chính là dự định cho Kiều Đa Bảo thăng lên ban của mình.

Kiều Đa Bảo đang lăn lộn trong ban phổ thông suốt một năm, một ngày trôi qua rất vui vẻ. Nhưng không bao lâu sau, cuộc sống học tập thích thú ấy liền kết thúc, bởi vì cô bị điều đi ban trọng điểm!

Còn nhớ cuối kỳ thi, đầu óc mê muội, cô cùng Chu Tích Tiệp cùng nhau đánh cược, nếu như lần này cô có thể đạt điểm tối đa trong môn số học, Chu Tích Diệp sẽ đãi cô ăn cánh gà nướng! Nếu thua, cô sẽ mời khách. Lúc ấy Kiều Đa Bảo đã tiêu hết tiền tiêu vặt. Kiều cha vì không để cho cô lúc nào cũng mua đồ ăn vặt ăn, liền hạn định mỗi tháng chỉ cấp một chút tiền tiêu vặt. Mà lần này Kiều Đa Bảo nhịn một tháng chưa ăn đến đồ ăn vặt, bị Chu Tích Tiệp mê hoặc liền cùng hắn đánh cược , toán học đối với cô mà nói quả thực là một đĩa đồ ăn, có đôi khi thi không đạt điểm tối đa là vì cô căn bản không tâm tư làm mà thôi.

Vì vậy, lần này Kiều Đa Bảo bị cánh gà nướng kích thích, liền như vậy dễ dàng thi đạt điểm tối đa, kết quả lại là chuyện xấu.

Bởi vì lần này là thi cuối kỳ, chủ nhiệm lớp bỗng động kinh để cho bất luận là trọng điểm hay là ban phổ thông, cả năm cấp đều dùng bài thi số học của ban trọng điểm! Hơn nữa, trong ban trọng điểm cơ hồ không có người được điểm tối đa! Ngay cả mũi nhọn môn số học Chu Tích Tiệp năng lực cũng phát huy thất thường!

Có thể nghĩ, Kiều Đa Bảo ban phổ thông dĩ nhiên cũng làm được điểm tối đa, điều này khiến cho bao nhiêu học sinhchấn động, thầy Lưu lại không nhẫn nhìn xem Kiều Đa Bảo thiên tài luân lạc trong ban phổ thông, tuy ngữ văn kém một chút. Ông cùng các giáo viên khác thương lượng, liền đem cô thăng lên ban trọng điểm. Kiều Đa Bảo bỗng cảm thấy thực ngu ngốc, cô chính là hối hận cái kia a.

Nhưng chẳng còn cách nào khác; cô chỉ có thể khóc ra nước mắt cáo biệt một đám tiểu đệ, đi vào cái ban được nghe nói là do ma quỷ huấn luyện, cái này chính là căng thẳng lại thêm áp lực a.

Buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, mặc đồng phục, Kiều Đa Bảo ôm cái túi sách lầu bầu lẩm bẩm đi đến phòng học của ban trọng điểm, ngoài ý muốn trông thấy Chu Tích Tiệp ôm ngực dựa ở cửa phòng học.

Chỉ thấy thiếu niên kia… vóc dáng đã cao hơn nhiều, hình dáng lại đẹp mắt, cô cũng bắt đầu từ từ định dạng lại, tóc ngắn đen bóng khiến cho thoạt nhìn cả ngườicậu ta rất hoạt bát lại vô cùng phấn chấn, con mắt đen nhánh không nháy mắt nhìn chằm chằm cô.

Chợt nhìn, ngày xưa đùa giỡn nam sinh này, trong lúc vô tình lột xác được tên đẹp trai dị thường hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Kiều Đa Bảo nhất thời có chút sững sờ, bất quá nhìn đến bên khóe miệng lạnh lùng quen thuộc bỗng tươi cười, cô không khỏi lung lay cúi đầu, khóe miệng vểnh lên, chậm dãi dạo bước đi qua.

"Tôi nói cậu chính là cái vẻ mặt gì vậy hả? Bộ dạng chính là không tình nguyện, cậu chính là không biết có bao nhiêu người trong ban phổ thông muốn vào ban trọng điểm đều vào không được?" Chu Tích Tiệp ở cửa đợi rõ lâu mới mới thấy cô đến vỡi bộ dáng chán chường không thôi.

Kiều Đa Bảo vô tình phủi áo một cái, "Tôi vốn cũng không nghĩ lại lên được tới đây… ."

Chu Tích Tiệp trừng nàng. Kiều Đa Bảo liền le lưỡi một cái.

"Cậu. . ." Chu Tích Tiệp nổi cáu, vừa định mắng sau cô vài câu. Nhưng này lúc tiếng chuông vào lớp lại đột nhiên vang lên, vì vậy liền lườm cô một cái, phiền muộn đáp:

"Đi học, cùng tôi vào trong!"

Nói xong, Chu Tích Tiệp liền xoay người đi vào phòng học, sau lưng cậu Kiều Đa Bảo ngáp một cái sau, chậm rì rì đuổi theo sau.

Kiều Đa Bảo đi theo Chu Tích Tiệp đi vào ban trọng điểm đứng trên bục giảng, nhìn xem cậu ta rất có uy nghiêm hai ba câu giới thiệu xong tình huống của cô, liền chỉ đến vị trí trống gần cửa sổ, ngồi thứ nhất hàng thứ ba, ý bảo Kiều Đa Bảo tới vị trí kia ngồi.

Kiều Đa Bảo được xưng là thiên tài đứng nhất toàn trường, dưới ánh mắt của bọn họ mười phần lạnh nhạt. Cô tự nhiên ngồi xuống vị trí của mình, tiếp nhận từ cả lớp đủ loại màu ánh mắt cùng với âm thanh xì xào bàn tán.

"Thoạt nhìn rất nhỏ tuổi, trông giống học sinh tiểu học, lớn lên rồi vẫn thật đáng yêu ."

"Đáng yêu cái cọng lông, còn không phải là từ ban phổ thông đi lên à ."

"Cậu như thế nào có thể nói như vậy, có thể từ ban kém lên đây nhất định là có thực lực nha, nghe nói lần này là cô ấy đạt ddierm tố đa môn số học!"

"Cắt, này rõ ràng là không thể nào , chúng ta đều làm không được. Cô ta từ một ban kém như thế nào có thể như vậy? Này, trăm phần trăm không biết là tìm được ở đâu tờ đáp án! Cậu còn không biết đi, trước tôi sớm nghe nói: cô ta ở ban phổ thông ngữ văn được 0, ha ha, đích xác là có một chút 'Thực lực' !"

"Tôi xem, khả năng là người trong nhà lấy tiền nhét đi lên !"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.