Trúc Mã Cực Sủng

Chương 22: Ngô gia thanh mai sơ dài thục



Chu Tích Tiệp ở lớp của mình mặc dù nghĩ an phận đều an phận không được, nhưng còn là làm theo ý mình, cực ít tham gia hoạt động của lớp học.

Giờ phút này cậu ngồi ở đằng sau lớp học phi thường không thấy được vị trí, không để ý đến âm thanh ồn ào xung quanh, cúi đầu, không để ý đến chuyện bên ngoài cầm di động chơi game.

Nhưng đã là như thế, vẫn có không ít nữ sinh nhảy vào nhìn cậu với ánh mắt khác thường.

Cuối cùng, tiệc tối bắt đầu, trên sân khấu âm nhạc ầm ầm rung động, ở dưới, bọn học sinh mỗi một người đều rất kích động, ngồi ở phía sau là một vài học sinh dùng sức rướn cổ, Chu Tích Tiệp không xem, chỉ là ngẫu nhiên ngẩng đầu lên quét mắt vài lần.

Đột nhiên, cậu cảm giác được có người chọc vào bả vai trái, Chu Tích Tiệp cầm điện thoại di động tay cũng căng thẳng, đầu lập tức hướng vào bên phải xem.

Đập vào mi mắt, Kiều Đa Bảo kia lén lén lút lút đùa dai làm mặt xấu, bất quá lần này vẻ mặt căn bản không có duy trì một giây liền sụp đổ, vẻ mặt lạc lõng cùng không cam lòng.

"Thật khó chịu, mỗi lần đều không bắt được cậu!"

Kiều Đa Bảo bĩu môi một cái, nghiêng mắt nhìn phải, đột nhiên thấy Chu Tích Tiệp kia dùng sức duỗi cái cổ sang bên trái, cũng nhìn không nhìn tới sân khấu, về sau liền rõ ràng nửa đứng lên xem nam sinh cao kều quất mông lên xem liền đoạt ghế, trực tiếp ngồi ở bên tay phải Chu Tích Tiệp.

Một phút đồng hồ sau, nam sinh kia đại khái là nửa ngồi mệt mỏi, liền rất dứt khoát nhấc cái mông ngồi xuống.

Ai biết cái mông không còn, cả người hắn trực tiếp ngã chỏng vó lên trời, ngã ngồi ở trên bãi cỏ, hù dọa hắn thiếu chút nữa thét chói tai, chạy đi. Phản ứng được, hắn lập tức tức giận đứng lên, khuôn mặt dữ tợn, nhìn trái nhìn phải, chính là muốn tìm ra kẻ nào trộm ghế của hắn.

Cuối cùng nam sinh cao kều ánh mắt ngừng ở trên sân trường, bên ngoài có mộtnhân viên kỷ luật đang ngồi ghế của một học sinh.

Nên biết bình thường bọn học sinh đảm bảo kỷ luật đều đứng phía sau lớp học hoặc đi tới đi lui duy trì trật tự gì gì đó, nhưng kì lạ bọn họ lại lười biếng, ngồi nhờ ghế ngồi của người khác để nghỉ ngơi, thỉnh thoảng mới đứng lên tuần tra một tý.

Kết quả là chuyện xấu, Chu Tích Tiệp hướng tới nam sinh cao kều kia, hắn cho là mình bị nhân viên kỷ luật của lớp trộm lấy mất ghế, lập tức hung thần ác sát chạy tới, cầm lấy chân ghế chính là dùng sức bẻ ra, kia học trưởng một cái không phòng bị bị mang theo ngã xuống đất.

"Mới vừa trộm ghế của lão tử! Quăng chết ngươi đi!"

Không đợi học trưởng kia nói chuyện, nam sinh cao kều không sợ hãi chút nào hung hăng nhìn trừng hắn một cái, cầm lấy ghế kia trở về đến lớp học phía sau.

Nhân viên kỷ luật cảm thấy thiếu dưỡng khí a! Thiếu chút nữa một ngụm máu oan phun ra ngoài!

Ai trộm ghế của ngươi ? Đó là của ghế của ta được hay không!? Thế nhưng còn quang minh chính đại đến đoạt của ta, giới học đệ như thế nào lại không hiểu chuyện một cách dã man như vậy a?

Hắn lại giận mà không dám nói gì, sợ nói với người khác nhưng sau đó lại bị phát hiện hắn khinh thường thất trách lười biếng.

Lần này ngồi vững tội trạng, lại chọc cho nam sinh cao kều kia trực tiếp giơ ngón giữa với hắn!

Học trưởng kỷ luật cơ hồ nghĩ muốn ‘nuốt hỏa tự sát’!

Bên này bởi vì Kiều Đa Bảo chỉ vì một cái cử động đưa tới chiến tranh, lại bởi vì sắc trời quá mờ, ở phía sau lại đang xếp hàng, không có nhiều người chú ý tới, chỉ có Chu Tích Tiệp bất đắc dĩ lắc đầu.

Bởi vì tiết mục của Triệu Nghị Nhiên là cuối cùng, đánh đàn dương cầm đối với Kiều Đa Bảo mà nói lại là một đĩa đồ ăn, không có chút nào áp lực ngồi ở bên cạnh Chu Tích Tiệp, bá chiếm điện thoại di động của cậu ta ngoạn được một trò chơi, đợi đến lúc bắt đầu tiết mục, mới ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn một tý sân khấu biểu diễn, bất quá cô xem cũng là vô dụng, vóc dáng quá nhỏ, cơ hồ đều là nhìn đầu của người phía trước.

Đầu tiên là Long Phượng Kiều chính mình thao đao tập luyện, cổ vũ khiến cho rất nhiều học sinh hô to, đem bầu không khí sớm đi lên, lại là Lâm Nguyệt Dung xuất hiện quả thực làm thầy trò toàn trường đều kinh diễm một phen.

Chỉ thấy sân khấu ánh sáng nhu hòa, vô số màu sắc rực rỡ trầm ngâm nhẹ nhàng hiện lên, quanh quẩn ở trung tâm sân khấu, mà Lâm Nguyệt Dung một thân phấn hồng, chim sa cá lặn, dài mái tóc vén lên, đơn giản mang một chút đồ trang sức, thoạt nhìn phi thường uyển chuyển lại mang chút đoan trang, xinh đẹp động lòng người. Nhìn thấy một đám nam sinh nguyên một đám đang trong thời kỳ dậy thì máu trong người sôi trào lên, con mắt bất chấp nhìn lên sân khấu.

Lâm Nguyệt Dung như nữ nhi thời cổ đại, ưu nhã ngồi xuống ở đàn tranh trước mặt, ngón tay thon dài mảnh khảnh tùy ý sờ vài cái, tiếng đàn boong boong, cầu nhỏ như nước chảy nước suối leng keng, lại như sơn cốc kia nở rộ hoa u lan, thanh âm thanh thúy dễ nghe vang vọng ở bên tai, liền ngay cả một vài giám khảo cũng rối rít gật đầu tán thưởng.

Mà dưới đài Chu Tích Tiệp bên này, Kiều Đa Bảo nghe tiếng cũng đứng lên liếc một cái, không khỏi rùng mình một cái.

Chu Tích Tiệp nghi hoặc nhìn thoáng qua trên người quần áo trên người cô, so với gấu bắc cực còn dầy và béo hơn, còn cảm giác được lạnh không? Cậu đưa tay tới nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Kiều Đa Bảo.

Ấm áp, thịt mềm nhuyễn, làn da trơn giống như trứng gà, thoáng cái không khỏi có chút ít tinh thần nhộn nhạo.

Kiều Đa Bảo vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi ngồi xuống, lắc đầu liên tục nói: "Đại mùa đông mặc được như vậy cũng không sợ lạnh, xem rathể chất của tôi còn là không đủ cường tráng hơn so với người khác nha."

Chu Tích Tiệp nghe vậy cũng ngẩng đầu quét lên trên đài một cái, lúc mới bắt đầu còn là một mảnh hờ hững lạnh nhạt vẻ mặt, nhưng lập tức như nghĩ tới điều gì, mặt mày lập tức chìm xuống, trừng mắt Kiều Đa Bảo đạo: "Cậu đi lên biểu diễn sẽ cũng không muốn mặc thành như vậy đi!?"

Kiều Đa Bảo trợn tròn cặp mắt, suy tư hồi lâu mới nói: "Ừm. . . Hình như sẽ không phải, lần trước thấy bọn họ xem qua áo quần diễn xuất, giống như không phải như thế."

"Tóm lại nếu như bọn họ muốn cho cậu mặc ít như vậy chính là không có ý tốt, cậu cũng đừng đần độn giống như người trên sân khấu kia, giống như nữ tử thanh lâu giữa gió tây phong!" Chu Tích Tiệp không yên tâm nhắc nhở. Nếu như Lâm Nguyệt Dung trên sân khấu biết được mình không sợ giá lạnh vì muốn nghênh hợp với đàn tranh, biểu hiện ra vẻ đẹp thuần mỹ của chính mình, mặc thành như vậy, lại được nghe đánh giá như vậy của Chu Tích Tiệp, phỏng đoán muốn hộc máu.

Kiều Đa Bảo như gà con mổ thóc gật đầu liên tục, "Yên tâm đi, bọn họ muốn thoát tôi mặc mỏng đi một lớp khác nào bắt tôi cởi một lớp da!!" Chu Tích Tiệp thấy vẻ mặt nghiêm nghị của cô, mới phóng tâm gật gật đầu.

Hai người châu đầu ghé tai không bao lâu, Kiều Đa Bảo liền bị thúc giục đi hậu trường chuẩn bị.

Theo vài tiết mục từ từ biểu diễn hết, tiệc tối cuối cùng đã tới kết thúc, lúc này sân khấu đột nhiên tối xuống, vài vị nam sinh nhanh chóng đưa đẩy hỏi nhau có cái gì, tâm tình đê mê, bọn học sinh bắt đầu hoan hô đứng lên, nhất là những các nữ sinh kia, tiếng thét chói tai cơ hồ muốn truyền khắp trường học.

Vài phút sau, sân khấu dần dần phát sáng lên, dưới ánh đèn vàng nhạt, Triệu Nghị Nhiên đứng thẳng mặc lễ phục trắng, cầm trong tay đàn cầm, tóc đen bóng vì dùng keo xịt mà được đứng thẳng lên, mày kiếm mắt sáng, môi mỏng khẽ mím môi, thoáng hoá trang gương mặt tuấn tú giờ phút này tuấn mỹ như thần tiên, ánh sáng chiếu rọi ở trên người hắn tỏ ra càng thêm chói mắt.

Những nữ sinh kia quả thực là không muốn sống, hét rầm lên, bởi vì Triệu Nghị Nhiên không chỉ một lần trên sân khấu biểu hiện ra tài âm nhạc hơn người thiên phú, mà lần này thế nhưng lại bỏ qua đàn dương cầm tới kéo đàn vi-ô-lông, càng thêm khiến nữ sinh đều phi thường mong đợi đứng lên.

Chu Tích Tiệp ngẩng đầu lên nhìn lướt qua Triệu Nghị Nhiên, có chút khinh thường hừ một tiếng. Lập tức cậu đưa ánh mắt nhảy vào hướng sân khấu bên kia, người ngồi trước một cây đàn dương cầm trắng, chỉ liếc mắt một cái thiếu chút nữa không chuyển được ánh mắt.

Kiều Đa Bảo lúc này mặc váy dài màu nhung trên người có nhiều trang sức lấp lánh, chân đi một đôi giày màu trắng, trên cổ quàng một chiếc khăn quàng cổ màu xanh điều, bình thường tóc đều buộc đuôi ngựa, giờ phút này mềm mại bằng phẳng khoác ở sau người, vẻn vẹn một sợi vải màu trắng tùy ý buộc thả lên tóc làm trang sức.

Cả người thoạt nhìn vừa thanh thuần như nước, vừa đáng yêu được như tuyết, khoan khoái, mắt to như thạch lam ngọc xen lẫn một chút u mê cùng giảo hoạt, toàn thân tản ra một loại tự tin lại có điểm lười biếng.

Chu Tích Tiệp không biết rõ nên hình dung loại tâm tình này như thế nào, cậu chỉ biết là từ nhỏ đến lớn người con gái ấy cuối cùng cũng đã trưởng thành xinh đẹp như pha lê, rất có loại nhà có con gái mới lớn. . . A hừ hừ! Cậu lại không phải là cha của Kiều Đa Bảo. Ừm, chính là loại cảm giác của thanh mai trúc mã khi chứng kiến người kia trưởng thành.

Bởi vì Kiều Đa Bảo chỗ ngồi không phải là trung tâm sân khấu, mà là bên trái một góc nghiêng đối người xem, hơn nữa vóc dáng cô tương đối nhỏ, cho nên phần lớn người xem cũng không thấy bộ dáng rõ rang của Kiều Đa Bảo, chỉ cảm thấy nữ sinh này tuổi phải rất nhỏ, thoạt nhìn tựa như là học sinh trung học, lại không nghĩ rằng cô có thể ngồi ở vị trí đàn dương cầm, cùng hot boy trong trường hợp tấu. Lập tức dưới đài một mảnh xôn xao, có ít nữ sinh rất ghen tị, cũng không thừa nhận vì cô có thể đuổi kịp tiết tấu của Triệu Nghị Nhiên, đàn ra khúc nhạc dễ nghe.

Nhưng bởi vì chỗ ngồi của mỗi lớp học đều là do trường quy định, lớp của Chu Tích Tiệp xếp hạng thứ ba đúng đối diện, có thể rõ ràng trông thấy Kiều Đa Bảo. Vì vậy, ngoại trừ Chu Tích Tiệp nhìn chằm chằm Kiều Đa Bảo, còn có một vài nam sinh cùng ban mỗi một người đều chảy nước miếng thấp giọng hỏi thăm đây là nữ sinh ban nào. Chọc cho Chu Tích Tiệp vốn là mặt than, mặt càng thêm tỏa hàn khí ra bốn phía.

So sánh với dưới đài khắp nơi chỉ trỏ, trên sân khấu Kiều Đa Bảo căn bản liền không để ý đến các loại chỉ trích của họ. Chỉ là nhíu lại lông mày hơi có chút mất tự nhiên, váy cứ lộng lộng sau lưng, bình thường không quá thích mặc váy, bởi vì cô thườngvận động biên độ quá lớn, váy chịu không được lăn qua lăn lại.

Mà lần này trang phục là một vị sư tỷ chộn rồi trang điểm, tựa hồ biết rõ tâm tư của Kiều Đa Bảo, cố ý cho cô trong váy còn mặc một lớp quần bó miễn cho bị lạnh.

Dưới sân khấu, Lâm Nguyệt Dung đã đi thay quần áo xong đang đứng ở đằng sau sân trường, cùng hội học sinh duy trì trật tự đứng chung một chỗ, chưa có trở lại trong lớp. Lúc này mặt cô không thay đổi nhìn lên sân khấu, hé ra còn chưa kịp tháo trang sức, nụ cười kiều mỵ không thôi, chọc cho một bên nhóm học trưởng đều thỉnh thoảng liếc trộm.

Kiều Đa Bảo thường xuyên tập luyện tư thế chào trước khi bắt đầu sân khấu từ vài học tỷ, lập tức chỉnh chỉnh tư thế, điều chỉnh hô hấp, hai tay đặt ngang trên phím đàn trắng đen. Triệu Nghị Nhiên ánh mắt sáng quắc nhìn cô một hồi, hồi lâu mới mỉm cười với cô, gật đầu ý bảo bắt đầu.

Sau một khắc, tiếng đàn dương cầm trong trẻo uyển chuyển lại thuần hậu liên miên từ từ vang lên, giống như thủy triều dần dần mở ra bốn phía, bồng bềnh trên không, quanh quẩn bên tai. Ngay sau đó vang lên tiếng vi-ô-lông thoáng trầm thấp du dương, mang theo một chút ưu thương cùng hồi tưởng, tưởng niệm, như ngày mùa thu lá rụng mà u buồn yên tĩnh, kèm theo tiếng đàn dương cầm linh hoạt kỳ ảo tuyệt vời, âm thanh hai người hợp tấu vang lên lượn lờ êm tai, lưu loát được không có một tia dừng lại cùng tạp âm.

Ở dưới sân khấu, bọn học sinh vẫn còn xì xào bàn tán thoáng cái toàn bộ đều dừng lại, mỗi một người đều có chút ít sợ hãi, rướn cổ hướng lên sân khấu xem, bắt đầu lẳng lặng lắng nghe.

Theo bối cảnh âm nhạc vang lên, vàihọc tỷ váy trắng đi lên sân khấu múa rất uyển chuyển. Mỗi một người đều phảng phất giống như tinh linh màu trắng nhẹ nhàng nhảy múa, dáng múa ưu nhã.

.

Tiếng dương cầm trong trẻo cùng tiếng vi-ô-lông ưu thương, không ngừng vang vọng trên sân khấu. Tất cả mọi người đều bị tiếng đàn mê hoặc, mang điện thoại ra chụp lại vài tấm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.