Trúc Mã Cực Sủng

Chương 23: Tiệc tối phong ba



Chu Tích Tiệp nhìn trên sân khấu, Kiều Đa Bảo giờ phút này có chút ngẩn người, cậu không chỉ một lần nghe qua Kiều Đa Bảo đánh đàn dương cầm, biết rõ từ nhỏ cô liền đàn rất khá, có thể đàn ra tiếng đàn êm tai tuyệt vời như thế đúng là cùng với tính cách hết sức bất tương phù hợp.

Nhưng giờ phút này Chu Tích Tiệp trông thấy cô- một người lẳng lặng ngồi trước đàn dương cầm kia, ánh sáng ố vàng khẽ chiếu vào trên người cô, điềm tĩnh tốt đẹp trên sườn mặt, trong nháy mắt lại cảm thấy hết thảy đều hài hòa chuẩn xác như vậy.

Đúng là như thế, bất quá ở thời điểm biểu diễn tiến hành đến một phần ba, hết thảy liền trở nên. . . Ách. . . Không có hài hòa như vậy.

Nguyên lai Kiều Đa Bảo đang đàn, ánh mắt đột nhiên bị vũ đạo ở trung tâm sân khấu hấp dẫn, bình thường học tỷ học trưởng xếp hàng luyện tập đều mặc quần áo bình thường, không có giống hôm nay thuần một sắc màu trắng trang phục như vậy, hơn nữa mỗi lần vì để sớm ăn cơm giành giật từng giây đàn xong liền tránh người, căn bản không có lưu ý xem bọn họ nhảy cái gì, mà vừa mới tùy ý thoáng nhìn liền quên chuyện mở mắt.

Ngón tay Kiều Đa Bảo vẫn còn cao siêu đánh đàn, thuần thục đàn trắng khóa đen, nhưng đầu đã bay tới bên kia sân khấu, con mắt ngơ ngác nhìn những người kia.

Mà đúng lúc biểu diễn đến đoạn cái anh đẹp trai kia có chút ít u buồn ôm một vị mỹ nữ học tỷ, thì thầm vào lỗ tai như tình nhân đang lẩm bẩm nói nhỏ, một lát sau hai người ôm chằm lại bị bức bách muốn tách ra, hai người duỗi dài hai tay, đôi mắt đẫm lệ lã chã chực khóc cùng bi thương thâm tình, lộ ra ưu thương hợp tấu với âm nhạc, một vài nữ sinh nhìn thấy đều có điểm động tình.

Kiều Đa Bảo bị hai người ôm nhau hấp dẫn, con mắt không hề chớp mắt nhìn xem, mà cô có thói quen là, một khi sa vào là đồng tử vô thần, tiêu điểm bắt đầu khuếch tán. . . .

Triệu Nghị Nhiên vốn là nhắm hai mắt lại rất là hưởng thụ kéo đàn cầm, nhưng dần dần hắn phát hiện hợp tấu tiếng đàn dương cầm mặc dù liên tục đi theo tiết tấu, nhưng thanh âm so với lúc mới bắt đầu bắt đầu yếu đi.

Hắn có chút ít nghi ngờ mở mắt ra, hướng tới Kiều Đa Bảo nhìn sang, không nhìn không biết rõ, vừa nhìn giật mình, làm hại hắn thiếu chút nữa nhảy khỏi sân khấu.

Cái kia …. Tay vô thức đánh đàn, người rúc sang một bên, hai mắt nhìn chằm chằm bên kia sân khấu. Cô ấy có ý thức được đang công khai biểu diễn hay không??

Chu Tích Tiệp nghiêng đầu nhìn về phía cô, cũng biết vì sao Kiều Đa Bảo ngẩn người thành như vậy, đối với lần này cậu cũng có chút không nói gì, đang biểu diễn mà lại thất thần chỉ có mình cô.

Triệu Nghị Nhiên trong lòng bồn chồn, vội vàng kéo cao vài âm, trong lúc nhất thời đàn vi-ô-lông âm sắc cơ hồ muốn áp đảo thanh âm đàn dương cầm, hắn nghĩ dùng cái này nhắc nhở Kiều Đa Bảo, lại không nghĩ rằng Kiều Đa Bảo vẫn như cũ bảo trì bộ dáng ngây ngô, kiên trì, chỉ là ngón tay không có ngừng. Cũng thiệt thòi là bởi cô từ nhỏ luyện đàn, thất thần cũng có thể liên tục đi theo cảm xúc của nhạc.

Triệu Nghị Nhiên trong lòng bất lực a, lại không có chút biện pháp nào, hơn nữa trên mặt còn muốn duy trì một bộ dáng bình tĩnh say mê. Tiếp tục như vậy nữa Kiều Đa Bảo còn không có đàn sai, hắn muốn đâm đầu xuống đất.

Chu Tích Tiệp nhìn phần lớn học sinh cũng bắt đầu cảm nhận đượcâm nhạc có vấn đề, bất quá hoàn hảo ở chỗ chỗ ngồi của Kiều Đa Bảo không phải là hết sức rõ ràng, hơn nữa ánh sáng cũng không phải là rất sáng, bọn họ cũng không có phát hiện Kiều Đa Bảo thất thần.

Chu Tích Tiệp nhìn lướt qua cố làm ra vẻ trấn định nhưng, không khỏi trong lòng nhìn có chút hả hê một tý.

Lập tức cậu lạnh lùng từ trên chỗ ngồi đứng lên, cầm lấy áo gió vừa rồi bởi vì hơi nóng mà cởi xuống, liền lui thẳng về phía sau vung một cái, thong thả ung dung mặc lên người, sau đó lại thản nhiên ngồi xuống.

Cả quá trình ngoại trừ đứng ở thính phòng đằng sau, bộ kỷ luật đi tới đi lui quét vài lần bên ngoài, phía trước các bạn học cũng không lưu ý.

Lâm Nguyệt Dung liền đứng ở đằng sau ban của Chu Tích Tiệp, khuôn mặt tinh xảo vô cùng, giờ phút này một tia vẻ mặt cũng không có, chỉ là ở vẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng cao to của cậu, rốt cuộc không có thấy sân khấu.

A, còn có ở trên sân khấu bạn học Kiều Đa Bảo đang ngẩn người, bởi vì sân khấu so với trên cao nhìn xuống, mà Chu Tích Tiệp lại là ‘mình tối người quen’, đột ngột đứng lên chớp mắt một cái, cô cuối cùng thanh tỉnh lại.

Kiều Đa Bảo hồi hồn, đàn dương cầm thanh âm đột nhiên thoáng cái dâng cao đứng lên, mà Triệu Nghị Nhiên lúc ấy bởi vì căng thẳng cũng cùng kéo lên một giai điệu cao vút, mà mục đích của biểu diễn chính là phần cao trào. Đoạn coa trào, mấy phen ngẫu nhiên, ngược lại khơi dậy cảm xúc của mọi người, đến cuối cùng hết thảy đều kết thúc hoàn mỹ. Sau khi chấm dứt, toàn bộ học sinh đều hoan hô đứng lên, kể cả giám khảo đều nhô lên vỗ tay nhiệt liệt.

Tiệc tối Nguyên đán kết thúc, vô dung hoài nghi, Triệu Nghị Nhiên càng thêm bị nữ sinh hoan nghênh, thậm chí có mấy nữ sinh đứng hết lên hoan hô phong thái vương tử của hắn.

Nhưng tại nơi đây mọi người truyền tai nhau: Triệu Nghị Nhiên ưu ái học muội Kiều Đa Bả cao nhất o, hai người ở tiệc tối nguyên đán cùng hợp tấu được gọi là ‘đàn cầm dây cung cùng kêu’, ông trời tác hợp cho, là danh xứng một đôi.

Đối với hot boy Triệu Nghị Nhiên cùng ai đó có cử chỉ thân mật, loại tin đồn này trước đã nháo qua mấy lần, bất quá mỗi một lần Triệu Nghị Nhiên đều sẽ chủ động uyển chuyển nói vài lời làm sáng tỏ, vừa không làm thương tổn tới nữ sinh có tin đồn, cũng không có ảnh hưởng đến hình tượng bản thân. Nhưng lúc này đây, vị vương tử hot boy này thế nhưng một câu nói cũng không nói, mấy lần có người ngẫu nhiên gặp được hắn hỏi thăm cũng chỉ là khẽ mỉm cười, không có bất kỳ giải thích nào, có chút làm cho người ta chỉ trích.

Có nhân bởi vậy mà kết luận, Triệu Nghị Nhiên đã cùng học muội cao nhất Kiều Đa Bảo --- ở cùng một chỗ! ! ! !

Nghe được tin tức này khó chịu nhất bất quá là Mạc Lam, tay của cô nắm thật chặt , tiệc tối phấn khích cùng tiếng vỗ tay vốn là cô cùng Triệu Nghị Nhiên cùng nhau có được, mà bây giờ cùng hắn dính scandal cũng phải là chính cô- Mạc Lam mới đúng. Nghĩ trước kia để có thể cùng đứng trên cùng sân khấu với hắn, cô đã gian nan cỡ nào, tưởng hắn đối với mình hơi chút có cảm tình. Nhưng hiện thời, tất cả đều thua ở trên người con bé béo ú này, vậy làm sao có thể cam tâm đâu?

Làm một người khác trong cuộc- Kiều Đa Bảo, nghe được chuyện gì cũng đều tai trái truyền tai phải, không biết lại khiến tình huống càng thêm ái muội, căn bản không biết rõ phát sinh tình huống gì, như cũ tự tại, tiêu dao. Về sau còn hết sức thản nhiên tiếp nhận lời mời của Triệu Nghị Nhiên, cùng Long Phượng Kiều đi ăn.

Kết quả là vừa chạm mặt liền càng thêm làm cho người ta chỉ trích xế chiều sau khi tan học, Kiều Đa Bảo và Long Phượng Kiều cùng nhau đi nhà cầu, lúc đi ra lại bị vài người chận.

Lúc này nhà vệ sinh trống rỗng cũng chỉ có Kiều Đa Bảo cùng Long Phượng Kiều, cùng với mấy nữ sinh đang đứng chặn trước cửa.

Cầm đầu là một người mặc quần soóc ngắn cùng T-shirt lộ vai, móng tay thoa sáng long lanh, tóc ngắn, vẻ mặt kiêu căng lại khinh bỉ nhìn chằm chằm Kiều Đa Bảo.

"Mày chính là Kiều Đa Bảo?"

Kiều Đa Bảo vẫn không rõ tình huống, không hiểu ra sao liền ngẩn người, một bên Long Phượng Kiều liền gào to.

"Mày là ai, dám chặn chúng ta! ?"

"Sớm liền nghe nói chúng mày hết sức lớn lối, ngay cả Mạc Lam cũng hết cách với mày, đáng tiếc a, tỷ không phải là như nó, kia tự tác thanh cao, từ trước đến nay thủ đoạn cường ngạnh." Tóc ngắn mỹ nữ lại lần nữa khinh miệt cười một tiếng.

"Nghe, cách xa Triệu Nghị Nhiên xa một chút!"

Kiều Đa Bảo còn là nửa hiểu nửa khôn , bất quá trực giác mách bảo là bọn họ đến khiêu khích trước, đầu tiên là một Mạc Lam, hiện tại lại một người không biết rõ tên gì. Đều nói hồng nhan họa thủy, kỳ thật cần phải dùng ở trên thân nam sinh a.

Long Phượng Kiều liền biết rõ ràng là chuyện gì xảy ra, biết là Triệu đại hot boy ong ong bướm điệp ghen tị đến đây cảnh cáo, bất quá cô thấy chuyện như vậy, chẳng những không sợ hãi bọn họ nhiều, còn mơ hồ có chút ít hưng phấn, kỳ thật cô cùng Kiều Đa Bảo tính cách cũng rất giống nhau.

"Mày là cái gì của Triệu học trưởng nha? Bạn gái sao?" Kiều Đa Bảo nháy hai mắt trong suốt, nghiêm trang hỏi.

Tóc ngắn mỹ nữ kia trên mặt cứng đờ, lập tức ánh mắt trở nên có chút ít hung hãn đứng lên,

"Mày quản tao với anh ấy có lien hệ gì làm cái gì, chỉ cần nhớ kỹ lời của tao, cách anh ấy xa một chút, nếu không tao có thể cho chúng mày khóc khô, cút ra khỏi cái trường này!"

Nghe vậy Kiều Đa Bảo mặt trầm xuống, trong lòng ngọn lửa phủi đất liền bất chấp bùng cháy, mặc dù mặt ngoài nhu thuận ngây ngốc manh, nhưng điều kiện tiên quyết là không có người chọc tới cô. Nha , không phải người ta còn xen vào việc của người khác, lại còn dám uy hiếp cô, quả thực là đến đòi được đánh.

Long Phượng Kiều càng thêm nóng nảy, từ trước đến nay miệng không che đậy lập tức mắng chửi người,

"Tao dựa vào! Tao ăn cá muối lớn như vậy vẫn chưa có người nào dám bảo ta cút ra khỏi trường học! Mày trông như rễ hành a, quản như vậy còn không bằng trực tiếp tìm Triệu học trưởng thổ lộ, mặt dày mày dạn cầu người khác nhường danh bạn gái cho mày a!"

Tóc ngắn mỹ nữ kia viền mắt trừng như đại quỷ, sắc mặt xanh lét trắng bệch một khối bạch, ngón tay Long Phượng Kiều, tức giận đến thiếu chút nữa nói không ra lời.

Kiều Đa Bảo con mắt cũng trừng lớn, có chút ít sững sờ nhìn bạn cùng bàn nổi đóa ngồi thật sự là thật lợi hại, lời nói đả kích người khác, so với động thủ đánh người còn có tác dụng hơn.

"Đem hai con này vào trong, tao cào vài cái rồi nhốt trong nhà vệ sinh luôn!"

Tóc ngắn nữ sinh cực kỳ tức giận, chỉ huy mấy nữ sinh phía sau đồng loạt xông lên, chuẩn bị động thủ dạy dỗ một tý.

Vốn là vọt ở phía trước Kiều Đa Bảo mắng chửi người, Long Phượng Kiều vừa nhìn trận thế, lập tức mặt liền biến sắc, vèo trốn đến đằng sau Kiều Đa Bảo.

Kiều Đa Bảo mặt không đổi sắc, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn bổ nhào về phía trước mà lên, bắt lấy hai tay của hai nữ sinh vừa định xông lên, uốn một cái đưa liền đem người quăng ra ngoài, sau đó, hai nữ sinh lập tức ngã xuống đất, hét rầm lên, cả cái quá trình cũng chưa tới một phút.

Lại thêm hai cái vòng qua vai và hai quả đấm nhỏ, chỉ nghe thấy Long Phượng Kiều ở phía sau gào khóc khiển trách. Kiều Đa Bảo vung tóc đuôi ngựa, lui về phía sau vừa nhìn, con mắt không khỏi trừng lớn, cái miệng nhỏ nhắn trực tiếp hình chữ 'o '.

Chỉ thấy Long Phượng Kiều trên mặt bị bắt một tý, nhưng giờ phút này cô một bên hùng hùng hổ hổ, một bên dùng hai tay cầm lấy tóc ngắn của nữ sinh, sau đó dưới chân mãnh liệt đạp bụng của cô.

Nữ sinh tóc ngắn kia cũng không phải là dễ trêu, cũng níu lấy cổ áo Long Phượng Kiều, liền mạnh mẽ dùng móng tay bén nhọn đi cào mặt của cô.

Kiều Đa Bảo ngẩn ngơ, điều này chẳng lẽ chính là nữ sinh vụng trộm đánh nhau? Điều này cũng. . . Quá thảm thiết, quá khó nhìn đi!

Dù sao nữ sinh tóc ngắn kia tuổi so với Long Phượng Kiều lớn hơn, khí lực cũng lớn hơn, nảy sinh tội ác muốn tát mạnh vào mặt Long Phượng Kiều, Kiều Đa Bảo tiến lên một phát bắt được tay của cô, chính là nhẹ nhàng bẻ.

Răng rắc --- trật khớp.

"A a a a a!"

Lập tức nữ sinh kêu thảm thiết triệt để truyền khắp cả tầng lầu.

Dạy bảo.

Thầy chủ nhiệm cùng chủ nhiệm hai lớp đều là vẻ mặt âm trầm cộng thêm mặt tràn đầy khiếp sợ.

Nhìn cô ta ngồi trên ghế mặt mũi bầm dập, khóc sướt mướt, nhìn lại một chút đứng hai bên thấy thế nào họ cũng giống như học sinh trung học cao nhất, một người mặt mày hốc hác ánh mắt dữ tợn, đầu tóc rối bời, một người vẻ mặt vô tội lông tóc lại không hao tổn gì.

Vài lãnh đạo não đều lớn, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra nha, theo mấy nữ sinh cấp ba khóc lóc kể lể chính là tiểu nữ sinh vẻ mặt vô tội trước mắt đánh bọn họ.

Hơn nữa cha của nữ sinh tóc ngắn vừa rồi lập tức chạy tới, phát hiện con gái của mình cánh tay bị trật khớp, giận tím mặt la hét nói nhất định đem này hai nữ sinh khai trừ khỏi trường học. Thầy chủ nhiệm càng thêm nhức đầu, bởi vì nữ sinh tóc ngắn kia tuy gia trưởng nhưng là trùm bất động sản, hàng năm đều có quyên góp một khoản khoản cấp trường học, vậy nên con gái của lão hỗn được nước gió bắt đầu thổi sinh, vậy nên vạn nhất xử lý không làm đắc tội bọn họ, sẽ bị tổn thất liền. . .

Kiều Đa Bảo cùng Long Phượng Kiều bị phạt đứng ở một bên, vốn là các cô liền đang chờ trường học đem sự tình làm rõ, đem công bằng ra xử lý, lại không nghĩ rằng hiệu trưởng và lãnh đạo- bọn họ cung kính cùng cha của nữ sinh tóc ngắn kia thấp giọng đang nói gì đó, căn bản là không để ý tới các cô, còn có nữ sinh tóc ngắn kia đang khóc lóc trong lòng cha, càn quấy mà đem tất cả trách nhiệm đều đẩy ở trên người Kiều Đa Bảo.

Vì vậy, Long Phượng Kiều lại dẫn đầu bộc phát.

"Bây giờ lão tử đành phải liều mạng." Long Phượng Kiều sờ soạng đem vết thương trên mặt, trong mắt hung quang đại thịnh, cành cạch từ trong túi quần lây ra điện thoại, nghe điện thoại liền sặc vị thuốc nổ, mười phần la ầm lên.

"Cha nha! Con gái của cha ở trường học bị khí dễ! Có ai không!"

"Cái gì? Con nhàn rỗi không có chuyện gì lại đi gây chuyện?! Nhà kia đâu?Con mau thông báo cho bọn họ đến!. . . Ai nha, nhà mình với nhà bọn chúng còn không phải như nhau sao. Gọi bọn họ đến, được rồi, các con mau nhanh lên đi."

Long Phượng Kiều sau khi cúp điện thoại, lập tức thần khí mười phần, hung dữ nhìn chằm chằm nữ nữ sinh tóc ngắn, rồi sau đó khinh miệt nhìn ai đó đang giả tạo trong lòng cha, tựa hồ đang kết luận điều kiện nhà của hai người công lại không bằng gia cảnh của cô ta.

Kiều Đa Bảo còn là duy trì một bộ ngây ngốc, mắt to đang nghiêng mắt nhìn phải, thỉnh thoảng còn ngáp một cái, vẻ mặt lười biếng được không có một vẻ khẩn trương, tựa hồ căn bản cũng không biết chuyện này có nhiều nghiêm trọng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.