Trúc Mã Cực Sủng

Chương 31: Nghỉ hè



Kỳ nghỉ hè, Chu Mạch trở lại, nhưng Chu Huyền không có trở về.

Tiểu tử Chu Mạch kia năm thứ tư đại học, đã có thể bắt đầu thực tập, cha Chu có nghĩ thầm cho hắn đi công ty hỗ trợ, nhưng là Chu Mạch học chuyên y học, hắn không thích việc buôn bán hay một loại hoạt động thương nghiệp, bởi vậy cha Chu cũng không có biện pháp miễn cưỡng hắn, Chu Huyền to con cũng đừng hy vọng hắn có thể thừa kế cái gì gia nghiệp, vì vậy đành phải đem hy vọng ký thác vào trên người Chu Tích Tiệp, bất quá Chu Tích Tiệp mới học trung học, rất nhiều thứ tạm thời cũng định không xuống.

Kiều Đa Bảo biết được phụ mẫu cơ hồ đến cuối năm mới có thể trở về, thoáng cái vươn thẳng đầu, miễn bàn có nhiều thất vọng, một bộ dáng không chút nào che dấu u oán, cơ hồ toàn bộ thế giới mọi người đều nhìn ra được cô có nhiều khổ sở.

Bất quá mọi người cũng lý giải, mỗi người đều nhớ biện pháp dụ dỗ cô vui vẻ. Dương Yên còn làm nhiều thịt cá mà cô thích ăn.

Hoàn hảo là Kiều Đa Bảo cũng chỉ thất vọng một hồi liền khôi phục lại, cũng không biết là quên mất chuyện phát sinh vừa rồi, kết quả đã thành thói quen như vậy. Dù sao cơm tối cô liên tiếp ăn ba bốn chén cơm, uống năm sáu chén canh.

Kiều Đa Bảo gần nhất ham mê phim bom tấn Hollywood (tốc độ cùng tình cảm mãnh liệt), vì vậy liền gọi ông ngoại từ nước ngoài mua cho máy chơi game đua xe.

Làm cho cô vừa đến thời gian nghỉ liền cả ngày lẫn đêm đều đua xe, một bên bão táp xe, một bên dùng tiếng Anh bô bô không biết kêu loạn cái gì.

Bình thường Chu Mạch không có về nhà, Kiều Đa Bảo và Chu Tích Tiệp cùng nhau chơi đùa, hiện tại Chu Mạch trở lại, dĩ nhiên là lần lượt không chơi cùng Chu Tích Tiệp. Chu Tích Tiệp mặc dù mặt ngoài mặt lạnh không nói gì, nhưng thiếu niên rối loạn trong lòng sớm liền điên cuồng mắng Chu Mạch.

"!"

Kiều Đa Bảo phanh xe một cái nhưng không thănhf, đụng ra đường băng, sau đó giống như mơ hồ hẹn trước nghe thấytiếng điện thoại di động của côrung trời vang lên.

Kiều Đa Bảo không quan tâm ngó ngàng, đang muốn gào to muốn Chu Mạch chơi lại từ đầu, sau đó Chu Tích Tiệp cầm lấy điện thoại di động của cô vẻ mặt không kiên nhẫn xuất hiện ở trước mặt.

"Điện thoại của cậu! Vang lên đã lâu, làm cho lỗ tai đều muốn điếc!"

Gặp Chu Tích Tiệp vẻ mặt ghét bỏ, Kiều Đa Bảo hướng phía cậu ta le lưỡi một cái liền nhận lấy điện thoại di động đón nghe.

Vài phút sau, Kiều Đa Bảo vẻ mặt uể oải thở dài, sau đó đứng lên cầm di động chuẩn bị ra ngoài.

Chu Mạch nghi hoặc hỏi: "Em đi đâu nha, không chơi nữa ?" Lập tức hắn liền cười giống như hồ ly , "Tiếp theo, nhường em thắng thượng một ván, như thế nào?"

Kiều Đa Bảo trừng mắt liếc hắn một cái, "Ai muốn anh nhường cho! Em hiện tại có một bạn học nói muốn tới chơi, em ra đón người chứ đi đâu! Hừ, chờ em trở lại, nhìn em di chuyển cho anh xem!"

Kiều Đa Bảo đi rồi, Chu Mạch liền nhìn chằm chằm một bên Chu Tích Tiệp đang đọc sách, cười đến có chút ít ý tứ sâu xa. Hắn vẫy vẫy tay, giọng nói lôi kéo giống hoàng đế: "Đến đến, lão Tam, chúng ta đến so với một ván, ca ca di chuyển cho em xem xem."

Chu Tích Tiệp lạnh lùng liếc hắn một cái, bất quá nghĩ lại, liền khóe miệng ngoéo một cái, vui vẻ tiếp nhận khiêu chiến.

Mười mấy phút sau.

"Shit!"

Chu Mạch vốn là dương dương đắc ý, gương mặt tuấn tú có chút khó coi, anh cứng ngắc buông ra tay lái, vẻ mặt âm trầm nhìn chằm chằm Chu Tích Tiệp.

Xe của anh bị Chu Tích Tiệp liên tiếp nhiều lần di chuyển xinh đẹp đụng phải liểng xiểng, cuối cùng bị kéo ra quảng đường dài mới đến điểm cuối.

Chu Tích Tiệp chống tay lái, khinh thường lườm anh, cuối cùng thập phần bình thản nói một câu: "Cần em lại di chuyển một lần cho anh xem sao?"

. . .

Kiều Đa Bảo một đường chạy chậm đến cửa lớn ngoài cư xá, xa xa liền trông thấy Lâm Nguyệt Dung nhấc theo vài túi to đóng gói lễ phẩm tinh mỹ, duyên dáng yêu kiều đứng ở ven đường, mấy người đi đường đều bị cô hấp dẫn sự chú ý.

Kiều Đa Bảo vừa đi gần, một bên hồi tưởng lại mấy ngày hôm trước sự, lúc ấy Lâm Nguyệt Dung nói trong ngày nghỉ nghĩ đến muốn tới nhà cô chới. Mới vừa lúc mới bắt đầu Kiều Đa Bảo vẫn có chút giật mình, nhưng trở ngại là ăn thật nhiều đồ của người khác, cũng không tiện cự tuyệt.

Bất quá trong nhà của cô ngoại trừ bảo mẫu định kỳ quét dọn, căn bản cũng không có người, vì vậy Kiều Đa Bảo liền trực tiếp nói cho cô ấy tình huống nhà của mình, hơn nữa bản thân là liên tục ở tại trong nhà Chu Tích Tiệp.

Bất quá không nghĩ tới Lâm Nguyệt Dung chẳng những không có kinh ngạc, hơn nữa tựa hồ hết sức là hiểu biết.

Nụ cười của cô có chút ít ý tứ hàm xúc không rõ giải thích, "Mới trước đây sáu tuổi, năm ấy tớ đi qua một lần Chu gia, cậu lúc ấy khả năng không nhớ rõ, ba của tớ cùng ba của Chu Tích Tiệp trên phương diện làm ăn hợp tác, vốn là chúng ta nên thường xuyên đến thăm, bất quá ba của tớ công tác bề bộn nhiều việc, không thể rút ra thời gian, cho nên tớ nghĩ thừa dịp lần này ngày nghỉ cơ hội đi thăm dì Dương một tý. Nhưng là một mình tớ tùy tiện tiến đến, lời nói có chút ít khách khí, chẳng qua nếu như tớ làm bạn học của cậu, có thể sẽ thích hợp hơn."

Lúc ấy Kiều Đa Bảo như lọt vào trong sương mù, nghe xong, tiêu hóa được một lúc sau mới thình lình toát ra một câu nói như vậy, "Vậy mục đích chủ yếu không phải đi chơi cùng tớ, mà là đi thăm Chu gia?"

"Phốc!"

Lúc ấy Long Phượng Kiều liền liên tục ngồi ở bên cạnh Kiều Đa Bảo 'Mắt lạnh dự thính', đúng lúc lại ở miệng to ăn bánh miệng to rồi uống sữa tươi, nghe được Kiều Đa Bảo như vậy trực tiếp một câu nói, lập tức lại một ngụm khí phun ra một miệng sữa.

Kiều Đa Bảo bị hành động của cô mà cả kinh, vội vàng đến gần đến kinh ngạc không thôi gào to , "Kiều a, cậu làm như nào lại như vậy ?"

"Khụ khụ. . ." Long Phượng Kiều miệng đầy thức ăn bên trong, cuồng khụ không thôi.

Lâm Nguyệt Dung bị lời nói của Kiều Đa Bảo làm cho chút lúng túng, sắc mặt trắng bệch, trong nội tâm mơ hồ có một tia tức giận ý, mặc dù trong lòngđích xác là mục đích như vậy, nhưng bị người khác trực tiếp bóc trần quả thực khó chịu.

Lâm Nguyệt Dung đành phải miễn cưỡng cười một tiếng: "Tớ vốn là muốn đi tới nhà cậu chơi nha, bất quá nếu là cậu ở tại Chu gia, tớ cũng chỉ phải đi Chu gia tìm cậu chơi đó sao, thuận tiện người trong nhà ai tớ cũng biết, thuận tiện đến thăm cũng hết sức bình thường nha."

Nghe vậy, Kiều Đa Bảo cũng cảm thấy là như vậy, chỉ gật đầu nhẹ, nói là đến lúc đó đến liền gọi điện thoại cho cô. Nghỉ, trở lại Chu gia, cô đã cùng Dương Yên nói một tiếng, sẽ có bạn học đến thăm.

Vì vậy, Kiều Đa Bảo dẫn Lâm Nguyệt Dung vào Chu gia, liền để cô cùng Dương Yên và cha Chu huyên thuyên cả chiều, mà chính cô lại lần nữa trở về vào trong phòng, cùng Chu Mạch lại lần nữa chơi đua xe.

Trong lúc Chu Mạch hỏi: "Em tại sao không đi chào hỏi bạn học của em?"

Kiều Đa Bảo nháy mắt một cái, không nháy mắt nhìn chằm chằm màn hình, nghe vậy đầu cũng không quay lại: "Cô ấy là tới thăm chú Chu cùng dì Dương."

"Chậc chậc, còn tưởng rằng bạn học tốt của em. Ừm, ngươi bạn học kia như thế nào anh lại cảm thấy có chút nhìn quen mắt." Chu Mạch lầm bầm lầu bầu.

Một bên Chu Tích Tiệp đang gắn mô hình, nghe vậy hảo tâm nhắc nhở: "Mới trước đây năm em sáu tuổi ấy, đại ca thay quần áo bị cô ấy xem sạch."

"Nha. . ." Chu Mạch bừng tỉnh đại ngộ, "Nguyên lai là tiểu nữ lưu manh kia!"

Lâm Nguyệt Dung đúng lúc nói với Dương Yên, nghe nói bọn họ đều ở lầu hai chưoi liền trực tiếp lên đây, không nghĩ tới đúng lúc vừa vào cửa liền nghe đến Chu Mạch nói, lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt, rất là lúng túng.

Như thế nào, hai huynh đệ này đối với mình ấn tượng đều dừng lại khi còn bé, một hồi trong sự cố nha, chẳng lẽ không nhìn thấy hiện tại cô cũng lột xác như hoa sen mới nở sao, như thế nào lại bị treo cùng móc với nữ lưu anh? Lúc ấy cũng chính là tuổi quá nhỏ, nhất thời tìm nhầm gian phòng đúng lúc bắt gặp Chu Huyền đang thay đồ mà thôi, hơn nữa lúc ấy cô cũng còn không có thét chói tai, Chu Huyền liền hô to nói cô vô lễ.

Chu Mạch ngẩng đầu vừa thấy Lâm Nguyệt Dung đứng ở cửa, tự biết lỡ lời, vội vàng hướng về phía nàng gật đầu nhẹ chào, hỏi xong liền nhanh chóng tránh người.

Chu Tích Tiệp chốc lát cất kỹ mô hình vừa gắn, cũng lạnh lùng tránh người.

Kiều Đa Bảo trong lúc nhất thời không có người cùng cô đua xe, không có biện pháp liền kéo Lâm Nguyệt Dung đến cùng nhau chơi.

Lâm Nguyệt Dung thấy bình thường là nam sinh chơi trò chơi, trong lúc nhất thời có chút thao tác ngốc, Kiều Đa Bảo bởi vì cùng một người kém cỏi, cùng nhau chơi đùa cuối cùng liên tiếp mấy lần đều thắng, tâm tình thật tốt, cười híp mắt vỗ vỗ bả vai của cô: "Cậu rất tốt, về sau cùng nhau chơi nha."

Lâm Nguyệt Dung trong lòng phỉ nhổ, đây cũng không phải là nhà Kiều Đa Bảo, cô ta lại không phải là chủ nhân, dựa vào cái gì ‘cây ngay không sợ chết đứng’ mời mọc cô đến Chu gia chơi? Vừa mới cùng dì Dương và chú Chu tán gẫu được thật vui, về sau liền tính muốn tới thường xuyên, còn phải dùng tới Kiều Đa Bảo sao.

Ừm, đây là điển hình của việc qua sông rút ván, mọi người đều đã học.

Lâm Nguyệt Dung trong lòng phỉ nhổ, nhìn mô hình game lớn như vậy nhất định là đắt tiền. Bất quá vừa nghĩ tới gia cảnh Chu gia, có thể mua một cỗ máy chơi game tử cũng hết sức bình thường, lại căn bản sẽ không nghĩ tới chỉ cần là là Kiều Đa Bảo ra lệnh một tiếng, ông ngoại trực tiếp cho vô ích chở tới đây.

Cơm tối bầu không khí hết sức hòa hợp, Dương Yên bởi vì khách tới nhà liền làm rất nhiều món ăn, một nhà cũng khó được tụ tại cùng nhau cuối cùng ăn xong một bữa cơm.

Kiều Đa Bảo bởi vì đi nhà vệ sinh, sẽ không có kịp thời như bình thường giúp Dương Yên bưng bát đũa đi ra, ngược lại nhường cho Lâm Nguyệt Dung chiếm được cơ hội này, Lâm Nguyệt Dung phi thường hiểu chuyện đi làm trợ thủ cho Dương Yên, đạt được lời khen của Dương Yên, có chút ít đắc ý nhìn Kiều Đa Bảo một cái, lại bí mật mắt liếc Chu Tích Tiệp.

Lâm Nguyệt Dung tiểu cử động bị mới vừa rửa xong tay đi ra bị Chu Mạch nhìn ở trong mắt, ánh mắt nhìn về Chu Tích Tiệp cùng Lâm Nguyệt Dung không ngừng quét đi quét lại, hồ ly khóe miệng khơi gợi lên, thoáng cười moojy cái không rõ ý tứ hàm xúc.

Kiều Đa Bảo thoải mái nhàn nhã đi qua bên cạnh anh, đi vào bước sau mới có hơi bừng tỉnh lùi lại trở lại, vẻ mặt quái dị nhìn Chu Mạch, thọt cánh tay của anh hỏi: "Anh như thế nào lại từ nhà vệ sinh ssi ra cười đến quỷ dị như vậy?"

". . ."

Lúc ăn cơm, Kiều Đa Bảo thói quen ngồi ở vị trí của cô, mà Chu Mạch liền đoạt trước một bước ngồi ở chỗ ngồi của Chu Tích Tiệp.

Bình thường bọn họ cùng nhau lúc ăn cơm, trước kia đều có thứ tự, chính là từ cha Chu bắt đầu một hai, ba, tứ xếp hàng xuống ngồi, Chu Tích Tiệp ngồi ở thứ ba, Đa Bảo tự nhiên là ngồi ở thứ tư, sau đó một vòng đến vừa lúc là Chu Tích Tiệp ngồi ở bên trái cô, Dương Yên ngồi ở bên phải.

Mà bây giờ Chu Mạch ngồi ở vị trí của Chu Tích Tiệp, Chu Tích Tiệp nhàn nhạt liếc một cái sau, ngồi xuống ở vị trí thứ hai.

Lúc này Lâm Nguyệt Dung vừa lúc là ngồi ở vị trí của Chu Huyền, kề bên Chu Tích Tiệp, chưa từng ngồi cùng một chỗ với Chu Tích Tiệp gần như vậy, Lâm Nguyệt Dung trong lòng có chút kích động nho nhỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.