Trúc Mã Cực Sủng

Chương 35: Oanh oanh liệt liệt thổ lộ



Một giây sau, Kiều Đa Bảo nhìn lại Lâm Nguyệt Dung, ánh mắt cũng đã thay đổi.

"Cậu ấy đối tốt với tôi, tôi tự nhiên biết rõ, về phần tôi cảm giác được hay không trong đó có hàm nghĩa kia, là chuyện của chúng tôi. Cậu hôm nay nói những lời này, tôi sẽ không để ở trong lòng, bởi vì chúng ta không còn là bạn bè nữa."

"Tôi cho tới bây giờ cũng không có đem cậu làm bạn bè, chỉ là lợi dụng cậu đến gần Chu Tích Tiệp mà thôi."

"Nhìn ra được, cho nên tôi cũng vậy không có thật sự đem cậu trở thành bạn."

Lâm Nguyệt Dung phẫn hận muốn đả kích cô, lại không nghĩ rằng Kiều Đa Bảo căn bản là không quan tâm, cô ấy nhàn nhạt liếc cô một cái, đầu cũng không quay lại đi, để lại Lâm Nguyệt Dung không ngừng đứng ở đàng kia.

Vội vàng gấp rút xuyên qua sân trường, Kiều Đa Bảo trong lòng rất loạn, trực tiếp nhấc chân liền hướng tới ký túc xá của Chu Tích Tiệp chạy đi. Nhưng mà ở trên nửa đường gặp được vài nữ sinh giống như là bạn học cùng lớp, trong đó một nữ sinh tóc mái chỉnh tề nâng một hộp chocolate, nhìn thấy Kiều Đa Bảo lúc hai mắt tỏa sáng, lập tức phất tay hướng cô nói.

"Kiều Đa Bảo!"

Kiều Đa Bảo sững sờ, bước chân ngừng lại, nghiêng mắt nhìn nhìn cũng không biết là ai đang gọi cô.

Nữ sinh kia bất đắc dĩ, đành phải nâng đồ đi đến, có chút ít mất tự nhiên hỏi, "Kiều Đa Bảo, nghe nói cậu cùng Chu Tích Tiệp là hàng xóm?"

Kiều Đa Bảo không rõ chuyện gì gật gật đầu.

"Kia. . . Cậu có thể hay không giúp tôi đem cái này chuyển giao đến cậu ấy?" Nữ sinh xinh đẹp vẻ mặt ngượng ngùng cầm trong tay chocolate đưa lên phía trước, sau lưng mấy nữ sinh xô đẩy cười ầm lên.

Kiều Đa Bảo lăng lăng nhìn cái hộp tinh xảo trước mắt, trước cô ấy cũng có thấy nữ sinh ở trước mặt đem một chút tiểu lễ vật đưa cho Chu Tích Tiệp, bất quá cậu ta lại nhìn cũng chưa từng nhìn vượt qua liền đi, chớ nói chi là nhận. Ban đầu cô còn cười cậu không cần mới phí phạm, kết quả lại bị cậu hung hăng trừng.

"Cậu thích cậu ta?" Kiều Đa Bảo thu hồi ánh mắt trên cái hộp, không có nhận.

Nữ sinh xinh đẹp ngẩn ra, lập tức có chút ít ngượng ngùng xấu hổ cười, nữ sinh bên cạnh chen miệng nói: "Đương nhiên là thích mới đưa cậu ấy chocolate nha, cậu như thế nào đần như vậy." Nữ sinh xinh đẹp không có phản bác, hiển nhiên là chấp nhận.

Kiều Đa Bảo gật đầu nhẹ, đem chocolate kia đẩy trở về, "Tôi hiểu được, bất quá các cậu không cần đưa."

"Tại sao vậy?" Nữ sinh xinh đẹp nghi hoặc.

"Bởi vì cậu ấy không thích cậu."

"Cậu dựa vào cái gì nói Chu Tích Tiệp không thích tôi? Cậu lại là cái gì của cậu ấy?" Nữ sinh kia lập tức tức giận, có chút ít khinh thường nhìn Kiều Đa Bảo, một bên nữ sinh cũng rối rít phụ họa.

Kiều Đa Bảo thẳng tắp nhìn xem, đột nhiên toàn thân tản mát ra một cảm giác trên cao nhìn xuống ngang ngược, cùng bộ dáng bình thường ngơ ngác khác nhau rất lớn.

"Bởi vì, bắt đầu từ hôm nay, tôi chính là bạn gái của cậu ấy."

Kiều Đa Bảo vượt qua những nữ sinh kia đang trợn mắt há hốc mồm mặt mũi tràn đầy không tin, không quan tâm ngó ngàng trực tiếp một đầu xâm nhập nam sinh ký túc xá lâu.

Trong lòng hết sức tức giận, trong vòng một ngày thế nhưng có hai nữ sinh ở trước mặt cô bày tỏ yêu say đắm cùng thích đối với Chu Tích Tiệp, thật coi cô không tồn tại đúng không, nghĩ nhúng chàm thanh mai trúc mã của cô đúng không, tốt lắm, tôi hiện tại liền đem Chu lão tam biến thành vật sở hữu của tôi!

Cô thừa thế xông lên lầu năm, lần lượt tìm kiếm Chu Tích Tiệp trong ký túc xá, các nam sinh cả kinh, chỉ mặc quần lót ở hành lang đi lang thang nguyên một đám thét chói tai, che lấy đũng quần chạy trở về ký túc xá.

"Chu Tích Tiệp ở đâu?" Kiều Đa Bảo kéo lấy một nam sinh chỉ mặc quần ngắn bốn góc cùng áo lót màu trắng đổ ập xuống lại hỏi.

"Ở đây. . . Ở 501. . ." Nam sinh kia nơm nớp lo sợ trả lời, tâm muốn nói những thứ nữ sinh này thật sự là điên khùng, ở phòng học chờ, ở dưới ký túc xá chận cũng coi như xong, hiện tại lại còn có trực tiếp xông vào ký túc xá bắt bớ người khác, thật là làm cho người ta. . Hâm mộ tiểu tử kia.

"501. . . 501. . . 501!" Kiều Đa Bảo đi qua nguyên một đám tìm, cuối cùng tìm đúng rồi liền đầu đâm vào, lập tức căn ký túc xá kia lại là một trận thất kinh quỷ kêu sói tru.

Kiều Đa Bảo lần lượt nhìn lướt qua giường chiếu, lại không có trông thấy Chu Tích Tiệp bóng người, chỉ có vài nam sinh áo rách quần manh há miệng run rẩy liếc cô, tựa hồ cô là đầu sói lang xông vào một đám tiểu bạch thỏ trong ổ.

Người đi nơi nào ? ?

Kiều Đa Bảo thở phì phò, hung hăng nhíu lại lông mày, có chút ít tức giận hỏi nam sinh cách người gần nhất, "Nói! Chu Tích Tiệp ở đâu?!"

Nam sinh thấp bé kia che lấy đũng quần, tay run run chỉ hướng phòng tắm chỉ một cái, Kiều Đa Bảo lập tức nhấc chân sải bước hướng kia đi đến.

"Bạn học. . . Tiểu Tiệp. . . Tiểu Tiệp đang tắm." Nhất danh cùng Chu Tích Tiệp quan hệ tương đối tốt, nam sinh cố gắng muốn cứu vãn sự trong sạch của cậu ta.

Bất quá Kiều Đa Bảo đã sớm hai lỗ tai không nghe thấy xung quanh căn bản cũng không có để ý tới, đi đến cửa phòng tắm liền trực tiếp hướng vào bên trong.

Nhưng lúc này, cửa lại đột nhiên từ bên trong mở ra, Kiều Đa Bảo đụng vào cái vô ích, liền cả người nhào vào, trực tiếp áp chế một người ở trên thân.

Hai con mắt tương đối ái muội hơi thở lặng lẽ mà nhìn, Chu Tích Tiệp tóc ướt chèm nhẹp, trên người trần truồng, phía dưới chỉ mặc cái quần lót, cậu cúi đầu nhìn xem Kiều Đa Bảo đâm vào trên người mình, ngoại trừ vừa mới bắt đầu kia trong tích tắc kinh ngạc cùng lúng túng, liền dần dần khôi phục bình tĩnh, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm người trong ngực.

Kiều Đa Bảo ngước lên đầu, mắt to lăng lăng nhìn xem Chu Tích Tiệp hai tròng mắt thâm thúy màu đen, gương mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng, tóc ngắn mất trật tự mà thấm ướt còn nhỏ nước, cánh tay cường kiện hữu lực ôm eo của cô.

Tim đập được thật nhanh, không trách được những nữ sinh mỗi một người đều bổ nhào như bươm bướm dập lửa hướng trên người Chu Tích Tiệp, rốt cuộc thanh mai trúc mã của mình không ngờ lớn lên lại sắc đẹp thay cơm, ừm, cái này thành ngữ chắc sẽ không có dùng sai.

Một giọt bọt nước rơi vào trên mặt cô, Kiều Đa Bảo chép miệng vài, vốn là con ngươi đen ánh lam thế nhưng từ từ thay đổi thành lam, đến cuối cùng lại như hai viên ngọc thạch sáng chói màu lam.

Chu Tích Tiệp chỉ cảm thấy trong nội tâm nhảy dựng, cậu rất ít chứng kiến con mắt của Kiều Đa Bảo chuyển biến thành màu sắc nguyên thủy, ngoại trừ mới trước đây ngẫu nhiên mấy lần, hoặc là thật lâu mới nhìn thấy cha mẹ của cô mới sẽ biến thành như vậy, như vậy rất đẹp mắt, như vậy thật nhu hòa, như vậy . . . thật hấp dẫn.

Cậu giữ ngang hông Kiều Đa Bảo để ngừa cô trượt chân tay, không ý thức căng thẳng một chút.

"A. . Tiểu Tiệp, tôi hỏi cậu chút chuyện này." Hai người bảo trì cái tư thế này một lúc sau, Kiều Đa Bảo cuối cùng mặt đỏ lên, nhỏ giọng mở miệng nói.

"Ừm?" Chu Tích Tiệp mặc dù hết sức nghi hoặc cũng hết sức khiếp sợ, hôm nay tại sao cô có thể có 'Hành động vĩ đại' này, nhưng lại mong đợi cô hành động.

Kiều Đa Bảo đưa tay ở trong túi quần lục lọi đã lâu mới móc ra một vật nhỏ gì đó, cô xé túi đóng gói ra, ánh mắt có chút ít tránh né lần lượt ở trước mặt Chu Tích Tiệp.

"Cậu. . . Có muốn ăn hay không chocolate của tôi?"

Chu Tích Tiệp con mắt không ý thức trừng lớn vài phần, có chút ít không thể tưởng tượng nổi nhìn khối đen thui gì đó trước mặt, còn là của ông ngoại thường xuyên từ nước ngoài cho cô gửi tới cái loại đó, chẳng lẽ cô xông vào ký túc xá nam sinh, chạy thẳng vào phòng tắm tìm cậu, chính là vì nhường cậu ăn khối chocolate này???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.