Trúc Mã Cực Sủng

Chương 40: Không cho phép anh đi



“Nếu anh đi, em liền cùng anh chia tay! Chia tay!"

Kiều Đa Bảo ôm eo Chu Tích Tiệp không tha, một phen nước mũi nước mắt khóc lóc kể lể, trong miệng la hét uy hiếp.

Chu Tích Tiệp vốn là bị Kiều Đa Bảo như vậy chủ động yêu thương nhung nhớ vui mừng một tý, nhưng tiếp theo liền giận tái mặt, "Không được nói hai chữ này!"

"Huhuh ~ vậy không cho phép anh đi!" Kiều Đa Bảo mím miệng, đôi mắt rưng rưng, ủy khuất cực kỳ nhìn cậu.

Cô lúc này có chút ít chật vật, vòng băng gạc trên đầu cũng không có tháo ra, đầu tóc bị kéo tới rối bời, trên mu bàn tay còn lưu lại vết máu, miệng vết thương còn mơ hồ rỉ máu.

Chu Tích Tiệp cúi đầu, nhìn dáng đáng thương cực kỳ đau lòng của Kiều Đa Bảo này, thiếu chút nữa liền không nhịn được phải đáp ứng cô nói là sẽ không đi.

"Bảo nhi, chờ anh một năm thêm nửa năm mà thôi, anh sẽ trở lại thật nhanh vĩnh viễn đều ở bên cạnh em! Tin tưởng anh !"

Mắt cậu đục đỏ ngầu, ôm thật chặt cô, khóe miệng không ngừng hôn lên trán cô cùng đỉnh đầu.

"Em không cần! Em không muốn anh đi, anh đi em sẽ không để ý đến anh nữa! Em về sau không uống rượu, em bảo đảm, anh không cần đi!" Kiều Đa Bảo lắc đầu, cầm lấy ống tay áo của cậu không tha.

"Đa Bảo, anh không qua nổi cửa ải kia của chính mình, lần đó trông thấy bộ dáng em ngã trong vũng máu em có biết anh rất đau không? Anh tự trách đến mỗi đêm đều gặp cơn ác mộng, anh không chịu nổi được cái loại cảm giác đó không bảo vệ được em, như vậy anh vẫn cảm thấy chính mình hết sức vô dụng, em hiểu chưa?"

Chu Tích Tiệp ôm cô, thanh âm trầm thấp khàn khàn bao hàm tình cảm nồng đậm.

"Em. . . Bây giờ không phải là không sao sao, một chút cũng không có trách anh, đều là chính mình không tốt, em không nên chạy tới quán bar uống rượu . . . Anh không cần tự trách được hay không." Kiều Đa Bảo ở trong lòng cậu khóc thút thít, mạnh mẽ khuyên cậu không cần đi.

"Đa Bảo, anh rất nhanh sẽ trở lại thật nhanh . . . Tin tưởng anh." Chu Tích Tiệp ôm cô một hồi, thiếu chút nữa muốn đem cô vân vê vào trong thân thể mình, một lúc lâu sau mới hít sâu một hơi, buông Kiều Đa Bả ra, từ hành lý lấy ra băng cá nhân, cẩn thận áp vào châm miệng trên mu bàn tay.

"Về sau không cho phép chạy đến như vậy, phải ngoan ngoan ngoãn nghe lời, chờ anh trở lại, được không?" Chu Tích Tiệp vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Đa Bảo, nhất quán lạnh nhạt trên mặt chưa từng có lộ ra vẻ ôn nhu.

Kiều Đa Bảo nhìn con mắt nghiêm túc của cậu, trong lúc nhất thời trầm luân ở trong sự ôn nhu của cậu ngơ ngác gật đầu nhẹ.

Chu Tích Tiệp khẽ mỉm cười, dáng vẻ tươi cười giống như vẻ thanh khiết gặp ánh mặt trời triệt để hòa tan, đẹp mắt cực kỳ. Cậu sờ sờ tóc Kiều Đa Bảo, lại thật sâu nhìn cô một cái, tựa hồ muốn đem cô khắc vào trong lòng. Cầm lấy hành lý, hướng về phía mẹ gật đầu nhẹ, liền đầu cũng không quay lại lên xe.

Kiều Đa Bảo mắt to nén đầy nước, cùng chạy trước vài bước, nhìn xem chiếc xe kia càng lúc càng xa, có chút ít vô lực ngừng lại, nước mắt giống như hạt châu chảy xuống ở gò má.

Dương Yên an ủi, nhẹ nhàng vì lau đi nước mắt.

****

Thời gian cực nhanh, thời gian một năm đảo mắt mà qua.

Qua hết nghỉ hè sau, Kiều Đa Bảo sẽ phải lên năm hai, thời gian làm cho cô triệt để cởi bỏ vẻ mập mạp bé nhỏ, trổ mã thành thiếu nữ như nước trong veo thanh thuần.

Trổ mã đẹp nhất chính là vóc người, bởi vì có da trắng lại đầy đặn mê người, mơ hồ tồn tại vẻ đầy đặn nóng bỏng của mẹ khi phát triển, hơn nữa khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp, cùng với cặp mắt khắc lam ngọc thạch, quả thực là câu rớt tâm hồn người khác.

Mỗi lần Dương Yên cùng Chu Tích Tiệp gọi điện thoại không chỗ nào không tiết lộ ra một tin tức chính là -- còn không mau trở lại, em gái bảo bối của con sẽ bị nam nhân khác đoạt đi. Làm cho Chu Tích Tiệp lòng nóng như lửa đốt, nhưng mà không thể làm gì, huấn luyện của cậu đúng là sắp đến cuối, hơn nữa đang ở gặp phải khảo hạch tối trọng yếu nhất.

Mỗi ngày chú cấp nhiệm vụ cho cậu, mặc dù mỗi lần cũng có thể xuất sắc hoàn thành, thậm chí so với thuộc hạ huấn luyện nhiều năm của chú hoàn thành đến độ tốt hơn, thế nhưng Xú lão đầu còn là khuyên răn mà giáo huấn cậu, Chu Tích Tiệp đã một tháng không có cùng Kiều Đa Bảo nói chuyện điện thoại, mỗi buổi tối đều chỉ có thể cầm ảnh chụp của Kiều Đa Bảo mới có thể ngủ.

Cậu có chút tâm hoảng ý loạn, cũng không không biết rõ hiện tại cô làm sao, có thể hay không bị mấy nam sinh khác mê hoặc, dù sao cái này tuổi đa dạng, dễ dàng động tâm.

Bên này Chu Tích Tiệp nóng lòng không thôi, mà Kiều Đa Bảo bên kia cũng đích xác là bị nam sinh quấn lấy.

Kiều Đa Bảo lúc trước chọn chuyên nghiệp là thương vụ tiếng Anh, bởi vì tiếng Anh của cô vốn là rất tốt, hơn nữa lúc ấy Chu Tích Tiệp rời đi, khiến cho cô đối bất cứ chuyện gì đều đề không nổi hứng thú, đành phải tùy tiện chọn cái căn bản không dùng tốn quá nhiều thời gian học tập chuyên nghiệp.

Lôi Tư là nam sinh trong lớp của Kiều Đa Bảo, hơn nữa còn là thuần chính con lai, bởi vì ban ngoại ngữ cơ bản đều là nữ sinh, thường thường một lớp học cũng chỉ có lác đác lơ thơ vài vị nam sinh, có thể nghĩ, một mỹ nam ở bên trong là bị chú ý cỡ nào.

Nói đến đến, Lôi Tư cùng Kiều Đa Bảo cũng coi như có duyên phận, hai người ở cùng một ngày tân sinh nhập học, ở cùng một địa điểm lạc đường, đều là tìm không ra ký túc xá của mình.

Lúc ấy Lôi Tư trung văn lại nát, hỏi mấy người đi đường người khác cũng không biết hắn nói cái gì, hắn như con ruồi không đầu vậy loạn chuyển hơn một giờ sau liền ngẫu nhiên gặp phải Kiều Đa Bảo .

Kiều Đa Bảo khi đó cũng hết sức phiền, đầu óc của cô cũng không sai biệt lắm chuyển sang hôn mê, nhìn thấy Lôi Tư như vậy- một người ngoại quốc ở trước mắt cô lắc lư, liền không kiên nhẫn nói câu: "What the hell are you doing?"

Một khắc kia, Lôi Tư cảm giác mình cuối cùng đụng phải đồng loại.

Hắn hưng phấn giống như bị kích thích bô bô liên tiếp tiếng Anh xông ra.

Người khác có lẽ nghe không hiểu, nhưng Kiều Đa Bảo lại biết rất rõ hắn nói cái gì.

"Oh! Chó thật! Trời ạ, cuối cùng mãi mới gặp gỡ một người hiểu rõ mình nói! Thật sự là xui xẻo một ngày! Tôi mới vừa khai giảng liền lạc đường, bạn học cũng lạc đường phải không, a, thượng đế nha, sân trường này thật sự là quá lớn, bạn học chúng ta thật là có duyên phận, không bằng chúng ta ở một bên nghỉ ngơi một chút, cậu hát một bài hát biểu đạt một tý tình cảm đi! ## $#. . ."

Kiều Đa Bảo không nói gì nhìn hắn nghe hắn sau khi hát xong, đưa tay hướng phía sau hắn chỉ chỉ, ý bảo nam sinh ký túc xá liền sau lưng hắn.

Lôi Tư quay đầu nhìn lại, sợ hết hồn, quay đầu lại sau đối với Kiều Đa Bảo thiên ân vạn tạ, ngay sau đó lại là liên tiếp tiếng Anh xuất hiện.

Kiều Đa Bảo càng thêm không nhịn được, khoát tay áo, gọi hắn tránh ra. Lôi Tư lại quyết tâm căn cứ vị bằng hữu kia ngươi giúp ta tìm được ký túc xá, ta cũng vậy hết sức đương nhiên giúp bạn ấy tìm đạo lý, như cỏ đuôi chó treo ngược ở sau lưng cô.

Kiều Đa Bảo trong lúc nhất thời không bỏ rơi được quỷ ngoại quốc này, đành phải nhường hắn đi theo, dọc theo đường đi miễn bàn có nhiều làm người khác chú ý, dù sao mỹ nam nhưng là rất ít thấy, vì vậy, hai người nghiệt duyên cứ như vậy khai triển.

Lôi Tư hết sức trùng hợp cùng Kiều Đa Bảo học cùng lớp, bởi vậy mỗi lần vừa thấy được cô đều hai mắt sáng lên.

Lôi Tư gia nhập trường học ban nhạc xã đoàn xong, lại là mặt dày mày dạn càu nhàu càu nhàu, quấn quít lấy Kiều Đa Bảo cùng gia nhập, Kiều Đa Bảo bị hắn phiền chết, nhưng bởi vì lớp học yêu cầu mỗi học sinh đều phải tận lực tham gia hoạt động xã đoàn, Kiều Đa Bảo đành phải dứt khoát gia nhập ban nhạc của Lôi Tư, bất quá mỗi lần cũng chỉ là hành động cho người xem, căn bản là không động thủ diễn tấu.

Mà bởi vì ban nhạc thiếu hụt người đàn dương cầm, Kiều Đa Bảo bị buộc ra sân đàn mấy lần, còn nhớ đến lúc ấy Lôi Tư con mắt sáng rực nha như laser!

Vừa xinh đẹp lại vóc người đẹp, ngôn ngữ lại thông, lại là con gái Trung quốc, lại đàn được vượt qua những người khác đàn, quả thực là trong lý tưởng của hắn: nằm mộng cũng muốn làm bạn a!

Kết quả là, nam sinh này đẹp trai thẳng thắn lập tức triển khai hừng hực theo đuổi, ngay cả trình tự trở thành bạn bè cũng giảm đi, trực tiếp cầu hôn!

Huyên náo toàn trường chấn động a, một chút nữ sinh thương tâm, ghen tị ghen tị, các nam sinh đầu tiên là khiếp sợ lại là phẫn nộ, tiểu hoa nhỏ như nước trong veo đáng yêu sao có thể nhường tên quỷ ngoại quốc hái được đi!

Trong lúc nhất thời, mặc kệ còn rất sớm, hắn liền đối với Kiều Đa Bảo thầm mến quang minh chính đại, đang chuẩn bị cầu hôn hoặc là bất quá thu hút toàn bộ ký túc xá nữ sinh.

Mỗi ngày có người đẹp trai đem guitar ở dưới lầu đánh đàn cũng coi như xong, còn có một chút nam sinh dâng hoa tươi gân giọng hát vang, hình thành cạnh tranh kịch liệt.

Kiều Đa Bảo vốn là không để ý đến chuyện bên ngoài, nhưng cuối cùng vẫn là vạn bất đắc dĩ xuất thủ! Không nhưng bởi vì ký túc xá có chút nữ sinh trong tối ngoài sáng ghen tị châm chọc, còn bị tiếng ồn ảnh hưởng đến liền phê bình kín đáo, còn có nguyên nhân trọng yếu còn là -- ầm ĩ đến giấc ngủ của cô! !

Ban ngoại ngữ các bạn học vẫn còn còn nhớ ngày đó bầu trời trong trẻo, trời trong nắng ấm, một vị từ trước đến nay vô luận là học tập cuộc sống đều rất đê điều yên tĩnh, ngây ngốc manh đáng yêu, ngày hôm đó hóa thân thành võ lâm cao thủ hiếm thấy, Angry Bird! Đem một đám người theo đuổi đánh liểng xiểng, hoa rơi nước chảy, mặt mũi bầm dập, bất tỉnh nhân sự!

Nghe nói vị soái ca kia bị gãy hết hai cái răng cửa!

Tình cảnh kịch liệt quả thực là hoa tươi cùng đàn ghi-ta đồng thời bay, quả đấm cùng răng cửa đồng thời rơi! Một lần chiếm trang đầu của diễn đàn trường! Như thế ba người theo đuổi kết quả bị tàn bại một lần lưu truyền rộng rãi.

Về sau, Lôi Tư khỏe hơn, không chỉ không có buông tha cho, ngược lại còn bốc đồng hơn, hắn từ trước đến nay tôn trọng văn hóa Trung hoa, đối võ công Trung Quốc cũng rất si mê, Kiều Đa Bảo lại lộ rồi chiêu thức ấy, càng làm cho hắn xu thế như oanh.

Bất quá hắn lần này thông minh, cải biến chiến lược, chọn lựa chiến thuật dụ dỗ. Bị xoá sạch răng cửa hắn cũng không có trồng lại, mỗi lần cười đến miệng há miệng, nói chuyện hở bay hơi, lợi dụng tâm lý của Kiều Đa Bảo đả thương xem bộ dạng này của hắn tương đối có chút áy náy, chân thành mà không mục đích mời mọc cô tham gia cuộc thi cao đẳng quốc tế.

Chiến thuật đúng là hữu hiệu, bởi vì Kiều Đa Bảo thật sự là không nhịn được hắn mỗi lần nói chuyện đều nước miếng vẩy ra, đành phải đáp ứng lần này gia nhập, bất quá điều kiện tiên quyết là hắn lập tức ngay lập tức đi trồng răng!

Đây là nguyên nhân chủ yếu Kiều Đa Bảo trong khoảng thời gian này không có thời gian cùng Chu Tích Tiệp nói chuyện điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.