Trúc Mã Cực Sủng

Chương 43: Trở lại



Kiều Đa Bảo lại một lần oanh động cả sân trường, có vài người cho rằng cô quá mức ngang ngược, không để cho sư huynh, sư tỷ tình cảm, có chút ít nói thẩm mỹ quan của cô có vấn đề, tam đại hot boy xoay xung quanh cô, cô đều nói không có hứng thú.

Còn có một chút người hoài nghi nói Kiều Đa Bảo khả năng đã có một vị bạn trai vừa soái lại lợi hại hơn, mà cuối cùng một loại dự đoán khiến mọi người tin phục, bởi vậy, có người bát quái cũng bắt đầu tò mò đoán rằng Kiều Đa Bảo bạn trai đến cùng là ai.

Lần này sau đó, còn có hiện tượng tốt chính là, rất nhiều háo sắc nữ sinh đều đối với Kiều Đa Bảo kính trọng tránh xa, không còn dám cùng cô khiếu nại.

Tóm lại, hiện trường bầu không khí, tình cảm quần chúng phấn chấn, phi thường náo nhiệt.

Mà cùng lúc đó, phía ngoài cửa trường đột nhiên nghênh đón một chiếc màu đen chạy băng băng, một người thanh niên cao lớn tuấn lãng đi xuống xe, sau lưng nghiêng đeo ba lô màu đen, một thân nghỉ ngơi tùy ý mặc một bộ quần áo bình thường cũng không giấu nổi khí chất quân nhân vốn có.

Tóc đen ngắn khẽ dựng lên, góc cạnh rõ rang, khuôn mặt không tỏ ra vẻ thiếu niên lúc trẻ trung, tỏ ra hết sức thành thục chững chạc, con mắt u ám thâm thúy thỉnh thoảng xẹt qua một tia lạnh buốt.

Cậu lấy điện thoại di động ra, trên màn hình là hình ảnh một nữ sinh cười rạng rỡ đáng yêu, thời điểm đang nhìn đến tấm hình này, con mắt vốn là không rét mà run trong nháy mắt trở nên ôn nhu như nước.

Ánh sáng lóe lên đại lễ đường, giọng nói của Ôn Thịnh trong sáng mà có từ tính đang cúi đầu hát tình ca, mới vừa hát mở trước một đoạn đều không có bất kỳ nhạc đệm phụ họa, chỉ có tiếng đàn dương cầm du dương đi theo, thập phần yên tĩnh trữ tình, phảng phất tình lữ ở bên tai thấp giọng nói vô biên yêu thương.

Kiều Đa Bảo giờ phút này mặc váy liền áo màu xanh da trời, tóc dài mà hơi xoăn đen bóng đầu xõa ở sau người, từ xa nhìn lại liền phảng phất một tinh linh xinh đẹp, mười ngón tay thon dài yên tĩnh đánh đàn.

Rất nhiều nữ sinh không thể không thừa nhận, giờ phút này Kiều Đa Bảo thanh thuần đến rối tinh rối mù, ở trên người cô không chút nào tìm được thừa số bạo lực.

Tiếng đàn du dương, tiếng hát than nhẹ, Ôn Thịnh hát đến bộ phận cao âm, tiếng đàn, tiếng đàn ghi-ta, tiếng trống còn có nhạc khí thanh âm cùng nhau phụ họa vang lên, khiến cho cả bài hát càng thêm êm tai, thoáng cái dẫn toàn trường hòa vào bầu không khí, tất cả mọi người rối rít vỗ tay, huy động ánh huỳnh quang tốt trong tay.

Ở phía trước, lúc người xem cũng không có chú ý, thanh niên anh tuấn cao lớn từ lễ đường đằng sau đẩy cửa vào, sau đó đem ánh mắt thẳng tắp hướng lên sân khấu người đang đàn dương cầm, thật lâu nhìn chăm chú vào.

Đến phần cuối, lại là một đoạn tiếng đàn dương cầm nhẹ nhàng êm tai kèm theo Ôn Thịnh trầm thấp giọng nói hòa hoãn kết thúc. Vẻn vẹn yên lặng trang nghiêm mấy giây, toàn trường mặc kệ nam sinh nữ sinh đều thoáng cái rối rít đứng lên thét chói tai ủng hộ.

Kiều Đa Bảo đàn xong vài cái khóa âm cuối cùng, vô ý thức ngẩng đầu, đang nhìn đến Ôn Thịnh, bọn họ cầm lấy nhạc khí đứng ở trung tâm sân khấu hướng mọi người cúi người chào, đột nhiên xuyên thấu qua mấy người kia chứng kiến một bóng dáng quen thuộc đến tận linh hồn.

Kiều Đa Bảo con mắt thoáng cái trợn to, mạnh mẽ đứng lên.

Làn váy đúng lúc bị băng ghế ôm lấy, vội vàng kéo kéo rồi lập tức nổi giận, một cước đem băng ghế đạp bay ra ngoài, sau đó cả người với dáng vẻ bình thường không quan tâm ngó ngàng như bay lên hướng dưới sân khấy chạy đi.

Trên đó, Dụ Đàm không rõ ý tưởng, chứng kiến Kiều Đa Bảo đột nhiên gây ra tiếng động mạnh cùng với bộ dáng thất kinh chưa thấy bao giờ, mỗi một người đều có chút ít sững sờ, kể cả người xem dười sân khấu.

Kiều Đa Bảo giờ phút này tựa như một tinh linh nhẹ nhàng nhảy múa, xuyên qua tất cả chướng ngại vật, vượt qua tất cả mọi người, như thiêu thân lao đầu vào lửa phóng tới người kia cho dù mau quên thế nào đều không thể quên ôm ấp.

Chu Tích Tiệp nhìn xem Kiều Đa Bảo chạy như bay đến, khóe miệng giương cao thoáng cái ôn thuần tươi cười, sáng chói mà chói mắt, trong ánh mắt tưởng niệm cùng tình yêu không chút nào chảy ra.

Cậu giang hai cánh tay, khẽ cúi người xuống, ôm lấy người phía dưới đang ôm cổ cậu, như pháo đạn bay tới.

Cậu sít sao ôm eo thon nhỏ, cái mũi ngửi mái tóc mềm mại thơm ngát, chính là này trong long một tia xúc động, mấy trăm cả ngày lẫn đêm đều quanh quẩn ở trong đầu cậu một khuôn mặt tươi cười, hiện thời cuối cùng rõ ràng chân thật như vậy xuất hiện ở trước mắt mình.

"Bảo nhi, anh đã trở về, trở về bảo vệ em- người đối với anh đời này duy nhất." Thâm tình lời nói nhẹ nhàng nỉ non, như mộng như ảo vậy dưới ánh đèn bảy màu, loại tình cảm đó sâu vào trong xương cốt phảng phất trong phút chốc thiên trường địa cửu.

Nhưng mà, tại thời khắc lãng mạn như thế, Kiều Đa Bảo lại đột nhiên khóc rống lên.

“Huhuhu. . Anh, tên lừa đảo này không giữ lời hứa! Như thế nào hiện tại mới trở lại!" Cô vững vàng siết chặt eo Chu Tích Tiệp mạnh mẽ, như gấu Koala treo ở trên người cậu, một phen nước mũi, một đống lệ cọ ở y phục của cậu.

Chu Tích Tiệp vuốt đầu của cô, nhẹ nhàng hôn tóc, ôn nhu nói: "Đây không phải là trở về hay chưa, là cha của em không tha cho anh trở lại, nếu không tháng trước có thể nhìn thấy anh rồi ."

Thanh âm có từ tính mà ôn nhu, quả thực có thể đem hòa tan người khác.

Kiều Đa Bảo liền như vậy ôm cậu không tha, sợ vừa buông tay liền lại không thấy đến người.

Bên này nồng tình mật ý, nhưng sân khấu bên kia Dụ Đàm thấy như vậy một màn, không khỏi xụ mặt xuống.

Mà dưới đài mọi người cũng sớm đã ngây dại, không nghĩ tới trong truyền thuyết Kiều Đa Bảo đã sớm có một bạn trai trúc mã thâm tình dĩ nhiên là có thực, người kia cao lớn cường tráng lại tràn trề sức quyến rũ nam nhân quả nhiên có thể trên đỉnh được so với ba người kia, khó trách Kiều Đa Bảo ngày đó trước mặt mọi người không để cho hot boy mặt mũi, nói thẳng không có hứng thú.

Kỳ thật Dụ Đàm, Lôi Tư bọn họ cũng rất tuấn tú, nhưng là đều là trắng tinh như ánh mặt trời, một loại mỹ nam tiểu thịt tươi. Không giống Chu Tích Tiệp, mặt lãnh khốc như điêu khắc nhưng, làn da màu đồng khắp nơi hiển lộ rõ ràng vẻ khôi ngô cùng cao lớn, đàn ông có khí chất, vậy đơn giản là muốn làm người ta điên mất.

Nơi xa nữ sinh không ngừng phát ra ánh mắt yêu thích và ngưỡng mộ, có ghen tị mang theo không cam lòng, Bùi Tư Tư thở phào nhẹ nhõm đồng thời lại khó chịu với Kiều Đa Bảo có bạn trai đẹp trai như vậy, mà Cao Tâm Nhã càng không cần phải nói, con mắt thẳng hơi giật mình giống như ngốc như vậy, trong lòng ghen tị đến muốn phát điên.

Tiệc tối tản đi đã là hơn chín giờ, Chu Tích Tiệp mới là học sinh chuyển trường đang làm thủ tục nhập học, trường học tạm thời không có thể dọn ra ký túc xá, bất quá Chu cha đã mua phòng ở gần trường học cho Chu Tích Tiệp ở.

Cả buổi tối, Kiều Đa Bảo đều liên tục kề cận bên cạnh Chu Tích Tiệp, cũng không chịu trở về ký túc xá, dù sao Chu Tích Tiệp đi đến kia, cô liền theo tới kia, ngay cả trang phục diễn đều lười đổi hết.

Chu Tích Tiệp bất đắc dĩ, đành phải ở làm xong thủ tục nhập học xong, liền mang theo cô đi đến phòng ở bên ngoài của cậu, kỳ thật cậu cũng rất muốn rất muốn cùng Đa Bảo sống chung một chỗ.

Hai phòng một phòng khách, phòng không quá lớn, nhưng là rất rõ sáng sạch sẽ, chính là nếu thêm một chút dụng cụ gia đình còn không phải là rất đầy đủ.

Kiều Đa Bảo đánh giá chung quanh tùy ý ở trên ghế sofa ngồi xuống, mắt to nhìn chằm chằm người nào đó nghiêng mắt nhìn. Chu Tích Tiệp bật cười, đến gần đi nhéo nhéo khuôn mặt của cô, nhẹ giọng hỏi: "Có đói bụng không? Anh nấu ít đồ ăn?"

"Ừm." Kiều Đa Bảo theo bản năng gật đầu, ngây ngốc ngây ngốc, nhưng con mắt còn là không có rời đi.

Chu Tích Tiệp nghi ngờ, cúi người đi tới gần hỏi: "Như thế nào vẫn nhìn chằm chằm vào anh?"

"Anh lớn lên thật là cao, vẫn cứ cao hơn."

"Ừm, chỉ còn lại em không có cao hơn." Chu Tích Tiệp giễu cợt, mình bây giờ cao 1m8 mấy, hơn nữa trong quân đội huấn luyện gian khổ như vậy, không đen đi một chút, Kiều Viễn Sơn đều sẽ cho rằng cậu lười biếng.

"Hừ, em cao 1m68 !" Kiều Đa Bảo không phục, kỳ thật nàng chỉ có 1m65 gì đó.

Chu Tích Tiệp cười cười, không nói gì, cầm lấy đồ mới từ siêu thị mua được tiến đến phòng bếp, đơn giản nấu mì làm bữa ăn khuya bưng ra.

Trên bàn cơm, Kiều Đa Bảo ăn mì sợi, cau mũi, oán hận nói: "Cũng không hương vị gì, còn may là phía ngoài ăn ngon."

Chu Tích Tiệp gắp mấy miếng thịt gắp đến trong chén cô, "Phía ngoài cũng không biết thả bao nhiêu đồ gia vị, còn là sôi nguyên vị."

Hai người chép miệng ăn xong mì xong, Chu Tích Tiệp lấy nước nóng gọi Đa Bảo tắm, Kiều Đa Bảo không có mặc y phục, Chu Tích Tiệp đành phải cầm áo tay ngắn cho cô làm đồ ngủ.

Cô vừa tắm rửa xong đi ra, Chu Tích Tiệp ánh mắt đảo qua thiếu chút nữa máu mũi đều muốn phun ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.