Trúc Mã Cực Sủng

Chương 6: Ba người đàn ông cùng chiến đấu



Vài phút sau, Chu Tích Tiệp ôm theo ấm trà cùng chén nước đi ra, ngay trước mặt Chu Huyền thả túi trà xuống, sau đó rót một chén đưa cho Chu Huyền.

Chu Huyền hoài nghi nhìn Chu Tích Tiệp một cái, nhưng nhìn nước trà thanh thanh trong cốc cũng không có chút đáng nghi nào, gật đầu nhẹ tỏ ý hài lòng,

"Em trai của anh đã thực sự hiểu chuyện nha."

Bèn sảng khoái uống một hớp trà lớn.

Không đến một giây, khuôn mặt Chu Huyền nhăn lại điên cuồng, trực tiếp chạy tới vòi nước nôn mửa một trận, sau đó hét lớn, chạy tới tủ lạnh cầm lấy một chai nước khoáng uống!

Giờ phút này, hàm răng của Chu Huyền đều muốn rơi xuống, trong lòng anh chính là hối hận cùng căm tức, thế nhưng cứ như vậy, anh lại bị tiểu tử kia lừa!

Thực ra Chu Tích Tiệp đi phòng bếp đảo mắt vài vòng liền đổ thêm một cốc nước chanh lớn, người ngoài nhìn lại tưởng: trong ấm trà cơ bản ngoài nước không có trộn lẫn cái khác! Hơn nữa Chu Huyền còn uống một hớp lớn.

Chu Huyền lăn qua lăn lại không thôi, Chu Tích Tiệp âm thầm đắc ý. Sau lưng, anh thứ hai Chu Mạch xoải bước tới, vai mang ba lô, một thân áo sơ mi trắng anh tuấn tiêu sái, tác phong nhanh nhẹn đẩy cửa mở ra.

Chu Mạch vừa vào cửa đã nhìn thấy: phía đối diện Chu Huyền quát lên, điên cuồng uống nước, nhưng anh cũng không có để ý, ôn hòa như ngọc cười một tiếng, tùy ý trêu ghẹo

"Đại ca, trong doanh trại huấn luyện anh hà khắc như thế nào, tới nỗi không có nước mà uống?"

Chu Mạch đem ba lô bỏ xuống ghế sô pha, khóe mắt liếc Chu Tích Tiệp, lập tức khóe miệng khẽ quyến rũ, âm hiểm, thích ý nằm trên ghế sa lon thản nhiên mà nói:

"Lão Tam, lâu như vậy không thấy, tiểu tử nhà ngươi cũng đã bắt đầu trổ mã. Nào mau đến rót cho anh trai ly trà "

Chu Tích Tiệp vừa nghe cũng không tức giận, lập tức hấp tấp đi tới gần cầm lấy ấm trà nhanh tay nhanh chân rót một chén ‘nước trà chanh' lễ phép đưa tới tay Chu Mạch.

Chu Mạch mỉm cười gật gật đầu, khen cậu trưởng thành hiểu chuyện bắt đầu biết hiếu kính anh trai, đồng thời anh cầm chén nước, liền cảm thấy khát nước, dù sao ngồi xe vài giờ, lập tức không nghi ngờ gì dốc thẳng chén, đổ vào miệng.

Chu Huyền sau khi uống vài chai nước khoáng, quay đầu lại liền trông thấy Chu Mạch cầm lấy chén nước kia, đổ vào trong miệng. Giong anh bắt đầu hơi khàn nhưng vẫn cố há miệng, vừa định nói chút gì đó, lại phát hiện tất cả đều đã quá muộn. Vì vậy, anh liền lặng yên lấy từ trong tủ lạnh một chai nước khoáng mới.

"Phốc!" Một miệng đầy nước phun ra ngoài, trước đó một giây còn là tác phong nhanh nhẹn, cử chỉ ưu nhã vương tử, nhưng sau một giây liền biến thành khuôn mặt dữ tợn của một thiếu niên hư hỏng!

"Tiểu tử, ngươi nhất định phải chết!"

Mười mấy phút sau. . . .

Đại sảnh chính là một mảnh hỗn độn, Chu Huyền nghiêng chân ngồi trên sô pha vuốt vuốt bờ vai của mình, Chu Mạch ngồi một bên cầm gương soi trái soi phải, sờ sờ hốc mắt ứ đọng máu của mình. Anh nhịn không được hít một hơi khí lạnh, không khỏi hung hăng trừng mắt liếc nhìn Chu Tích Tiệp đang nằm trên sàn thở gấp.

Giờ phút này nằm trên mặt đất, mặt mũi Chu Tích Tiệp bầm dập, đầu đầy mồ hôi, cậu cảm thấy toàn thân đều đau nhức nhưng trong lòng cũng có chút tự hào, buồn chán vì lại bị bóc lột chèn ép! Nhưng cậu không còn là tiểu tử không có lực phản kháng nào nữa!

Vừa rồi, Chu Tích Tiệp đánh vào Chu Huyền vào bả vai một quyền, đánh vào hốc mắt Chu Mạch một tý, mặc dù cậu bây giờ rất thảm bại, nhưng cứ theo đà này, cậu sẽ cách thắng lợi không xa!

Từ lầu hai truyền đến tiếng bước chân, Kiều Đa Bảo ôm một đống kim loại, chạy xuống.

Đôi mắt to tròn liếc xuống đại sảnh, liền biết rõ đã xảy ra chuyện gì, bất quá cô đã theo thói quen liếc mắt vòng qua thân thể Chu Tích Tiệp, mím miệng đem cái gì đó ôm ở trong lòng đặt ở trên bàn trà, con mắt có chút ít tránh né nhìn Chu Huyền.

Chu Huyền cúi đầu vừa nhìn đống "Đồ" kia khóe miệng không khỏi động kinh run rẩy, anh hít một hơi thật sâu, thật lâu mới nghẹn ra một câu nói:

"Cái này. . . . Để anh. . . . Cần phải. . . . Có thể gắn được trở lại."

Chu Mạch có chút đau lòng nhìn thoáng "Đồ" qua trên bàn trà, lại có chút ít đồng tình nhìn thoáng qua Chu Huyền, thở dài lắc đầu.

Mô hình xe tăng chứa biết bao kỉ niệm bị cặp giò kia nghiền ra, phá thành 'Bột thân vỡ cốt', 'Phá thành mảnh nhỏ' . . . . Xem ra, muốn gắn lại thành giống như lúc đầu, đoán chừng là khó .

Cùng lúc đó, khóe mắt Chu Mạch nhìn tới cô nhóc béo đang dùng ánh mắt thèm thuồng liếc mình, lập tức buồn cười, lấy từ trong túi đeo lưng của mình lấy ra một cái bao được bọc bằng giấy cẩn thận. . . . Thịt heo rơi xuống! Con mắt Kiều Đa Bảo lập tức mở thật to, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, mơ hồ có thể trông thấy nước miếng trong suốt.

Kiều Đa Bảo hét to một tiếng, cả người như chó dữ vồ mồi nhào tới!

Chu Tích Tiệp mắt nhìn Chu Mạch nồng nhiệt nhìn Kiều Đa Bảo, trong lòng hừ lạnh một tiếng, liền giãy giụa từ trên mặt đất đứng lên, nhất thời vênh mặt lên một cái, rẽ ngang trở lại phòng của mình.

Chu Mạch khóe mắt nhìn chăm chú vào bóng lưng Chu Tích Tiệp, lại cúi đầu nhìn Kiều Đa Bảo hì hục hì hục trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, điên cuồng gặm thịt, khóe miệng quyến rũ khẽ cười, đáy mắt lóe ra tia không hiểu.

Ban đêm, Chu Đồng cùng Dương Yên tan tầm trở về. Con trai về nhà, Dương Yên rất cao hứng thể hiện tài nấu nướng, đối với chuyện ba an hem cãi nhau ầm ĩ, hai vợ chồng đều đã quen.

Sau một tiếng đồng hồ nghiên cứu mô hình kia, Chu Huyền tuyên bố gắn lại không có hiệu quả, an ủi sờ sờ cái đầu nhỏ của Kiều Đa Bảo, đau lòng nhìn 'Đống đồ vật thương tâm kia' thở dài nói: "Em gái ngoan, hôm nào sẽ mang cho em bộ đồ chơi mới bằng sẳt nha, như vậy cũng sẽ không dễ bị hỏng."

Đối với việc này, Chu Huyền rất thương yêu Kiều Đa Bảo, anh đang suy lần sau nên tặng quà gì cho Kiều Đa Bảo, hay là học Chu Mạch dùng thức ăn để thay thế?

Trong phòng, Chu Tích Tiệp nhắm mắt lại, nằm trên giường, một cái tay xoa khóe miệng bị thương, xuýt xoa. Kiều Đa Bảo lặng lẽ mở cửa, chắp tay sau lưng, rón ra rón rén đến gần, không đợi Kiều Đa Bảo cử động, Chu Tích Tiệp đột nhiên mở mắt ra, bá đạo quay đầu nhìn chằm chằm cô!

"Khụ khụ. . . Cậu làm tôi sợ muốn nhảy dựng!" Kiều Đa Bảo vốn là muốn lặng lẽ dọa hắn một tý ,lại không nghĩ chính mình ngược lại thình lình bị làm cho sợ hãi, thiếu chút nữa ngay cả nước miếng đều bị sặc.

Chu Tích Tiệp gấu mèo mắt liếc cô một cái, "Ai kêu cậu giống như con chuột không thanh, không khí tiến đến?"

Kiều Đa Bảo lườm cậu một cái, sau đó đến bên cạnh cậu ta, bàn tay nhỏ bé từ phía sau lưng vươn ra, đưa cho cậu một cái túi giấy, mà thức ăn túi giấy còn bị gặm loang lổ một nửa.

Chu Tích Tiệp liếc qua liền quay đầu đi, tức giận mà nói: "Ai muốn ăn đồ ăn còn dính nước miếng của cậu?"

Kiều Đa Bảo trừng mắt, "Mới trước đây cậu còn ăn được?"

Bởi vì trước đây, Chu Tích Tiệp luôn vào lúc ăn cơm lăn qua lăn lại, chính mình không ăn cơm hơn nữa còn huyên náo không cho người khác ăn hết cơm, vì vậy Dương Yên mỗi lần đến giờ cơm liền đuổi Chu Tích Tiệp đi xem ti vi, sau đó chờ Kiều Đa Bảo cơm nước xong xuôi, thường xuyên cầm thức ăn mà Kiều Đa Bảo ăn còn thừa đưa cho Chu Tích Tiệp.

Về sau Chu Tích Tiệp lên tiểu học biết được: mình từng ăn cơm thừa dính đầy nước miếng của Kiều Đa Bảo mà trưởng thành, tức giận đến nỗi ba ngày ăn cơm không biết no.

Lúc này vừa nghe chuyện xưa, Chu Tích Tiệp lập tức oán giận không thôi, nhìn chằm chằm Kiều Đa Bảo, trên trán gân xanh thình thịch nhảy.

Kiều Đa Bảo rụt cổ một cái, ngoan ngoãn câm miệng, sau vẫn là đem đồ ăn đã rơi xuống, đặt ở trên bàn, da mặt rất dày, "Được, tôi hiện tại cùng cậu chia sẻ đồ ăn ngon, cậu phải giúp tôi đem mô hình gắn lại trở lại!" Nói xong, đem đống kim loại bị vỡ ra từ mô hình rắc rắc trên giường Chu Tích Tiệp.

Chu Tích Tiệp nhìn một đống đồ ngổn ngang trên giường, lập tức nổi trận lôi đình, thô lỗ quát:

"Dựa vào cái gì muốn tôi giúp cậu gắn trở lại! ? Vội vàng cầm đi, đừng làm bẩn giường của tôi!"

"Cậu tức giận cái gì? Tôi đều đã hạ mình nửa cấp để mở lời, cậu còn không biết dừng, đây chính là bảo vật mà Anh hai của cậu ngàn dặm xa xôi vì tôi, mang về. Ở nước chúng ta cũng không mua được đâu." Kiều Đa Bảo nhướng mày lên.

Nhắc tới Chu Mạch, Chu Tích Tiệp càng thêm nổi giận,

"Ai thèm ăn đồ mà anh ta mang về!? Là chính cậu da mặt dày nhét tới chỗ tôi, tôi còn không muốn ăn đâu nhé!"

Nghe đến đó, mặt Kiều Đa Bảo trầm xuống, u ám liếc cậu, "Thầy đều đã nói, “thu nhân tiền tài, thay người trừ họa” cái này vốn không phân biệt tốt xấu ?Cậu chính là phải giúp"

"Khụ khụ!" Chu Tích Tiệp nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Đa Bảo, cho rằng cô muốn nổi giận đánh người, đang muốn phòng bị. Ai đoán được cô lại dùng giọng nói nghiêm túc mà lạm dụng thành ngữ, lập tức một ngụm khí nghẹn ở cổ họng, ngay cả bụng cũng thiếu chút nữa đều nghẹn thành nội thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.