Trúc Mã Nhà Tôi

Chương 13: Thân là người nhà




“Chào quý khách, đây là dĩa trái cây cửa tiệm chúng tôi xin biếu tặng, mời dùng từ từ!”

Đưa tặng dĩa trái cây cuối cùng cho khách, Tiêu Quý cởi đồ làm việc màu xanh nhạt, chào ông chủ rồi đeo ba lô đi ra khỏi tiệm buffet tên là “55 Tuan”*. Sau hôm ăn cơm cùng Mễ Tu, anh còn cho cô tiền tiêu vặt, Tiêu Quý bắt đầu chú ý xem có chỗ nào thông báo tuyển dụng việc làm thêm gần trường hay không, dù sao bây giờ cô cũng không thể để Mễ Tu nuôi mình. Bỏ qua chi phí học hành, trong cuộc sống còn có rất nhiều chi tiêu, huống hồ Mễ Tu thuê nhà trọ cũng không rẻ, nếu để một mình anh chi trả, không khỏi quá nhiều áp lực. Tuy rằng Mễ Tu nhà cô rất có năng lực, cực kỳ giỏi giang, nhưng cô không nỡ để anh mệt mỏi như vậy.

窝窝团: Âm Hán việt là Oa Oa Đoàn, có thể để tên lái là 55 Đoàn, 55 Tuan (wowo gần với âm 55) [cảm ơn chị GR]

Sau khi đi bộ hơn mười phút, Tiêu Quý đến trạm xe buýt, chờ xe trở về trường học. 55 Tuan cách đại học B không tính là quá gần, sau khi ngồi xe buýt còn phải đi bộ một đoạn đường, Tiêu Quý cũng nghĩ đến Mễ Tu biết sẽ không đồng ý, nên cô mới đặc biệt chọn nơi này, sinh viên đại học B hiếm khi đến con phố này.

Lấy ra di động xem thời gian, còn hai tiếng nữa mới đi học, Tiêu Quý mím môi, suy nghĩ có nên đến lớp Mễ Tu xem thử không, cô còn chưa tới lớp học của Mễ Tu đâu. Cô quyết định ngồi trên xe buýt về trường, rồi thẳng đến khoa kỹ thuật máy tính của đại học B.

Tiêu Quý đứng bên ngoài phòng học, xuyên qua cánh cửa thủy tinh mà nhìn vào, liếc mắt một cái liền tập trung vào Mễ Tu nhà cô. Áo sơ mi ca rô xanh trắng, quần tây màu kem, mái tóc ngắn đen láy gọn gàng, trên khuôn mặt vĩnh viễn là vẻ ấm áp, giữa những nam sinh trong khoa máy tính, đôi mắt anh sáng ngời lại hấp dẫn, luôn khiến người ta chú ý trước tiên. Tiêu Quý không kiềm chế được mà đến gần một bước, cô kiễng mũi chân, mải miết nhìn Mễ Tu đang chăm chú nghe giảng bài, đôi môi đỏ mọng của cô hơi nhếch lên, dường như xuyên qua lớp ngoài thủy tinh mơ hồ, cô trông thấy chàng trai dịu dàng lại ngây ngô của trước kia.

Hồi ấy cô cũng giống như vậy, ở bên ngoài phòng học của anh, xa xa nhìn thấy anh lên lớp, chẳng qua khi ấy là lén lút, sợ thầy anh phát hiện sẽ phê bình anh. Tiêu Quý bất giác cười ra tiếng, chìa tay đặt trên nắm cửa, hy vọng có thể gần anh một chút.

Ai ngờ, cửa lại mở ra.

Không hề đoán trước, một tiếng răng rắc, rõ ràng mà quỷ dị.

Tay Tiêu Quý vẫn còn duy trì tư thế cầm nắm cửa, đôi mắt mở thật to, miệng khẽ nhếch lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đã bắt đầu ửng đỏ. Cô thề, vừa rồi cô không dùng một chút sức lực nào, chỉ là đặt tay lên nắm cửa mà thôi, thật chỉ sờ nhẹ một cái thôi, chỉ là sờ một cái.

Thầy giáo đứng trên bục giảng đầu tiên kinh ngạc một chút, sau đó bật cười, trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Quý đã đỏ rần, ông ta nói: “Bạn học, nếu em đến muộn, vậy em đã quá muộn rồi, còn nếu em đi nhầm phòng học, vậy phiền em đóng cửa lại.”

Ông thầy này thật hài hước, Tiêu Quý suy nghĩ muốn cười vài tiếng phù hợp với hoàn cảnh, đáng tiếc hiện tại khoé môi cô đã không thể nhếch lên một biểu tình có thể gọi là tươi cười. Cô lo lắng vặn vẹo ngón tay, suy nghĩ, cô không muộn cũng không đi nhầm phòng, nếu cứ thế đóng cửa rời đi, có phải không được lễ phép hay không, ừ, cô nên nói gì đó.

Nghiêm, đứng thẳng, Tiêu Quý thân là người nhà Mễ Tu phải có lễ phép cơ bản, cô khom lưng 90 độ, vô cùng cung kính chào hỏi: “Chào thầy, em không đến muộn cũng không đi nhầm phòng học, em chỉ là không cẩn thận đẩy cửa ra.”

Tiêu Quý trông thấy ông thầy sững sờ, các học sinh đang nhìn cô chăm chăm cũng ngây người, sau đó phát ra vài tiếng cười nhạo rất nhỏ, tuy rằng không có ác ý, nhưng rất đột ngột.

Không cẩn thận đẩy cửa ra, là ý gì đây?!

“Được rồi, bạn học, vậy em vì sao không cẩn thận đẩy cửa của lớp chúng tôi chứ?” Giọng ông thầy trong vắt, ra vẻ nghiêm túc hỏi.

“Em tới tìm Mễ Tu nhà em.” Tiêu Quý trả lời hoàn toàn theo bản năng.

Ông thầy lại sửng sốt.

Các học sinh rốt cuộc không nhịn được, một tràng cười phát ra.

“Hả? Mễ Tu nhà em à.” Ông thầy lặp lại lần nữa, rồi nhìn Mễ Tu ngồi ở dưới, lại nhìn về phía Tiêu Quý đứng ở cửa, nói: “Mễ Tu sao có thể là của nhà em chứ? Bạn ấy rõ ràng là của nhà chúng tôi mà.”

Tiêu Quý chớp mắt, khuôn mặt ửng đỏ bối rối.

Mễ Tu than nhẹ một tiếng, đứng dậy rồi đi qua, anh đứng trước người Tiêu Quý, ngăn cản tầm mắt tò mò của các học sinh khác, anh nhìn ông thầy đang có đầy vẻ hứng thú ở trên bục giảng, bất đắc dĩ nói: “Em xin lỗi, em đi ra ngoài trước một chút.”

“Đi đi, đi đi, cô bé chờ đến độ đẩy sai cửa rồi.” Ông thầy khoát tay tỏ vẻ am hiểu.

Tiêu Quý ló đầu qua vai Mễ Tu, nhìn ông thầy trên bục giảng, tuy rằng cô luôn kính trọng các giáo viên của Mễ Tu, nhưng trước mắt thật sự có một đầu gỗ a.

Mễ Tu hướng về phía thầy gật đầu, trong âm thanh ồn ào của các học sinh anh nắm tay Tiêu Quý ra khỏi phòng học.

Trong hành lang, Tiêu Quý tựa vào ngực Mễ Tu, dậm chân mạnh một cái. Hôm nay cô làm sao vậy, cho dù cái tay không nghe lời, sao cái miệng cũng không nghe lời nốt? Mễ Tu nhà cô, cô còn có thể rụt rè thêm chút nữa không!

Mễ Tu sờ đầu Tiêu Quý, khuôn mặt mỉm cười, anh chế giễu nói: “Bây giờ biết xấu hổ rồi à?”

“…Ừm.” Tiêu Quý buồn bực trả lời, sau này cô còn có thể vui đùa cùng bạn học của Mễ Tu không, thật là mất mặt mà!

“Ha ha.” Mễ Tu khẽ cười hai tiếng, vừa rồi cô đột nhiên mở cửa, anh quả thực hoảng sợ, nhưng sau đó một câu không cẩn thận đẩy cửa ra của cô lại khiến anh buồn cười, anh chợt muốn ngồi yên nhìn xem cô phải ứng phó thế nào trong tình huống ấy, thế nhưng một câu Mễ Tu nhà em đã khiến anh mềm lòng, bất giác đứng dậy che chở trước người cô.

Có lẽ giữa người yêu chính là như vậy, một câu lơ đãng của đối phương đủ để khuấy động một tấc mềm mại nhất trong đáy lòng, bởi vì biết rằng, đó là lời nói chưa từng suy ngẫm qua, hoàn toàn không chỉnh sửa.

“Anh còn cười em!” Tiêu Quý giận dỗi ngẩng đầu, lại không ngờ thoáng cái va vào cằm Mễ Tu.

Mễ Tu sờ cằm mình vô cớ gặp hoạ, anh đè lại đỉnh đầu Tiêu Quý: “Anh chính là của nhà em, đụng hỏng không đau lòng sao?”

“Không đau lòng, không đau lòng! Không cho phép anh nói nữa!” Tiêu Quý cầm tay Mễ Tu, đặt tới bên miệng, tức giận nói: “Nói nữa em cắn anh đấy!”

“Đúng đó, nghe lời đi Mễ Tu, cẩn thận người ta cắn cậu đấy!” Một tràng âm thanh thô tục vui sướng khi người gặp hoạ truyền đến.

Tiêu Quý cầm tay Mễ Tu, ngơ ngác xoay người, thấy phía sau là mấy người bạn học của Mễ Tu, một đám người tỏ vẻ hèn mọn, kề vai sát cánh mà ngắm bọn họ.

Tiêu Quý ngượng ngùng buông tay Mễ Tu, lùi ra sau một bước, Tiêu Quý hận không thể hoá thành đà điểu. Bọn họ tan học lúc nào thế? Sao cô lại không nghe thấy? Cô vừa mới nói gì? Sau này cô còn có thể xuất hiện trước mặt bọn họ hay không!

Doãn Cách Tử ra khỏi phòng học liền thấy một màn như vậy, cô ta ôm chặt quyển sách trong tay, nhìn thấy một đám nam sinh trong lớp vây quanh Mễ Tu và Tiêu Quý, giương nanh múa vuốt khoa tay múa chân gì đó, cảnh tượng cực kỳ giống như khi nháo động tân hôn. Doãn Cách Tử cắn môi dưới, ngón tay run nhẹ, thế này, tất cả mọi người đều biết Mễ Tu có bạn gái, người kia không phải là cô ta…