Trúc Mã Thanh Mai

Chương 37



Sau khi sự việc xảy ra, khiến Sầm Kim không khỏi than thầm sức mạnh của tình yêu.

Cô và Chỉ Thanh tốn bao công sức mà không thuyết phục nổi Tiểu Kim bỏ chọn ngành tiếng Anh, nhưng không biết cậu thanh niên kia nói gì mà Tiểu Kim đã thay đổi hoàn toàn chủ ý, kiên quyết không học ngành tiếng Anh nữa, muốn học đại học y, làm bác sĩ khoa tim mạch.

Cô nói đùa với con gái:

- Bà mẹ Asian (Châu Á) như mẹ đây không ép con học medical school (trường y) đâu đấy nhé.

- Mẹ, mẹ có biết thế giới mỗi năm có bao nhiêu người chết vì bệnh tim không?

- Mẹ không biết.

- Có một triệu bảy trăm nghìn người.

- Ồ, nhiều như vậy hả?

- Mẹ có biết Trung Quốc mỗi năm có bao nhiêu đứa trẻ sinh ra đã mắc bệnh tim bẩm sinh không?

- Không biết.

- Có một trăm năm mươi nghìn đến hai trăm nghìn người! Khoảng 1%!

- Đến tình hình của Trung Quốc con cũng nắm rõ?

- Mẹ không biết sao? Rất nhiều bà mẹ Asian đều không biết, họ chỉ biết làm bác sĩ có thể kiếm rất nhiều tiền, nhưng họ không biết làm bác sĩ có thể cứu được rất nhiều sinh mạng!

- Nhưng làm bác sĩ phải học đến tám năm, còn phải làm residency (bác sĩ nội trú), còn phải on call (trực) nữa.

- Con không sợ, con muốn cứu người, đây mới là cuộc sống có ý nghĩa.

- Viết screenplay (kịch bản phim) thì không có ý nghĩa?

- Cũng có ý nghĩa, nhưng con có thể viết lúc thời gian rỗi, bác sĩ thì không làm lúc rỗi rãi được.

- Con làm bác sĩ cả ngày mệt muốn chết đi, đâu còn có thời gian viết screenplay?

- Sẽ có, con có thể viết hồi ký làm bác sĩ của con thành screenplay, giống như ER (phim Phòng cấp cứu, bộ phim truyền hình của Mỹ).

Sự chuyển biến này của con gái khiến cô vui mừng, nhưng việc đi học ở trường đại học Ivy League Colleges[1] cũng không đi lại khiến cô hơi lo lắng:

[1] Một trong tám trường đại học nổi tiếng của Mỹ, gồm Brown University, Columbia University, Cornell University, Dartmouth University, Havard University, Princeton University, University of Pennsylvania, Yale University.

- Chẳng phải con muốn vào đại học M nhất sao? Giờ đã có được giấy thông báo nhập học rồi, sao lại không đi?

- Phí học ở đại học M quá đắt, con sẽ học ở đại học L nơi đây, là đại học của bang, có thể tiết kiệm rất nhiều tiền.

- Mẹ đã nói từ lâu rồi, chỉ cần con đỗ thì cho dù trường đắt đến đâu mẹ cũng sẽ ủng hộ con, lo cho con.

- Mẹ cũng không có mấy tiền, nếu con đi học đại học M, hàng năm phải tốn mấy chục nghìn đô, mẹ kiếm đâu ra?

- Bố con còn có thể giúp một phần.

- Bố cũng chẳng có mấy tiền.

- Chúng ta có thể vay.

- Sao phải vay? Học đại học M mấy năm, học phí có thể mua được cả nhà đấy!

- Nhưng con trai của cô Vương và con gái của chú Lý đều học ở Ivy League.

- Mẹ, tại sao mẹ phải lo con nhà người ta học trường nào? Lẽ nào con không học Ivy League thì không đáng được mẹ yêu sao?

Cô im bặt.

Con gái lại giải thích thêm nữa:

- Học đại học không cần học trường tốt như vậy. Bạn con Samantha là người đứng đầu ở trường chúng con, bạn ấy cũng đỗ Ivy League, nhưng bạn ấy không học, bạn ấy cũng giống con, ở lại học đại học của bang. Chúng ta là người bang này, học phí rẻ, chúng ta còn có thể lấy được học bổng của bang, không cần bỏ ra một đồng học phí nào. Đợi bọn con học xong đại học, bọn con có thể đến Ivy League để học tiếp medical school.

- Nhưng nếu đại học mà con không học ở Ivy League, vậy thì cơ hội đến Ivy League học medical school chẳng sẽ ít đi sao?

- Không đâu. Học medical school đều chỉ xét thành tích GPA (điểm trung bình) và MCAT (kỳ thi nhập học đại học Y của Mỹ), còn phải có recommendation (sự tiến cử), volunteer (công việc của tình nguyện viên) nữa.

- Sinh viên của đại học Ivy League chẳng phải sẽ có được sự tiến cử tốt hơn không? Ví dụ như của chính thầy cô giáo mình.

- Có thể thế, nhưng thế cũng chưa là gì, giống như con học medical school, điều quan trọng nhất không phải là trường tốt hay không, mà là cơ hội để intern (thực tập) có tốt hay không, bệnh viện để làm residency (bác sĩ nội trú) có tốt hay không. Ở đây bọn con có rất nhiều bệnh viện, các kiểu bệnh viện, con học đại học y ở đây chắc chắn có cơ hội intern và residency tốt hơn.

- Con nghe ai nói những điều này vậy?

- Con đã từng tham gia hoạt động của Medical Student Club (Câu lạc bộ sinh viên Đại học Y) của trường đại học L, nhóm senior students (sinh viên cao học) ở đó đều nói như vậy.

Cô giả vờ vô tình hỏi:

- Cái cậu sinh viên lần trước đến đón con đi dự tiệc CCK cũng thuộc Medical Student Club của đại học L phải không?

Con gái buột miệng nói:

- Anh ấy không phải.

- Ồ? Vậy cậu ta học ngành nào?

- Cùng chuyên ngành với mẹ.

- Sao con quen cậu ta?

- Quen ở nhà thờ.

- Cậu ta tên là gì?

- Victor.

Con gái không muốn bàn luận về chuyện này nữa bèn đổi đề tài:

- Mẹ, con ở lại đây học đại học, lẽ nào mẹ không vui?

- Sao mẹ lại không vui? Mẹ chỉ sợ con vì lo tiết kiệm tiền mà lỡ mất cơ hội học ở Ivy League thôi.

- Con không phải vì tiết kiệm tiền, mà là vì muốn ở cùng với mẹ.

- Nếu vì muốn ở cùng với mẹ thì con nên đi học ở Ivy League, mẹ có thể đến đại học M tìm việc.

- Vậy không được, còn nhà của chúng ta thì làm thế nào?

- Nhà có thể bán đi, đến đó rồi mua.

- Nhà ở đó rất đắt, mẹ không mua nổi đâu.

- Mẹ không mua nổi thì có thể ở chung cư.

- Chung cư cũng rất đắt, mẹ còn phải lo tiền cho con đi học, đâu có nhiều tiền như vậy?

Cô hơi buồn:

- Chỉ trách mẹ thật vô dụng.

- Không phải như vậy, các ông bố bà mẹ người Mỹ đều không phải gánh phí học đại học cho con cái, con cái Mỹ học đại học đều tự mình vay tín dụng, con cũng nên tự vay tín dụng. Nhưng con không muốn nợ nhiều như vậy, hơn nữa con thích đại học L. Mẹ, đại học Ivy League cũng không phải là ngành nào cũng tốt, nếu nói về medical school, thì đại học L còn xếp trước Ivy League rất nhiều.

©STE.NT

Bây giờ thì tám chín phần cô có thể khẳng định con gái đã yêu cậu Victor kia, những thay đổi gần đây nhất có thể đều chịu sự ảnh hưởng của cậu ta. Không đến đại học M, mà muốn ở lại đại học L của thành phố này, có thể cũng là muốn ở lại với Victor, bởi vì con gái xưa nay suốt ngày chỉ mong sớm được vào đại học, có thể chạy đến một thành phố rất xa, sống cuộc sống độc lập.

Việc Victor đến nhà thờ cho thấy, cậu ta rất có thể là lớn lên ở Mỹ, có khả năng là người Đài Loan, bởi vì thanh niên đại lục nói chung không thích đến nhà thờ.

Cô không muốn can thiệp vào cuộc sống yêu đương của con gái, và cô cũng không có quyền can thiệp. Con gái giờ đã sắp mười tám rồi, cũng có thể coi là người lớn rồi, cái tuổi này bắt đầu date (hẹn hò) cũng không coi là sớm quá, đặc biệt cái cậu Victor có vẻ khá tốt, không nhất thiết phải can thiệp. Chỉ sợ Tiểu Kim quá chân thành, vì cậu Victor đó mà thay đổi quỹ đạo sống của mình, từ bỏ Ivy League, từ bỏ cả ngành nghề mà mình yêu thích, nhưng cuối cùng cậu Victor đó lại phụ con bé, như vậy có lẽ sẽ hại cả đời con bé.

Nhưng chuyện tương lai chẳng ai có thể nói được điều gì, cũng không thể giờ lại tách con gái và cái cậu Victor đó ra? Chỉ có thể thắp hương cầu Bồ tát phù hộ cho thôi, đến đâu hay đến đó.

Sắp đến ngày sinh nhật Tiểu Kim, cô bèn đánh tiếng hỏi trước:

- Sắp đến sinh nhật con rồi, chuẩn bị tổ chức thế nào?

- Hội bạn Grace sẽ đến nhà mình để mở party (tiệc).

Cô biết Grace là bạn cùng học với con gái, là một trong bốn thành viên của hội lunch table (ăn trưa) cùng con gái, ngoài ra còn có hai đứa là Samantha và Mellissa. Bốn cô gái này là bạn tốt của nhau, thường chơi với nhau, có mở party thì thường đến nhà cô làm, bởi vì phòng ở nhà cô khá rộng rãi, lại chỉ có hai mẹ con, không có đàn ông, khá thuận tiện.

Cô hơi thất vọng hỏi:

- Vậy các con không mời bạn trai tham dự?

- No. Party của đám girls (con gái) tại sao lại phải mời con trai tham dự?

- Mấy đứa con đều không đưa bạn trai tới?

- Chúng đều chưa có bạn trai.

Cô cảm thấy điệu bộ của con gái đã thừa nhận mình đã có bạn trai rồi, nhưng cô không dám tiếp tục truy hỏi, chỉ lịch sự hỏi:

- Có cần hôm đó mẹ tránh đi không?

- Không cần đâu ạ.

- Mẹ ở nhà các con sẽ không mất tự nhiên chứ?

- Mẹ cũng là girl, chúng con sẽ không cảm thấy không thoải mái đâu.

Vào thứ Bảy là sinh nhật của Tiểu Kim, bốn cô bạn đến nhà cô tổ chức party (tiệc), giống như mấy lần trước, cô giúp chúng mua đồ ăn như pizza, đùi gà chiên và đồ uống, rồi lên gác về phòng của mình, tránh trong phòng lên mạng, để mấy đứa tự do chơi ở tầng dưới.

Cho đến khi party (tiệc) kết thúc, cũng không thấy Victor đến, hoàn toàn là girl’s party (tiệc con gái/ nữ sinh).

Hôm sau là Chủ nhật, như thường lệ Tiểu Kim lại đến nhà thờ, Sharon như thường lệ đến đón con bé, nhưng sau khi xong các hoạt động ở nhà thờ thì con bé gọi điện về nói sẽ đi xem phim cùng với Grace.

Cô lập tức biết rằng con gái đang nói dối, chắc chắn đi xem phim cùng Victor, bởi vì con gái vừa mới gặp Grace sao lại gặp nhau nữa chứ?

Nhưng cô không lật tẩy lời nói dối của Tiểu Kim mà chỉ dặn dò:

- Về sớm đấy.

- Con biết rồi.

- Có cần mẹ đến đón không?

- Không cần, không cần, Grace sẽ đưa con về.

Mấy tiếng sau đó cô cứ đứng ngồi không yên, cũng không biết đang lo lắng cái gì. Thật sự không thể chịu nổi nữa bèn gọi điện cho Chỉ Thanh, nói với anh sự suy đoán và lo lắng của mình.

Chỉ Thanh còn lo hơn cô:

- Sao em có thể cho Petal đi xem phim với thằng đó được?

- Nó không nói là bạn trai, sao em lại không thể cho phép chứ?

- Nó không nói là đi xem phim với bạn trai, càng chứng tỏ là có gì đó mờ ám, em càng không nên cho phép chứ!

- Giờ đã đi rồi, nói những điều này có tác dụng gì?

- Thì là do em nhắc trước đây chứ?

Cô mệt mỏi:

- Con người anh chẳng ra làm sao cả, không giúp nổi gì lại còn mắng người ta.

Chỉ Thanh dịu giọng nói:

- Anh đâu có mắng em? Chẳng phải anh cũng đang lo đấy sao?

- Anh lo thì có tác dụng? Lo bò trắng răng.

- Anh biết giờ anh đang lo bò trắng răng, nhưng tình hình sẽ nhanh chóng thay đổi, anh đang tìm việc ở chỗ đó.

Cô giật mình:

- Anh muốn chuyển qua đây?

- Ừ, sao, không hoan nghênh à?

- Đây không phải là đất nhà em, có gì mà hoan nghênh với không hoan nghênh? Nhưng anh đang làm rất tốt ở đó, sao lại phải đi?

- Anh muốn sống cùng với Petal.

- Anh đã biết nó sẽ không đến đại học M rồi?

- Thì em vừa nói đấy thôi?

Cô không lên tiếng, không muốn nói những lời khiến Chỉ Thanh tổn thương.

Chỉ Thanh nói rất tự tin:

- Em đừng lo, đợi anh đến, anh sẽ nghĩ cách làm rõ chuyện này.

- Anh làm rõ rồi thì có thể thế nào?

- Phải thế nào thì thế.

- Vậy anh nói giờ nên thế nào?

- Nếu anh là em, anh sẽ trực tiếp hỏi Petal.

- Lại bẻm mép.

- Không phải là bẻm mép, thật đấy, anh thấy không có gì không thể hỏi thẳng cả.

Mặc dù ngoài miệng cô vẫn phản đối nhưng trong lòng đã chuẩn bị thử xem sao.

Cũng may, con gái chưa đến chín giờ đã về nhà, cô nghe thấy tiếng ô tô ngoài cửa bèn vội vàng ra mở cửa, sau đó đứng ở bên cửa quan sát, xem có thể tìm cơ hội để mời Victor vào chơi không.

Nhưng sự xuất hiện của cô rõ ràng khiến đôi trẻ sửng sốt, cậu thanh niên trốn trong xe không động đậy gì, còn con gái vội chui ra khỏi xe, mặt đỏ lên giải thích:

- Bạn Grace bạn ấy…

Cô đề nghị:

- Hỏi xem bạn của con có vào nhà ngồi uống nước một lát được không?

Con gái không hỏi gì, tự đưa ra chủ trương:

- Không cần, không cần đâu mẹ.

Sau đó vẫy vẫy tay với kẻ trong xe, chiếc xe màu đen cứ như vừa cướp ngân hàng nhanh chóng phóng vụt đi.

Mặt con gái lộ vẻ không vui:

- Mẹ, vừa rồi sao mẹ lại đứng ở cửa?

- Mẹ nghe thấy tiếng xe, giúp con mở cửa.

- Con có chìa khóa mà.

Cô quyết định công khai đàm phán:

- Petal, mẹ không phải là mấy bà mẹ cổ lỗ sĩ, chỉ cần quan hệ chính đáng thì mẹ sẽ không can thiệp vào, con không cần thiết phải giấu mẹ.

- Con không giấu mẹ.

- Con đang date (hẹn hò) với cậu Victor đó?

- Con không biết mẹ đang nói gì.

- Vừa rồi không phải là Victor sao?

- Victor who (Victor nào)?

- Chính là cái cậu Victor lần trước đón con đi party (tiệc) của CCL đó.

Con gái chẳng bảo đúng cũng chẳng bảo sai.

- Không phải vừa rồi con đi xem phim cùng cậu ta chứ?

Con gái không trả lời.

- Con đi xem phim cùng Victor, tại sao lại nói với mẹ là đi cùng Grace?

- Grace cũng đi.

Cô không muốn tiếp tục lật tẩy con gái, đành nhượng bộ:

- Vậy có phải con đang date với Victor không?

- Cùng đi xem phim là date?

- Mẹ không nói cùng đi xem phim với nhau là date, mà mẹ đang hỏi con có hay không.

- Không.

Con gái nói xong liền chạy thẳng lên lầu.

Cô thật sự hối hận, không nên chạy ra cửa để xem nó, giờ cũng chẳng hỏi ra được điều gì, còn khiến cho quan hệ hai mẹ con xấu đi, nhỡ con gái giận ra ngoài ở cùng với Victor, thậm chí kết hôn cùng cậu ta, vậy thì cô cũng chỉ giương mắt ếch đứng trông, bởi vì theo quy định của bang này, tuổi kết hôn hình như là mười tám tuổi, còn con gái cô đã sắp đủ mười tám tuổi rồi, muốn kết hôn thì cũng không cần phải có sự đồng ý của bố mẹ.

Cô lên lầu hỏi con gái có ăn tối không, nhưng con gái nói không ăn, đã ăn ở ngoài rồi.

Một mình cô xuống lầu ăn tối, nhưng cũng chẳng ăn nổi chút gì, chỉ sợ con gái từ nay về sau sẽ xa cách cô, không nói với cô điều gì nữa.

Trên lầu vẳng xuống tiếng đàn violon của con gái. Giai điệu rất quen thuộc, cô nín thở, lắng nghe một lúc, phát hiện ra con gái đang chơi bài Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa.

Cô hơi giật mình, bởi vì đây là bài hát Trung Quốc rất xưa, người thời cô mới biết đến, thanh niên Trung Quốc mười bảy mười tám tuổi có thể không biết, đứa từ nhỏ đã qua Mỹ sống như Tiểu Kim làm sao biết được.

Không chỉ có vậy, bình thường Tiểu Kim chơi đàn đều xem bản nhạc, xem khuông nhạc thì biết nốt nhạc nào ở vị trí nào trên dây đàn. Tiểu Kim cũng biết nghe bản nhạc chơi đàn, nhưng sẽ không thành thục bằng vừa đọc bản nhạc vừa chơi. Giờ có thể chơi được cả bài Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa thì chỉ có hai khả năng, một là chính Tiểu Kim đã tìm thấy khuông nhạc của bài Chỉ có thể nhớ lại ngày xưa từ đâu đó, hai là có thể Tiểu Kim nghe đi nghe lại bài này nên đã nhớ tiết tấu của bài, sau đó mò ra vị trí của các nốt nhạc trên dây đàn.

Cô không nén nổi liền đến cửa phòng ngủ của con gái, tò mò hỏi:

- Tiểu Kim, sao con biết chơi bài này? Con có bản nhạc à?

- Người khác giúp con chép lại.

Con gái lấy bản nhạc trên giá xuống đưa cho cô xem:

- Mẹ, mẹ xem viết có hay không? Viết tay đấy, mà giống print (in) không?

Cô nhìn bản nhạc, nếu không phải Tiểu Kim đã nói trước thì thật sự cô cũng không nhận ra là viết tay, năm dòng kẻ thẳng tăm tắp, các nốt nhạc viết rất đều nhau, không nhìn thật kỹ thì thật giống như in vậy, bên dưới khuông nhạc là lời bài hát tiếng Trung, chữ viết tiếng Trung cũng được viết rất đẹp, còn dùng tiếng Anh để chú thích phát âm, viết bằng bút máy.

Cô đưa trả lại bản nhạc cho con gái, chân thành khen ngợi:

- Viết đẹp lắm! Ai viết vậy?

Mặt con gái lộ vẻ đắc ý nhưng không trả lời câu hỏi của cô mà nói:

- Mẹ, mẹ hát đi, con đệm cho mẹ.

Cô từ chối:

- Mẹ không biết hát bài này.

- Mẹ biết hát, con biết mẹ biết hát, hát đi, con đệm nhạc cho mẹ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.