Trung Khuyển Bị Bệnh Dại

Chương 62: Thẩm Bác Diễn cười nhẹ hai tiếng, cúi người xuống in dấu môi lên ngực Lục Lăng Hằng



– Thẩm Bác Diễn cười nhẹ hai tiếng, cúi người xuống in dấu môi lên ngực Lục Lăng Hằng.

Thẩm Bác Diễn nuốt nước miếng, mắt dán chặt vào nơi Lục Lăng Hằng đang nắm, mắt lóe lên tia tham lam, quả thực như muốn ăn tươi nuốt sống Lục Lăng Hằng.

Bầu không khí ngưng trệ mấy giây, Lục Lăng Hằng cầm vòi hoa sen che nơi quan trọng của mình, sụp đổ mà quát rống lên: “ANH CÒN NHÌN! MAU RA NGOÀI!!!”

Lúc này Thẩm Bác Diễn mới tỉnh mộng, đỏ mặt ậm ừ một tiếng, lưu luyến không muốn rời đi.

Lục Lăng Hằng còn chưa hết hoảng hồn, cảnh giác nhìn chòng chọc cửa phòng tắm, đợi một hồi, thấy Thẩm Bác Diễn đi thật rồi, lúc này mới cúi đầu vội vã kiểm tra cậu em của mình vừa bị Thẩm Bác Diễn dọa đến mềm nhũn.

Em ơi em à em có khỏe không? Em ơi em đang hôn mê sao? Em không thể xảy ra bất cứ chuyện gì! Em ơi em mau tỉnh lại đi! Anh còn cần em mà!!

Dần dần, cậu em dần khôi phục ý thức, từ từ ngẩng đầu lên.

Lục Lăng Hằng còn chưa kịp thở phào xong, đột nhiên nghe thấy một tiếng ho khan, anh quay đầu nhìn lại, Thẩm Bác Diễn thế mà lại xuất hiện ngoài cửa phòng tắm, trong tay còn cầm chổi và xẻng.

Cậu em vừa mới có chút ý thức lại bị dọa hôn mê bất tỉnh.

Lục Lăng Hằng (╯‵□′)╯︵┻━┻

“Em, em cứ tắm tiếp đi.” Mặt Thẩm Bác Diễn đỏ như gan heo, lại giả bộ nghiêm túc, “Anh quét vụn thủy tinh, tránh cho lát nữa em ra ngoài dẫm phải.”

Lục Lăng Hằng phát điên rống to hơn: “THẨM BÁC DIỄN!!”

“Có.” Thẩm Bác Diễn lập tức đứng nghiêm.

“PHẮN RA NGOÀI ! ! ! —— ĐÓNG CỬA VÀO!!”

Lão bà đại nhân nổi giận, Thẩm Bác Diễn lập tức lăn đi.

Giờ Lục Lăng Hằng đâu còn tâm tư tắm, anh nhanh chóng rửa hết bọt xà phòng trên người, năm phút sau đã mặc quần áo tử tế đi ra.

Thẩm Bác Diễn đang ở trong phòng uống nước đá, thấy Lục Lăng Hằng đi ra, vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, tựa như không xảy ra bất cứ chuyện gì, nhưng đôi tai đỏ bừng đã bán đứng tâm tư hắn.

“Làm việc thuận lợi chứ?” Thẩm Bác Diễn đặt cốc xuống hỏi.

Lục Lăng Hằng đen mặt ngồi xuống đối diện hắn. Anh phải nhân cơ hội này để ra quy tắc cho cẩn thận, nếu không cứ tiếp tục như này, sau này sao anh yên ổn được cơ chứ?

“Sao vào mà không gõ cửa?!”

Mắt Thẩm Bác Diễn đảo khắp nơi: “Có gõ, tại em đang tắm, không nghe thấy.”

Lục Lăng Hằng trợn mắt trừng hắn: “Thế nên anh tùy tiện vào xem em tắm?!”

Thẩm Bác Diễn nhỏ giọng giải thích: “Anh không biết em đang tắm.. Với lại đều là đàn ông con trai mà, cũng đâu phải chưa nhìn qua..” Lần trước Lục Lăng Hằng uống say hắn giúp anh tắm mà! Nhưng nhìn Lục Lăng Hằng làm chuyện tình thú như vậy thì đây đúng là lần đầu tiên, vừa nhớ lại hình ảnh ban nãy, Thẩm Bác Diễn đã cảm thấy máu nóng toàn thân chạy rần rần xuống dưới thân.

Lục Lăng Hằng đang muốn phát điên, đột nhiên Thẩm Bác Diễn á một tiếng, nắm lấy tay anh: “Tay em làm sao vậy?”

Trong nhà có hệ thống sưởi hơi, Lục Lăng Hằng tắm xong mặc áo ngắn tay đi ra, Thẩm Bác Diễn thấy trên tay anh có vết bầm.

Vết bầm đen này là lúc tham gia chương trình Trương Minh Tước đá anh bị thương, hai ngày còn chưa hết bầm. Lục Lăng Hằng hơi nhíu mày lại không nói gì: “Không sao, không cẩn thận nên bị bầm thôi.”

Bị Trương Minh Tước gây khó dễ, Lục Lăng Hằng cũng không định nói, mà thật sự cũng không có gì để nói, lúc quay chương trình biểu diễn màn đánh nhau, nhưng không cẩn thận trong lúc diễn bị thương, nói ra cũng thấy chuyện rất nhỏ, huống hồ anh cũng không bị thương nặng gì.

Thẩm Bác Diễn xoa xoa vết thương của anh: “Còn đau không?”

“Không đau.”

Mặc dù Thẩm Bác Diễn rất đau lòng, nhưng đều là đàn ông, chút thương tích này không đến mức chuyện bé xé ra to. Hắn đứng lên nói: “Anh đã bảo giúp việc làm cơm xong, qua nhà anh ăn đi. Anh về thay quần áo trước, em sấy khô tóc đi rồi sang.”

“Ừ.” Lục Lăng Hằng xoay người lại tiến vào phòng tắm. Đến khi cầm máy sấy tóc lên, anh mới nhớ ra mình đang muốn giáo huấn Thẩm Bác Diễn mà, sao đề tài lại chuyển ngoặt thế này?

Lục Lăng Hằng sấy khô tóc, đổ đầy thức ăn cho chó cho Tiểu Công Cẩu, lúc này mới đi sang nhà bên cạnh. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Ấn chuông cửa xong, Lục Lăng Hằng đứng yên lặng ngoài cửa đợi, mấy giây sau, cửa phòng mở ra, Lục Lăng Hằng còn chưa kịp phản ứng đã bị người bên trong kéo mạnh vào.

“Rầm!” Cửa phòng đóng sập lại, Lục Lăng Hằng bị đè vào cửa, Thẩm Bác Diễn cầm tay anh giữ lên đỉnh đầu, như lang như hổ mà hôn lên.

Môi Thẩm Bác Diễn dày, quấn lấy môi Lục Lăng Hằng rồi mút vào, đầu lưỡi thử thăm dò mà cạy răng Lục Lăng Hằng ra. Lục Lăng Hằng bị hắn đột nhiên bạo phát dọa sợ, đang định tức giận răn dạy, răng vừa mở ra, Thẩm Bác Diễn lại thừa dịp mà tiến vào, quấn lấy đầu lưỡi anh dây dưa.

Lục Lăng Hằng muốn đẩy hắn ra ngoài, không ngờ mình làm vậy là đưa dê vào miệng cọp. Thẩm Bác Diễn ngoan ngoãn lui về, nhân cơ hội này mà ngậm môi lưỡi anh, dịu dàng hôn liếm.

“ƯM!!!” Lục Lăng Hằng kháng nghị khẽ hô, nhìn chòng chọc Thẩm Bác Diễn.

Nhưng Thẩm Bác Diễn nào thấy được ánh mắt cảnh cáo của Lục Lăng Hằng. Hắn hôn vô cùng say sưa, hai mắt nhắm lại, lông mi run nhè nhẹ, thành kính như một lời khẩn cầu.

Một lúc lâu sau, cuối cùng Thẩm Bác Diễn cũng buông đầu lưỡi đã tê dại của Lục Lăng Hằng ra, dọc theo gò má anh mà hôn tới vành tai, đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo quanh: “Quân Càn… Anh nhớ em muốn chết..” Giọng Thẩm Bác Diễn khàn khàn, nặng nề thì thào.

Vốn là Lục Lăng Hằng muốn phát hỏa, nhưng vành tai lại là chỗ mẫn cảm của anh, bị Thẩm Bác Diễn hôn như vậy, cả người liền mềm nhũn, hơn nữa lại phát ra thanh âm từ tính khiêu gợi, cơn tức trong bụng cũng bay sạch.

“Anh không thể bình thường hơn một chút à?!” Lục Lăng Hằng oán giận, “Suýt chút nữa bị anh dọa đến phát bệnh.”

Thẩm Bác Diễn cười nhẹ hai tiếng, cúi người xuống in dấu môi lên ngực Lục Lăng Hằng. Trước đây Lục Quân Càn bị bệnh tim, lời nói hành động của hắn đều vô cùng cẩn thận, không bao giờ đứng sau lưng vỗ vai Lục Quân Càn, luôn phải đi vòng lên trước mặt nói chuyện với anh. Nhưng hôm nay anh không còn bị bệnh tim, cuối cùng Thẩm Bác Diễn cũng dám làm chuyện mình mong làm lâu rồi nhưng không có can đảm.

Bầu không khí mập mờ như này có phần nguy hiểm, Lục Lăng Hằng cảm nhận được tim mình đang đập thình thịch, anh vội tránh Thẩm Bác Diễn, làm bộ không có chuyện gì vào trong phòng: “Có những món gì?”

Thẩm Bác Diễn theo sau lưng anh, đi tới trước bàn, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy anh, tì cằm lên hõm vai anh: “Làm những món em thích.”

Đột nhiên Lục Lăng Hằng nở nụ cười. Thẩm Bác Diễn như này, giống hệt Tiểu Công Cẩu ban nãy hoan nghênh anh về nhà, một tấc cũng không rời mà bám theo sát anh, quả thật hận không thể dán vào người anh. Trước nay Lục Lăng Hằng luôn bận bịu công việc, chưa từng yêu đương thật sự một lần nào, anh tưởng rằng những thứ này cũng giống như trong phim, nếu có người yêu cũng chỉ giúp đỡ nhau về nhu cầu sinh lý, sao có thể cả ngày dính chung một chỗ được? Nhưng ánh mắt quyến luyến của Thẩm Bác Diễn khiến lần đầu tiên anh hiểu được cái gọi là thâm tình. Đột nhiên anh nhớ tới ánh mắt mình nhìn diễn viên nữ khi diễn, sự say đắm, chuyên chú, anh cứ ngỡ đó đủ thâm tình chân thành rồi, nhưng hóa ra đều rất hời hợt.

“Sao?” Thẩm Bác Diễn phát hiện Lục Lăng Hằng ở trong lòng nhìn mình không nói lời nào, tò mò hỏi, “Em đang nghĩ gì thế?”

“Em đang nghĩ, bảo sao đạo diễn nói em diễn không có tâm.”

“Hử?” Thẩm Bác Diễn mờ mịt.

Lục Lăng Hằng lại nhớ tới lời Sở Y Na nói hôm đó. Muốn diễn tốt những vai khác nhau, phải hiểu rõ những con người khác nhau, thể nghiệm những tình cảm khác nhau. Diễn xuất của anh bình thường, là bởi anh không có kinh nghiệm, chỉ có thể chọn phương thức bảo thủ để diễn, cho nên không có đột phá gì. Có lẽ, đúng là phải yêu đương một lần mới hiểu.

“Không có gì, ăn cơm thôi.” Lục Lăng Hằng cười cười, nhẹ nhàng đẩy tay Thẩm Bác Diễn ra, đi tới bên cạnh bàn ngồi xuống.

Hai người chuyện trò những việc xảy ra gần đây, Lục Lăng Hằng hỏi: “Ba anh thế nào rồi?”

Thái độ Thẩm Bác Diễn so với hai tháng trước khi mới phát hiện cha bị bệnh ung thư thoải mái hơn nhiều: “Tình hình vẫn ổn, hôm trước vừa hóa trị xong một đợt, giờ đang ở nhà nghỉ ngơi, tới bệnh viện khám theo định kỳ.”

Lục Lăng Hằng nghe được tin tốt, cũng vui vẻ theo: “Vậy thì tốt rồi.”

Thẩm Bác Diễn nói: “Ý chí của ba anh rất kiên định, cho nên khôi phục khá tốt. Nhưng mà..”

Lục Lăng Hằng thấy hắn nhíu mày, vội hỏi: “Nhưng mà làm sao?”

Giờ Thẩm Bác Diễn chỉ mong cha có thể dưỡng bệnh thật tốt, nhanh chóng khỏe mạnh lại. Ông phải tới bệnh viện khám định kỳ, nếu phát hiện khối u không di căn, như vậy coi như qua một cửa ải khó khăn, một khi khối u di căn thì tình hình sẽ rất nghiêm trọng. Giờ cha không nên lo toan cái gì, tốt nhất là ra nước ngoài nghỉ phép, giữ vững tâm lý vui vẻ thoải mái mỗi ngày. Nhưng chuyện lại không đơn giản như vậy.

Tâm tình Trâu Tĩnh Tĩnh bây giờ rất phức tạp, vừa mong chồng mình có thể tĩnh dưỡng cho thật tốt, cũng vừa mong chồng có thể quay lại làm việc. Khoảng thời gian ông Thẩm nhập viện này, chuyện nội bộ tập đoàn Thẩm thị về cơ bản đều vào tay Thẩm Thanh Dư, mặc dù Trâu Tinh Tĩnh muốn Thẩm Bác Diễn mau chóng tiếp quản việc của tập đoàn, nhưng Thẩm Bác Diễn cũng tự thấy mình không có quyền hành gì, Thẩm Thanh Dư cũng không có ý phân quyền cho hắn. Thẩm Bác Diễn không quá quan tâm, dù sao hắn cũng không muốn tranh giành với anh trai, mong có thể mau chóng thành lập công ty của mình, nhưng đây không phải điều Trâu Tĩnh Tĩnh muốn, bà mong chồng mình giữ quyền hành trong tay, đưa Thẩm Bác Diễn vào nòng cốt công ty. Giờ Trâu Tĩnh Tĩnh dụ dỗ mong chồng quản công việc, khiến tất cả mọi người đều rất đau đầu.

Thẩm Bác Diễn khẽ thở dài, lại cười rộ lên: “Không có gì. Ăn đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.