Trung Khuyển Bị Bệnh Dại

Chương 74: Chẳng lẽ anh không bằng tay phải của em sao?!



– Chẳng lẽ anh không bằng tay phải của em sao?!

Đêm trước ngày Lục Lăng Hằng đi huấn luyện, Thẩm Bác Diễn nghĩ một thời gian dài sắp tới không được gặp anh, hiển nhiên không dễ dàng buông tha Lục Lăng Hằng, quấn lấy anh đòi gần gũi trước khi chia xa, nếu không nhất định không chịu buông anh ra.

Lục Lăng Hằng vô cùng bất đắc dĩ: “Sáng mai em phải bay rồi.” Từ khi Thẩm Bác Diễn được ăn mặn, quả thật như tiến hóa thành cái máy đóng cọc, có đôi khi muốn lật qua lật lại Lục Lăng Hằng hằng giờ, ra sạch sẽ hàng ‘tồn kho’ mới bằng lòng cho qua. Chỉ khi nào hôm sau không có công việc thì Lục Lăng Hằng mới dám gần gũi với hắn, thoải mái thì thoải mái thật, nhưng lần nào cũng thoải mái vượt mức, phải ngủ một ngày một đêm mới có thể bổ sung nguyên khí.

Thẩm Bác Diễn đè anh xuống giường kháng nghị: “Với một thanh niên trai tráng huyết khí phương cương như anh, nhịn một tháng quả thật có lỗi với bản thân!”

Lục Lăng Hằng lau mưa xuân bắn lên mặt mình của hắn: “Thế hai mươi tám năm qua anh sống thế nào?”

Con ngươi trong mắt Thẩm Bác Diễn khẽ đảo, đột nhiên che tay phải mình: “À, tay phải anh bị rút gân, phải cho nó nghỉ ngơi một tháng.”

Lục Lăng Hằng: “……….”

Thẩm Bác Diễn cầu khẩn nói: “Chỉ một lần thôi mà, anh phải nín nhịn lâu như vậy! Chẳng lẽ em không muốn sao? Chẳng lẽ anh còn không bằng tay phải của em sao?!”

Lục Lăng Hằng: “…….”

Sắp phải xa nhau, trong lòng Lục Lăng Hằng cũng lưu luyến không rời, cuối cùng nhẹ dạ nói: “Vậy một lần…”

Thẩm Bác Diễn lập tức cười tươi như hoa, bắt đầu chuyên tâm làm việc.

(Không thể miêu tả, lược bớt 2000 chữ)

Ngày hôm sau Lục Lăng Hằng phải bay đi huấn luyện.

Tuy rằng trong lúc huấn luyện không thể đi đâu, nhưng buổi tối vẫn có thời gian rảnh sử dụng điện thoại đi động. Ngày nào cũng huấn luyện mệt mỏi, Lục Lăng Hằng không có thời gian rảnh để lên mạng, dành chút thời gian nghỉ ngơi cuối ngày để nói chuyện điện thoại với Thẩm Bác Diễn, nghe hắn kể chuyện của công ty và gần đây trong giới giải trí có những chuyện gì.

Có một ngày huấn luyện xong nói chuyện, Thẩm Bác Diễn nói cho anh biết: “Quảng cáo phim ngắn đã đưa lên sóng, còn bài “Mộng tưởng” em hát lọt vào bảng xếp hạng âm nhạc.

Lục Lăng Hằng giật mình: “Nhanh như vậy sao?” Anh giúp tập đoàn Thẩm thị quay quảng cáo, đương nhiên không giống với các ngôi sao quảng cáo khác, đoạn quảng cáo múa cột kia chủ yếu phát lên truyền hình, còn trọng tâm tuyên truyền của quảng cáo phim ngắn là trên mạng, cho nên thúc đẩy cả hai cùng một lúc.

Sau khi cúp điện thoại xong, Lục Lăng Hằng không cầm lòng được mà lên mạng xem. Nếu quả thật như lời Thẩm Bác Diễn nói, bài “Mộng tưởng” từ trên trời rơi xuống lọt vào vài bảng xếp hạng âm nhạc lớn, có nơi là công ty mua cho anh, có nơi là dựa vào thực lực và sức ảnh hưởng của anh. Tuy nghề chính của anh là đóng phim, anh cũng không có ý định phát triển cả hai, nhưng có một ca khúc nổi tiếng, khỏi nói cũng biết có ích như nào. Dù là ca sĩ hay diễn viên thì cũng đều là nghệ sĩ, nghệ sĩ thì cần được sự quan tâm từ phía khán giả, cần có người cổ vũ. Có một bài hát nổi tiếng, tên tuổi của anh sẽ được nhiều người nhớ tới hơn, anh cũng nhận được nhiều sự quan tâm hơn. “Lục Lăng Hằng – Mộng tưởng” vào top tìm kiếm, phương thức gây chú ý này sao có thể đánh đồng với các scandal được? Hơn nữa đối với tập đoàn Thẩm thị mà nói, ca khúc quảng cáo nổi tiếng, sẽ có nhiều người biết tới sản phẩm của họ hơn, đây là chuyện đôi bên cùng có lợi.

Lục Lăng Hằng lên mạng tìm xem phim ngắn.

Quảng cáo phim ngắn được chế tác vô cùng thương tâm, từ hình ảnh tới nhịp điệu, nhạc nền, tập đoàn Thẩm thị đều mời nhà soạn nhạc nổi tiếng tới biên khúc, đặc biệt là khi nội dung tới cao trào, nhạc nền quá xúc động, thiếu chút nữa Lục Lăng Hằng rơi nước mắt. Một kịch bản tốt lại thêm một ekip tốt như vậy, hiệu quả vô cùng đặc sắc, Lục Lăng Hằng thầm nghĩ trong lòng nhất định hiệu quả của quảng cáo này sẽ rất tốt.

Vốn định xem xong thì đi ngủ, nhưng ở bình luận dưới trang web anh xem có người gửi địa chỉ bilibili, nói là ở đó có thể thấy mọi người bình luận trực tiếp. Anh cũng tò mò không biết khán giả sẽ đánh giá sao về quảng cáo này, thế nên click vào xem.

Vừa mở video ra, vô số từ ngữ chạy trên màn hình khiến anh giật mình.

“Quảng cáo có tâm!” “Xem mà phát khóc, tui xem lại lần thứ hai đó!” “Mới có lần thứ hai thôi hả. Tui xem lần thứ năm rồi nè!” “Lục Lăng Hằng đẹp trai quá, em là fan não tàn của anh!” “Đề nghị ai xem lần đầu tắt bình luận, nếu không sẽ hỏng cả quảng cáo hay!”

Lục Lăng Hằng trợn mắt nhìn, căn bản không xem kịp, phải tạm thời ấn nút pause để đọc bình luận của mọi người.

Đoạn đầu quảng cáo Lục Lăng Hằng đang mở đêm liveshow, khán giả dưới khán đài lớn tiếng hoan hô, Lục Lăng Hằng hát tới cả người ướt mồ hôi uống động năng bổ sung nước.

“Mẹ ơi làm tui sợ muốn chết! Ai xem rồi xì poi một chút xem ổng có múa cột trong buổi concert không?” “Cầu xì poi, cho tui chuẩn bị tốt tâm lý” “Múa cột 1” “Múa cột 2” “Múa cột n”

“Múa cột cái gì chứ? Chưa xem đừng nói nhảm! Ảnh sắp dẫn khán giả nhảy quảng trường đó!” “Tui xem rồi quay lại xì poi nè, tiếp theo ổng múa mông, cái mông nhỏ lắc qua lắc lại không tồi chút nào ( ﹃)” “Rõ ràng là múa ba lê mà! Ảnh sắp cởi áo khoác, bên trong mặc váy xòe đó!” “Mấy người gạt người, tui nói thật nè, lát nữa ảnh nhảy cha cha cha” “Thật ra tui muốn xem ảnh múa thoát y cơ ╭(╯3╰)╮”

Thiếu chút nữa Lục Lăng Hàng phun hết nước miếng lên màn mình. Mới vừa rồi còn cảm động chết đi được, giờ thấy mọi người nói múa cột với chả múa ba lê, đột nhiên trong đầu anh tưởng tượng ra cảnh mình nhón chân múa “Vũ khúc hồ thiên nga”.. Nước mắt lại muốn tuôn trào, nhưng không phải khóc, mà là cười!

Tiếp tục xem tiếp, sau đó là cảnh anh càng ngày càng ít người quan tâm, album bắt đầu ế hàng. Nhạc nền cũng dần lắng xuống. Vốn là nhịp điệu rất sâu lắng, nhưng mấy bạn cư dân mạng vẫn không ngừng lảm nhảm.

“Sao nhân vật chính lại hết hot vầy? Vì ảnh múa cột ở đêm nhạc sao?” “Ê bạn trên đừng nói nhảm, ảnh mà múa cột ở đêm nhạc, tui mua một lúc mười vé liền.” “Sao album lại ế vậy, để em mua mười cái cho” “Em mua hai mươi cái, anh Lăng Hằng ơi em yêu anhh!”

Lục Lăng Hằng bắt đầu nghiên cứu xem gửi bình luận thế nào, anh rất muốn viết một câu cầu xin mọi người buông tha đoạn múa cột kia đi….

Đến cảnh anh đứng xem poster của ca sĩ mới nổi, mà fan của anh đang dõi theo anh từ xa, cuối cùng bình luận cũng bình thường hơn một chút.

“Mợ, BGM buồn thúi ruột, tui muốn khóc!” “Tui khóc sưng mắt rồi” “Lăng Hằng ơi, họ không thương anh nhưng vẫn có em này!” “Haizz, nhớ tới ngôi sao tôi thích năm đó, đã lâu rồi không theo dõi tin tức của họ, không biết giờ họ có tốt không?” “Ngôi sao tôi thích nhất đã qua đời, khi ấy anh đang ở trong thời hoàng kim của mình, tôi hy vọng mình sẽ không quên anh ấy” “Lòng người quá dễ thay đổi, lúc yêu anh anh là cả thế giới này, lúc không còn yêu anh chẳng là cái gì cả haizz,…”

Cuối cùng Lục Lăng Hằng cũng tìm lại được cảm giác bi thương. Tiết tấu quảng cáo rất nhanh, nửa phút sau anh đã đứng cô độc trên sân khấu hét to, bình luận lại cuộn sóng một lần nữa.

“Đờ, diễn tốt quá!” “Diễn tốt quá +1″ ” Diễn tốt quá 10086″ “Anh ấy hét mà tim tui như bị nhéo lên ý!” “Tui không ngừng khóc được” “Bà nó, muốn chạy tới ôm anh ấy quá, đau lòng quá!”

Song đến khi Trịnh Vũ đưa chai động năng ra cổ vũ anh, trong nháy mắt “Lại múa cột cho mà xem!” “Đừng nhảy quảng trường trong lúc bi thương dư này chớ” “Múa ba lê” “Múa thoát y” lại giăng đầy màn hình.

“Cái đám bại hoại này, tui mới khóc sưng vêu mắt giờ vừa đọc bình luận vừa cười!” “Vừa khóc vừa cười +1” “Cười khóc!” “Nếu tiếp theo anh ấy múa cột vòng quanh guitar thì tác phẩm này vô đối!” “Tui sợ một giây sau bgm đổi thành Khổng tước truyền kỳ””Không xem nữa, đi uống động năng bình tĩnh lại cái đã!”

Lục Lăng Hằng xem bình luận mà chỉ muốn đập điện thoại! Có để cho người ta xem quảng cáo hay không hả! Mấy người so với Thẩm Bác Diễn còn giỏi phá hỏng bầu không khí hơn!!

Cuối cùng cũng tới cảnh cuối, anh ôm guitar khẽ hát, nhạc dạo “Mộng tưởng” vang lên.

Bình luận cũng bình thường hơn một chút, phần lớn đều cảm động và ưa thích, còn có người nói dưới nhà mình có cửa hàng bán động năng, chuẩn bị đi mua! Đương nhiên cũng có người pha trò từ đầu tới cuối.

Lục Lăng Hằng đang định tắt video đi, vài bình luận nhỏ hiện lên.

“Mọi người muốn lảm nhảm thì xem múa cột nhảy quảng trường là được rồi. Nhỡ Lục Lăng Hằng qua đây xem thì sao!”

Nháy mắt hiện lên vô số bình luận bày tỏ tình cảm với Lục Lăng Hằng.

Lục Lăng Hằng hoảng sợ, chột dạ tắt điện thoại.

Đêm hôm đó anh mơ một giấc mơ vô cùng vặn vẹo méo mó, anh mơ mình đứng trên sân khấu, hát một khúc tình ca, đột nhiên một cột múa từ trên trời rơi xuống trước mặt anh, anh lập tức xông lên múa cột, mà khán giả dưới sân khấu thì nhảy quảng trường, ngay sau đó Thẩm Bác Diễn từ trên cột trượt xuống, đè anh trên cột trước mặt bao người làm như vậy như vậy như vậy….

Sáng hôm sau tỉnh lại, việc đầu tiên Lục Lăng Hằng làm là cởi quần lót ướt nhẹp ra, thay một cái mới, sau đó mới đi tới lớp huấn luyện.

Chẳng mấy mà tới những ngày cuối cùng của tháng huấn luyện. Có hai ba ngày Thẩm Bác Diễn bận rộn, đến một tin nhắn cũng không gửi, nhưng vừa hết bận một cái, hắn đợi đến giờ nghỉ của Lục Lăng Hằng, lập tức gọi điện thoại qua cho anh.

“Dự án hôn quân kia đang tiến triển thuận lợi, tìm được gần hết các diễn viên rồi.” Giọng Thẩm Bác Diễn không giấu nổi sự vui mừng.

“Sao?” Lục Lăng Hằng hỏi, “Đã tìm được hết rồi?”

Bởi dự án “Bạo quân” chọn Lục Lăng Hằng làm diễn viên chính, nên những diễn viên còn lại đều không nổi hơn anh, những người nổi hơn anh đều không đồng ý đóng vai phụ cho anh. Diễn viên nổi tiếng thì bận rộn, chứ những diễn viên tuyến hai tuyến ba thường trống lịch, nhà sản xuất đã chọn ra được những nhân vật cho mấy vai chính, tìm những vai phụ còn lại xong là ổn thỏa.

Thẩm Bác Diễn nói tên những diễn viên đã chọn cho Lục Lăng Hằng, còn nói: “Vai phụ hoàng của em cũng đã mời được Lý Đức Cường tới làm khách mời.”

“Uây!!” Lục Lăng Hằng không khỏi cảm thán: “Lý Đức Cường? Lợi hại như vậy sao?”

Năm nay Lý Đức Cường đã ngoài năm mươi, là diễn viên gạo cội trong nước, là siêu sao thiên vương thực thụ, từng được vô số giải thưởng ảnh đế lớn. Tuy nói không thể tìm được diễn viên nổi danh hơn Lục Lăng Hằng, nhưng khách mời thì có thể, đóng cảnh ba bốn phút đồng hồ, lúc tuyên truyền có thể dùng thủ đoạn PR, như vậy có thể giúp phim được biết đến hơn.

Chợt Lục Lăng Hằng lo lắng hỏi: “Cát xê của ông ấy cao lắm, liệu có đủ kinh phí không?”

“Không thành vấn đề, ông ấy là người quen cũ của Quách Xuyên, hình như bộ phim đầu tiên của ông ấy là do Quách Xuyên đạo diễn, cho nên đến làm khách mời vì nhân tình, cát xê thì tùy tâm.”

Lúc này Lục Lăng Hăng mới có thể thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi.” Mời được siêu sao như vậy, đã có thể đảm bảo được doanh thu phòng vé và tên tuổi phim.

“Còn có một việc nữa.” Giọng Thẩm Bác Diên vui vẻ đến lạ, Lục Lăng Hằng có thể tưởng tượng bộ dạng hắn vẫy đuôi hí hửng ở đầu dây bên kia.

Anh không khỏi cười hỏi: “Có chuyện gì tốt vậy? Có phải có hạng mục đầu tư mới không?”

Thẩm Bác Diễn reo lên: “Em đúng là con giun trong bụng anh! Bảo bối, hai ta đúng là có thần giao cách cảm.”

Lục Lăng Hằng cầm điện thoại ra xa, xoa xoa da gà da vịt nổi trên người: “Dự án gì vậy?”

Thẩm Bác Diễn nói: “Anh trai giới thiệu cho anh một đạo diễn từ nước ngoài về, tên là Kê Tân, tìm anh đầu tư phim mới. Đạo diễn này ghê gớm lắm, từng đạt rất nhiều giải thưởng ở nước ngoài.”

Lục Lăng Hằng nói: “Đạt giải thưởng nước ngoài? Đáng tin không? Nước ngoài cũng mua giải được đấy.”

Rất nhiều người biết không ít giải thưởng trong nước có thể mua được, những diễn viên nhỏ bé diễn hai ba bộ phim thảm họa cũng có thể giành vài giải thưởng ảnh đế chưa từng nghe qua, tưởng rằng như vậy có thể đánh bóng tên tuổi đi lừa mấy nhà đầu tư ngu ngốc. Nhưng chuyện này người trong giới đều biết, càng ngày càng ít kẻ ngu, cho nên có không ít người chọn cách ra nước ngoài đánh bóng tên tuổi, sau khi về nước tiếp tục lừa người. Có nhiều kẻ ngốc cho rằng nước ngoài thì sẽ công minh lắm, tiếng tăm nhiều, thực tế không phải như vậy, ở đâu cũng có mặt tối của nó, những giải thưởng có tên tuổi cũng có trường hợp này.

Thẩm Bác Diễn nói: “Anh cho điều tra rồi, có vài giải thưởng đúng là có nhúng tay, nhưng người này từng đạt giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất ở liên hoan phim Cannesl.”

“Lợi hại như vậy sao?” Nhất thời Lục Lăng Hằng nghiêm mặt. Đạo diễn xuất sắc ở liên hoan phim Cannesl, xem ra là có thực tài.

“Phim “Sa ngã” là do người này đạo diễn đấy, em biết không? Anh ta đạt giải thưởng dựa vào bộ phim này!”

” ‘Sa ngã’? Kê Tân? À rồi! Em nhớ ra rồi! Kê Tân, em từng nghe qua tên vị đạo diễn này.”

“Sa ngã” là bộ phim điện ảnh theo phái trừu tượng, hết sức khó hiểu. Lục Lăng Hằng từng nghe danh xem qua, nhưng không kiên nhẫn xem hết. Anh không xem hết là bởi chưa đủ level, cũng không phải vì phim không hay, chỉ riêng chuyện phim này đạt giải là đủ hiểu rồi. Bởi bộ phim này có vài pha cảnh nóng nên bị cấm chiếu ở trong nước, nhưng thời đại internet này không gì là không tìm được. Danh tiếng “Sa ngã” rất tốt, nhất là những người theo phái trừu tượng đều vô cùng sùng bái.

“Giờ còn đang sửa chữa kịch bản.” Thẩm Bác Diễn nói, “Đợi sửa xong rồi sẽ cho em xem.”

“Cho em xem?” Lục Lăng Hằng không hiểu.

“Ừ.” Giọng Thẩm Bác Diễn vô cùng vui vẻ, “Phim anh đầu tư, đương nhiên là tìm em đóng rồi.”

“Sao….” Lục Lăng Hằng sửng sốt.

Đạo diễn có tên tuổi, đều không cần tìm siêu sao, bởi họ có năng lực tạo ra siêu sao. Thẩm Bác Diễn định để Lục Lăng Hằng diễn, muốn anh đạt được giải thưởng. Hắn biết Lục Lăng Hằng muốn giành được giải thưởng ảnh đế thực sự tới nhường nào.

Lục Lăng Hằng trầm mặc hồi lâu, không biết nên nói gì. Anh hiểu dụng ý của Thẩm Bác Diễn, có một cơ hội như vậy anh cũng rất vui, nhưng loại cảm giác này có phần không chân thực. Rõ ràng còn chưa đâu vào đâu, anh đã bắt đầu thấy lo lắng. Dự án này có thể thành công sao? Anh có thể đảm đương được sao? Có thể cường cường liên hợp sao? Hơn nữa, tuy rằng Kê Tân từng đạt giải thưởng lớn, nhưng có rất ít tác phẩm, Lục Lăng Hằng lại không biết rõ về con người này, liệu vị đạo diễn này có thể tiếp tục phát huy tài năng không?

Thẩm Bác Diễn cười hì hì hỏi: “Sao không nói gì vậy? Không vui sao?”

“Em vui lắm.” Lục Lăng Hằng thu sự lo lắng sớm của mình về, cười nói, “Cảm ơn anh.”

“Cảm ơn anh làm gì.”

Lục Lăng Hằng cứ tưởng Thẩm Bác Diễn muốn nói quan hệ hai người như vậy còn khách sáo cảm ơn gì nữa, không ngờ câu sau của Thẩm Bác Diễn lại là: “Cảm ơn ngoài miệng thì không có chút thành ý nào, dùng hành động đi.”

“…….” Nhất thời Lục Lăng Hằng có dự cảm chẳng lành, “Hành động gì?”

“Anh mua cột múa lắp ở bên cạnh sảnh, còn có vài bộ đồ nhảy…”

“Alo alo anh nghe thấy gì không?” Lục Lăng Hằng cắt ngang lời của hắn, cầm điện thoại ra xa, “Gió lớn quá em không nghe thấy gì, lần sau nói chuyện tiếp nha tạm biệt!” Anh lập tức tắt máy, nằm xuống ngủ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.